Chương 1834: Cả nghìn người ký tên.


Pha trà xong Chu Đông Đông nói:
- Chủ tịch thành phố tôi ra vườn ngắm trăng đây, anh cần gì thì cứ gọi tôi một tiếng.
- Cô về đi, muộn thế này rồi phải chú ý ngủ ngơi. Đàn bà con gái mà ngủ không đủ giấc thì sẽ tổn sắc lắm đấy.
Diệp Phàm lắc lắc đầu nói.
- Không, tôi không về, tôi ở ngay bên ngoài thôi. Để nếu Chủ tịch thành phố đói bụng muốn ăn chút gì thì đã có tôi…
Chu Đông Đông rất kiên quyết lắc đầu. Hơn nữa còn tự mình đi ra ngoài trước.
- Ôi, vậy tùy cô thôi.
Diệp Phàm lắc lắc đầu.
- Chủ tịch thành phố, tôi…
Vẻ mặt Vu Hữu Hòa cung kính khổ sở không nói nên lời.
- Không hề gì đâu Hữu Hòa, cậu là người tốt. Hiện tại đã vào ủy viên thường vụ, sau này nhớ phối hợp tốt với Bí thư Chu để làm tốt công việc. Việc này âu cũng là xứng đáng với cậu.
Diệp Phàm vỗ vỗ vài Vu Hữu Hòa. Vu Hữu Hòa đã được điều chỉnh chức vụ thành ủy viên thường vụ Phó chủ tịch thành phố Hải Đông. Cũng chính là tiếp nhận chức vụ của Tôn Đạo Phong để lại.
Diệp Phàm nói xong quay đầu nhìn Vương Long Đông và Tằng Tuấn Tài, cười ngượng ngùng mà rằng:
- Thời gian tôi ở Hải Đông quá ngắn, vốn định đưa mọi người vào cơ cấu hết. Nhưng trong khoảng thời gian ngắn cũng không có khả năng đưa vào nhiều người như vậy.
Đáng tiếc, cấp trên chưa cho tôi đủ thời gian. Tuy nhiên, tư lệnh Nguyễn, anh cũng sẽ không việc gì. Sau này cần bất cứ việc gì cứ việc gọi điện thoại.
Tuy nói tôi là cán bộ bên chính quyền, nhưng ở trong quân đội tôi có mấy người bạn tốt. Vừa rồi tôi đã nói chuyện với Bí thư Chu về các anh. Tôi nghĩ, chỉ cần các anh làm việc tốt thì chỗ anh ta cũng sẽ không việc gì.
Hơn nữa, sau này có cơ hội anh ta sẽ cho các anh cơ hội.
- Chúng tôi không việc gì, chỉ có điều thưa Chủ tịch thành phố, nghe nói thành phố Đông Cống là thành phố nghèo nhất tỉnh Tây Lâm. Tổng số dân không bằng một phần ba Hải Đông.
Không nhiều hơn số dân của một số huyện lớn. Tổng thu nhập không bằng một phần ba Hải Đông. Đến đó, điều kiện rất gian khổ. Hi vọng Chủ tịch thành phố có thể kiên trì. Chúng tôi vẫn mong anh "Đông sơn tái khởi" dẫn dắt chúng tôi cùng phấn đấu.
Vương Long Đông vẻ mặt rất xúc động.
- Đúng vậy, Chủ tịch Diệp, chúng tôi đều mong anh sớm trở về.
Lưu Chân Mai nói.
- Yên tâm, làm người phải không nhụt chíí trước khó khăn mới được. Diệp Phàm tôi không phải người dễ dàng buông xuôi như vậy. Hơn nữa mặc dù là đến thành phố Đông Cống thì cũng có trời có đất đủ vẫy vùng. Mọi người cũng không cần phải lo lắng quá mức, cứ công tác tốt là được. Nhất định phải phối hợp chặt chẽ với đồng chí Chu Sâm. Có đầu tư công sức mới có kết quả, mọi người hãy nhớ lấy.
Diệp Phàm dặn dò tiếp, còn mấy người Vương Long Đông thì vẫn gật đầu không ngừng.
- An Kỳ, lần này cậu theo tôi mà mắc tội với cấp trên, chỉ sợ sau này có chút khổ sở. Có lúc đến cả Chu Sâm muốn bảo vệ cậu cũng khó. Cậu có hối hận không?
Diệp Phàm hỏi.
- Không hối hận. Cùng lắm thì không cần chức Bí thư này. Tôi thích làm cảnh sát chuyên nghiệp. Dù sao cũng phải cho tôi làm một chút đúng sở trường có phải không? Chỉ cần An Kỳ tôi ở Hải Đông một ngày, quyết sẽ không tha cho nhà họ Tô.
An Kỳ vẻ mặt bình tĩnh kiên nghị.
- Bí mật điều tra là được. Trong khoảng thời gian này tốt nhất là để mặc chúng. Yến Xuân Lai đang theo dõi sát, không tha không được. Hơn nữa, mọi chuyện cũng chưa phải là rõ ràng. Chúng ta tấn công đối thủ nhưng đồng thời cũng phải bảo vệ mình nữa.
Diệp Phàm vỗ mạnh vào vai An Kỳ. Ngẫm nghĩ một chút nói:
- Thật sự không được, là tôi nói ở đây không được nữa, cậu đến sở Công an tỉnh đi!
- Đến lúc đó hẵng nói sau.
An Kỳ vẻ mặt thận trọng gật gật đầu.
Sau khi mấy người đi rồi Thiết Chiêm Hùng gọi điện thoại đến, vừa lên tiếng đã mắng:
- Đồ chó má Yến Xuân Lai không ra cái gì cả.
- Thôi vậy anh Thiết, người ta có quyền. Chúng ta là lính họ là lãnh đạo, họ đưa đi đâu liền đi đó.
Diệp Phàm nói.
- Đây không giống phong cách của cậu.
Thiết Chiêm Hùng nói.
- Ha ha, không có gì.
Diệp Phàm cười buồn.
- Có lẽ Phí Mãn Thiên cũng có chút bất mãn đối với cậu. Bằng không, Yến Xuân Lai dù sao cũng phải cân nhắc ý kiến của ông ta,
Thiết Chiêm Hùng nói.
- Tôi làm việc đắc tội với ông ấy mấy lần. Tôi biết ông ấy luôn nhẫn nhịn. Không phải là vì trận tỷ thí tháng mười này giữa nhà họ Phí và nhà Hoành Đoạn sao. Nếu không vì việc đó có lẽ không cần đến Yến Xuân Lai ra tay, ông ta đã trừng trị tôi rồi.
Diệp Phàm nói.
- Cậu đấy, tính khí vẫn vậy. Thiệt thòi nhiều sao vẫn không thể sửa.
Thiết Chiêm Hùng cũng có chút buồn bực.
- Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời. Anh Thiết thực sự không việc gì. Đời này có lẽ tôi cứ như vậy muốn sửa cũng khó.
Diệp Phàm nói.
- Thôi vậy, không thay đổi thì không thay đổi. Tuy nhiên, lần này Yến Xuân Lai cũng vì nhìn đến mấy tỷ tiền đầu tư của nhà họ Tô. Nếu không ông ta sẽ không tàn nhẫn như thế. Dù sao thành tích của cậu ở Hải Đông rõ như ban ngày, Yến Xuân Lai có thể đối xử với cậu như thế cũng là có chút mạo hiểm.
Thiết Chiêm Hùng hừ nói.
- Chắc chắc ông ta đã suy nghĩ rồi mới chịu mạo hiểm một chút ra tay với tôi. Hơn nữa Yến Xuân Lai chuyển tôi đi cũng không chỉ là vấn đề nhà họ Tô. Rất nhiều vấn đề ví dụ như Phạm Xa chính là thân tín của Yến Xuân Lai, y bị mất chức. Còn có rất nhiều việc liên quan. Yến Xuân Lai sớm hay muộn cũng sẽ ra tay với tôi. Tôi đã chuẩn bị trước rồi. Chỉ có điều tôi không nghĩ ông ta hành động nhanh như vậy.
Tôi và ông ta đã trở mặt. Mâu thuẫn giữa hai chúng tôi là không thể giảng hòa được.
Diệp Phàm nói.
- Nếu không thể giảng hòa được thì từ nay về sau Yến Xuân Lai cũng là đối thủ của Thiết Chiêm Hùng tôi.
Thiết Chiêm Hùng hừ lạnh một tiếng. Diệp Phàm ở cách xa ngàn dặm cũng cảm nhận được sự lạnh lùng trong lời nói của Thiết Chiêm Hùng. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
- Còn phải chú ý hai con hổ đầu đàn nhà họ Tô. Tô thị ở cửa nam của Bắc Kinh được người ta gọi là Tô lão hổ, cái gì chúng cũng làm được. Lần này cậu ra tay với nhà họ Tô, đã xúc phạm đến chúng.
- Không việc gì, bảo bọn họ phóng ngựa đến đây là được.
Giọng Diệp Phàm cũng lạnh lùng đầy sát khí.
- Với nhà họ Tô có lẽ cậu không chết họ sẽ không ngừng hành động. Cho nên tôi đã bàn với lão Lang. Ở Bắc Kinh chúng tôi sẽ chú ý đến hành tung của nhà họ Tô. Nhà họ Tô tuy nói là hùng mạnh, nhưng anh em chúng ta cũng không yếu. Chỉ cần để chúng tôi nắm được nhược điểm, một đòn chí mạng. Nhà họ Tô thì đã sao chứ?
Thiết Chiêm Hùng nói.
- Ừ, phải một đòn chí mạng. nhà họ Phượng ở Thủy Châu thế nào, lúc trước không phải là kiêu ngạo ngút trời sao. Hiện tại thế nào, tan thành mây khói. Anh Thiết, có khi tôi nghĩ, Diệp Phàm tôi có phải là sao chổi không, tôi đi ngang qua ai người đó xui xẻo.
Không ngờ nói đến đây Diệp Phàm lại cười.
- Hình như đúng thế.
Thiết Chiêm Hùng cũng cười, chuyển sang chuyện khác nói:
- Cậu đến Đông Cống tôi xin tặng cậu một món quà nhỏ.
- Quà gì?
Diệp Phàm giật mình hỏi.
- Cục trưởng Cục Công an thành phố Đông Cống mới nhận chức đồng chí Vương Triều sẽ đến chào cậu.
Thiết Chiêm Hùng cười nói.
- Cảm ơn anh Thiết, có Vương Triều ủng hộ, tin rằng ở Đông Cống tôi cũng sẽ không sao. Huống chi Đông Cống cũng chỉ là điểm qua đường của Diệp Phàm tôi.
Trong lòng Diệp Phàm có chút xúc động, không thể tưởng tượng được anh Thiết đã suy nghĩ nhanh như vậy, ra tay nhanh chóng đến thế.
Không ngờ lại đưa Vương Triều từ bộ Công an đến thành phố Đông Cống đảm nhiệm chức Cục trưởng cục Công an. Tin rằng có Vương Triều ủng hộ, sau khi đến Đông Cống hắn cũng sẽ không cảm thấy cô đơn.
- Ôi, việc lớn tôi không có khả năng giúp đỡ cậu cũng chỉ có bằng đó mà thôi…
Thiết Chiêm Hùng thở dài.
Hành động của Yến Xuân Lai cũng không chậm chút nào. Buổi sáng ngày thứ ba, thông báo của Ban Tổ chức cán bộ Tỉnh ủy đã đến, gọi An Kỳ đến Trưởng Đảng Tỉnh ủy học tập.
Biết là Yến Xuân Lai thay đổi nhân sự, An Kỳ tất nhiên cũng không còn cách nào khác. Chiêu đãi Diệp Phàm xong liền đến trường Đảng báo cáo.
Mà sau khi An Kỳ đi Bí thư Đảng ủy Công an thành phố Hải Đông Thiết Đinh Sơn liền thả hai người Tô Nguyệt Nhi và Tô Quý Tài.
Còn Cao Tiềm thật ra là không thể thả. Tuy nhiên, Diệp Phàm biết tội danh của Cao Tiềm cũng không quá lớn. Mặc dù là trị Cao Tiềm có lẽ cũng là giơ cao đánh khẽ lấy lệ mà thôi.
Ngày 6 tháng 7.
Diệp Phàm thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời khỏi Hải Đông.
Bình thường hắn đều đi cửa sau của nhà khách Thành ủy, riêng hôm nay lại đi cửa trước. Mới vừa đi ra đến trước cửa thấy Chu Sâm đưa các nhân viên của Thành ủy và Ủy ban nhân dân thành phố đứng chờ từ trước.
Đồng chí Chu Sâm cũng không tệ. Trong lòng Diệp Phàm thầm khen. Thời kỳ nhạy cảm như thế này, hắn rõ ràng bị Yến Xuân Lai sờ gáy. Bình thường cán bộ Thành ủy đều chọn cách không tiễn. Nếu đi tống tiễn mà Yến Xuân Lai biết được, ảnh hưởng chắc chắn sẽ không tốt chút nào.
Tuy nhiên, điều làm Diệp Phàm cảm động hơn nữa chính là rất nhiều người dân hai bờ công trình khe suối Vượng Phu không ngờ cũng tự tổ chức tiễn đưa. Có lẽ đến hai nghìn người. Từ nhà khách Thành ủy nhìn sang vẫn rất chi là hoành tráng.
- Chủ tịch Diệp, là anh cho chúng tôi cuộc sống an toàn. Suối Vượng Phu sau khi sửa xong đem đến rất nhiều thuận lợi cho cuộc sống của chúng tôi. Anh đi vội quá, chưa kịp nhìn thấy thành quả đó. Chúng tôi không có gì tặng anh. Chúng tôi đã bàn bạc, quyết định tặng anh một bức tranh chữ. Tranh chữ này do lão Trương của Hải Đông chúng ta viết, mời anh nhận lấy.
Lúc này một người lớn tuổi nhìn qua có vẻ là có uy tín nhất hai tay cầm một bức tranh bước lên nói.
Nhà họ Trương ở Hải Đông nổi tiếng về thư pháp và cũng có chút danh tiếng ở trong nước.
Ở Nhân dân đại lễ đường cũng có tranh chữ của ông ấy.
- Cảm ơn,
Diệp Phàm đưa tay nhận lấy, nhẹ nhàng giở ra. Thấy là một bức tranh chữ thủy mặc. Trên bức tranh duy nhất có một con chim ưng mạnh mẽ giương cánh bay cao. Ngòi bút rất hùng dũng khỏe khoắn, khí thế, hơn nữa còn tràn trề sức sống.
Có khi nào là lão Trương biết hổ ưng công của nhà họ Phí. Trong lòng Diệp Phàm thầm cảm thấy kỳ lạ.
Thấy xung quanh có bốn chữ lớn. Ưng khiếu cửu thiên.
- Hay, Ưng khiếu cửu thiên, hay lắm.
Diệp Phàm khen ngợi. Nhìn xuống một chút thấy bức tranh còn rất nhiều cây cỏ nhỏ như con muỗi. Tuy nhiên, đôi mắt ưng của Diệp Phàm nhìn một vòng lập tức mắt đã rơm rớm lệ.
Bởi vì cỏ này không phải là cây cỏ mà là do những chữ ký tạo thành.
- Cả nghìn người đã cùng ký tên, chúc Chủ tịch Diệp tiền đồ vô lượng.
Lão già đột nhiên hô lớn một câu.
- Chủ tịch Diệp tiền đồ vô lượng.
Mấy nghìn người đột nhiên đồng thanh hô lớn. Diệp Phàm biết rằng trong đó có sáu phần là người của nhà máy giấy Hồng Thư. Chính hắn đã kêu gọi tập đoàn Phi Thành của Hồng Kông đến cứu sống nhà máy nên bọn họ yêu quý hắn lắm.

Quan Thuật - Chương #1834


Báo Lỗi Truyện
Chương 1834/2839