Chương 1990: Cao nhân từ đống phân ra


Hơn nữa, cả người bị một quyền của Diệp Phàm đánh ngã xuống đất đang muốn đứng lên trên người Đao Bá. Đao Bá giơ đao muốn chém Diệp Phàm, phát hiện trước mặt có bóng người vút qua, biết là Phong Thuận, gã lập tức muốn thu đao lại, nhưng, một quyền kia của Diệp lão đại quá mạnh.
Đao Bá thu tay lại không kịp, thanh trảm mã đao sống dầy vừa nặng vừa bén thực sự đã chém vào ngực Phong Thuận vừa mới lao tới
Rắc một tiếng
Sau lưng bị đâm xuyên qua, máu tươi bắn ra, trước ngực Phong Thuận bị một đao của Đao Bá chém trúng. Ổ bụng lập tức mở toang, nội tạng cùng với máu tươi chảy ra đầy đất.
Đao Bá lập tức đứng ngây ra một giây, bởi vì, cặp mắt của Phong Thuận trước khi lồi ra giống như cá vàng, gã tràn đầy sự phẫn nộ không cam tâm, gã không thể nào tin nổi, mình lại chết trong tay 'Lão Đại'.
"A "
Đao Bá hét lên âm thanh đáng sợ đầy thê lương và bi phẫn, thân mình đột nhiên xoay một vòng lớn. Khua thanh mã đao thành một vòng đao quang.
Đao bá quyết liều mạng, thân mình hung mãnh lao về phía trước, vòng đao quang hộ thể do thanh mã đao tạo nên giống như lưỡi dao của máy xay thịt nhằm người Diệp Phàm chém tới.
Diệp Phàm bình tĩnh nhìn vòng đao quang quỷ dị ấy, nghĩ thầm, xem cường độ gió mà vòng đao quang tạo ra, Đao Bá chắc hẳn phải có thân thủ cỡ bát đẳng Khai Nguyên. Không kém gì Lang Phá Thiên, tuy nhiên, đáng tiếc ngươi đã gặp phải lông đây, đó là do ngươi bất hạnh!
Đúng lúc này, bịch một tiếng
Ánh mắt Diệp Phàm phát hiện, một gã râu dài bị Lam Tồn Quân một cước đá dính vào vách động.
Rồi sau đó, đồng chí Tiểu Lam bắt kịp, một chân khác tung lên ra sức đá vào đầu tên ấy. Rốp một tiếng đây chính là âm thanh hộp sọ bị vỡ não và máu bắn ra ngoài.
"Ya" thấy Diệp Phàm sững sờ, vòng đao quang của Đao Bá cũng sáp lại gần bên người hắn
Tuy nhiên, Diệp Phàm hừ lạnh một tiếng. Xoay người tránh được trong gang tấc, lướt người sang bên cạnh sườn. Đao Bá quả nhiên mắc mưu, chuyển vòng đao quang sang bên cạnh chém tới, có điều, đó chỉ là hư chiêu của Diệp Phàm. Người này đã sớm lướt sang bên phải, cây thiết côn mạnh mẽ nện vào vòng đao quang đang xoay chuyển của Đao Bá.
Choang loảng xoảng...
Một luồng âm thanh cổ quái vô cùng chói tai, nghe xong có thể làm sở gai ốc truyền đến.
Đao Bá bị đánh bay mười mấy mét đập vào vách động, cả người đều là máu, mũi và tai đều chảy máu.
Còn trong tay gã chỉ sót lại một cái chuôi đao bên ngoài bọc da thật. Mà phía trên toàn bộ đã gẫy mẻ thành một miếng thép to bằng đầu ngón tay cái.
Đứng trước thực lực, dù giở hoa chiêu gì cũng đều bằng không cả. Vòng đao quang của Đao Bá nếu sử dụng vào các đồng chí ngang cấp hoặc thấp hơn so với gã, thì đương nhiên giống như máy xay thịt lập tức có thể cắt thịt trên người thành từng mảnh. Còn rơi vào tay Diệp Phàm, đó chỉ là miếng gân gà.
- Đao của ta!
Đao Bá khàn khàn hô lên một tiếng. nhưng, miệng lập tức ộc máu. Đao Bá thống khổ chép miệng, chỉ vào Diệp Phàm hỏi:
- Ngươi là ai? Ngươi không thể là Hoàng Thất, hắn không có bản lĩnh như ngươi!
- Nghe không hiểu, ngươi nói tiếng Trung đi?
Diệp Phàm nhìn hắn, lắc lắc đầu. chỉ hỏi thử. Không ngờ Đao Bá cũng biết tiếng Trung, đã lặp lại một lượt. Mấy thủ lĩnh hắc đạo bên này biên giới giáp ranh với Đông Cống, thông thường đều hiểu một chút tiếng Trung. Bởi vì, bọn họ muốn xây dựng sự nghiệp cần thông hiểu tiếng Trung. Mà ở Việt Nam, người Hoa nói tiếng Trung cũng tương đối nhiều.
Binh!
Cuối cùng một âm thanh chói tai truyền đến, chứng minh rằng tên cuối cùng cũng đã bị dải đai của Hoa Hồng Đỏ quấn lấy quăng đập vào vách động. Tất nhiên là hộp sọ vỡ toác xương cốt toàn thân nán vụn, đến 'Tây Thiên thỉnh kinh' rồi.
- Tao có nói tao là Hoàng Thất sao?
Diệp Phàm liếc nhìn Đao Bá, thản nhiên nói.
- Mày từ bên kia tới?
Đao Bá miệng giật giật, cay đắng hỏi.
- Ha ha, mày muốn hỏi tận gốc rễ phải không? Hiện tại, là ông đây đang hỏi mày, không đến lượt màyhỏi. Thế này vậy. Tao đây thích ăn nấm Hùng Mạo, mày đưa bọn tao đi lấy là được rồi. Còn về phần mày và thủ hạ của mày, ông đây không thấy hứng thú, mày có hiểu không?
Diệp Phàm lạnh lùng hừ giọng.
- Hoá ra thứ các người muốn chính là nấm Hùng Mão, tao không có.
Đao Bá lắc đầu.
- Ha ha, được, mày không có đám bọn mày cũng không sống được nữa. Tao đếm đến 10, nếu mày tiếp tục không trả lời. Động Vạn Thông này sẽ là nấm mồ của bọn mày, nấm mồ hiểu không?
Diệp Phàm sau khi nói xong bắt đầu đếm.
1... 2... 3... 4...
- Mày cam đoan không lấy mạng bọn tao?
Đao Bá đấu tranh tư tưởng.
- Mày không còn cách nào khác đâu, chỉ có thể làm theo lời tao nói. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Diệp Phàm cứng rắn nói.
- Thôi được, tao đưa bọn mày đi.
Đao Bá cúi đầu, Lam Tồn Quân đi tới, dùng dây thừng trói chặt gã lại, giống như buộc bánh chưng. Thật ra làm thế cũng hơi dư thừa, dù sao Đao Bá cũng chẳng còn bao nhiêu sức lực.
Đi theo Đao Bá qua mười mấy khúc quanh, xuyên mười mấy lối rẽ. Phía trước rộng rộng rãi sáng sủa, ánh sáng lóa mắt. Vì từ bóng tối đi ra chỗ sáng, nên mới có cảm giác như vậy. Bên trong là một hẻm núi hẹp.
Có 1 mái nhà tranh, trước nhà có một bầy gấu chó lông đen bóng, người Việt Nam gọi là "Gấu chó"đang đùa giỡn. Lũ gấu này không khác gì gấu thường, chỉ là chóp mũi có lông màu trắng.
Cái đầu tương đối lớn, nếu đứng dậy còn to lớn hơn cả Diệp Phàm. Lũ gấu đó xòe tay duỗi chân đều to cỡ cái chậu rửa mặt nhỏ. Tát cho mấy gã một phát, chắc hẳn cũng ghê gớm lắm.
- Bên trong còn có người?
Diệp Phàm hỏi
- Tôi mướn được một ông già để quản lý số nấm Hùng Mạo đó. Lão là một tay nuôi gấu có hạng, đám "gấu chó" hung dữ này đều nghe lời lão.
Mà bình thường lão hay dồn phân đám gấu đó thành đống, bào tử nấm Hùng Mạo chỉ cần có một hạt, sẽ mọc thành cây.
Ở bên đó!
Đao Bá giơ tay chỉ một đống đen xì xì bên cạnh nhà cách khoảng năm mươi sáu mươi mét, nói,
- Nấm Hùng Mạo ở trong đống phân gấu ấy. Mỗi năm lấy đi cây lớn, còn lại cây nhỏ một năm sau sẽ lại lớn lên. Đã hai năm nay tôi chưa lấy, tôi muốn thử xem nấm Hùng Mạo này có thể to lên thêm không. Cho nên, tôi cố đợi.
Sau khi mấy người Diệp Phàm đến gần, lúc này, từ bên cạnh đống phân một người từ từ đứng lên. Cả khuôn mặt người này nhăn nhúm giống như vỏ cây thông già, một con mắt hình như bị mù. Mặc một bộ đồ xanh nhạt giặt nhiều đến bạc phếch. Tay cầm một cái cào nhỏ bằng bàn tay đang cào đống phân gấu. Giống như bình thường nông dân phơi ngũ cốc vậy.
Diệp Phàm phát hiện, trong đống phân gấu có một số hạt rất nhỏ lấp lánh, lấp lánh giống như cát. Thầm nghĩ chẳng lẽ cái thứ lấp lánh như hạt cát kia lại có dinh dưỡng, bởi vậy mới có thể nuôi dưỡng ra nấm Hùng Mạo có giá trị dinh dưỡng đặc biệt cao.
- Cống Ba, ông đào nấm Hùng Mạo lên đưa cho bọn họ.
Đao Bá dùng tiếng Việt nói với ông già đó
- Bọn họ, là bạn anh?
Cống Ba nhìn nhìn ba người Diệp Phàm, hỏi
- Bọn họ...
Đao Bá nhăn nhó một cách đau khổ, không dám nói
- Bảo họ tự đi mà đào.
Ông già Cống Ba lạnh lùng hừ giọng, ném cái cào trong tay về phía đám người Diệp Phàm
- Lão già này, khẩu khí cũng không nhỏ.
Lam Tồn Quân có chút tức khí, bước mấy bước dài đi tới, một cái tát vung tới ông già.
- Bịch.
Một âm thanh quái dị vang lên, nháy mắt, Diệp Phàm cảm thấy chỉ trong nháy mắt, đã thấy đồng chí Lam Tồn Quân bị ông già kia một cước đá bay lên không trung rơi vào đống phân gấu.
Lập tức, phân gấu bắn tung tóe cao chừng năm sáu mét, một mùi hôi thối nồng nặc xộc lên khiến Diệp Phàm phải nhíu mày. Còn cô nàng Hoa Hồng Đỏ , lập tức lôi khăn tay ra che mũi.
Mùi thối không đáng sợ, mấu chốt là ông già này quả nhiên lợi hại.
- Không ngờ các hạ lại là một cao thủ.
Diệp Phàm nhìn ông già lạnh lùng hừ giọng nói. Một cước có thể đá Lam Tồn Quân rơi vào đống phân, Tiểu Lam Tử dù sao cũng là cao thủ thất đẳng. Lão già này chí ít cũng là cao thủ bát đẳng. Không đúng, phải là một cao thủ ẩn tàng.
Diệp lão đại âm thầm cảnh giác.
- Tôi chỉ lão già xúc phân, cậu thanh niên, tìm chỗ khoan dung mà độ lượng cho người. Cậu có thể lấy đi 10 cây nấm Hùng Mạo, không được lấy hơn. Còn nữa, thả đám Đao Bá ra.
Từ miệng ông già không ngờ thốt ra một câu tiếng Trung.
- 10 cây, quá ít.
Diệp Phàm lắc đầu, Lam Tồn Quân thật vất vả mới leo ra khỏi đống phân.
Tay này mặt dính đầy phân gấu cũng không buồn lau. Tức giận đến nỗi bàn tay nắm chặt chỉ trực xông tới liều mạng, tuy nhiên, bị Diệp Phàm một tay ngăn lại.
Hoa Hồng Đỏ vừa thấy, vội vàng lùi ra sau một bước, bởi vì, đồng chí Tiểu Lam thực sự rất thối. Ngay cả Diệp Phàm cũng có ý muốn phải lập tức bịt. Chỉ là vì nghĩ đến thể diện cho đồng chí Tiểu Lam mà không làm như vậy.
- Hoa Hồng Đỏ, lấy ít nước tới dội cho hắn. Trong nhà hẳn là có.
Diệp Phàm nói
- Vào trong dội là được mà.
Hoa Hồng Đỏ nhíu mày nói.
- 10 cây quá ít, được thôi. Trong đống phân này có không ít đâu. Hai năm chưa hái, cậu thanh niên, chỉ cần cậu có bản lĩnh, thì có thể lấy đi tất cả.
Ông già kia hiển nhiên có chút tức giận, tuy nhiên, giọng điệu vẫn rất bình tĩnh nói.
- Vậy tôi không khách khí nữa.
Sau khi Diệp Phàm thấy Lam Tồn Quân đi dội nước mới ra tay, cũng chỉ một bước dài, tay nắm lại tung chiêu về phía ông già.
Một quyền này chỉ là thăm dò, chỉ dùng có ba phần sức mạnh.
- Thế thôi sao!
Ông già nhíu mày, rõ ràng khá thất vọng, ông ta cũng dùng một quyền tiếp chiêu.
Binh một tiếng.
Diệp Phàm cảm thấy nắm đấm nóng rát tê rần ê ẩm, cảm giác như các khớp xương đều rời ra.
Diệp Phàm có chút kinh sợ nhìn chằm chằm ông già kia, nói:
- Không thể ngờ các hạ lại là một cao thủ, ở Việt Nam, hẳn là rất có danh tiếng?
- Ha ha, cần gì mấy thứ hư danh đó? Trung Quốc các người có ngũ cực lục tôn, trong đám này, có cái gì là tôn chứ, cũng chẳng ra sao. Hư danh vướng bận cả đời, mệt lắm! Cứ như lão già này dưỡng nấm trồng cỏ, tốt biết mấy. Tự do tự tại trời cao biển rộng tùy ngươi du ngoạn.
Ông già thản nhiên nói.
- Tiền bối đã từng qua Trung Quốc?
Diệp Phàm liếc nhìn ông già, hỏi.
- Lúc nhàn hạ đi đây đi đó, đừng nói Trung Quốc, khắp nơi trên thế giới lão đều thích đến thăm.
Ông già thản nhiên nói.
- Xin tiếp mấy cước!
Diệp Phàm đột nhiên nói, tung người lên một cước đá tới. Lần này dùng tám phần kình lực, khí thế mạnh mẽ khác thường. Chân vừa vung lên, đống phân bên cạnh bị cước khí chấn động cũng văng lên. Cả căn nhà tranh dường như cũng rung lên bần bật trực đổ sập.
Ông già hơi ngạc nhiên, chợt, nét mặt ông ta thoáng qua một tia vui vẻ quỷ dị. Giống như ruồi nhặng đột nhiên nhìn thấy 1 đống phân lớn vậy.

Quan Thuật - Chương #1990


Báo Lỗi Truyện
Chương 1990/2839