Chương 1956: Tổ A vĩnh viễn bất bại..


Toàn bộ cánh tay bên phải của Yoshida vẫn không thể tránh được nhát đao chí mạng kia, máu phun thành dòng xuống đất. Yoshida sợ tới mức nhặt cánh tay lên và chạy thục mạng, chỉ mấy giây là đã không thấy bóng dáng đâu cả.
Thuật Ninjutsu này dùng để chạy thoát thân, nhưng dùng thật thích hợp.
Diệp Phàm đi đến trước mặt Nghiêm Thế Kiệt.
- Tôi không xong rồi, cậu mau đi đi, mau đi đi, tôi còn có thể chịu được một chút nữa.
Nghiêm Thế kiệt miệng chảy đầy máu vừa nói.
- Không được, để tôi cõng anh đi.
Diệp Phàm nhất quyết giơ tay kéo Nghiêm Thế Kiệt đi.
- Nếu cậu không đi thì tôi sẽ tự cho nổ đấy.
Nghiêm Thế Kiệt đột nhiên rút ra một quả lựu đạn, nhìn chằm chằm Diệp Phàm, thái độ kiên quyết nói.
- Các người có đi hay không?
Nghiêm Thế Kiệt quát lớn.
- Đi!
Diệp Phàm vung tay lên, dẫn đầu chạy về phía trước. Hắn hiểu rằng, Nghiêm Thế Kiệt đã quyết tâm liều mình, bởi vì ông ấy không muốn làm liên lụy đến tổ A. Phỏng chừng lão Nghiêm cũng biết bản thân mình không thể trụ nổi nữa rồi.
Diệp Phàm giống như bị điên lên, lần này tướng vô cùng lợi hại, không ngờ liên tục xuất năm đao, năm chiếc đầu bay xuống đống cát.
Thành viên tổ Thần Đạo vừa thấy, liền kêu lớn:
- Sát Thần, Sát Thần….
Tên nào tên nấy lùi lại vài chục mét, giống như một phản xạ theo bản năng. Phải biết rằng, ý chí của những cảm tử viên này cao đến như thế nào, vậy mà cũng bị sự điên cuồng của Diệp Phàm làm cho sợ hãi.
Còn Diệp Phàm thì dẫn theo đám thương binh tàn tướng liều chết xông lên. Mà lão Vương cũng muốn tự nổ giống như Nghiêm Thế Kiệt.
Tuy nhiên, lại bị Diệp Phàm dùng một chưởng đánh cho bị hôn mê. Vương Nhân Bàng lưng cõng ông nội nhưng cũng giống như thần tướng, dũng mãnh xông lên, miệng kêu lớn.
- Tổ A vĩnh viễn bất bại, vĩnh viễn bất bại, vĩnh viễn bất bại.
Chạy ra chỗ cách đó khoảng một dặm, mọi người đều nghe thấy những tiếng kêu bi thương của Nghiêm Thế Kiệt cùng với tiếng súng đát đát, không lâu sau, một tiếng nổ lớn vang lên, ánh sáng như chiếu rọi lên tận trời xanh.
- Lão Nghiêm.
Biết Nghiêm Thế Kiệt và đội viên tổ Thần Đạo đã đồng quy vu tận rồi. Diệp Phàm rưng rưng nước mắt, tất cả đội viên của tổ A đều rơi lệ, xoay người lại tất cả đều liều mạnh xông lên.
Cao thủ của tổ A hợp lại, tay càm lựu đạn xông lên, đã có liên tiếp hai đội viên đã ngã xuống với đối thủ rồi.
Trong tiếng nổ long trời, trong tiếng hô" Tổ A vĩnh viễn bất bại" kiên cường, Diệp Phàm dẫn theo một đội đột kích chạy một mạch ra km 150.
- Lão nghiêm! Tiểu Lý, Tiểu Trương.
Cung Khai Hà và Lý Khiếu Phong đã rơi lệ, một không khí bi thương bao trùm phòng hội nghị của tổng bộ tổ A.
- Lão Nghiêm, tôi còn nợ ông một bao thuốc lá.
Lý Khiếu Phong như nấc lên, nước mắt tuôn dài trong khóe mắt.
- Lão Nghiêm, tôi nhẽ ra không nên keo kiệt với ông. Lần họp trước, nên cho ông thêm một bao thuốc nữa. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Đồng chí Kễ Vĩnh Viễn cũng kêu lên, một lúc sau, ông quay sang một đại tá đang đứng bên cạnh quát lên:
- Lấy cho tôi một trăm bao thuốc ra đây, đặt lên vị trí của lão Nghiêm, số thuốc này là của ông ấy…
- Toàn thể đứng dậy.
Giọng nói khàn đặc của Cung Khai Hà vang lên. Toàn thể quan tướng đều đứng thẳng tắp, vẻ mặt trang nghiêm, tất cả đều gạt đi nước mắt, tất cả bỏ mũ, tất cả đều bước lên chiến hạm Hồng Giang Hiệu. Lúc này bên ngoài mấy phòng chuyên dụng đều có thượng tá hoặc đại tá đứng gác bên ngoài.
Theo lý mà nói, ở trên Hồng Giang Hiệu cần gì phải thận trọng như vậy, trên hạm đều là những quan binh hải quan, nhưng vẫn phải cẩn thận như vậy.
Hồng Giang Hiệu là khu trục hạm đạn đạo loại 0361A, ngày 20 tháng 1 năm 2003 hạ thủy tại xưởng đóng tàu Giang Nam, đây là thế hệ đầu tiên có radar ở TQ…
Mà Hồng Giang Hiệu có hai trăm quan binh đang lúc buồn bực thì bỗng nhiên vui hẳn lên. Bởi vì, lần này quân ủy cử ra Hồng Giang Hiệu và Phổ Hải Hiệu dẫn đầu, và bốn hạm tiếp viện nữa đi huấn luyện dã ngoại ở Thái Bình Dương.
Mà Hồng Giang Hiệu và Phổ Hải Hiệu là tàu chiến ngang cấp với nhau. Mặc dù cho đến hiện tại, quân ủy cũng chưa quyết định xem đâu là kỳ hạm.
Bởi vậy, tuy nói đều là quân hạm Trung Quốc, nhưng quan binh của hai hạm này đều âm thầm phân cao thấp với nhau. Thời đại này, ai là kỳ hạm thì đó là chỉ huy hạm.
Lần này đi xa huấn luyện dã ngoại, tổng bộ hải quân và quân ủy đều vô cùng coi trọng. Vốn định thiếu tướng Phó tư lệnh viên Triệu Phóng Hào làm tổng chỉ huy.
Tuy nhiên, về sau Triệu Phóng Hào đến Hồng Giang Hiệu, đang định xuẩt phát thì nhận được mệnh lệnh của cấp trên. Không lâu sau, Phó tổng tham mưu trưởng thứ nhất- Trung tướng Dương Chí đi lên Hồng Giang Hiệu.
Mà Triệu Phóng Hào nghiễm nhiên trở thành người tiếp khách.
Đối với trung tướng Dương Chí đến, các quan binh ai nấy đều rất hưng phấn. Có thể nhìn thấy nhân vật lớn trong quân giới như vậy thực sự có chút "kích thích".
Tuy nhiên, cùng lúc bị kích thích, quan binh hải quân cũng cảm giác được một hơi thở ngưng trọng. Hơn nữa, cũng âm thầm cảm nhận được lần huấn luyện dã ngoại lần này không giống với những lần trước đây. Tuy nhiên, khác như thế nào thì bọn họ cũng không tìm ra được nguyên cớ.
Mấy tháng rồi, quan binh hải quân đều huấn luyện bình thường, không phát hiện ra điều gì đặc biệt.
Tuy nhiên, bắt đầu từ cách đây mấy tối đã biến thành không bình thường rồi. Trung tướng Dương chí và thiếu tướng Triệu Phóng Hào không ngờ đích thân đứng ở mép thuyền chỉ huy, bí mật nghênh đón đoàn khách đặc biệt
Hơn nữa, lượt khách này sau khi lên quân hạm, trung tướng Dương Chí lập tức hạ lệnh toàn đội quân hạm mau chóng trở về. Quan binh trên Hồng Giang Hiệu lúc này mới hiểu ra, phỏng chừng, lần huấn luyện dã ngoại này chỉ là để ngụy trang mà thôi. Tiếp đón lượt khách này về nước mới là trọng điểm.
Hơn nữa, mấy bác sỹ, y tá quân y lúc này cũng đang bận rộn.
Mấy phòng lớn trên Hồng Giang Hiệu đều sớm đã được đổi thành phòng phẫu thuật tạm thời.
Bên ngoài gác đều là cấp bậc thượng tá. Đến cả quan binh trên hồng Giang Hiệu muốn vào mấy phòng đó đều phải xin chỉ thị của Trung tướng Dương Chí mới được. Mà ngay cả thiếu tướng Triệu Phóng Hào nếu chưa được cho phép thì cũng không được tùy tiện tiến vào.
- Chắc chắn là một đại nhân vật.
Một trung úy hải quân nhỏ giọng nói.
- Cái này không phải những lời vô ích, cậu nhìn thấy không, hạm trưởng của chúng ta cũng chỉ là thượng tá. Cậu nhìn bên kia đi, thủ vệ thôi cũng đã là thượng tá rồi. Thủ vệ đã là thượng tá thì người đứng đầu thì là cấp bậc gì.
Còn nữa, tư lệnh Triệu muốn vào còn phải xin chỉ thị. Tôi đoán chắc, bên trong phải có một thượng tướng nào đó.
Thượng úy ra vẻ hiểu biết nói.
- Không có thượng tướng thì chắc chắn có trung tướng. Cùng bậc với Tổng tham mưu Dương là chắc chắn, thật lợi hại.
Trung úy nhỏ giọng nói.
- Từ sau khi vị khách đó lên đây, mệnh lệnh gấp rút về nước đã được hạ. Hơn nữa, tôi cũng cảm giác được chút gì đó bất thường. Những điều này, liệu có phải sắp xảy ra chuyện lớn gì rồi không?
Thượng úy nói.
- Ừ, em cũng cảm giác được. Trước đây chúng ta đi huấn luyện dã ngoại đều rất bình tĩnh. Trong khoảng thời gian này làm thế nào vậy, hình như lúc nào cũng có cảm giác có tàu của nước ngoài đang lượn lờ ở gần đây. Liệu có phải giám sát chúng ta không? Tình hình có chút quái dị rồi đây.
Trung úy vẻ mặt nghi ngờ nói.
- Tuyệt đối phải, tư lệnh Triệu đã hạ lệnh…..Nói là nếu như gặp phải công kích, thì phải kiên quyết, quyết đoán phản kích. Toàn bộ quan bịn trên hạm đều phải chuẩn bị tinh thần, sẵn sàng đối phó với mọi tình huống. Trước kia ngay cả quân ủy lãnh đạo cũng không dám hạ lệnh như vậy. Cái này, đánh trả nhưng vẫn phải xin chỉ thị của cấp trên. Nếu không, thì chính là tranh chấp quốc tế rồi.
Thượng úy vẻ mặt cũng nghiêm túc hẳn lên, nói.
- Ha ha, đừng căng thẳng, là quá trình huấn luyện dã ngoại thôi.
Lúc này, một giọng nói hiền hòa truyền đến, hai người vộ đứng thẳng thân mình.
Phát hiện người nói không ngờ là một thanh niên trông khá đẹp trai. Tuyệt đối không phải là quan binh của Hồng Giang Hiệu, bởi vì mọi người ở đây đều quen mặt nhau cả.
- Xin chào thủ trưởng.
Thượng úy và trung úy lập tức chào theo quân lễ.
- Ha ha, tôi chỉ là một người bình thường, các người cứ tùy ý gọi.
Diệp Phàm khoát tay cười nói. Tuy nhiên, hai vị sỹ quan cấp úy không dám sơ suất. Bởi vì nguuời này từ những phòng đặc biệt kia đi ra. Vậy thì cấp bậc, không phải nói ra cũng đủ để dọa người được rồi.
- Diệp soái, lão Vương gọi cậu.
Lúc này, Triệu Phóng Hào từ đằng sau đi ra, vẻ mặt tươi cười nói.
- Tôi đến ngay.
Diệp Phàm nói, còn giơ tay vỗ vai hai binh lính đứng bên cạnh rồi mới đi.
- Diệp soái, có ý gì vậy?
Trung úy vẻ mặt kinh hãi hỏi thượng úy.
- Trước kia nước ta có cấp nguyên soái, hiện tại hình như đều bỏ rồi. Kỳ lạ thật, tại sao Tư lệnh Triệu lại gọi hắn là Diệp soái nhỉ? Chẳn lẽ vì trông hắn đẹp trai? Cái này, hình như không có khả năng này. Đây là một vấn đề nghiêm túc.
Thượng úy cũng không hiểu nói.
- Tư lệnh Triệu gần đây đều nghiêm nghị, anh nhưng gặp người thanh niên này đều mỉm cười. Người này, chắc chắn không phải hạng đơn giản đâu.
Trung úy nói.
Hồng Giang Hiệu chạy hơn mười ngày, sau đó phát hiện ở phía sau càng ngày càng nhiều quân hạm đáng nghi.
Thế cục dần dần căng thẳng lên. Những chiếc tàu giống như tàu chiến của nước ngoài hình như đều tập trung xung quanh tàu của TQ vậy.
Ngay cả tư lệnh viên Triệu Phóng Hào và trung tướng Dương Chí đều phải thay nhau trực ban, một người trực ban ngày, một người trực ban tối. Còn đám quan binh trên hạm càng phải xốc lại tinh thần, một ngày ngoài thời ăn uống ngủ nghỉ ra thì những hoạt động giải trí khác đều bị hủy bỏ.
Mà Phổ Hải Hiệu và ba chiến hạm khác cũng thay đổi phạm vi chạy, tất cả đều đoàn tụ ở xung quanh Hồng Giang Hiệu. Cái này, nghiễm nhiên Hồng Giang Hiệu chính là kỳ hạm. Quan binh trên Hồng Giang Hiệu đang lúc mệt nhọc thì bỗng nhiên trở nên hưng phấn, vì bọn họ thắng Phổ Hải Hiệu.
Lại qua hai ngày nữa, tiền phương nhận được chỉ thị, bốn chiếc thuyền toàn bộ dừng lại ở vị trí cũ. Không lâu sau, quan binh mới phát hiện, từ bốn chiếc quân hạm từ đằng trước đi đến, mà toàn là những chiến hạm tân tiến nhất, lực chiến đấu rất mạnh…
Không lâu sau, bốn chiếc tàu chiến đi đến, chia đôi hai hướng bảo vệ Hồng Giang Hiệu.
Mà dưới nước, không ngờ nổi lên một chiếc tàu ngầm siêu cấp. Sau khi lộ diện lại lặng lẽ chìm xuống đáy biển. Từ sau khi mấy chiếc chiến hạm lộ diện, hạm đội nước ngoài cuối cùng cũng biết điều mà rời đi.
Sau khi tiến vão lãnh hải Trung Quốc, Hồng Giang Hiệu và Phổ Hải Hiệu đều dừng lại. Toàn thể quan binh đều đứng trang nghiêm.
Không lâu sau, những vị khách đặc biệt trong phòng cũng đi ra.
- Xin chào thủ trưởng.
Tư lệnh viên Triệu Phóng Hào dẫn đầu chào theo nghi thức quân đội. Còn hơn một trăm quan binh trên hạm cũng hô theo Tư lệnh viên Triệu.

Quan Thuật - Chương #1956


Báo Lỗi Truyện
Chương 1956/2839