Chương 1677: Kiều Viên Viên tìm tới tận cửa


- Gia tộc trong kinh thành có thể so cùng Phí gia trang có thể nói là không nhiều lắm. Nhà của anh Bàng cũng thuộc loại gia tộc cấp cao.
Diệp Phàm thực sự có chút kinh ngạc, vẻ mặt đầy khâm phục.
- Không giống nhau, Phí gia trang nổi danh khắp thiên hạ. Còn Vương gia cốc của chúng tôi thì không mấy người biết, chỉ là một thung lũng rất bình thường.
Chỉ chuyện luyện võ thôi xem ra cũng không nhiều, chỉ nhà chúng tôi có vài người luyện võ nhưng thân thủ không cao.
Đừng thấy tôi có thân thủ bát đẳng, tất cả đều do ông cụ cùng mẹ nuôi liên thủ bức ép mới được thế. Những người anh em họ khác đều chỉ có thân thủ gần tam đẳng, so với người bình thường chỉ mạnh hơn một chút thôi.
Tuy nhiên, bọn họ với anh giống nhau, cả đám đều làm quan cho chính phủ lăn lộn trong quan trường. Việc luyện võ thật quá mệt mỏi, làm cán bộ cầm quyền cho chính phủ vẫn thoải mái hơn.
Hơn nữa, còn có thể tiền hô hậu ủng nhiều khí thế. Hiện tại, người luyện võ ngoại trừ vài đại sư nổi danh từ lâu ra người luyện võ bậc thấp thì có được mấy người biết đến.
Cho dù là biết thì nhiều lắm cũng chỉ nói anh biết đánh, quyền cứng thì đi. Người ta chỉ cần một viên đạn thôi là có thể giải quyết anh rồi, không còn ý nghĩa.
Vương Nhân Bàng cười nói, dẫn Diệp Phàm vào bên trong một tòa lầu.
Thằng nhãi này vừa tiến vào trong lầu lập tức hét lớn:
- Mai Y, Lan Liên, Trúc Chi, Cúc Đình mau ra hoan nghênh người huynh đệ Diệp Phàm tôi vừa mới quen đi. Trà rượu, thức ăn ngon nhất đâu mau dọn lên! Thêm ca múa giúp vui nữa chứ!
- Đến ngay anh Bàng.
Chỉ nghe bên trong lầu vang lên giọng nói của một vài cô nàng, Diệp Phàm tiến vào trong lầu các, phát hiện ra bốn cô nàng ăn mặc đều rất đặc biệt.
- Em là Mai Y, là một trong bốn em dưới trướng của anh Bàng, các cô ấy đều gọi em là chị Mai, anh Diệp, mời uống trà.
- Cô nàng cả thân người mặc toàn một màu hồng, còn thêu rất nhiều hoa mai tay bưng bình trà lên. Vén áo chào Diệp Phàm, trông rất cổ điển. Cô nàng này tuy bộ dạng cũng không phải hàng đứng đầu về hương sắc, nhưng cũng thanh tú động lòng người.
- Không có chén làm sao uống trà?
Diệp lão đại giật giật miệng, hỏi.
- Anh Bàng khi uống trà thích uống bằng bình, cho nên, khách anh ấy mời đều dùng bình để uống. Tuy nhiên, có thể được làm khách của anh Bàng thì tất cả đều là cao nhân cả. Mai Y này rất biết lễ.
Mai Y lại vén áo thi lễ, thật đúng là chu đáo về lễ nghĩa.
- Mai Y xuất thân từ Mai gia của Vu sơn cung, là mẹ nuôi tặng cho tôi.
Vương Nhân Bàng cười nói, tay gác lên trên vai của Mai Y rất là tự nhiên, hiền hoà.
Khó trách bộ dạng khác hẳn, hóa ra là nha đầu của Mai Thiên Tuyết đưa đến. Hơn nữa, ở trong số bốn nàng thì cô này rất ra dáng chị cả. Diệp Phàm trong lòng oán thầm, miệng thì cười nói:
- Xem ra, mẹ của Lạc Tuyết vẫn rất minh mẫn đó nhỉ!
Mai Y vừa nghe mặt hơi hơi đỏ, nhìn Diệp lão đại liếc mắt một cái.
- Sai, sai, sai rồi!
Vương Nhân Bàng sau khi liên tục nói sai liền cười nói,
- Mai Y từ nhỏ đã cùng tôi luyện công, không có cô ấy thì vốn không có Vương Nhân Bàng tôi ngày hôm nay. Cô là người thân nhất của tôi, lúc ấy tôi chỉ biết quấn lấy mẹ nuôi, cầu xin cả mấy tháng trời mẹ nuôi thương tình mới đem Mai Y giao cho tôi. Anh không biết đó thôi, Mai Y rất giỏi, trà cô pha tuyệt đối có thể xưng là tuyệt phẩm. Không tin, anh nếm thử xem hương vị của nó rất khác.
Diệp Phàm bán tín bán nghi nhận lấy ấm trà, đưa miệng bình lên uống một ngụm. Lập tức cảm nhận một cảm giác nhẹ nhàng khoan khoái từ miệng xuống tới bụng.
- Sao lại thế này, trà này rất kỳ lạ.
Diệp lão đại hỏi.
- Đương nhiên là kỳ lạ rồi, còn kỳ lạ như thế nào, cái này là sở trường của Mai Y, không thể truyền ra ngoài. Nghe nói cách ngâm trà này là một trong bí quyết tuyệt mật của Vu sơn. Tuy nhiên, đối với anh mà nói thì cũng không có gì là bímật.Chắc hẳn, về sau khi anh thưởng thức trà do Lạc Tuyết ngâm sẽ cảm giác được.
Vương Nhân Bàng cười nói.
Trà do chị Lạc Tuyết ngâm so với tôi ngon hơn nhiều, tôi là do tiểu thư truyền lại.
Mai Y nói, đưa mắt nhìn Diệp Phàm, chép chép miệng không hỏi gì thêm.
Cô không hỏi, tuy nhiên Lan Liên đứng một bên thì không kìm nổi, hỏi:
- Bói tỷ không phải lúc nào cũng pha trà. Tôi ở Vu sơn cung chơi vài lần, chỉ nhìn thấy tiểu thư pha trà cho cung chủ có một lần.
Chỉ anh Anh Bàng đây thôi, tiểu thư cũng không hề pha trà cho anh ấy uống.
- Lan Liên, đừng làm mất mặt anh được không? haizz…
Vương Nhân Bàng thở dài, cũng gật gật đầu.
- Tiểu thư có nói qua, đời này chỉ pha trà cho hai người thân nhất, một là mẹ, hai là chồng tương lai.
Mai Y vừa nói tới đây liền lập tức kinh ngạc nhìn chằm chằm Diệp Phàm. Lẩm bẩm nói
- Chẳng lẽ, không lẽ...
- Đúng vậy, anh ta chính là em rể tôi. Huynh đệ, nói thật lòng, có thể có được hồng nhan tri kỷ như Lạc Tuyết Vương Nhân Bàng tôi hâm mộ vô cùng.
Vương Nhân Bàng nghiêm túc nói, nhìn Diệp Phàm liếc mắt một cái,
- Anh có thể không biết, lúc trước ông cụ Vương gia nhà chúng tôi rất thích Lạc Tuyết, cưng yêu như hòn ngọc quý trên tay. Tất nhiên là hy vọng tôi tranh thủ theo đuổi cho được Lạc Tuyết. Tuy nhiên, sau đó thấy không còn hy vọng, cho nên bảo tôi nhận mẹ nuôi. Không làm được vợ chồng thì làm huynh muội cũng được.
- Xem ra, tôi rất vinh hạnh!
Diệp Phàm nhún vai, đúng là cảm thấy thật hạnh phúc.
- Bái kiến cô gia!
Lúc này, Mai Y dẫn theo các cô nàng cùng thi lễ.
- Tôi nói này anh Bàng, thế nào, thoạt nhìn hình như anh thích phụ nữ cổ điển?
Diệp Phàm có chút không rõ, hỏi.
- Phụ nữ cổ điển dịu dàng, đàn ông chúng ta ai cũng thích. Ai không muốn tam cung Lục Viện, Vương Nhân Bàng tôi không làm nổi Hoàng đế nhưng là một người phong lưu khoái hoạt thì có thể làm được.
Vương Nhân Bàng nói.
- Dượng, anh Bàng cho tới bây giờ vẫn tự xưng mình là người phong lưu như Sở Lưu Hương.
Mai Y cười nói.
- Thì ra là thế, quả mở mang kiến thức. Không biết anh Bàng đã chôm được bao nhiêu báu vật cổ rồi?
Diệp lão đại nói đùa.
- Ngẫu nhiên ra tay thôi.
Vương Nhân Bàng thừa nhận, thản nhiên gật gật đầu.
Đặt mông ngồi lên chiếc ghế lớn.
Cô nàng tên Cúc Đình ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng đấm bóp đùi cho gã. Còn cô nàng tên Trúc Chi như chú chim nhỏ nép vào trong lòng gã. Gã này, trái ôm một cô, bên dưới còn có người đấm bóp, thật biết hưởng thụ.
Chính Diệp lão đại cũng hâm mộ không ngừng, thở dài cho mình chỉ là cán bộ chính phủ, không có khả năng đạt tới loại cảnh giới này.
Dù sao cũng phải ngăn chặn miệng đời. Trong giờ khắc này, Diệp lão đại đột nhiên có tư tưởng tháo giáp về quê, xây dựng một chốn điền viên vui thú hưởng thụ.
Tuy nhiên, chợt lại bị chính hắn phủ quyết. Cảm thấy chính mình khi so với Vương Nhân Bàng, lý tưởng về cuộc sống không giống nhau.
- Kỳ thật, anh Bàng ngẫu nhiên ra tay một chút cũng xem là đạo phú tế bần. Anh dẫn chúng ta đi du ngoạn, mỗi khi đến một chỗ nào đó, nếu phát hiện ra có người nghèo cần cứu tế anh sẽ ra tay, anh tìm người giàu có nhưng bất nhân làm mục tiêu, về sau biện pháp nào cũng dùng tới. Kiếm được tiền thì chuyển cho người nghèo, bản thân mình tuyệt không chừa lại một đồng.
Mai Y nói.
- Một cây kiếm hồng, thật sự là đạo tặc.
Diệp Phàm gật gật đầu, nói
- Mục tiêu trong cuộc sống của anh Bàng so với tôi không sai biệt lắm. Tôi thì thông qua con đường chính quy đi kiếm tiền, vì dân chúng mưu hạnh phúc. Còn anh Bàng thì thông qua thủ đoạn quỷ dị, cũng vì người nghèo mưu hạnh phúc cả. Trăm sông đổ về một biển thôi!
- Hay lắm, câu trăm sông đổ về một biển, nói rất hay. Làm người phải vui vẻ, làm việc cũng phải hào sảng. Chúng ta làm không được đại sự, thì làm một chút việc cỏn con. Làm sao không thẹn với lương tâm là được.
Vương Nhân Bàng phá lên cười.
Không lâu, bốn cô nàng diễn tiết mục ca múa, diễn thật tuyệt khiến Diệp lão đại hứng khỏi thưởng thức.
Buổi tối, Lạc Tuyết Phiêu Mai đến kêu Diệp Phàm về.
Buổi tối, việc tốt của hai người mới bắt đầu trong lều uyên ương.
Tuy nhiên, sau khi xong xuôi Lạc Tuyết Phiêu Mai lại cầm lấy cái gối lót mông vểnh lên cao, không chịu xuống giường, Diệp Phàm có chút kỳ quái hỏi
- Sao vậy? Có phải còn chưa đủ thỏa mãn hay không, chúng ta thêm lần nữa chứ.
- Đủ rồi, dừng được rồi, bị anh nhồi sắp chết rồi.
Lạc Tuyết Phiêu Mai mặt đỏ hồng lên lắc đầu nói.
- Vậy là?
Diệp lão đại bị cô nàng làm cho hồ đồ.
- Đồ ngốc, như vậy sẽ không bị chảy ra ngoài. Em muốn mang thai sớm một chút. Về sau khi anh không đến thì em chơi với con. Em biết anh bận rộn không quan tâm đến em. Vu sơn cung này em sống đã nhiều năm như vậy, em quen rồi.
Lạc Tuyết Phiêu Mai vừa nói dứt lời, Diệp Phàm cảm động ôm Lạc Tuyết vào lòng, nói,
- Lạc Tuyết, đời này có thể quen được em là anh có phước ba đời rồi.
- Em cũng vậy.
Lạc Tuyết Phiêu Mai nói.
Ngày năm, Diệp Phàm cùng Vương Nhân Bàng về tới Thủy Châu.
- Anh Bàng, anh có thân thủ bát đẳng sao không gia nhập Tổ đặc nhiệm A? Dựa vào thân thủ của anh, có được vị trí tổ trưởng là vấn đề không lớn.
Diệp Phàm có chút kỳ quái, hỏi. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
- Người tiêu dao tự tại như tôi sợ nhất bị vướng bận phiền toái.
Vương Nhân Bàng lắc lắc đầu, vỗ vỗ vai Diệp Phàm, cười nói,
- Rảnh tôi sẽ đến Hải Đông thăm cậu, thuận đường đi thăm cô nàng Tô Lâm Nhi. Tôi đi đây, đi chơi đây.
- Người này, thật đúng là tiêu dao, haizz!
Nhìn bóng dáng Vương Nhân Bàng đi xa, Diệp Phàm có chút cảm thán.
Vừa mới vào Diệp phủ của Thủy Châu Sở Thiên các, ai biết liền chạm mặt Kiều Viên Viên.
- Ha hả, Viên Viên, đến khi nào, sao không gọi điện thoại tôi tới đón.
Diệp lão đại ha hả cười gượng bước lên.
- Em nào dám khiến người đường đường là Chủ tịch thành phố Diệp tới đón tiếp.
Kiều Viên Viên phỏng chừng đang tức khí, lạnh lùng giơ tay đẩy Diệp Phàm ra hừ nói.
- Đừng nói như vậy, giữa chúng ta còn nói thế sao.
Diệp lão đại trong lòng có tịch nên tất nhiên cười xuề xòa.
- Em hỏi anh, làm gì mà tết không về nhà. Còn nhờ người khác nhắn lại nói đi đến nhà bạn chơi, chơi gì mà mất luôn tăm tích đến vài ngày. Gọi điện thoại cũng không nghe, làm hại tôi một ngày phải gọi mấy chục cuộc điện thoại, tôi lo lắng anh biết không?
Kiều Viên Viên nói mà cảm giác như có chút tủi hờn, mắt có chút đỏ.
- Rất xin lỗi, anh đi theo một lão đạo sĩ học phối dược. Ông ta tính tình cổ quái, không cho anh liên lạc với bên ngoài. Em cũng biết học phối dược là thứ anh cần nhất nên không có biện pháp nào khác.
Diệp lão đại nói dối sành đến mặt không đỏ tim không đập.
- Anh nói thật.
Kiều Viên Viên nhìn chằm chằm Diệp lão đại.
- Đương nhiên, có trời đất chứng giám.
Diệp lão đại thiếu chút nữa phải chỉ lên trời thề.
- Coi như lần này tạm tin.
Kiều Viên Viên chép miệng.
- Đi, chúng ta về.
Hắn đưa tay ra kéo tay Kiều Viên Viên.
- Khỏi rồi, ba bảo anh về nhà.
Kiều Viên Viên nói.
- Để làm chi, có chuyện gì sao?
Diệp Phàm hỏi.
- Ba nói, buổi sáng ngày sáu, chắc là Trưởng ban Tổ chức cán bộ thành phố Hải Đông Cổ Dị Hùng sẽ tới nhà làm khách.
Kiều Viên Viên nói, Diệp Phàm vừa nghe đã hiểu. Biết Kiều Viễn Sơn kêu mình tới làm quen một chút, về sau biết đâu có nơi làm trợ lực tốt.
- Vẫn là ba vợ suy nghĩ chu đáo, chưa quên con rể này.
Diệp Phàm mỉm cười lên tiếng, ôm lấy Kiều Viên Viên.
- Đừng, Trần lão ở bên trong.
Kiều Viên Viên xấu hổ nói.

Quan Thuật - Chương #1677


Báo Lỗi Truyện
Chương 1677/2839