Chương 16: Thần tài lão gia nâng đỡ kẻ nghèo khó


Diệp Phàm trước hết khích lệ một hồi, rồi nói:
- Tổ công tác của chúng tôi đã tính toán qua, phải đổi hết các bảng gỗ của mười tám phòng học của trường tiểu học Đập Thiên Thủy, bao gồm cả các tường ngăn. Đồng thời cũng nhân cơ hội này phá dỡ cái nhà bếp cũ của trường đi, xây một cái mới lớn hơn, trong là tường đất, ngoài quét một lớp xi măng. Chúng tôi sẽ chịu trách nhiệm về phần xi măng, còn thôn sẽ chịu trách nhiệm cung cấp nhân công. Theo dự tính sẽ cần khoảng hai trăm cây gỗ, dài 4m, đường kính 20cm trở lên. Cũng may là các cột vẫn còn tốt, nếu không sẽ còn cần nhiều hơn nữa. Thôn Đập Thiên Thủy chủ yếu gồm ba họ lớn các vị, vậy thì sau này ứng cử viên bầu trưởng thôn ba họ mỗi họ nhất định sẽ được một người, các họ nhỏ còn lại sẽ cùng nhau giới thiệu một người nữa. Còn hai trăm cây gỗ hôm nay ba họ các vị đây mỗi họ sẽ đóng góp sáu mươi cây, còn lại hai mươi cây sẽ do các họ nhỏ khác đóng góp, như vậy được chứ ạ?
Diệp Phàm phân tích một cách có tình có lý.
Ngô gia, Lý gia, Diệp gia lại ngồi xuống bên bàn thương lượng một hồi.
- Không vấn đề gì, Ngô gia chúng tôi đóng gópmột trăm cây gỗ, ngoài ra cũng lo luôn phần ngói của nhà ăn.
Ngô Thiên Lĩnh phát biểu trước tiên.
- Chúng tôi cũng đóng góp một trăm cây, ngoài ra cũng góp luôn khung cửa và kính cửa sổ trường học, nhân tiện cũng lắp luôn cho lũ trẻ. Mùa đông nào lũ trẻ cũng bị lạnh co ro rồi.
Diệp Vĩ Cường đại diện cho Diệp gia phát biểu ý kiến, nói xong đắc ý nhìn sang Lý gia, xem bọn họ sẽ đóng góp cái gì đây.
- Lý gia chúng tôi tất nhiên cũng không thể kém được, gỗ cũng sẽ đóng góp một trăm cây. Vốn dĩ định đóng góp thêm phần cửa kính, nhưng Diệp gia đã chi rồi, thì chúng tôi mua xi măng vậy. Không biết tổ trưởng Diệp có thể sắp xếp người ra suối đào lấy ít cát đá, chúng ta tiện thể lát luôn nền trường học.
Lý Tuyên Thạch không cam chịu thua kém, thay mặt Lý gia phát biểu ý kiến.
- Tôi là Trương Cư Thủy, đại diện cho các họ Trương, Vương, Chu... cũng nguyện lòng đóng góp một trăm cây gỗ, nhân công để làm nhà ăn cũng do chúng tôi đóng góp.
Một người đàn ông cường tráng, làn da ngăm đen khỏe mạnh đứng dậy phát biểu.
Hiệu trưởng Trương và Diệp Nhược Mộng ngồi một bên ngây ngốc, họ nằm mơ cũng không nghĩ rằng một vấn đề nan giải đã mấy năm qua, vào tay một người mặt non da sữa như tổ trưởng Diệp lại có thể giải quyết nhanh gọn đến như thế. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Hiệu trưởng Trương miệng run run đứng lên nói:
- Cảm ơn! Cảm ơn! Cảm ơn! Tôi đại diện cho hơn nghìn học sinh và 36 giáo viên của trường Đập Thiên Thủy xin cảm ơn các vị. Tôi sẽ huy động các giáo viên của trường tranh thủ ngày chủ nhật và thời gian rảnh rỗi đi ra suối đào cát đá, chi phí vận chuyển gỗ đến cưa ở thị trấn Lâm Tuyền cũng do tôi phụ trách quyên góp.
- Hiệu trưởng Trương, tôi nghĩ không cần rắc rối như vậy, chúng ta trực tiếp cưa gỗ tại địa phương cũng được rồi.
Diệp Phàm mỉm cười nói, giải quyết được một vấn đề gai góc như vậy, trong lòng hắn lúc này cũng đang rất phấn chấn.
- Nhưng ở chỗ chúng ta đâu có xưởng cưa?
Diệp Nhược Mộng không kìm nổi hỏi.
- Động não một chút chẳng phải là sẽ có thôi sao?
Diệp Phàm cười nói.
- Tổ trưởng Diệp, ý anh là đưa máy cưa và mời thợ cưa đến đây à?
Đầu óc của bí thư Lý Kinh Đống vẫn còn rất linh hoạt, ngay lập tức liền nghĩ ra.
- Đúng! Đúng! Sao tôi không nghĩ ra nhỉ, máy cưa cũng không nặng lắm, chúng ta có thể mượn dùng đường điện của xưởng trà của thôn để chạy máy, biện pháp này thật là hay!
Ánh mắt Ngô Thiên Lĩnh lộ ra vẻ khâm phục, trầm trồ không ngớt.
- Đúng vậy, mọi người thử nghĩ mà xem, đường của thôn Đập Thiên Thủy khó đi như vậy, đi không cẩn thận là hỏng xe chết người. Vận chuyển gỗ còn khó khăn hơn rất nhiều, làm thế này vừa bớt việc lại vừa an toàn.
Diệp Phàm cười nói:
- Nếu ai có năng lực bỏ chút vốn mở một xưởng cưa, thôn của các vị lớn như vậy, chắc chắn là sẽ có rất nhiều gỗ cần cưa, chút tiền vốn đó chẳng mấy chốc sẽ kiếm lại được thôi.
- Đúng rồi, sao tôi không nghĩ ra nhỉ? Tổ trưởng Diệp, việc xưởng cưa để tôi lo, chú ba chú tư nhà tôi cũng là thợ cưa có tiếng, ha ha.
Diệp Đại Trụ vỗ đầu kêu lên.
Sau đó mọi người lại thảo luận các vấn đề như biện pháp để nhanh chóng hong khô gỗ, rồi còn mời thợ mộc về đổi các bảng gỗ..... Nhưng tiền công của thợ mộc cũng là một khoản lớn, mọi người lại hướng ánh mắt về phía Diệp Phàm, dường như đang chờ xem tài năng của anh chàng tổ trưởng mới tới này.
Không còn cách nào khác, Diệp Phàm đành cười khổ mà nói:
- Thôi được, tiền mời thợ mộc thay bảng gỗ tôi sẽ phụ trách, nhưng thợ bản địa của các vị cũng phải giảm giá 20%, việc này cũng là vì thôn Đập Thiên Thủy phải không? nào?
- Cứ quyết như vậy đi, ba họ lớn mỗi họ cử ra hai người thợ mộc, giảm giá 30%. Tổ trưởng Diệp vừa mới về nhận việc, vận động tiền cũng khó, hơn nữa số tiền này cũng không phải là ít, ít nhất cũng phải mất sáu bảy nghìn tệ.
Bí thư Lý nói.
Nhóm trưởng của các nhóm nhỏ đều đi cả rồi, trong cung cũ chỉ còn một mình Diệp Phàm vuốt mồ hôi cười khổ.
- Anh bạn à, anh vẫn còn phải lo mấy nghìn nữa đó! Hì hì.
Lưu Trì mang bộ dạng của "kẻ tiểu nhân vui mừng trước nỗi đau của người khác", tay này bụng dạ vốn chẳng tốt đẹp gì, đang đợi xem chuyện hay của người khác.
Phải biết rằng năm ngàn tệ ở năm 1995 tương đương với bốn mươi ngàn tệ hiện nay, đối với Diệp Phàm mà nói, đó là một con số trên trời. Phải mất hơn một năm không ăn không uống, đợi thành một cái xác ướp Ai Cập thì may ra mới tích cóp đủ số tiền năm ngàn tệ này.
- Lưu Trì, Anh nói cái gì thế? Tổ công tác của chúng ta là một, tổ trưởng Diệp cũng chỉ vì công việc, công việc hoàn thành tốt mọi người đều được thơm lây. Năm ngàn tệ này mọi người cùng nghĩ cách đi.
Lý Xuân Thủy lườm Lưu Trì một cái, lẩm bẩm một câu, giọng điệu có chút bất mãn.
- Tôi chẳng có cái tài đó, đừng nói là lo năm ngàn đồng, ngay cả năm trăm đồng tôi cũng chịu. Dù sao cũng chẳng thể bắt tôi đem tiền lương ra mà bù được, làm thế tôi thấy thế nào ấy. Mọi người cũng phải để cho tôi ăn cơm nữa chứ, có phải không nào. Bí thư Tần là người nhà của cô, cô nghĩ cách đi. Tôi thì tôi chịu.
Lưu Trì nói không có chút xấu hổ.
- Hừ, chú anh không phải là Phó phòng giáo dục huyện hay sao? Hơn nữa việc sửa trường học cũng do ông ấy quản lí, dù thế nào cũng phải đóng góp hai ngàn tệ mới phải.
Lý Xuân Thủy phản công không chút khoan nhượng.
"Không ngờ hai người cấp dưới của mình đều không đơn giản, chỉ có mình là dân đen một cục, chả có chỗ nào để dựa. Mình phải cố gắng lợi dụng bọn họ mới phải."
Diệp Phàm vừa nghĩ vậy, liền hì hì cười nói:
- Hai vị sau lưng đều có người, vậy làm thế này đi, chúng ta phân công công việc, chia nhau đi quyên tiền. Hai vị mỗi người lo cho một ngàn tệ, ba ngàn còn lại tôi dù phải làm ăn mày cũng phải đi xin bằng được. Tôi nghĩ, công việc ở thôn Đập Thiên Thủy này mà làm không xong, hai vị cũng đừng hòng thoát thân, dây dưa ra một hai năm thì chết cả lũ. Nghĩ mà xem, chưa bầu được trưởng thôn thì chúng ta còn phải ở đây dài dài. Hôm trước bí thư Tần cũng nói rồi, công việc của thôn Đập Thiên Thủy này đều dựa vào ba chúng ta. Bí thư Tần coi trọng công việc ở đây đến vậy, chúng ta cũng không thể gây trở ngại, phải không nào. Tốt nhất là nhanh chóng chọn ra một trưởng thôn, rồi chúng ta cùng biến, phải không nào các anh em.
- Đúng thế! Tôi nhận phần một ngàn tệ.
Lý Xuân Thủy ngay lập tức đồng ý, nhưng cùng với cái ánh lên của đôi mắt thông minh, lập tức nói thêm một câu:
- Nhưng tôi cũng nói trước, tôi sẽ đi vận động chỗ bí thư Tần, các vị không được tìm đến chỗ ông ấy xin tiền nữa, nếu không ông ấy sẽ chửi tôi chết.
Nói xong cô còn hướng sang Diệp Phàm nở một nụ cười đầy mê hoặc, sức quyến rũ như trăm hoa cùng khoe sắc.
- Được!
Diệp Phàm trong lòng thất vọng, bất đắc dĩ gật đầu. Xem ra con đường phát tài phía bí thư Tần đã đứt mất rồi, phần của mình đành phải nghĩ cách khác thôi.
- Tôi cũng vậy, tôi nhận phần một ngàn tệ, người anh em, Phòng giáo dục huyện Ngư Dương không phiền đến cậu nữa nhé, he he...
Lưu Trì nở một nụ cười quỷ dị, đắc ý không ngừng. Đối với y mà nói, dựa vào ông chú đang làm phó phòng giáo dục để kiếm một ngàn tệ quả thực không hề khó.
- Được, mấy người thông đồng với nhau...Thâm thật.
Diệp Phàm hướng lên trời làm một động tác khinh thường, rồi đi lên lầu.
- Ha ha ha, ai bảo ông là tổ trưởng cơ chứ, chúng tôi chỉ là tay sai thôi, hiểu không.
Phía sau vọng đến tiếng cười đắc ý của một đôi nam nữ.
- Cứ chờ đấy, tôikhông tin là tôi không có cách nào!
Diệp Phàm xiết chặt nắm tay.
- Ôi, chính quyền huyện Ngư Dương đến một người mình cũng chẳng quen, đến chỗ nào xin tiền bây giờ. Mẹ nó! Có lão thần tài trong cung cũ đứng ra chống lưng mà vẫn nghèo rớt thế này sao...
Diệp Phàm tức giận nói tục một câu, rồi ngồi xếp bằng trên giường, bắt đầu luyện " Dưỡng Sinh Thuật". Hôm nay " Dưỡng Sinh Thuật" này đã thể hiện sức mạnh rồi, nếu không phải là cái cốc sứ kia bị bóp nát, phỏng chừng kết quả ra làm sao, Diệp Phàm nghĩ đến lại thấy gai người. Hơn nữa vừa vào thôn đã nhờ nó mà hạ được thằng du côn Lý Đức Quý, chứng tỏ nắm tay to cũng có giá trị của nó.

Quan Thuật - Chương #16


Báo Lỗi Truyện
Chương 16/2839