Chương 2216: Tình cờ gặp mặt.


- Nếu như cô ta đã chọn Diệp Phàm rồi thì sau này chúng ta cũng không cần phải khách khí với cô ta làm gì.

Đào Cư Lễ nói xong, liếc mắt nhìn Cao Thành một cái. Bởi vì, y cũng hiểu rằng, Cao Thành cũng đang âm thầm mơ ước có được Mễ Nguyệt.

Hơn nữa, y cũng từng thử qua vài lần. Tuy nhiên Mễ Nguyệt chẳng hề khuất phục chiếc đại bổng của Chủ tịch thành phố tí nào.

Lần này, Cao Thành từng có ý định để Mễ Nguyệt lên vị trí Trưởng ban thư ký Thành ủy, tuy nhiên Mễ Nguyệt vẫn khéo léo từ chối.

Cái này, hồng nhan là nguồn gốc của tai họa rồi. Hiện tại Mễ Nguyệt rõ ràng muốn đứng về phía Diệp Phàm, tự nhiên là đã chạm vào "vảy ngược" của Cao Thành.

- Nghe nói, mấy hôm trước Mễ Nguyệt và Diệp Phàm cặp kè đến Phong Vân lầu, kết quả là gặp phải Chủ tịch tập đoàn Thiên Mộc- Phượng Thảo Thiên. Phượng Thảo Thiên cũng thích Mễ Nguyệt, và tuyên bố rằng nội trong ba tháng y sẽ khiến cho Mễ Nguyệt trở thành vợ bé của hắn.

Lúc ấy, Diệp Phàm vô cùng tức giận, không ngờ còn đụng quyền với Hách Thanh. Hình như Hách Thanh phải chịu thiệt thì phải. Xem ra, nắm đấm của Bí thư Diệp nhà chúng ta không mềm đâu.

Phượng Thủy Linh hừ nói. Thực ra, trong lòng Phượng Thủy Linh cũng có chút ghen ghét mà.

Người phụ nữ này thích Cao Thành. Vẫn luôn nháy mắt "khiêu khích" Cao Thành, chỉ có điều Phượng Thủy Linh trông không được xinh đẹp cho lắm. Thậm chí còn xấu nữa là đằng khác.

Đương nhiên, Chủ tịch thành phố Cao không ưa gì cô ta rồi. Tuy nhiên, Cao Thành tuy chẳng có cảm tình gì với diện mạo của cô ta.

Nhưng với thân phận là Trưởng ban Tuyên giáo, Phượng Thủy Linh vẫn luôn ủng hộ công tác của Cao Thành, đây chính là điểm mà ông ta thích nhất ở cô.

Cho nên, từ trước tới nay, Cao Thành không muốn "đóng đôi" với Phượng Thủy Linh, nhưng luôn mịt mờ ám chỉ rằng "hai chúng ta có thể sẽ thành một đôi".

Như vậy thì trong lòng Phượng Thủy Linh sẽ còn có ảo tưởng rằng một ngày nào đó được trở thành người nâng khăn sửa túi cho Cao Thành. Cho nên, Phượng Thủy Linh trở thành nhân vật cốt cán bên phía Cao Thành. Phụ nữ một khi đã mắc vào lưới tình thì đều trở nên như vậy.

- Chi bằng chúng ta mời Trưởng ban Phượng ra tay, giúp Diệp Phàm tuyên truyền một chút. Người ta vừa đến đã đưa Mễ Nguyệt đi hết chỗ này đến chỗ khác để quan sát dân tình này nọ rồi.

Liệu chúng ta có nên tuyên truyền một chút không. Bằng không, ngành tuyên truyền của đảng chúng ta đưa ra không tuyên truyền cho lãnh đạo Thành ủy thì tuyên truyền cho ai.

Còn về sự bất hòa đối với Phượng Thảo Thiên, có thể trở thành một tin đồn, đến lúc đó, Diệp Phàm, Mễ Nguyệt và Phượng Thảo Thiên sẽ mắc vào nhau.

Đây chính là tình tay ba phiên bản thời hiện đại rồi.

Đào Cư Lễ nói, chút nữa thì mặt mày hớn hở. Tuy nhiên, y mịt mờ quan sát biểu hiện của Cao Thành. Phát hiện sắc mặt của tên này càng lúc càng trùng xuống.

- Đúng vậy. Thương nhân và Bí thư Thành ủy tranh giành một người con gái, có cái để xem rồi.

Phượng Thủy Linh đương nhiên hy vọng Cao Thành sẽ bôi xấu Mễ Nguyệt, chỉ lo rằng ông ta không nỡ mà thôi. Vì vậy, liền đứng bên cạnh tương trợ Cư Lễ.

- Ha ha, việc này, không cần chúng ta nói thì người khác cũng hiểu.

Cao Thành thản nhiên cười nói, Đào Cư Lễ hiểu rằng ông ta đã hết hy vọng rồi.

Nếu đã không ăn được rồi thì chẳng ngại gì mà không đạp đổ cả. Phượng Thủy Linh âm thầm vui mừng, trong lòng sớm đã giơ "dao mổ" lên rồi.

Không ngờ, cũng đúng lúc đó Diệp Phàm đang ngồi uống trà với Mễ Nguyệt.

Sau khi ăn cơm xong, Diệp Phàm liền đi đến tháp liệt sỹ.

Nơi này cây cối mọc san sát. Nếu như không sợ bị đen đủi, thì đó thực sự là nơi lý tưởng để tản bộ sau khi ăn xong.

Một thềm đá nhỏ rộng chừng một mét dẫn lên đến tận đỉnh núi. Diệp Phàm nhìn thềm đá uốn lượn như con rồng này, trong lòng tự nhủ đây là một nơi tốt để tập thể dục.

Phát hiện người đang đi trên thềm đá khá nhiều, có lẽ họ cũng đến đây để tản bộ. Hơn nữa, cũng có một số học sinh chạy thể dục ở đây.

Diệp Phàm cũng hứng chí, liền chậm rãi bước lên. Vừa mới leo được chừng trăm bậc thì nhìn thấy một cô gái mặc bộ quần áo thể thao màu trắng xanh cũng đang tập thể dục ở đây.

Cảm thấy cô gái này quen quen, đi đến gần, quả nhiên là Mễ Nguyệt.

- Đồng chí Mễ Nguyệt chịu khó nhỉ, ra đây tập thể dục cơ à.

Diệp Phàm cười chào hỏi một tiếng.

- Thỉnh thoảng ra ngoài dạo thì mặc bộ thể thao này, lúc muốn chạy cũng có thể chạy một chút. Cảnh sắc quanh tháp liệt sỹ này thật đẹp, hơn nữa, chạy lên đỉnh núi kia, không khí rất trong lành, dễ chịu lắm.

Mễ Nguyệt nói.

- Thảo nào mà Trưởng ban thư ký Mễ lại giữ được dáng vóc giống như người mẫu đến thế, liệu có liên quan đến việc chạy bộ này không?

Diệp Phàm cười nói, sau đó cùng với Mễ Nguyệt vừa đi vừa tán chuyện.

- Điểm này thì Bí thư Diệp sai rồi.

Không ngờ Mễ Nguyệt lắc đầu phủ định.

- Sai ư?

Diệp Phàm quay đầu nhìn Mễ Nguyệt.

- Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi lại học nghê thuật, cũng từng nhận lời đi làm người mẫu rồi. Tuy nhiên làm vài tháng thì tôi bỏ. Về sau nhờ mối quan hệ mà vào được Ủy ban thành phố công tác cho đến tận bây giờ.

Mễ Nguyệt chớp chớp đôi mi dài, nói.

Diệp Phàm không khỏi hứng chí, chỉ vào đỉnh núi nói:

- Chúng ta thi đi, nếu ai thua thì tối nay phải mời đi ăn điểm tâm.

- Anh cũng có thể sao?

Ánh mắt của Mễ Nguyệt không khỏi nghi ngờ nhìn Diệp Phàm.

- Có thể hay không thì cứ thử đi rồi sẽ biết ngay mà.

Diệp Phàm thản nhiên cười nói.

- Được!

Mễ Nguyệt gật đầu nói:

- Như thế này đi, Bí thư Diệp, tôi cho anh chạy trước 50 bậc. Bởi vì bậc thang này tôi chạy quen rồi, cùng một xuất phát điểm sẽ không công bằng đối với anh.

Biết Mễ Nguyệt muốn giữ sĩ diện cho mình, nhưng Diệp Phàm thản nhiên lắc đầu, nói:

- Phía trên còn bao nhiêu bậc thang nữa?

- Bậc thang này kéo dài đến tận đỉnh núi, phỏng chừng còn bốn năm trăm bậc nữa.

Mễ Nguyệt đắc ý nhìn Diệp Phàm một cái, nói.

- Vậy thì tốt, cô chạy trước đến khúc quanh kia đi, chắc khoảng 100 bậc gì đó, tôi sẽ chạy sau.

Diệp Phàm vẻ mặt bình tĩnh, cười nói.

- Hừ, Bí thư Diệp đang giễu cợt Mễ Nguyệt sao?

Mễ Nguyệt có chút tức giận, cảm thấy Diệp Phàm đang coi thường mình.

- Nói thật đấy, bắt đầu đi.

Diệp Phàm nói như hạ mệnh lệnh.

- Tôi không khách khí đâu đấy, chạy đây.

Mễ Nguyệt chơi thật rồi, nói xong liền chạy như bay lên phía trước.

Tuy nhiên, khi Mễ Nguyệt quay lại phát hiện khóe miệng Diệp Phàm nhếch lên một cách coi thường, cô càng tức giận hơn. Vốn cũng định để cho Bí thư Thành ủy một chút sĩ diện, nhưng hỏa bốc lên rồi, liền toàn lực chạy về phía trước.

Mễ Nguyệt có đôi chân thon dài, cộng thêm việc thường xuyên luyện tập, cho nên chạy cũng không chậm chút nào.

Tuy nhiên, khi Mễ Nguyệt chạy đến khúc quanh đó, liền truyền đến giọng nói của Diệp Phàm:

- Tôi bắt đầu đây!

"Anh mà cũng đòi chạy thi với tôi ư, kiếp sau nhé". Mễ Nguyệt trong lòng khinh thường nghĩ, và tuyệt đối sẽ không có chuyện nhường nhịn Diệp Phàm nữa.

Đột nhiên cô cảm thấy trước mắt có gì đó lướt qua, hình như là người, bóng người đó lướt qua Mễ Nguyệt còn giơ tay nhéo cô một cái, sau đó "ngông cuồng" cười nói:

- Tô vượt qua cô rồi, đồng chí Mễ Nguyệt của tôi ạ.

Mễ Nguyệt lập tức cảm thấy hoảng sợ, đây chính là Bí thư Diệp. Cô tức giận, mặt đỏ bừng bừng xông về phía trước, tuy nhiên, cô kinh hãi phát hiện.

Diệp Phàm lại đi không nhanh không chậm, Mễ Nguyệt dùng lực thế nào thì vẫn thua Diệp Phàm nữa nhịp.

Hơn nữa, người ta dường như chẳng buồn xuất lực. Miệng còn mỉm cười chạy lên đến đỉnh.

- Rất xin lỗi Mễ Nguyệt, tôi chỉ nhanh hơn cô nửa nhịp.

Diệp Phàm vẻ mặt bình tĩnh quay mặt lại mỉm cười nhìn cô, trên trán chẳng có chút mồ hôi nào. Còn Mễ Nguyệt thì ngược lại, mồ hôi đầm đìa như tắm.

- Anh…Anh làm sao có thể.

Mễ Nguyệt thở hổn hển nói. Tuy nhiên trong ánh mắt cũng lộ ra vẻ khâm phục rồi.

- Ha ha, hồi bé nhà nghèo, từ nhỏ đã phải lên núi đốn củi rồi. Giờ tuy không phải đi đốn củi nữa, nhưng cái gốc trước đây vẫn còn, bây giờ kém đi nhiều rồi đấy.

Diệp Phàm nói dối mà không hề đỏ mặt.

Mễ Nguyệt nháy mắt một cái, cũng có chút tin lời hắn. Hai người ngồi nghỉ một chút. Một lát sau đã xuống đến lưng chừng núi rồi.

- Bí thư Diệp, nếu khát nước thì chúng ta vào phòng quản lý uống chén trà? Chủ nhiệm Mễ Tu Lâm của phòng quản lý tháp liệt sỹ này là chú út nhà tôi.

Mễ Nguyệt chỉ vào góc mái hiên thấp thoáng giữa sườn núi nói.

- Vậy cũng được, tôi cũng đang khát đây. Nguồn: http://truyenyy.com

Diệp Phàm gật đầu, hai người đi thẳng đến chỗ phòng quản lý.

Nói là phòng quản lý, nhưng thật ra chỗ này khá cũ nát. Đó là một nhà hai tầng, bên ngoài là gạch xanh, trên lợp ngói xám. Tuy nhiên, trông lại rất hợp với phong cảnh bên ngoài.

- Phòng này xây dựng từ những năm 70 đấy. Bao nhiêu năm nay, chú tôi đều tự kiếm chút tiền để sửa lại con đường, chứ phòng quản lý này không có tiền đâu.

Mễ Nguyệt chỉ vào căn phòng cũ kỹ nói.

- Haiz, có tiền thì phải cấp để sửa sang lại. Tháp liệt sỹ này là nơi giáo dục tốt. Phía dưới xây một nhà lưu niệm không phải sẽ tốt lắm sao.

Diệp Phàm nói.

- Mễ Nguyệt, sao cháu lại đến đây?

Lúc này, một người trung niên từ trong phòng đi ra. Trên người mặc một bộ đồ kiểu Tôn Trung Sơn, chân còn dính đầy bùn, tay cầm một cái xẻng.

- Chú à, cháu gặp lãnh đạo, sau đó chạy lên đỉnh núi, giờ khát nước quá, nên muốn vào đây uống hớp trà.

Mễ Nguyệt chỉ vào Diệp Phàm nói.

- Lãnh đạo, mời vào mời vào.

Mễ Tu Lầm vội vàng bỏ chiếc xẻng xuống, nói. Ông định đưa tay ra thì thấy tay mình còn dính chút bùn, cho nên vội rụt tay lại.

Tuy nhiên, ông nhìn Diệp Phàm, cảm thấy có chút khó tin. Mễ Nguyệt đã là Phó trưởng ban thư ký Thành ủy rồi, lãnh đạo của cô ấy không phải là Trưởng ban thư ký Thành ủy sao?

Vậy người thanh niên này cũng thật đáng sợ.

Diệp Phàm phát hiện, Mễ Tu Lâm bước đi có chút tập tễnh.

- Ha ha, đồng chí Tu Lâm, ông vất vả rồi.

Diệp Phàm đưa tay ra. Mễ Tu Lâm tuy đã rụt tay lại rồi nhưng thấy vậy lại đưa tay ra. Hai người bắt tay chào hỏi nhau. Sau đó cùng bước vào nhà. Bên trong có bày biện vài cái ghế trúc, trên tường có treo mấy vật dụng của liệt sỹ cách mạng.

- Chú à, không phải chú muốn làm nhà lưu niệm từ lâu rồi sao?

Mễ Nguyệt nhìn Mễ Tu Lâm một cái, nói. Diệp Phàm trong lòng cảm thấy buồn cười, biết là cô nàng này đánh chủ ý lên người mình rồi đây. Xem ra, hôm nay không để lại chút "huyết" thì không được rồi.

- Đúng vậy, muốn làm từ lâu rồi. Mấy hôm trước chú vừa đi tìm tiểu Lã. Người này hiện giờ đã là tư lệnh rồi nhưng vẫn keo kiệt lắm. Chú nói bã bọt mép rồi mới chi cho ba chục ngàn. Ba chục ngàn thì làm được cái gì chứ? Chú còn dự định xây mấy cái đình ở hai bên thềm đá nữa.

Mễ Tu Lâm nói.

Quan Thuật - Chương #2216


Báo Lỗi Truyện
Chương 2216/2839