Chương 2078: Đến văn phòng Chủ tịch Đường nhận công tác.



- Việc này, ha ha…

Diệp Phàm cười không nói nên lời. Những gì Lý Khiếu Phong nói cũng là sự thật.

Những trang thiết bị Diệp Phàm mang một đi không trở lại đều là thành quả công nghệ cao của Tổ đặc nhiệm A. Những thiết bị theo dõi trong đêm, áo chống đạn, giầy chống đạn, Huyết Trích tử đều là do các chuyên gia của bộ phận khoa học năng lượng của Tổ đặc nhiệm A làm cho hắn, không nói đến những thứ đồ khác.

- Đúng vậy thôi, làm người cũng phải biết đủ. Không thể nói là cậu làm nhiều việc ở Tổ đặc nhiệm A thì có thể đòi hỏi. Tổ đặc nhiệm A tiêu phí cho cậu nhiều hay ít ?

Hơn nữa, những đồ công nghệ cao này cậu có nhiều tiền cũng không thể mua. Huống chi, cậu đừng tưởng rằng tôi không biết.

Cậu sai khiến Trương Hùng làm nhiều hay ít việc, có bao nhiêu bí mật tình báo không phải y đều nói ra sao. Bằng không, bản thân cậu muốn đi thăm dò thì hiệu quả cũng suy giảm.

Có tra được hay không là vấn đề lớn. Đây là việc mà cậu phải dùng để bộ môn đặc thù của quốc gia mới có thể làm được.

Ngẫm lại xem, cậu có một chức phó tổ trưởng có được nhiều hay ít ưu đãi. Cho nên, cậu cùng đừng chỉ nghĩ đến ưu đãi mà không nghĩ đến làm việc.

Có thể nhân tiện làm chút việc cũng nên làm. Miễn cho có người nói sau lưng rằng cậu chiếm gầm cầu không làm gì.

Cậu làm ra thành tích thì người khác tự nhiên không dám lải nhái có phải hay không. Đây là công lao làm cho người ta câm miệng nhắm mắt có phải không? Cứ mặc kệ cậu sử dụng thành viên Tổ đặc nhiệm A nhưng người ta thì không ngốc, người ta đều theo dõi hết.

Lý Khiếu Phong lại nói tiếp.

- Tốt lắm, lão Lý, tôi sắp bị các ông cho thương tích đầy mình rồi. Thật ra, chưa một lần nào tôi làm việc mà không tạo ra thành tích cho Tổ đặc nhiệm A.

Nói như nước Miên hôm trước không cần nói những cái khác, chỉ là nói về tiền Tổ đặc nhiệm A đã thu được năm sáu mươi triệu, đừng nói viên thuốc tôi muốn làm ra. Không phải hơn một nửa đều bị Tổ đặc nhiệm A mang đi để đột phá bản lĩnh đội viên sao.

Làm ra xách đi, đều bận việc vì quốc gia, đó vẫn là của cá nhân tôi.

Nói thật, tôi thiệt muốn chết. Quốc gia cấp cho tôi một chút trang bị cũng không có gì đúng không?

Diệp Phàm nói.

- Cũng đúng thế, ở Hợi Nam cậu đã đưa về hai đội viên cho Tổ đặc nhiệm A. Đối kháng với nhà họ Tô ở Bắc Kinh cậu cũng kéo về hai đội viên.

Không tồi, không tồi! Nếu không, cậu ra tay vài lần, trêu chọc mấy gia tộc lớn của Trung Quốc, hay cả cái gì là tứ tú Trung Quốc, lục tôn, ngũ cực một lần đi.

Ít nhất mang mấy người này về tuyệt đối là có công lớn.

Lý Khiếu Phong cười cười, người buồn bực tất nhiênlà Diệp Phàm rồi.

Không nhịn được có chút lớn tiếng nói :

- Lão Lý, da mặt của ông cũng không tệ nhỉ ? Ban đầu còn tưởng là tôi dầy, hiện tại thì biết rồi. Có lẽ tôi thấy tôi nên đi trước.

Diệp Phàm nói xong vội vàng đi về.

- Cậu nhóc này, vừa thấy có việc đã chạy trốn giống như con thỏ.

Lý Khiếu Phong không khỏi cười mắng, nhìn bóng dáng Diệp Phàm có chút sững sờ.

- Ba, ba gọi cậu ấy là cậu nhóc, người ta tốt xấu gì của phó tổ trưởng Tổ đặc nhiệm A còn kiêm chủ nhiệm văn phòng trung ương, phó chánh văn phòng Chủ tịch. Ba ép cậu nhóc này nhiều không tốt.

Lý Long oán giận nói.

- Sao thế, có thể để Lý Khiếu Phong tôi gọi hắn là cậu nhóc là tôi quan tâm đến hắn. Con đừng dông dài, tôi cứ thích gọi như vậy thì gọi như vậy. Tôi không thích thì gọi gì. Đừng chỉ nhìn trong quan trường là thôi, lão Lý tôi không thích như vậy. Quy củ chó má, phiền toái muốn chết, nhìn thấy là phải gọi Bí thư Chủ tịch tỉnh có phải phiền hay không?

Lý Khiếu Phong trừng mắt nhìn con một cái hừ nói.

- Không phải là ba cũng thích người ta gọi là Lý tướng quân sao còn nói người khác cái gì? Mỗi người đều thích người ta gọi theo chức vụ đúng không, đây là uy phong.

Lý Long nói thầm một câu, Lý Khiếu Phong vừa giơ tay, Lý Long vội vàng chạy lên tầng.

- Thằng nhóc này, chạy trốn còn nhanh hơn tên kia.

Lý Khiếu Phong cười nói.

Trung Viên Hải là Trung Viên Hải, trung hải và Nam hải hợp lại, ở sườn tây của Bắc Kinh. Diện tích ước chừng 1500 mẫu, trong đó có diện tích mặt nước là 700 mẫu.

Chữ hải trong Trung vườn hải là chữ Hồ trong tiếng Mông Cổ.

Ý là hồ nước.

Bởi vì phía nam Bắc Kinh gọi là trung viên. Tên này có từ thời xưa, vẫn tiếp tục được sử dụng đến ngày nay.

Hơn nữa, Trung Viên Hải và Bắc Hải tạo thành Tây Uyển Tam Hải. Tây Uyển Tam Hải là khuôn viên hoàng gia lâu đời của Trung Quốc.

Trong đó Trung Hải xây dựng thời Kim, Nam Hải xây dựng thời Minh và những công trình xây dựng thời nhà Thanh cũng được coi là vườn thượng uyển của Hoàng gia. Thời vua Khang Hi đã rời cung đến Tây Uyển, Trung Viên Hải lập tức trở thành trung tâm chính trị của chiều nhà Thanh.

Mà lãnh đạo quốc gia trên cơ bản đều làm việc ở Trung Viên Hải.

Ngay đầu tiên đi làm.

Ngày hôm trước mở một tiệc trà, mỗi đồng chí lĩnh một chút tiền lì xì nhỏ rồi tan họp. Đương nhiên, mấy hôm nay là thời kỳ thích ứng, cũng chưa tập trung nhiều vào công việc lắm.

Mà lễ mừng năm mới theo dân gian, phải qua tết Nguyên tiêu mới coi như chính thức chấm dứt. Trong thời gian này cũng không thể cử người xuống kiểm tra hay làm những việc gì lớn. Nếu thật như vậy thì làm cho người ta quá xui.

Sau khi tan họp, Diệp Phàm đi thẳng đến văn phòng Chủ tịch. Từ khi nhậm chức năm trước đến nay thật ra hôm nay mới đến đây đến chào hỏi.

Bởi vì Chủ tịch nước cộng hòa nhân dân Trung Hoa chỉ là chức vụ nghi lễ, cùng giống như Tổng thống là nhân vật số một ở nước ngoài.

Bởi vậy, chỉ có bộ máy cấp dưới làm việc. Tuy nhiên, vì Chủ tịch nước Trung Quốc là do Tổng bí thư kiêm nhiệm mà Tổng bí thư lại là người đứng đầu đảng.

Nước cộng hòa nhân dân Trung Hoa vẫn do Đảng thành lập, cho nên, đảng lãnh đạo cả nước, chỉ huy cả nước. Vì vậy văn phòng cũng thiết lập bộ máy làm việc và phụ tá hùng mạnh.

Được gọi là văn phòng của đồng chí Đường Hạo Đông, cũng là cơ cấu cấp thứ trưởng, như Chánh văn phòng của Đường Hạo Đông chính là Phó chủ nhiệm thường trực Văn phòng trung ương Đảng Khâu Hoa.

Văn phòng bao gồm: Phòng thư ký, phòng cơ yếu, phòng cảnh vệ, bốn phòng tổng hợp các bộ môn. Biên chế trên dưới hai ba mươi người. Bao gồm thư ký của các lãnh đạo chủ chốt, thư ký riêng, cảnh vệ, tham mưu…

Đến giờ, đồng chí Khâu Hoa cũng không nói về công tác của Diệp Phàm ở văn phòng Chủ tịch. Cho nên, Diệp Phàm cũng không hiểu ra sao. Hắn nghĩ có lẽ chỉ treo một chức trên đầu như vậy thôi, chủ yếu là vẫn là ở phòng kiểm tra bên văn phòng Trung ương Đảng.

Chỉ có điều, vì sao cấp cho hắn một hư chức như vậy Diệp Phàm nghĩ nát óc vẫn không biết tại sao.

Tuy nhiên, khi vào tòa nhà làm việc bí ẩn của Đường Hạo Đông, tim Diệp Phàm vẫn đập nhanh hơn.

- Chó chết! Chủ tịch Đường đã gặp mặt rồi, còn sợ một tòa nhà sao?

Diệp Phàm tự mắng mình một câu, nhanh chóng hít một hơi thật sâu, tự nhủ mấylần, cảm giác thấy tốt hơn một chút. Tuy nhiên, vẫn có chút hồi hộp.

Chủ nhiệm Khâu Hoa đang ở đây, Diệp Phàm trực tiếp tìn văn phòng anh ta. Thấy Vệ Chí Kiệt đang ngồi trước bàn làm việc xem tài liệu. Vừa thấy Diệp Phàm Vệ Chí Kiệt lập tức đứng lên, khom người nhìn Diệp Phàm cười nói:

- Chủ nhiệm Diệp, Chúc mừng năm mới.

Vệ Chí Kiệt đã gặp Diệp Phàm vài lần, cũng đã biết.

- Chúc mừng năm mới thư ký Vệ.

Diệp Phàm cũng thân thiết cười nói. Cảm thấy người thanh niên này không tồi, không có chút cao ngạo nào.

- Chủ nhiệm Khâu đang ở trong văn phòng. Sáng nay khi vừa đến anh ấy đã nói có Chủ nhiệm Diệp đến gặp, ngài cứ trực tiếp vào là được.

Vệ Chí Kiệt nói xong nhìn Diệp Phàm một cái nói:

- Chủ nhiệm Diệp thích loại trà nào?

- Hồng trà tôi không thích, cứ cho tôi trà xanh là được. Những loại như Thiết Quan Âm linh tinh tôi không phải là người sành trà, chỉ là đồ uống thôi.

Diệp phàm thuận miệng cười nói bước về phía văn phòng.

- Chủ nhiệm Diệp nói đùa, vậy thì Long Tỉnh Tây Hồ thì thế nào?

Vệ Chí Kiệt hỏi ý kiến, phải biết rằng thư ký Vệ cũng không phải luôn khiêm tốn như vậy.

Chẳng qua, đối mặt với Chủ nhiệm Diệp, y đặc biệt cung kính. Việc này đương nhiên là Chủ tịch Diệp được trọng dụng ảnh hưởng đến y.

- Nghe nói trong tiết thanh minh người ta chế biến trà Long Tỉnh, gọi là Minh Tiền Long Tỉnh, ca ngợi các cô gái, còn có cả câu thơ: "", đó chính là Long Tỉnh Tây Hồ đúng không?

Diệp Phàm thuận miệng cười nói, không ngờ có ý khoe khoang.

Thật ra năm trước đến nhà họ Phí uống trà ngẫu nhiên nghe được, hiện tại đúng lúc dùng đến. Bằng không, cũng không thể để người khác coi thường Chủ nhiệm Diệp của Văn phòng Trung ương không biết về các thú chơi tao nhã.

- Ha ha, Chủ nhiệm Diệp, Long Tỉnh Tây Hồ là trà hạng nhất của nước ta. Sản xuất ở vùng núi Long Tỉnh, Tây Hồ, Hàng Châu, Giang Nam.Lịch sử chia làm năm loại, sư, long, vân hổ mai. Trong đó nhiều người cho rằng sư đỉnh có phẩm chất tốt nhất. Búp trà thẳng, màu nước vàng óng như màu gạo lức, vị tươi dịu, hương thanh cao.

Thư ký Vệ cười nói.

- Thư ký Vệ hiểu biết nhiều. Nghe nói trà Long Tỉnh rất thịnh thời Tống và thời Minh. Trong chiều Thanh lại gọi là Trà búp Minh Tiền. Thời Cốc Vũ gọi là Chè xuân, thường nói Chè xuân trà là thượng phẩm, trà búp Minh Tiền là trâ phẩm. Long Tỉnh trà là khi pha trà búp trà thẳng, màu nước vàng trong, hương bốn phía, rất đậm đà thường gọi là "Nhất kỳ nhất súng". Vậy nếm thử một chút trà búp Minh Tiền Long Tỉnh đi.

Diệp Phàm thản nhiên cười tiếp tục khoe khoang. Đương nhiên cũng không thể làm cho Thư ký Vệ quá bận, nếu không chủ nhiệm như hắn cũng quá lắm.

- Việc này…

Vẻ mặt Vệ Chí Kiệt đột nhiên hơi khó coi vẻ như đang ngượng ngùng.

- Sao thế? Không có có phải không?

Diệp Phàm hơi sửng sốt, cười.

- Chủ nhiệm Diệp, thật sự là chỗ tôi không có cực phẩm Long Tỉnh này. Cấp trên có quy định, loại này rất quý. Tuy nhiên, một chút thì vẫn có, nếu không thì dùng loại này đi, uống cũng không khác lắm, chỉ hơi kém hơn một chút thôi.

Thư ký Vệ vẻ mặt xấu hổ nói.

- Cũng đúng, nghe nói một cân phải hơn mười nghìn, hơn nữa số lượng rất ít, dùng để chiêu đãi khách thật sự lãng phí.

Diệp Phàm cười cười tùy tay lấy túi ra một hộp nhỏ nói:

- Đúng lúc tôi có một hộp, là "mượn gió bẻ măng" từ nhà người khác, cảm giác cũng không tệ.

- Việc này, chủ nhiệm Diệp tôi sao có thể sử dụng của anh. Đây có lẽ là lãnh đạo tặng cho anh.

Vệ Chí Kiệt miệng run run, ánh mắt nhìn hộp Long Đỉnh lập tức người này lớn hơn một ít trong đôi mắt ưng của Diệp Phàm. Nguồn truyện: TruyệnYY.com

Diệp Phàm biết, Vệ Chí Kiệt cũng đã nhìn ra một chút manh mối. Bởi vì, tiểu Vệ đã gặp rất nhiều lãnh đạo cấp cao, loại trà Long Tỉnh được đóng gói cho lãnh đạo cao cấp quốc gia Vệ Chí Kiệt có thể không uống qua nhưng chắc chắn sẽ gặp qua.

Diệp Phàm đương nhiên cũng lấy từ nhà họ Phí đến. Phí Nhất Hoàn làm một trong chín ủy viên thường vụ, hưởng thụ cấp bậc đãi ngộ lãnh đạo cao cấp.

Sản phẩm cao cấp này đương nhiên hiếm thấy. Nghe nói loại trà Long Tỉnh cực phẩm này là do quân khu quản lý, chuyên cung cấp cho lãnh đạo.

- Không sao, pha đi.

Diệp Phàm nhẹ nhàng đặt hộp Long Tỉnh lên bàn rồi bước vào phòng Chủ nhiệm Khấu Hoa.

Quan Thuật - Chương #2078


Báo Lỗi Truyện
Chương 2078/2839