Chương 1722: Lỗ Tiến muốn một mẻ hốt gọn.


- Hãy lên phòng khách trên lầu ngồi đi!
Diệp Phàm nói, dẫn đầu đi lên trước.
Bên ngoài phòng làm việc của Diệp Phàm còn có một phòng khách nhỏ, chắc là được thiết kế để Chủ tịch tỉnh Yến bàn chuyện bí mật. Bước vào phòng khách, Tề Thiên và Trương Hùng liền vội vàng gõ gõ lục soát tìm khắp các chỗ, sờ sờ đập đập một hồi rồi mới ngồi xuống.
- Hai người có tật à? Không có máy nghe lén đâu, yên tâm! Tôi từng là đại soái của Tổ đặc nhiệm A, không phải chỉ có cái danh hão đâu. Các cậu thật là, đến địa bàn của tôi còn lo lắng như thế, đúng là mắc bệnh nghề nghiệp nặng rồi!
Diệp Phàm cười nói, cảm thấy mấy người này thần kinh như hơi có vấn đề.
- Haizz!
Chiêm Hùng thở dài, buồn bực uống một ngụm trà.
- Sao thế anh Thiết? Có phải xảy ra chuyện gì không?
Diệp Phàm cảm giác không khí rất nặng nề.
- Một thời gian nữa, ba người bọn họ phải đi làm nhiệm vụ đặc biệt là đến sa mạc Sahara. Đi chuyến này, bọn họ có thể trở về hay không còn khó nói trước được.
Nơi đó được gọi là "Mê cung Tử thần". Ông em à, anh đang rất buồn.
Thiết Chiêm Hùng giọng nói nặng nềm chỉ vào ba người Trương Cường, Tề Thiên và Trương Hùng nói:
- Vốn dĩ ba người bọn họ đều không muốn đến vì sợ cậu lo lắng. Nhưng tôi đã nói rồi dù là đi chịu chết thì cũng phải để anh em gặp mặt nhau lần cuối cùng chứ? Để còn có cái mà nhớ phải không nào? Anh em với nhau bấy lâu, thật không dễ dàng.
- Mẹ kiếp, sao lại thế này?
Rầm một tiếng, chiếc bàn cổ Bát Tiên Tử bị Diệp Phàm vỗ thật mạnh một cái, phát ra âm thanh răng rắc.
- Trước kia khi có tin phải đến Sahara...
Trương Cường đem sự tình kể với Diệp Phàm một lượt.
- Mê cung Tử thần, là thật hay giả vậy? Sao cảm giác nghe giống như trong phim khoa học giả tưởng thế? Trên đời này thật sự có nơi như vậy sao? Sao có thể như vậy được?
Diệp Phàm có chút nghi hoặc.
- Mặc kệ thật giả, các quốc gia đều phái bộ đội chiến đấu đặc biệt đến. Chuyện này tuyệt đối là thật! Tình huống nguy hiểm ở sa mạc Sahara, cậu không thể tưởng tượng nổi đâu.
Tôi từng đến đó một lần, lần đó dẫn theo ba người, kết quả là một người hy sinh, một người thương tật, ngay cả tôi sau khi trở về cũng nằm mất mấy tháng.
Lúc đó vẫn là may mắn, hơn nữa khi đó đang chấp hành nhiệm vụ không hề có sự quấy rối của bộ đội đặc công của các quốc gia khác.
Tình hình lần này so với lần trước còn nguy hiểm hơn gấp trăm lần. Mấy anh em nhà mình, nói gở mồm thì cơ hội trở về, tôi thấy e rằng chỉ được có 50/50.
Thiết Chiêm Hùng vẻ mặt buồn bã nói.
- Không đi không được sao?
Diệp Phàm nói. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
- Nhất định không được, Chủ tịch Trấn đã đích thân ký mệnh lệnh, trừ phi Trương Cường em phản quốc. Nhưng Trương Cường em dù có da ngựa bọc thây, cũng sẽ không làm những chuyện như thế. Mẹ nó chứ! Không phải là đánh nhau với bọn ngoại quốc một trận sao? Chúng ta chẳng phải cũng từng đánh rồi còn gì: ở trên đảo Glasgow, còn có núi Xương Bối, lần nào cũng phải đẫm máu mà thoát ra cả. Trương Cường em mạng lớn, là Tiểu Cường trời đánh không chết cơ mà!
Trương Cường chửi bậy.
- Tôi sẽ nói chuyện với Chủ tịch Đường xem sao.
Diệp Phàm phẫn nộ nói.
- Ông em, cậu nói cái gì? Anh hỏi cậu, cậu nói được cái gì? Hơn nữa đây là chuyện cơ mật nhất của Tổ đặc nhiệm A. Cậu bây giờ đã rời khỏi Tổ đặc nhiệm A, không nên biết đến đâu.
Cậu đi nói với Chủ tịch Đường những lời này không phải là nói cho bọn họ biết rằng chính đám người của Trương Cường nói cho cậu biết hay sao.
Việc này, mặc dù là tôi làm Thứ trưởng bộ Công an, cũng không có quyền được biết. Hơn nữa dù cậu có đi năn nỉ Chủ tịch Đường thì cũng chỉ vô dụng thôi.
Ngược lại còn khiến cho Chủ tịch Đường có ấn tượng xấu về một nhân viên ham sống sợ chết. Từ lập trường quốc gia mà Chủ tịch Đường đứng mà nói cũng sẽ không thể nào để cậu cầu xin hộ mà được đâu.
Hơn nữa, đám người Trương Cường không đi, không phải sẽ lại phải gọi các đội viên khác đi sao? Không phải là anh chết thì là tôi mất mạng còn gì. Tình thế này, dù sao cũng phải có người đi làm.
Thiết Chiêm Hùng có chút kích động, cầm kia chén trà một ngụm dốc uống hết.
- Lỗ Tiến, con mẹ nó! Cái con rùa rụt đầu! Đây là nó đang lợi dụng việc công để báo thù riêng mà!
Diệp Phàm đập thật mạnh chén trà một cái chửi, rồi lại liếc nhìn đám ba người của Trương Cường một cái, thở dài nói:
- Đều do tôi đã hại các cậu! Nếu không lần đó các cậu không cùng lên tiếng tố cáo Lỗ Tiến thì nhất định hắn sẽ không dồn tất cả vào chỗ chết như thế này.
Hắn đang đối đầu với tôi đây mà, Lỗ Tiến ơi là Lỗ Tiến!
- Không sao đâu đại ca! Dù có chết thì cũng không sao! Chúng ta là ai chứ? Là anh em!! Nếu có lần sau cơ hội, đại ca chỉ cần ới một tiếng, Tề Thiên này sẽ lập tức có mặt. Đến làm thịt Lỗ Tiến, tôi cũng đã làm rồi! Mẹ nó, cái loại chẳng ra gì! Huống hồ sống chết có số, biết đâu tất cả chúng ta đều sống sót quay về. Sa mạc Sahara tính cái rắm! Chúng ta cụng ly, có loại rượu Nhị Oa Đầu không? Tôi muốn uống loại Nhị Oa Đầu chính tông, uống mới đã. –
Tề Thiên nói.
- Cuộc sống của Tổ đặc nhiệm A vốn chính là mạo hiểm tiên phong mà, không có gì. Chỉ cần đến lượt chúng ta hành động thì chính là thời điểm liều mạng.
Đại ca đừng để bụng. Hơn nữa là vì quốc gia, người Trung Quốc chúng ta đều không tỏ rõ chí khí của mình thì không thể khiến cho bọn quỷ Đông Dương mắt xanh mũi lõ bị hạ đo ván.
Bọn người Mỹ đó còn không sợ chết, chẳng lẽ người Trung Quốc chúng ta lại loại chết dẫm sao?
Trương Hùng lạnh lùng hừ nói, làm một ly rượu Nhị Oa Đầu, liếc nhìn Diệp Phàm một cái nói:
- Chỉ có điều là sau này e rằng không còn có cơ hội cùng uống rượu với Diệp đại ca.
Em không làm ở Cục An ninh quốc gia nữa, chuyện của Phượng gia ở Thủy Châu mà đại ca đích thân giao phó, em vẫn chưa làm xong. Trương Hùng em nếu còn sống trở về, nhất định sẽ hoàn thành.
Nếu không thể sống sót trở về thì xin Diệp đại ca lượng thứ. Đến lúc đó chỉ cần để mấy chén rượu Nhị Oa Đầu lên phần mộ em là được rồi.
- Tôi thì thích rượu Thiêu Đao Tử!
Trương Cường nói.
- Ông đây không thèm uống Nhị Oa Đầu. Đại ca hãy mang cho em bình Louis thứ 13 quý nhất đến. Phải là loại quý nhất ấy, ông đây phải uống máu của bọn quỷ Đông Dương!
Tề Thiên kêu một tiếng.
- Khi nào thì khởi hành?
Diệp Phàm hỏi.
- Sau vài ngày tới, chúng em sẽ đi thực tập huấn luyện ở sa mạc Takla Makan, tiếp đó chắc là sẽ chuyển đi chiến đấu liên tục ở đỉnh Everest và đáy biển Đại Tây Dương, cuối cùng tìm đến một sa mạc ở Châu Phi, nơi có khí hậu tương đồng để thích ứng dần dần. Vì đợt huấn luyện lần này, Tổng bộ đã thành lập một tổ chuyên gia đặc biệt chỉ đạo huấn luyện riêng cho chúng ta. Về phương diện này mà nói, Lỗ Tiến vẫn rất chú trọng. Tuy nhiên hắn lại bắt chúng em phải đi bán mạng.
- Ngày khởi hành chính thức chắc là sẽ kéo dài đến sau tháng sáu, trước đó Báo Săn đã cử một phân đội tinh nhuệ đi dò đường.
Trước mắt, ngoại trừ nước Mỹ và Ả rập Xê út chắc là các quốc gia khác đều không nắm rõ đường đi và vị trí cụ thể đến Mê cung Tử thần.
Sa mạc Sahara lớn như vậy, một khi có người đi vào thì tựa như mò kim đáy bể là chuyện thường. Việc tìm kiếm vô cùng khó khăn, trước mắt các nước chắc là đều nhìn chăm chăm vào nước Mỹ, xem bộ đội đặc công của họ ở đâu thì sẽ đến ở đó.
Vả lại cuộc chiến ngầm trong sa mạc cứ diễn ra như vậy. Phân đội tinh nhuệ Báo Săn còn có được mấy mạng trở về cũng là điều khó nói.
Trương Cường lắc lắc đầu. Hắn có tình cảm sâu sắc với Báo Săn nên trong lòng tất nhiên cảm thấy rất khổ sở.
- Trương Cường, Tổ Báo Săn được thành lập chính là để thực hiện những nhiệm vụ như thế này. Cậu không cần đau khổ. Quốc gia không thể chu cấp chi phí cao gấp nhiều lần so với quân đội bình thường đâu phải để bồi dưỡng những kẻ vô dụng. Đây là sứ mệnh của họ.
Đối với sự an toàn của bản thân chúng ta mà nói, bọn họ ra đi cũng rất đáng.
Thiết Chiêm Hùng giơ tay vỗ nhẹ bả vai Trương Cường, an ủi một chút.
- Trịnh Phương chắc là cũng đau đầu lắm đây? Phân đội tinh nhuệ nhất của Báo Săn đi rồi, còn Tổ số 8 nhất định cũng phải phái một số người đi, không thể nào chỉ có ba người các cậu đi được phải không?
Diệp Phàm nói.
- Đương nhiên là phải cử người đi, chắc là Tổ số 8 cũng phải cắt cử 2 người đi, thêm chúng em là 5 người, tuy nhiên vẫn còn một đội nữa đi cùng, chưa biết là ai? Đến bây giờ Tổng bộ vẫn còn chưa công bố. Trương Cường chắc là hàng lục đẳng thì chỉ có thể được làm Tổ phó hành động. Còn đội kia hẳn là có người đạt tới đỉnh cấp lục đẳng rồi.
Tề Thiên nói.
- Hẳn phải là thất đẳng, nhiệm vụ lần này quan trọng như thế, nếu không phải là cao thủ thất đẳng thì không thể gánh vác nổi đâu. Còn mấy người Báo Săn chúng em ra đi, đơn giản chỉ là dò đường thôi. Khi làm rõ tình hình rồi thì mới là lúc đội viên các nước đánh nhau. Sa mạc Sahara chính là một nghĩa địa tử thần. Chưa cần nói chết vì Mê cung tử thần, chỉ cần việc đội viên các nước chém giết lẫn nhau thì những cái chết đó có gì là khác nhau?
Trương Hùng nói.
- Thất đẳng thì khẳng định là thất đẳng rồi, tuy nhiên bên trong Tổ đặc nhiệm A không có mấy người thất đẳng đâu. Lang Phá Thiên phải bảo vệ người lãnh đạo quốc gia, không có khả năng xuất chiến rồi.
Lúc ở trong Tổ đặc nhiệm A, tôi chưa từng gặp người nào là thất đẳng cả.
Diệp Phàm nhất thời nghĩ không ra, thầm nhủ nếu thằng nhóc Vương Nhân Bàng này ở đây thì tốt rồi, biết đâu còn có thể tham gia náo nhiệt. Nhưng thằng cha này rất thần bí. Tô Lâm Nhi đã muốn chọc vào ông đây thì hãy để cho Vương Nhân Bàng đến trị cô ta.
- Đỗ Phong!
Tề Thiên nói.
- Là hắn à, không thể nào. Sau khi Đỗ Phong gia nhập Tổ đặc nhiệm A không lâu, căn bản là không có cơ hội nắm giữ ấn soái lãnh đạo cả đội, còn không bằng Trương Cường và Trương Hùng.
Diệp Phàm lắc lắc đầu, liếc nhìn mọi người một cái nói:
- Nhất định không phải là hắn!
- Không thể là Tổ số 7, cũng không phải là thiếu tướng Đới Thành, Tổ trưởng tổ đốc sát được? Hắn hình như là thất đẳng bậc Khai Nguyên thôi.
Trương Cường đột nhiên nói.
- Ừ, Đới Thành cũng có năng lực.
Có hắn ta ở đó thì mấy người các cậu cũng an toàn hơn một chút.
Thiết Chiêm Hùng cũng gật gật đầu.
- Đới Thành không phải tướng đôn đốc phái đến thường trú ở Tổ đặc nhiệm A của bộ Chính trị sao? Hắn phía dưới phải đối phó với Tổ A, phía trên phải phụ trách đối phó với chín vị ủy viên thường vụ.
Vị trí quan trọng nặng nề như vậy không thể thiếu người được.
Trương Hùng nói.
- Vậy thì kỳ lạ rồi, rốt cuộc là ai? Mẹ nó, Lỗ Tiến vẫn úp mở không nói, thật sự khiến người ta điên tiết!
Tề Thiên mắng.
- Tề Thiên đến tầng mấy rồi?
Diệp Phàm hỏi.
- Đại ca còn chưa biết, em đã ở đỉnh bậc tứ đẳng rồi, chính là chưa đột phá lên ngũ đẳng được. Mẹ kiếp, so với lên trời còn khó hơn?
Tề Thiên không kiềm chế được, chửi rủa.
- Ha ha ha...
Tất cả mọi người đều bị làm cho tức cười.
- Còn Trương Cường và Trương Hùng thì sao?
Diệp Phàm hỏi.
- Thưa đại ca, em thì là ngũ đẳng Khai Nguyên, phá không được tầng thứ hai.
Trương Cường cũng buồn bực, nhìn Trương Hùng một cái nói:
- Trương Hùng cũng thế, mới đến lục đẳng bậc Khai Nguyên thì không đạt được. Đúng là lực bất tòng tâm. Haizz, nếu có thể nâng cao năng lực một chút, đến Sahara cũng có thể bắn giết địch sảng khoái hơn một chút.
- Các cậu nói phái Thanh Thành có loại thảo dược trợ giúp bứt phá cảnh giới đúng không?
Diệp Phàm hai mắt như sói đói nhìn chằm chằm mấy người hỏi.
- Phái Thanh Thành thì không được rõ lắm. Về lý mà nói, trong năm đại phái hẳn là phải bí mật cất giấu một số hàng quý hiếm.
Chiêm Hùng nói, thoáng suy nghĩ rồi liếc nhìn Diệp Phàm một cái, nói tiếp:
- Có phải đã nhằm vào phái Thanh Thành rồi không? Muốn kiếm được chút gì đó để làm Lưu Âm Cửu Long Hoàn để cho bọn Trương Cương nâng cao cảnh giới một chút, khi ra đi cũng có chút đảm bảo hơn.
- Ừ, có thêm một cơ hội dù nhỏ bé cũng có thể có cơ hội sống sót nhiều hơn một chút. –
Diệp Phàm gật đầu.

Quan Thuật - Chương #1722


Báo Lỗi Truyện
Chương 1722/2839