Chương 1541: Hai đồng chí Vu Diệp đánh nhau rồi


-Diệt Chu ư, hahaha, lão Kiều à, Diệp Phàm đáng sợ tới thế sao? Muốn nói tới diệt Chu thì nói hơi quá rồi, khí thế diệt Chu vẫn phải có. Chàng trai này, có ý muốn tấn công đây. Nhưng, về chuyện lần này, cậu ta nên sớm có chuẩn bị, nếu đã tới tìm ông, vậy thử nói xem cậu ta đã phải dùng bao nhiêu năng lượng?
Phí Mãn Thiên thản nhiên cười nói, nhưng trong lòng lại thầm hừ giọng nói: "Yến Xuân Lai, muốn đấu với tôi ư, được đấy!"
-Cậu ta nói đã có con số này rồi.
Kiều Chí Hòa giơ năm ngón tay ra, Phí Mãn Nhiên thầm ngạc nhiên, không ngờ chàng trai này quả đúng cho chút năng lực, không ngờ lại có thể thuyết phục được 5 vị ủy viên thường vụ Tỉnh ủy, một Phó bí thư thành ủy của tỉnh thành xếp bét lại có thể làm được chuyện này hay sao? Không cần nói tới cái chức cán bộ cấp bậc đó, ngay cả Kiều Chí Hòa đi cũng khó có thể làm được.
-Tới tôi cũng bái phục, thật không dễ dàng gì cả! Chàng thanh niên này, có một sức hút nhân cách rất đặc biết. Trước đây cháu ngoại tôi cũng sống ở Việt Đông với cậu ta. Lần này muốn quay về Thủy Châu, vì thế, hai bọn chúng tới tìm tôi.
Kiều Chí Hòa rất giảo hoạt, nhưng cũng rất tự nhiên, cũng có thể được đà nói luôn tới chuyện của Túc Nhất Tiêu.
-Cháu ngoại cậu ư, ngày trước ở Việt Đông làm gì vậy?
Phí Mãn Thiên đương nhiên cũng đã đoán trúng được suy nghĩ của Kiều Chí Hòa, muốn bán cho người ta một ân tình nên tiện miệng hỏi luôn.
-Phó giám đốc sở giám sát.
Kiều Chí Hòa nói.
-Sở Giám sát ư, sở Giám sát tỉnh chúng ta thiếu người ư?
Phí Mãn Thiên cố ý hỏi, Kiều Chí Hòa sớm đã nghe ngóng trước rồi, chắc chắn là còn vị trí trống, mà Phí Mãn Thiên thân làm Bí thư tỉnh ủy thì đương nhiên sẽ không biết là sở Giám sát đang thiếu người.
-Haha, Phó giám đốc sở thường vụ của sở Giám sát – đồng chí Lôi Sĩ Đạt chả phải là tháng trước đã về hưu rồi đây thây. Vì thế, khi đó sau khi biết chuyện này, cháu ngoại tôi Túc Nhất Tiêu liền nhắm ngay vị trí này. Tôi nghĩ, Việt Đông suy cho cùng thì cũng khá xa nơi này, không ở cùng một tỉnh, lại là họ hàng, bảo nó về đây thì còn thể thường xuyên để mắt tới nó, đừng để nó phạm phải lỗi lầm gì, ông thấy có đúng không?
Kiều Chí Hòa tìm được một cái cớ để nói cho trót lọt.
-Thế này đi, lão Kiều cậu bảo với Trưởng ban Lô một tiếng là được.
Phí Mãn Thiên nói lời này, khiến trong lòng Kiều Chí Hòa vô cùng sung sướng. Ông ta có chút kích động tới nỗi đứng bật cả dậy, nói:
-Cảm ơn Bí thư đã nhắc nhở, tôi sẽ nói chuyện này với Trưởng ban Lô.
-"Tuy nhiên" lão Kiều à, Phó giám đốc thường vụ sở Giám sát cũng là một chức vụ vô cùng quan trọng đó, quyền lực rất lớn, nhiệm vụ cũng rất nặng nề. Không chỉ một mình cậu nhắm tới, thực ra tìh, cậu có thể mượn chút năng lực của tiểu Diệp đấy! Nếu cậu ta đã thật thuyết phục được tới con số này, nên có lúc mượn thêm hai ngón tay nữa thì là chuyện có thể làm được đấy.
Phí Mãn Thiên thản nhiên nói.
-Tôi sẽ tìm cơ hội nói chuyện với Bí thư Diệp
Kiều Chí Hòa gật đầu, ông ta biết rằng muốn để cháu ngoại mình lên chức thuận lợi, thì sẽ còn vài phiền phức nữa.
Cho dù là Phí Mãn Thiên không có ý kiến gì, nhưng giữa các ủy viên thường vụ Tỉnh ủy cũng có lúc không hòa hợp với nhau. Dân chủ và tập trung xưa nay là một cặp tương trợ tương hỗ. Phí Mãn Thiên gật đầu đồng ý.
Vì thế mà bản thân cũng phải hoạt bát hơn, khi kéo nhiều người vào phe mình thì sẽ gặp những trở ngại không nhỏ.
-Thông báo là, sáng ngày mai sẽ mở cuộc họp thường ủy thảo luận về việc xây dựng khu Hồng Liên. Còn nữa, gọi cả hai bên khiếu nại tới.
Phí Mãn Thiên đột nhiên hằn giọng nói, Kiều Chí Hòa gật đầu báo tin vui với Diệp Phàm, đương nhiên là cũng tiện lúc mời Diệp Phàm khi nào rảnh sẽ cùng ngồi nói chuyện.
-Quái, 5 người ủng hộ cậu ta, ngoài Kiều Chí Hòa ra, thì chắc hẳn còn có Tề Chấn Đào, Thiết Thác. Đoạn Hải Thiên vẫn chưa quay về nên chắc chắn không có trong số đó, vậy hai người còn lại là những ai vậy? Cậu ta đúng là cũng được đấy….
Phí Mãn Thiên lẩm bẩm nói.
Sau khi nhận được thông báo của Văn phòng Tỉnh ủy, Diệp Phàm hừ một tiếng, rồi bảo Phạm Đông Bằng sắp xếp lại các tài liệu, chuẩn bị cho ngày mai tới Tỉnh uy quyết đấu một phen với Chu Sâm Mộc và Vu Tây Dương.
Sau khi Chu Sâm Mộc buông điện thoại xuống thì không nói gì, sắc mặt y tối sầm lại như kiểu trời sắp mưa vậy. Ngồi trên chiếc ghế quay, quay vài vòng, y cảm thấy khó nén cơn bực bội trong lòng.
Không lâu sau, Vu Tây Dương nổi giận đùng đùng xông vào phòng của Chu Sâm Mộc, từ xa đã hô rất to:
-Thật quá quắt, hắn thật đem chuyện này tới tận tỉnh rồi, đây rõ ràng là muốn đối đầu với thành ủy, với Chủ tịch thành phố Chu rồi. Quyết không thể để tình hình này kéo dài được.
-Nói ít thôi, hiện giờ điều phải lo sẽ nói gì vào sáng mai.
Nếu tỉnh ủy đồng ý thụ lý việc này, hơn nữa tốc độ cũng rất nhanh, vậy chứng tỏ rằng trong đám ủy viên thường vụ Tỉnh ủy có kẻ ra mặt cho hắn. Rốt cuộc là ai lại có thể ra mặt nói hộ hắn được cơ chứ?
Chu Sâm Mộc hừ giọng nói.
-Chắc chắn là Tề Chấn Đào rồi, tôi nghe nói quan hệ của hắn với ông ta rất tốt. Chủ yếu là do mối quan hệ giữa con trai nhà họ Tề - Tề Thiên với hắn rất tốt.
Vu Tây Dương hừ nói.
-Nếu chỉ là một mình Tề Chấn Đào thì không đáng lo.
Trước đây, ở trong ban ủy biên thường vụ Tỉnh ủy, Tề Chấn Đào có mối quan hệ khá tốt với Đoạn Hải Thiên, và Thiết Thác. Nguồn: http://truyenyy.com
Nhưng, Bí thư Đoạn vẫn đang đi khảo sát chưa về, chứng tỏ ông ta sẽ không ủng hộ Diệp Phàm, thêm Thiết Thác vào thì cũng chỉ là 2 người, chuyện này chỉ cần Chủ tịch tỉnh Yến gật đầu, hắn, hừ, sẽ chả làm nổi gì đâu.
Hơn nữa, ở chuyện này Thiết Thác chưa chắc đã ủng hộ hắn. Người này lúc nào cũng công chính, được người ta gọi là Thiết Bao Thiên mà.
Anh ta chỉ để ý các việc của Ủy ban Kỷ luật, rất ít khi tham gia vào các việc khác.
Chu Sâm Mộc có vẻ thở phào nhẹ nhõm, nhìn Vu Tây Dương rồi nói:
-Cậu quay về chuẩn bị kĩ đi nhé, nói chung thì tình thế nếu đã giống như con tôm nhỏ không biết tự lượng sức mà muốn vượt cả sóng gió, vậy thì chúng ta hãy để cho hắn biết ai mới là bá chủ của biển khơi, cái đất Thủy Châu này là địa bàn của ai.
- Chủ tịch thành phố Chu, chắc chắn sẽ phải như vậy…
Vu Tây Dương cười một tiếng lạnh tanh. Dựa vào tai Chu Sâm Mộc mà thì thầm to nhỏ. Buổi tối, Diệp Phàm không làm gì cả, lúc này là thời kì đặc biệt, đi lại với bất kì vị lãnh đạo này cũng bị chê là có tình ngay lý gian. Vì thế mà, đợt này lại khó mà có thể an nhàn được. Nhưng, cậu muốn an nhàn thì sẽ có người không cho cậu an nhàn đâu.
- Diệp Phàm
Đối phương thốt lên hai chữ rồi không hé răng nói thêm lời nào nữa.
-Em…là Trinh Dao.
Diệp Phàm hỏi.
- Anh vẫn còn nhớ em ư!
Tống Trinh Dao hừ nói.
-Anh nào dám quên em chứ.
Diệp Phàm vội trả lời.
-Tối nay 10h gặp ở cái chỗ trước kia nhé.
Tống Trinh Dao nói một tiếng rồi cúp ngay điện thoại.
-Haizz …
Diệp Phàm thở dài, tâm trạng của hắn lúc này vô cùng phức tạp.
Con trai của Hà Nghi Viễn Hà Bân gọi điện tới, anh ta có vẻ rất kích động, nói rằng:
- Bí thư, đánh nhau rồi, anh mau đi mời các đồng chí công an tới đây đi.
- Đánh nhau ư, ai đánh ai vậy.
Diệp Phàm giọng lạnh lùng nói, hắn như dự cảm một điều gì đó. Có vẻ như đồng chí lão Vu đã gây sóng gió gì rồi. Có thể cũng chỉ là tạo uy cho buổi tranh cãi ngày ở Tỉnh ủy thôi.
-Buổi tối có tới 30% các công ty xây dựng đang gấp rút xử lý đống rác thải sau khi xây xong ở phía cầu Cửu Vân. Vì mấy ngày nữa ở đây sẽ tiến hành lễ cắt băng khánh thành long trọng.
Bên Vu Tây Dương không ngờ lại không hề phái công nhân đi bơm nước thải ra. Nói là sau này nhỡ rác của sông Hồng Liên chúng ta thải ra sông Ngọc Diệp thì sao.
Hơn nữa, bọn họ quá đáng lắm, không ngờ lại gọi cả người đi đào cả những vật làm tắc phía sông Hồng Liên và sông Ngọc Diệp, sông Hồng Liên thấp hơn sông Ngọc Diệp một chút, nếu cứ như vậy, nước vốn đã được bơm đi sẽ chảy ngược lại.
Hơn nữa, nó sẽ kéo theo cả nước của sông Ngọc Diệp đều đổ vào trong sông Hồng Liên. Các công trình sẽ bị buộc phải ngừng lại. Vả lại, bọn họ chả thèm thông báo gì cả, rất nhiều máy xúc đều bị chết đứng ở đáy sông do sông không hề có nước.
Lần này tất cả nước bị đổ vào sẽ ngập, những máy móc đó đều là hàng nhập khẩu từ Nhật Bản, một cái máy xúc loại lớn cũng phải hơn triệu, tổn thất thật nhiều quá.
Cho dù có sửa được, thì có lẽ tạm thời cũng không dùng được. Nhân viên bên phía chúng ta đã vội đi chặn cửa sông rồi, chúng ta phái vài người đi chặn, không cho đổ vào nữa.
Bí thư Vệ trong lúc cấp bách gọi người xông tới chặn lại, kết quả là đánh nhau rồi, Bí thư Vệ còn bị đập gạch vào đầu, giờ được đưa tới bệnh viện rồi.
Hà Bân hổn hển nói.
-Dừng lại ngay, đừng đánh với bọn họ nữa, tôi sẽ bảo người qua đó giải quyết.
Diệp Phàm hừ giọng nói, cúp cú điện thoại gọi cho Lô Vĩ, lát sau, mấy đồng chí cảnh sát của thành phố hùng hổ xông vào cửa Long Xương nơi giao giữa khu Đông Hồ và khu Hồng Liên.
Khi Diệp Phàm vội tới hiện trường thì Vu Tây Dương đương nhiên là cũng có mặt ở đó, mọi thứ cứ nháo nhào lên. Thấy mấy trăm người ở đó, cả nam lẫn nữ đang đôi co lẫn nhau, nào thì kêu đánh rồi tiếng chửi bới xen lẫn nhau. Xe cảnh sát thành phố cũng vừa tới, đó là đội do Đội trưởng đội Cảnh sát hình sự Hướng Minh Huy dẫn đầu.
-Đội trưởng Hướng, hãy còng tất cả các đồng chí khu Hồng Liên lại, làm bừa bãi quá!
Vừa nhìn thấy Minh Huy, Vu Tây Dương cũng vừa từ xe bước ra, y liếc nhìn xe của Diệp lão đại, rồi hô lớn. Nhưng Hướng Minh Huy không hề để ý tới y, chạy tới chỗ Diệp Phàm chào theo kiểu cảnh sát rồi nói:
-Tôi Hướng Minh Huy của đội cảnh sát hình sự thành phố, chờ ra chỉ thị.
-Hãy khống chế hiện trường trước đã, thông báo cho các cảnh sát khác giúp đỡ phong tỏa cửa sông.
Diệp Phàm lạnh giọng nói, vừa chỉ tay vào Hướng Minh Huy, thì mấy chục cảnh sát khác liền vội xông lên.
Ồn ào một hồi rồi cũng dẹp được đám người loạn ấy.
-Các đồng chí khu Hồng Liên, hãy xuống chặn cửa sông đã.
Diệp lão đại vẫy tay, hô lớn.
-Không được chặn! Các phụ lão hương thân của khu Đông Hồ, quyết không chịu để Hồng Liên thải nước thải ra sông Ngọc Diệp, tiến lên!
Bên đó cũng vài người chen vào đám đông hô to.
- Bí thư Diệp, anh như vậy thật quá đáng, tôi Vu Tây Dương quyết không để các anh xả nước. Thưa các hương thân phụ lão khu Đồng Hồ, tôi là Vu Tây Dương, hãy tiến lên, không được chặn cửa sông lại. Chúng ta cần phải trả lại rác của sông Hồng Liên cho bọn họ, đây là chuyện hoàn toàn chính đáng.
Vu Tây Dương chưa bao giờ cứng rắn như vậy, y rõ ràng là muốn làm rối thêm. Chính là muốn phá hỏng cuộc tranh cãi Tỉnh ủy vào sáng sớm mai.
-Đội trưởng Hướng, tôi ở đây để ra lệnh, ai dám tiến lên trước ngăn cản việc chặn cửa sông, bắt ngay lập tức!
Diệp lão đạo chỉ thẳng vào chỗ chặn cửa sông, khí phách vô cùng lớn.
-Hãy bắt ngay!
Hướng Minh Huy hừ nói. Các cảnh sát mắt như hổ rình nhìn lên. Một vài cán bộ của khu Đông Hồ vừa nhìn thấy vẻ hung dữ của mấy cảnh sát đó, thì có chút sợ hãi, từng kẻ một rụt cổ lại không dám liều mạng nữa.
- Đấu với tôi ư, tôi xem ai dám bắt người!
Vu Tây Dương mắt long sòng sọc, y giống như con chó điên vuốt tay áo xuống, cầm lấy một thanh sắt đích thân xông lên.
Dưới sự cổ động của y, một đám cán bộ khu Đông Hồ đành phải tiếp tục theo sau xông lên. Bên này, các cánh bộ công nhân viên khu Hồng Liên vừa mới khiêng được vài bao cát để chặn dòng nước, bên kia lập tức có người của khu Đông Hồ do Vu Tây Dương cầm đầu tới đào đi.
Các đồng chí cảnh sát không dám bắt Vu Tây Dương, từng người một đứng ngẩn người ra ở chỗ cửa sông.
- Hừ! Cút hết cho ông!
Diệp lão đại nổi trận lôi đình, cất bước tới, đồng chí khu Đông Hồ vừa nhìn thấy vẻ hùng thần của Diệp lão đại, liền sợ tới nỗi đứng yên nhìn chằm chằm vào Vu Tây Dương.

Quan Thuật - Chương #1541


Báo Lỗi Truyện
Chương 1541/2839