Chương 1968: Một trong những nguyên nhân.


Mai Phán Nhi cũng đoán được tâm tư của hắn, cho nên, khi Diệp Phàm vừa mới bước xuống xe đã thấy một người phụ nữ khoác một chiếc váy dài mỏng màu trắng, đang đứng trước sảnh chính của tòa biệt thự.
Vì là mùa đông, bên ngoài lạnh, cho nên, Mai Phán Nhi đứng nhìn chằm chằm qua cánh cửa kính.
Nhẹ nhàng đẩy cánh cửa, Diệp Phàm đi vào đại sảnh.
- Em rất nhớ anh!
Mai Phán Nhi nói nhỏ, lập tức, tình cảm như nước, ôm chầm lấy Diệp Phàm từ sau lưng, cặp nhũ hoa đồ sộ tỳ lên lưng Diệp Phàm . Một mùi hương nước hoa truyền đến, Diệp Phàm có chút mất tập trung.
Hai tay hắn liền đặt lên cặp mông gợi cảm của Mai Phán Nhi, bóp nhẹ nhàng. Cảm giác rất đầy đặn, căng tròn.
- Ừ...
Có lẽ vì "khoảng trống" quá lâu cho nên Mai Phán Nhi "Ừ" một tiếng, lập tức, kích thích máu nóng trong người Diệp Phàm , một tay hắn vừa sờ, cửa sổ tự động liền khép lại. Hắn nhanh chóng xoay người đẩy Mai Phán Nhi tới ghế sô pha trong phòng khách.
Diệp Phàm hiểu được, chỉ cần mình đến, Mai Phán Nhi sẽ kêu dì bảo mẫu ra ngoài. Cho nên, Diệp Phàm yên tâm đẩy cô xuống sô pha.
Hắn ôm lấy Mai Phán Nhi nằm lên sô pha. Như vậy sẽ không làm cho Mai Phán Nhi bị thương. Thân thủ Diệp Phàm thế nào chứ, có nện hắn trên tảng đá cũng không việc gì. Hiện tại, bản lĩnh dùng để làm việc này nhưng thật ra vẫn có tác dụng.
Đương nhiên, Diệp Phàm không có khả năng xoay tròn "Làm thấp xuống", Diệp Phàn chuyển mình, cả người đè lên Mai Phán Nhi.
Hai người đều không nói lời nào, bàn tay to của Diệp Phầm vừa động, lần dọc theo váy đi lên, một lát sờ lên tới cặp mông đầy đặn kia.
Mai Phán Nhi vẫn còn là một cô gái, tuy nói đã quá ba mươi...Nhưng được chăm sóc tốt, nên nhìn không khác mấy cô gái mới hai ba hai tư, dáng người không tồi, khí chất lại càng tốt.
- Em luôn làm cho người ta phải mê mẩn!
Diệp Phàm cười gượng một tiếng, hai bàn tay đã lướt trên cặp mông mềm mại kia.
- Hức, chỗ này anh đã đến rồi.
Mai Phán Nhi nổi giận lên nói.
- Dương nhiên, đây là địa bàn của anh! Người khác, ai dám đến, anh sẽ bẻ gãy chân tay.
Diệp Phàm ngang ngược nói vài tiếng, bàn tay vẫn lướt trên người Mai Phán Nhi.
- Anh như gấu vậy.
Mai Phán Nhi thỏa mãn thật sự, hai mắt có chút mê loạn nhìn Diệp Phàm , tình yêu đã đi vào trong tim rồi.
Làm hai khe hở kia rung rung lên, lập tức giống như loại trời đất u ám, cảm giác như trăng tắt hẳn ánh sáng. Diệp Phàm cảm thấy chỗ ấy của cô rất chặt chẽ, tuy nói cũng dùng qua vài lần rồi. Nhưng mê hoặc lòng người chính là nơi chưa sinh dục. Những nếp nhăn bao vây lấy tiểu Diệp Phàm , nhẹ nhàng tiến vào trong…
Trong đại sảnh vang lên những âm thanh nặng nề rồi lại nặng nhọc....
Thật lâu sau.
Cuối cùng những âm thanh dài trong đại sảnh cũng dừng lại.
Mai Phán Nhi nằm nghiêng trên người Diệp Phàm, giống như con mèo lười ngủ đông. Cô đạt cực khoái giật giật chân, lại giật mình, hỏi;
- Nghe nói Tề Thiên chuyển nghề?
- Ừ, cậu ấy bị thương, không thể tiếp tục. Thực ra, về đội bình thường cũng tốt, Tề Thiên cũng được lên chức bố rồi. Anh ta cứ ở đội cũ như vậy bất cứ lúc nào cũng có thể bị đổ máu, như vậy sao được. Anh ta cần một gia đình ổn định.
Diệp Phàm nói. Vợ Tề Thiên là Mai Diệc Thu, cô ta là cháu đằng ngoại của Mai Phán Nhi.
- Cũng phải, mỗi lần Tề Thiên biến mất em biết ngay là anh ta lại nhận nhiện vụ. Thấy Diệc Thu có vẻ khổ, dáng vẻ lo lắng, em cũng có chút đau lòng. Có thể yên ổn làm ở đội bình thường cũng tốt. Phụ nữ, còn mong gì hơn, gia đình chính là toàn bộ cuộc sống của cô ấy.
Mai Phán Nhi gật đầu, liếc mắt nhìn Diệp Phàm một cái, có chút ai oán nói.
- Anh mất tích mấy tháng em cũng không lo lắng sao?
Diệp Phàm cười gượng một tiếng, ngón tay đang trượt trên lưng bong loáng của Mai Phán Nhi, rồi tới cổ.
- Chết đi càng tốt, em càng dễ đi tìm người khác.
Mai Phán Nhi tức giận nói.
- Lòng dạ đàn bà là độc ác nhất!
Bàn tay to của Diệp Phàm dung hết sức xuống tay.
- Chậm một chút, em không chịu được, vừa rồi bị anh ép gần chết rồi.
Mai Phán Nhi sợ tới mức toàn thân thẳng dài ra, vòng qua người Diệp Phàm không cho Diệp Phàm lộn lại, nói.
- Nghe nói Tề Thiên chuẩn bị tới sư đoàn dã chiến số 1 thành phố Mặc Hương nhậm chức?
- Ừ, đã có dự định, tuy nhiên....
Diệp Phàm cảm giác khó mà nói ra được. Bởi vì, lúc trức khi cầu cứu Tề Chấn Đòa có cam đoan, nói chức vụ của Tề Thiên là do chính hắn nghĩ ra ra. Bây giờ mà có tình cờ gặp Tiền Phong Vân trong cựu chiến binh, Diệp Phàm thực sự có chút xấu hổ.
- Em đã sớm biết, chuyện này bố em nói qua rồi. Nói là có người đề cử Tề Thiên, tuy nhiên, trong cuộc họp ở quân ủy lại không được thông qua. Mà sự ngăn cản lớn nhất, nghe nói là Tiền Phong Vân có phải không?
Mai Phán Nhi thấy Diệp Phàm có chút chần chừ, liền giành nói trước.
- Thật xin lỗi, không giúp được gì, anh không còn mặt mũi nào đi gặp chú Tề nữa.
Diệp Phàm xịu mặt xuống, cười có chút xấu hổ.
- Bố cũng nói qua việc của Diệp Thu, năng lượng của Tiền Phong Vân quá lớn, Bố Mai của nhà chúng ta cũng không có cách nào khác.
Hơn nữa, Tiền Phong Vân luôn cho mình là nhất. Người này rất khó tính, người bình thường rất khó mà khai thông tư tưởng y.
Người này có cái nhìn của chính mình, cho nên, ý của bố là đưa Tề Thiên đến tỉnh Nam Phúc một vài năm rồi nói sau.
Tuy nhiên, khi Tề Thiên chuyển ngành là cấp bậc đại tá, đến quân khu tỉnh cũng chỉ được cấp bậc tương đương, như là đại tá tham mưu trưởng cũng được.
Mai Phán Nhi nói.
Cha của Mai Phán Nhi là Mai Chân Hào, trước kia là ủy viên quân ủy, năm kia mới nghỉ hưu. Ở quân ủy vẫn còn có chút ảnh hưởng nhất định.
Tuy nhiên, người dùng trà lạnh thì ở đâu cũng thích hợp. Mai Chân Hào có ảnh hưởng khi còn đương chức, cũng có thẻ ngang với phó chủ tịch quân ủy Tiền Phong Vân, cũng không kém là mấy.
- Có khi nào Tề Thiên không muốn đi không?
Diệp Phàm nói.
- Tất cả đều là do anh đoán, Tề Thiên rất tức giận. Hôm đó sau khi nghe được tin, liền quăng vỡ mất mười mấy cái đĩa.
Cuối cùng chạy ra bên ngoài đánh quyền, một buổi tối, mệt lử rồi mới trở về. Lúc ấy Diệc Thu rất lo lắng, một mực yên lặng đứng từ xa theo dõi anh ta.
Tuy nhiên, Diệc Thu cũng hiểu được nỗi khổ trong lòng của anh ta, cho nên, cũng không ngăn trở.
Mai Phán Nhi có chút giận dữ nói, liếc nhìn Diệp Phàm một cái, rồi lại nói tiếp:
- Hơn nữa, Tề Thiên nói, có chết cũng không đi quân khu tỉnh. Kể cả là đến làm Trung đoàn trưởng anh ta cũng không làm. Anh ta thích cầm quân, cảm giác đứng đầu thật là sảng khoái.
- Tiền Phong Vân!
Diệp Phàm vừa nghe, trong lòng chấn động, lập tức ngồi dậy. Hai mắt hung tợn nhìn chằm chằm chén trà trên bàn, dường như nó chính là Tiền Phong Vân vây.
- Em hiểu được nỗi khổ trong lòng anh, Tề Thiên là người anh em tốt của anh.
Mai Phán Nhi hiểu, nhẹ nhàng giơ tay xoa bóp cho Diệp Phàm, lát sau, nói:
- Cũng không phải không có cách, chỉ có điều, cách này khá khó?
- Em có cách gì?
Diệp Phàm khẽ cử động cơ thể, quay đầu bình tĩnh nhìn chằm chằm Mai Phán Nhi.
- Nhìn cái gì, muốn ăn thịt người à?
Mai Phán Nhi cười vài tiếng, khuôn mặt đột nhiên nóng như ánh nắng mặt trời.
- Nếu không nói anh sẽ ăn thịt em thật đấy?
Diệp Phàm nhảy dựng lên, ngạo nghễ đứng thẳng người lên.
- Em nói em nói, đừng làm ồn, chịu không nổi anh. Nguồn: http://truyenyy.com
Mai Phán Nhi nhanh chóng xoay người sang chỗ khác, nói:
- Thế còn tạm được, các em ấy mà, lúc nào cũng để anh thô bạo rồi mới thành thật.
Đại vương Diệp Phàm mười phần bát khí rồi. Lúc này mới đặt lên ghế sô pha, tay tùy tiện chỉ làn khói, nhìn Mai Phán Nhi di chuyển cơ thể đi pha trà.
- Chuyện của Tề Thiên lần này em cũng để ý, cho nên, cũng tìm được một chút tin tức. Cha của Tiền Phong Vân sớm đã chết, mà mẹ anh ta tên Tống Vân Liên. Cho đến bây giờ, Tống Văn Liên vẫn sống ở nhà cũ. Mảnh đất kia của bọn họ ở một thôn nhỏ của tỉnh Giang Đô, tên "Thôn Vượng Cẩu".
Mai Phán Nhi vừa nói đến đây, Diệp Phàm không đình chỉ, cười nói:
- Ha ha….
- Cười cái gì?
Mai Phán Nhi không vừa lòng nói một câu nhìn Diệp Phàm .
- Không có gì?
Diệp Phàm cười gượng một tiếng, hắn nghĩ đến biệt hiệu của hắn ở tổ A là "Cẩu Tử".
Không thể ngờ là Tiền Phong Vân lại xuất thân từ "Thôn Vượng Cẩu" kia chẳng phải là nói với Diệp Phàm tôi rồi sao, tự nhiên cảm thấy buồn cười.
- Nghe cái tên này anh cũng cảm thấy rất buồn cười, hơn nữa, Vượng Cẩu chỉ là một thôn nhỏ. Đầu thôn cách bọn họ còn có hai mươi mấy dặm.
Năm đó ngay cả đường cũng không có, tất cả đồ vật của dân trong thôn đều dựa vào hai cái đùi và bả vai khiêng về.
Cũng thật sự rất khổ, tuy nhiên, Tống Văn Liên hiểu ngôi làng cũ này rồi, chính là không chịu rời đi. Hơn nữa, Tiền Phong Vân cũng không mời người giúp việc, đuổi đi rồi.
Tiền Phong Vân không có cách gì, đành phải lợi dụng quyền lực trong tay vì thôn Vượng Cẩu mà xây dựng con đường xi măng rộng chừng tám mét. Đường này, so với con đường của Tỉnh Giang Đô còn phải rộng và bằng phẳng hơn nhiều lắm. Cười to…
Mai Phán Nhi nói:
- Có quyền trong tay mới tốt, điều này cũng không kỳ lạ. Chỉ có điều kỳ lạ là, lão thái bà không đến thủ đô hưởng phúc mà lại ngốc nghếch ở lại nông thôn. Việc lạ là, trong đó, có phải có điều gì không?
Diệp Phàm hơi lắc đầu tỏ vẻ không hiểu.
- Trong đó có nguyên nhân?
Mai Phán Nhi cười nói:
- Nguyên nhân gì?
Diệp Phàm hỏi:
- Cha của Tiền Phong Vân gọi là Tiền Trụ Cột, người này trước kia có ý thức cách mạng, còn bảo vệ Hồng quân, mang cho đội du kích, cũng coi như là lão thành cách mạng. Chỉ có điều, năm 1949 là lúc đang chuẩn bị giải phóng đứa con của ông bị chém chết rồi. Mà lúc đấy Tiền Phong Vân sinh ra không lâu. Một mình Tống Văn Liên muốn nuôi dưỡng mấy anh em nhà Tiền gia cũng không dễ dàng gì. Mà mộ của ông Tiền được xây trên núi phía sau Tiền gia, chỉ có điều, Tống Văn Liên là một cây gân, nói nhất định phải một mình cô độc ở đây cả đời. Về sau, Tiền Phong Vân ở trong quân đội nhận chức ngày càng to, đến bây giờ nhận chức Phó chủ tịch quân ủy rồi. Tiền Phong Vân cũng bỏ ít thời gian về thăm nhà mấy lần, vẫn khuyên mẹ, nói là có thể chuyển mộ của cha lên nghĩa trang liệt sĩ thủ đô. Chuyển lên núi Bát Bảo cũng không có vấn đề gì. Tuy nhiên, Tống Vân Liên không chịu. Cuối cùng khiến cho Tống Phong Vân rất phiền, bà mới xoay chuyển lại tình hình thực tế. Nói là nếu Tiền Phong Vân có thể báo thù cho cha anh thì bà mới đồng ý về thủ đô.
Mai Phán Nhi nói:

Quan Thuật - Chương #1968


Báo Lỗi Truyện
Chương 1968/2839