Chương 1534. Nỗi buồn phiền của Phí Ngọc


Nói:
-- Bí thư Phàm, những thứ này nông dân như chúng tôi không mặc được.
Cái gì tôi cũng không cần, hỉ mong cậu chịu giúp chuyện cháu gái nhà tôi là được.
Đồng chí Ngưu Mãn nói đương nhiên là chuyện lần trước cháu gái Thuý Nhi xin Diệp Phàm bắt Chủ tịch xã. Xem ra, chuyện này đối với người nhà họ Phạm rất quan trọng.
-Chuyện này không phải tôi đã nói vài ngày nữa sẽ làm sao, yên tâm đi, chuyện tôi đã đồng ý rồi thì tôi quyết không bỏ mặc đâu.
Thái độ của Diệp Phàm khiến Phạm Ngưu Mãn thấy được có chút hy vọng.
Anh ta ghé sát vào tai Diệp Phàm nói,
-Bí thư Phàm, Thuý Nhi cũng vừa đến, đang ở bên trong làm cơm. Cậu cần nói một câu là được, tôi sẽ đi thu xếp.
Đồng chí Ngưu Mãn chẳng hề ngu, thấy Diệp Phàm dẫn theo một cô gái xinh đẹp tới, chắc hẳn buổi tối không cùng Thuý Nhi được, tuy nhiên, đồng chí Ngưu Mãn vẫn nói ra một chút, để Bí thư Phàm nhìn thấy thành tâm của mình.
-Bảo Thúy Nhi ra mang quần áo vào, cô ấy và cả nhà các anh đều có một bộ.
Diệp Phàm nhỏ giọng nói.
-Bí thư Phàm thật sự không cần đâu ạ, lễ vật này rất quý giá.
Phạm Ngưu Mãn chỉ sợ Diệp Phàm không giúp đỡ, lên không dám nhận.
-Không nhận có phải không, sau này mảnh đất này tôi cũng không đến, chuyện của Thuý Nhi tự anh nghĩ cách biện pháp đi.
Vẻ mặt Diệp Phàm không lay chuyển, đồng chí Ngưu Mãn có chút lo sợ, khẩn trương gọi Thúy Nghi cùng người nhà đến nhận quần áo.
Về phần người nhà Ngưu Mãn, đương nhiên coi Diệp Phàm như là uy thần.
-Không thể tưởng tượng được còn có khoảng trời riêng này, đúng là đàn ông các cậu! Vì hưởng thụ, không chuyện gì không làm được, hừ!
Phí Ngọc đột nhiên hừ một tiếng.
-Ha hả, tôi cũng chỉ tới đây một lần, suối nước nóng này gọi là Khắc Nhi Tuyền, giúp cơ thể được sảng khoái lắm. Hơn nữa, hoàn toàn là tự nhiên không phải nhân tạo. Đến đây cùng hai người bạn mới biết mảnh đất này, người khác thì không có may mắn như vậy.
Diệp Phàm cười nhìn Phí Ngọc từ trên xuống dưới một chút.
Hôm nay toàn bộ cây ở đây đều bị Phạm Ngưu Mãn dỡ xuống, để có thể hoạt động được, tuy rằng phiền phức một chút nhưng Hà Nghi Viễn cũng rất ít đến, một năm cũng chỉ đến hai ba lượt, Phạm Ngưu Mãn cũng có khả năng làm lại được.
-Nhìn cái gì vậy, đúng là háo sắc.
Phí Ngọc tức giận mặt không còn chút máu liếc mắt nhìn lão đại Diệp một cái.
-Chúng ta xuống nước ăn cơm thôi, ở đây có món canh chồn nữa đó. Chút nữa ăn rồi còn có thể làm việc được.
Lão đại Diệp hô lớn một tiếng, ôm Phí Ngọc vào lòng.
-Tôi tự đi, cậu buông ra.
Phí Ngọc la lên, tuy nhiên, lão đại Diệp thật sự ngông cuồng, căn bản là không để cho cô có cơ hội, xoạt hai ba cái đã cởi bỏ quần áo Phí Ngọc. Đương nhiên, khi ăn cơm vẫn có quần lót trên người, che khuất ba bộ phận quan trọng nhất của người phụ nữ
- Thiên nhiên khứ điêu cô, cật thủy xuất phù dung!
Diệp Phàm nhìn dáng điệu của Phí Ngọc, không kiềm được khen ngợi một câu, nói.
-Chị Phí, chị càng ngày càng thướt tha.
-Huyên thuyên, già rồi, tôi sao có thể so với cô nàng Thúy Nhi mười tám mười chín tuổi ban nãy, thật đáng chú ý, không thể tưởng tượng được ở chỗ hẻo lánh này còn có thể gặp gỡ một người con gái trong sáng diễm lệ như vậy, không mất vẻ ngây thơ.
Phí Ngọc nói đến đây, liếc mắt nhìn Diệp lão đại một cái, hừ nói,
-Cô gái Thúy Nhi kia không phải con gái của tiểu Phạm sao?
-Ai nói.
Diệp lão đại kiên trì đến cùng hừ nói,
-Nghe nói là cháu gái lão Phạm, đến đây chơi.
-Ồ, tới nơi này chơi. thật đúng là trùng hợp, Diệp lão đại cậu vừa đến, người ta lại đến chơi, đến chơi thật đúng lúc nhỉ!
Phí Ngọc tương đối nhạy cảm, Diệp lão đại vừa nghe, trong lòng thấy xấu hổ, chắc hẳn Phí Ngọc đoán được một chút gì đó.
Cô gái này, tự nhiên lại có chút mùi vị dấm chua. Lúc này, đánh chết cũng không thể nhậ , bằng không, đêm nay thân mật như cá với nước có thể thiếu chút thú vị. Lão Diệp cười to nói.
-Sao vậy, nổi máu ghen rồi?
-Tôi ghen làm gì chứ, cậu muốn dẫn theo bao nhiêu phụ nữ thì liên quan gì tới tôi? Hơn nữa, tôi cũng không phải bà xã cậu.
Phí Ngọc thận trọng nói.
-Hiện tại không phải bà xã thì là cái gì, dù sao tôi cũng chưa cưới đúng không nào? Đừng suy nghĩ nhiều, chúng ta ăn cơm đi. Cháu gái người ta bộ dạng xinh đẹp liên quan gì đến chúng ta, hơn nữa cô ta lại là người tinh khiết, chưa từng trải, sao có thể so sánh với Ngọc Nhi nhà chúng ta?
Diệp Phàm cười một tiếng dắt Phí Ngọc vào giữa hồ nước.
Không lâu sau, ăn cơm xong.
-Chúng ta bắt đầu đi Ngọc nhi.
Lão đại Diệp cười gượng kéo Phí Ngọc qua.
-Vâng.
Phí Ngọc nhẹ nhàng lên tiếng, đôi mắt quyết rũ nhắm lại, cô muốn dùng tay để hưởng thụ thân thể cường tráng của Diệp lão đại. Cảm giác được đôi tay kia như ngọn đuốc đã châm lửa cọ xát trên người mình.
Đôi tay kia như rắn chạy giữa khe núi sâu, tìm kiếm trong bụi bỏ thơm, cửa mình nhẹ nhàng mở ra, nơi đó, đã sớm như một đại dương mênh mông…, …. Ở trong này, Phí Ngọc cũng buông lỏng, lớn tiếng hét, giải phóng những mất mát buồn bực trong lòng. Hết sức dai dẳng… Thật lâu sau mới dừng lại.
-Ngọc nhi, thoải mái không?
Lão đại Diệp nhẹ nhàng ôm cô trong lòng ngực hỏi, hơn nữa có vẻ hơi đắc ý. Tuy nói quả Thái Tuế có lúc cũng mang đến ít phiền toái, nhưng quả Thái Tuế giúp kéo dài mang đến cho Diệp lão đại niềm tự hào vô tận.
Ngọc nhi khẽ lên tiếng, giống như con rắn lười biếng tựa vào người Diệp lão đại. Không lâu sau mở mắt ra hừ nói:
-Bớt ngông cuồng đi, cậu càng ngày càng mạnh, thực không chịu nổi cái miệng của cậu.
-Tôi là uy mãnh tiên sinh, phụ nữ các chị không phải thích sức mạnh này sao?
Diệp Lão đại đắc ý nói cười phá lên dù sao ở đây cũng đâu thể nào truyền ra ngoài được.
-Cậu cứ tự khoe khoang đi.
Phí Ngọc tức giận hừ một tiếng, mấp máy miệng giống như có chuyện muốn nói, tuy nhiên, cuối cùng lại không nói ra, đôi mắt ưng của Diệp Phàm sớm đã phát hiện ra, đưa tay vuốt tóc cô, hỏi.
-Có chuyện gì cứ nói, chúng ta có phải người ngoài đâu?
-Việc này, còn không phải là chuyện của cậu với tôi sao.
Phí Ngọc thở dài, bộ dạng tương đối phiền não.
-Phí Mặc không phải nghe nói đến thành phố Mặc Hương đảm nhiệm chức Cục trưởng cục Xây dựng sao? Chẳng nhẽ đã xảy ra chuyện gì đó?
Diệp Phàm thân thiết hỏi, trước kia khi cùng Phí Mặc ở Ngư Dương thường xuyên vật tay. Giờ vì nể mặt Phí Ngọc nên cũng thấy đúng là yêu ai yêu cả đường đi.
-Người anh họ này của tôi, ba anh ấy là bác tôi. Hiện tại đã bảy mươi tuổi. Bác hai bác ba tôi trước kia làm việc ở tỉnh, tuy nhiên, hiện tại đã lớn tuổi đều lui về tuyến hai. Cậu cũng biết, lui về tuyến hai con cháu sau này còn chưa được một nửa ân huệ.
Việc này rất thực tế, hiện tại nhà họ Phí còn lại có một mình tôi là cán bộ cấp sở có thực quyền, con cháu những người khác, ngay cả Phí Mặc cũng chỉ là một cán bộ cấp Cục trưởng. Nhưng tôi ở thành phố Thủy Châu đã lâu, cũng không phải ở Ban tổ chức cán bộ Tỉnh ủy, Phí Mặc muốn làm Phó chủ tịch thành phố Mặc Hương, tôi chưa có năng lực giúp anh ta.
Vì chuyện này, cả ngày chay đến Thủy Châu thật phiền phức, nói tôi ở tỉnh thành, hẳn là biết các đồng chí ở Ban tổ chức cán bộ Tỉnh ủy. Biết thì có ích gì, quan trọng là người ta sẽ không làm việc giúp mình. Tôi cũng dẫn anh ta đi thăm hỏi vài vòng, tặng rượu và thuốc cũng không ít.
Tuy nhiên, hiện tại một chút diễn biến đều không có. Mà mấy bác, chú, anh tôi ngược lại trách tôi không cố gắng hết sức, tôi là phụ nữ, cậu nói xem có cách gì chứ? Nhà chồng tôi có thể giúp đỡ được một chút, tuy nhiên, tôi không muốn đi cầu xin bọn họ.
Anh ta đối với tôi như vậy, hiện tại hai chúng tôi chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa thôi. Từ lúc kết hôn đến bây giờ tôi không cho anh ta chạm vào người tôi một lần, trước kia còn thường xuyên đến quấy rầy tôi. Lâu dần anh ta cũng thấy phiền phức, đành mặc kệ, anh ta thường xuyên đi ra ngoài với đám đàn bà lung tung lộn xộn.
Thôi vậy, chuyện này đã qua, tôi cũng không muốn quản anh ta cũng như cái nhà ấy nữa, tôi cũng rất ít khi về nhà.
Đôi lông mày Phí Ngọc nhíu lại.
-Không được thì dứt khoát ly hôn đi, tìm ai đó thực lòng yêu thương làm lại từ đầu.
Diệp Phàm nói.
-Toàn bộ mọi người trong nhà nhìn chằm chằm, việc này rất phiền toái. Thôi vậy, cứ như vậy đi. Dù sao tôi có cậu, đời này tôi không muốn tìm người khác.
Phí Ngọc nói.
-Haizz, chị Phí, tôi hại chị rồi.
Diệp Phàm thở dài.
-Cậu còn nói chuyện ngốc đó sao, là tôi tự nguyện. Hơn nữa, cảm giác rất thoả mãn, thật sự!
Đôi mắt to của Phí Ngọc nhìn chằm chằm Diệp Phàm. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Thôi vậy, chuyện của Phí Mặc tôi giúp chị giải quyết. Để tránh mọi người cả ngày đến làm phiền chị.
Diệp Phàm nói.
-Cậu làm thế nào để giúp? Cậu chỉ là Phó bí thư Thành uỷ ở Thuỷ Châu, cũng không phải làm ở tỉnh. Tôi đoán cậu cũng biết đươc một hai người, nhưng nếu vì chuyện của tôi mà đi làm phiền bọn họ thật không đáng.
Sau này cậu còn phải làm chuyện lớn, đừng lãng phí những cơ hội tốt này. Quan hệ của cậu với lãnh đạo có tốt, nhưng cũng không thể thường xuyên phiền hà người khác được.
Việc này, không cần lo cho tôi, anh ta muốn ồn cứ để anh ta đi ồn ào, dù sao tôi cũng đã gắng sức. Năng lực có vậy, không giúp được, ai nói tôi tôi cũng không hổ thẹn,
Phí Ngọc nhẹ nhàng đưa tay sờ sờ trên mặt Diệp Phàm, đưa miệng tới, hai hôn nhau tha thiết.
-Ha ha, tôi sẽ làm vì chị.
Diệp Phàm cười nói, liếc mắt nhìn Phí Ngọc một cái, thái độ đặc biệt nghiêm túc, nói:
-Rất đáng mà!
-Đáng cũng không được, không thể làm phiền lãnh đạo ở tỉnh.
Thái độ Phí Ngọc cũng rất kiên quyết nói.
-Không cần phiền hà đến bọn họ, tôi trực tiếp tìm người giải quyết là được.
Diệp Lão đại vô cùng khẳng khái, thấy Phí Ngọc vẻ mặt hiện lên nét nghi hoặc, thằng nhãi này cảm giác bị người con gái mình yêu mến xem thường, nói,
-Tôi sẽ làm ngay cho chị xem. Cho chị nhìn thấy tôi đây không phải là không có năng lực.
Thằng nhãi này nói xong rồi cười, cầm điện thoại lên bờ hồ gọi cho Bí thư thành uỷ Tạ Quốc Trung ở thành phố Mặc Hương, cười nói:
-Bí thư Tạ, chúc mừng anh chính thức thăng cấp. Ha ha
-Ha hả, Bí thư Diệp, cảm ơn lời chúccủa cậu.
Trong lòng Tạ Quốc Trung tương đối thoải mái, từ lần trước Diệp Phàm thăng cấp cho thằng cháu Tạ Tốn, Tạ Quốc Trung bước đầu đã hiểu Diệp Phàm hơn. Trong đầu sớm có ý nghĩ kết giao.
-Nghe nói thành phố các anh gần đây thiếu một người giữ vị trí Chủ tịch thành phố có phải không?
Diệp Phàm trực tiếp nói ra nội dung chính.
-Ông em tin tức nhanh nhạy nhỉ, đúng vậy, từ mấy ngày hôm trước công văn xuống điều Chủ tịch thành phố Lý Văn Vệ đi rồi.
Tạ Quốc Trung nói thẳng rồi lại cười nói.
-Có phải có bạn bè nào nhờ cậu giúp không?
-Vâng, ngày trước ở Ngư Dương làm việc cùng Phí Mặc nhà họ Phí, quan hệ với tôi không tệ, hiện tại anh ta đảm nhiệm chức Cục trưởng cục xây dựng thành phố các anh, chủ yếu là em gái anh ta là Phí Ngọc, anh hẳn là biết cô ấy.
Diệp Phàm cười nói.
-Đương nhiên là biết, ngày trước còn là đồng sự chỉ có điều lúc ấy tôi ở thành phố Mặc Hương là Bí thư, Phí Ngọc là Trưởng ban thư ký Thành ủy thôi.Cô ta khi đó tương đối trẻ tuổi, không ngờ tuổi còn trẻ đã làm cán bộ cấp sở lời nói rất có uy tín, hơn nữa không lâu sau lại điều đến Thủy Châu đảm nhiệm chức Trưởng ban Tổ chức cán bộ.
Tạ Quốc Trung cười nói.

Quan Thuật - Chương #1534


Báo Lỗi Truyện
Chương 1534/2839