Chương 239: Bóng ma ở nhà cũ


- thât sự phải cám ơn Lôi tiên sinh, nói thật, tôi cũng vì muốn làm chút chuyện cho người dân của thị trấn Lâm Tuyền. Khối gỗ này đặt trong cái cung hỏng của thị trấn cũng không có tác dụng gì.
Người dân Lâm Tuyền quá nghèo không có tiền tu sửa cung hỏng, vô tình tìm được khúc gỗ này vốn là định nghiên cứu bí ẩn trong nói ai ngờ là một khối bảo bối, tôi nghĩ có thể bán được 15 vạn, số tiền này cầm về đầu tư toàn bộ vào tu sửa cung hỏng, để cung điện có thể bảo tồn qua năm tháng thời gian không phải càng hoàn mỹ sao. Cái này gọi là tận dụng hết tác dụng của đồ vật.
Diệp Phàm nói, liếc Lôi Thản một cái rồi tiếp tục:
- Không biết con cương thi lưu giữ trong nhà Lôi tiên sinh có dị động gì không?
- Ài! Cũng không phát hiện ra dị động gì, chỉ có thể nói là rất kỳ lạ. Trong nhà cũ gần đây xảy ra một số chuyện ma quái.
Một vài đồ vật ví dụ như sách vở, hộp bút, ngay cả búp bê vải...của đời sau không cánh mà bay.
Tôi kêu mấy người bạn đến nằm vùng mấy buổi tối, thì phát hiện một bóng người chợt lóe lên rồi biến mất, không làm sao bắt được.
Cha tôi phán đoán không biết có phải là con cương thi cất giữ trong tầng hầm dưới đất xảy ra dị biến gì không, cứ thúc giục tôi mau chóng xử lý, nhưng tôi lại có chút không nỡ.
Vốn có người đồng ý bỏ ra 200 vạn kêu tôi bán lại cho y, tôi cũng không đồng ý.
Lôi Thản có vẻ bất đắc dĩ
- Thứ đó đáng giá vậy sao, một con có thể bán được 200 vạn.
Mã Lạp trố mắt nghi ngờ.
- Không có gì kỳ lạ cả, tôi nghĩ con cương thi của Lôi tiên sinh khẳng định là có niên đại cách đây rất xưa. Đối với một số nhà nghiên cứu khảo cổ hoặc nhân viên nghiên cứu khoa học mà nói cũng là một bảo vật vô giá.
Chuyển về có thể nghiên cứu cơ thể, tế bào, bộ xương người cổ, phỏng đoán hình tượng bên ngoài...tóm lại, rất là có giá trị.
200 vạn không đắt đâu, xác ướp Pharaong của Ai Cập cổ đại, cũng có chút giống như cương thi trong truyền thuyết của Hoa Hạ chúng ta.
Nhưng cái đó là người ta gia công xử lý, còn cương thi là vì nguyên nhân thiên địa tự nhiên hình thành. Xác ướp của Pharaong, cậu bỏ ra một ngàn vạn, bảo tàng Ai Cập chưa hẳn đã đồng ý bán cho, có phải không?
Diệp Phàm phân tích rất có đạo lý khiến Lôi Thản bất giác nhìn hắn kiêng nể, gật đầu liên tục. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
- Lôi tiên sinh, có lẽ không có ma. Nhưng cái bóng các anh nhìn thấy, tôi nghĩ có lẽ là động vật gì đó?
Diệp Phàm cũng hơi tò mò, vì bản tính con ngươi luôn có sự hiếu kì đối với vật mà mình chưa biết.
- Không giống lắm, thứ đó thân nhẹ như chim, bay cực nhanh, giống như tia chớp xẹt qua. Chúng tôi dùng lưới và súng săn cũng không thể nào bắt được nó.
Thật sự có chút đặc điểm vô ảnh vô tung của quỷ trong ti vi, ài....Nhưng chuyện này chúng tôi cũng không thể gióng trống khua chiêng tuyên bố khắp nơi.
Đến trước mắt cũng chỉ có mấy người bạn biết được, mọi người đều đang nghĩ cách. Vẫn mong Diệp tiên sinh và Tề Thiên tiên sinh không đem chuyện này nói ra bên ngoài.
Dù sao trong nhà tổ xảy ra chuyện ma quỷ cũng không phải là chuyện hay ho. Cha tôi đã đưa ra thông điệp cuối cùng cho tôi, nếu tháng sáu năm nay vẫn không thể giải quyết được bóng ma đó thì phải đốt con cương thi, diệt trừ tận gốc tai họa, nhưng tôi lo lắng đốt cũng không có tác dụng gì, con quỷ đó vẫn sẽ đến gây phiền phức.
Lôi Thản lo lắng.
- Đốt đi, anh hâm thế, vậy sao không bán đi?
Tề Thiên văng tục.
- Cha tôi không cho phép bán, ông ấy nói nếu thứ này có thể biến thành bóng ma, đã hại cả nhà tôi không ai được yên, nếu bán đi hại thêm người khác thì lại càng có tội sẽ bị trời phạt, cho nên bắt buộc đến kỳ hạn sẽ phải thiêu hủy xử lý tất cả, xong hết mọi chuyện. Nếu thật sự bóng ma đó do nó làm tôi cũng không nói gì cả.
Tuy nhiên tôi đoán có lẽ chuyện đó không liên quan đến khối cương thi, nhưng....nhưng chuyện này cũng không có cách nào khẳng định, không tìm ra được chứng cớ...
Lôi Thản cũng không chắc chắn chuyện này có phải do cương thi hay khôbg, người bắt quỷ trộm mộ ngược lại lại bị quỷ hù dọa, chuyện này nói ra đúng là buồn cười quá sức.
- Đúng! Lệnh tôn của Lôi tiên sinh là một người có đức! Lôi tiên sinh, nếu có thời gian tôi thật sự muốn đi xem một chút bóng ma của nhà anh, ha ha, tò mò một chút, bóng ma đó sẽ không hại người chứ!
Diệp Phàm cười nói.
- Đúng! Không hề đả thương người, chỉ lấy trộm một số đồ chơi nhỏ mà thôi
Lôi Thản gật đầu.
- Không phải là con ma nhỏ sao, trẻ con vốn ham chơi, làm quỷ cũng giống vậy, cho nên thích lấy trộm những thứ như hộp bút mang về địa phủ chơi
Tề Thiên phân tích, cảm thấy lời mình nói rất có lý, quay sang nói với Diệp Phàm: - Đại ca, trong cung Chung Quỳ của thị trấn Lâm Tuyền không phải cũng có tiếng trẻ con kêu khóc sao? Chứng tỏ trên đời này thật sự có tồn tại ma quỷ. Chúng ta vẫn nên giải quyết xong đám quỷ con ở Quỷ Anh Than trước rồi hãy nói.
- Đúng! Vậy lấy miếng vải màu vàng đó cho tôi xem xem.
Diệp Phàm cười cười cầm lấy miếng vải màu vàng.
Tính chất giống như tơ lụa, nhưng chất liệu rất thô ráp, có chút giống như chất liệu bao bố hiện đại bện thành.
Hắn xem qua thì thấy miếng vải rộng bằng bàn tay, dài khoảng 20cm, sau khi trải lên tay cầm một hồi, luôn cảm thấy có luồng khí tức quen thuộc tràn ra.
Tựa hồ như trên mặt tấm vải màu vàng còn che phủ một tầng gì đó, cho nên khiến người ta nhìn vào giống như thưởng thức hoa trong sương mù, mơ hồ nhìn không rõ gì cả.
Diệp Phàm cầm miếng vải màu vàng đó ngồi ngơ ngác trên ghế sa lông băn khoăn tự hỏi, không lâu sau đan điền có chút nhúc nhích, trong lòng thầm nghĩ, " Lẽ nào trên tấm vải màu vàng này cũng che phủ một loại vật niêm hợp cổ đại, dùng phong ấn trong quan tài, giống như trong cổ mộ Đường triều của đập Thiên Thủy trước kia, cần dùng khí nội kình mới có thể hóa tán lộ ra chân diện thật sự bên trong của nó, rất có lý!
Cũng không có chứng cớ gì chứng minh rõ người xây dựng cung Chung Quỳ ngày trước không phải là một cao thủ nội kình. Có lẽ là người dẫn đầu bỏ tiền ra mời cao thủ thi triển nội kình bao trùm, mục đích đương nhiên là vì bảo vệ thứ giống như lá bùa đuổi quỷ, trấn quỷ này.
Hắn nghĩ như vậy nên dùng khí nội kình trong tay từ từ khai triển ra để thăm dò một chút, nhưng Diệp Phàm cảm thấy phải đợi lực độ khai triển tương đối lớn, tìm được thứ thật rắn chắc mới tiếp tục tiến hành được.
Diệp Phàm thấy bên cạnh vừa vặn có một đài đá liền ngồi xếp bằng lên trên chậm rãi vận khỏi thuật dưỡng sinh, không lâu sau, cảm thấy trong huyệt vị kinh mạch bàn tay dần dần có từng tia khí nội kình tuôn ra, hắn khống chế lại cường lực, dùng bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve miếng vải màu vàng.
Cảnh tượng này làm cho Mã Lạp và Lôi Thản đều giống như hòa thượng, ngơ ngác đứng nhìn, không biết Diệp Phàm đang chơi trò gì, nhìn dáng vẻ giống như là dùng tay thăm dò chỗ tinh xảo của tấm bản đồ.
Cả hai thầm nghĩ, " Diệp tiên sinh có phải điên rồi không, nếu sờ như vậy có thể lộ ra thứ gì đó, vậy còn cần những máy móc hiện đại kỹ thuật cao như ra đa để làm gì? Đúng là có chút khó hiểu..."
Mã Lạp nghĩ như vậy nhưng không dám lên tiếng. Người ta dù sao cũng là thủ trưởng, thủ trưởng phát điên, mình cũng không thể chỉ ra được.
Lôi Thản cũng có chút kinh ngạc, vì tổ tiên cũng là truyền nhân của "
Mạc Kim Môn", mặc dù nói làm nghề trộm mộ, cũng có người quen dùng một số thuật pháp võ công nội kình để phòng thân, nếu gặp lúc nguy hiểm thì hi vọng chạy thoát cũng tương đối lớn.
Tuy nhiên những người đó thành tựu cũng không có gì cao, nghe ông nội nói cao thủ lợi hại nhất cũng chỉ mới đạt đến cảnh giới Khai Nguyên tứ đoạn. Đến hiện tại thì càng tàn lụi, "Mạc Kim Môn" chia năm xẻ bảy, về cơ bản là tản mát hết rồi.
Còn nói về luyện võ môn pháp thì càng ít, nếu chỉ biểu diễn mấy kỹ năng bình thường thì vẫn có thể, còn thuần túy đã lưu lạc khắp nơi rồi.
Khi còn bé bản thân cũng có một thời gian tò mò đi theo ông nội tu luyện, nhưng quá vất vả. Cho đến bây giờ cũng chật vật lắm mới có thể đạt được cảnh giới đại viên mãn nhất đoạn, nhị đoạn bất luận là trùng kích như thế nào cũng không phá được, làm cho người ta ủ rũ không thôi.
Mặc dù nói những thứ học được không phải rất nhiều, nhưng có một chút phòng thân vẫn tốt hơn là không có gì. Cho dù gặp phải kẻ bắt cóc muốn phòng thân cũng được.
Hiện tại muốn kích khí đã gãy một khối đá đỏ cũng tốn rất nhiều sức lực, chân cũng vô cùng đau nhức, chỉ là lợi hại hơn người bình thường một chút mà thôi.
Mặc dù nói cảnh giới quốc thuật của gã bình thường như vậy nhưng cảm giác đối với nội kình vẫn có một chút, cho nên một khi Diệp Phàm thi triển ra thuật nội kình muốn mở ra hình dạng vật thật trên miếng vải màu vàng đó, Lôi Thản mơ hồ đã có một loại cảm giác lờ mờ rồi.
Tuy nhiên chuyện này cũng chỉ là suy đoán của bản thân Lôi Thản, dù sao gã cũng mới nhập môn, đẳng cấp còn rất thấp.
Nhưng cho dù như vậy cũng thiếu chút nữa hù dọa Lôi Thản nhảy dựng lên, phải biết rằng trong thực tế muốn gặp được một cao thủ tam, tứ đoạn Quốc thuật, trên cơ bản là chuyện không thể.
Lôi Thản là hậu nhân của Mạc Kim Môn, giao thiệp bên ngoài cũng xem như rất rộng rãi, cho đến giờ đã 20 năm cũng mới chỉ gặp được một tiền bối tứ đoạn, đã gần 60 tuổi rồi, một lão già họm hẹm.
Cho nên cường giả quốc thuật còn ít ỏi hơn gấu trúc, kỳ thực không phải vậy, đó là vì Lôi Thản chưa tiến vào vòng tròn đó.
Hoặc là nói gã còn chưa đạt đến trình độ này, đương nhiên, đích xác cũng không nhiều. Số lượng người luyện võ tương đối nhiều, nhưng đại đa sỗ người thích luyện võ đều luyện mấy chiêu dùng để phòng thân, hoặc là vì mục đích rèn luyện thân thể, còn như tam, tứ đoạn chân chính ít đến mức đáng thương.
Những người đó trên cơ bản đều ở trong quân đội hoặc là cảnh sát, hoặc là võ quán Quốc thuật, cũng có một bộ phận sống ẩn dật trên núi cao sông rộng, giống như trong một số chùa chiền cũng có.
Sau nửa giờ, Diệp Phàm thu khí vào đan điền. Tiện tay đem vật niêm hợp cổ đại dùng nội khí tức nội kình hóa giải, hình dạng không khác gì một hạt đậu tương, gắp vào ngón tay để trong bao thuốc bỏ vào trong túi áo.
Sau khi mở tay ra, trên miếng vải màu vàng cuối cùng thật sự đã lộ ra chân diện.
Phía trên có ghi lại chuyện xưa, hồi đó phía trên sườn núi Quỷ Anh Than của Lâm Tuyền phát hiện thường xuyên có tiếng trẻ con kêu khóc, đặc biệt thê lương đáng sợ.
Sau đó mời thuật sư Đôn Phác Vân tới từ Mao Sơn lập đàn làm phép, muốn siêu độ cho những quỷ hồn đã mất có thể chuyển thế đầu thai, đừng ở Quỷ Anh Than hù dọa người khác.
Sau khi được thuật sư Đôn Phác Vân làm phép cẩn thận, phát hiện tiếng kêu khóc truyền ra từ một cái khe nứt.
Lúc ấy vốn định mời cao thủ chui vào trong khe tìm hiểu kỹ càng, nhưng bị thuật sư Đôn Phác Vân ngăn lại.
Trong miệng đại sư phun ra một luồng lửa, khe nứt đó bị đốt cháy phát ra tiếng động tách tách.
Không lâu sau có một luồng sương khói màu xanh từ trong khe dần dần chui ra, đại sư rống to một tiếng, " Các tiểu nhi còn không trở về địa phủ báo cáo, lưu lại nhân gian không sợ phạm giới luật của trời? Đi đi! Đi đi...ài...Ta đưa các ngươi một đoạn!"
Nói xong dán một lá bùa màu vàng lên khe hở, khói xanh dần dần tản đi. Sau này ở chỗ khe nứt quỷ con kêu khóc đó người ta xây dựng cung Chung Húc Thánh Quan.

Quan Thuật - Chương #239


Báo Lỗi Truyện
Chương 239/2839