Chương 1463: Phượng hoàng không lông còn chẳng bằng gà.


Đại sư Trí Vân vừa nghe liền cảm thấy rất có lý, vội lấy điện thoại di động ra gọi tiếp. Không lâu sau, mấy hòa thượng cầm những dụng cụ như cuốc xẻng đến. Mọi người đào bới một hồi, cuối cùng đào được người từ trong đất ra. Sau khi dùng thìa sắt cạy miệng ngậm cứng và bón canh gừng nóng, không đến hai phút sau thì tỉnh lại thật.
Gã này mơ hồ bật người dậy, hô lớn:
-Tiếp đi!
Tuy nhiên, gã này phát hiện ánh mắt khác thường của mọi người đều đang nhìn mình mới chính thức tỉnh lại thật sự, vừa nhìn xuống đất thì lập tức hiểu ra. Khuôn mặt đó, trong nháy mắt liền trương lên thành màu gan lợn, một phút trôi qua lại biến thành đỏ như than hồng, lại một phút nữa trôi qua đã biến sắc như quả cà tím.
-Đi!
Cặp mắt kia cay nghiệt lườm Diệp Phàm một cái, từ từ chạy đi. Hai tiểu đạo sĩ cũng khẩn trương chạy chậm đuổi theo. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
- Bí thư Diệp, chi phiếu của ngài, xin nhận lấy. Nhiệm vụ làm chứng của tôi cũng đã xong xuôi!
Lúc này, đại sư Trí Vân vẻ mặt nghiêm túc trao hai tờ chi phiếu.
Tuy nhiên, Diệp Phàm phát hiện trong ánh mắt của Trí Vân còn không nỡ đưa, bởi vì khi trao chi phiếu hắn còn thò hai đầu ngón tay theo góc tờ chi phiếu. Đây chính là một trăm triệu đấy!
Người nhà Lô gia sớm đã đưa cho Diệp Phàm một tờ chi phiếu 5 triệu, Diệp Phàm tiện tay đưa luôn cho đại sư Trí Vân.
- Cảm ơn Diệp thí chủ đã có hảo tâm quyên tặng. Tôi xin đại diện toàn thể chúng tăng chùa Không Nguyên cảm tạ sự hậu ái của Bí thư Diệp. Sau này, bất cứ khi nào Bí thư Diệp đến, Trí Vân đều sẽ quét đường dọn chiếu đón nghênh tiếp!
Lão hòa thượng Trí Vân kia nịnh bợ trắng trợn quá, hết sức buồn nôn. Có người ở hiện trường nghe thấy tiếng nôn oẹ nhưng lượng tình cũng có thể có bỏ qua. Đại sư Trí Vân là một hòa thượng, nếu có thể nịnh bợ như vậy còn làm hòa thượng gì chứ, sớm hãy đến hội Phật giáo làm hội trưởng đi.
Mới đến một lần đã phải mất đi 5 triệu, lại đến thêm vài lần nữa chẳng phải ông đây sẽ thành kẻ bần cùng. Trong lòng Diệp Phàm thầm khinh bỉ vị đại sư này, nhưng ngoài miệng cười nói:
-Ha ha, sẽ đến, sẽ đến. Được đại sư mời, Diệp Phàm tôi vinh hạnh vô cùng!
Đúng là điển hình cho những người nghĩ một đằng nói một nẻo!
Sau khi nói xong, thằng nhãi này tiện tay đem hai tờ chi phiếu đưa về phía chủ nhà Lô gia. Nhưng Lô Bạch Vân không chìa tay ra nhận. Cuối cùng vẫn từ chối hồi lâu, Lô Bạch Vân mới nhận lại 50 triệu tiền vốn của mình. Về phần 50 triệu của Phượng gia kia, Lô Bạch Vân đến liếc mắt một cái cũng không thèm nhìn.
Về phần Phượng Lăng Không, khi Diệp Phàm đem tờ chi phiều 50 triệu kia nhét vào túi, Phượng Lăng Không kia miệng không khỏi chép chép vài cái, nhưng không hé răng. Gã này tất nhiên là đau xót rồi. Đó là 50 triệu, chứ không phải 5 xu. Mặc dù sản nghiệp của Phượng gia lớn nhưng khoản tiền kia cũng không phải là nhỏ.
Với lại càng xui xẻo chính là, Phượng gia còn thua mất luôn cả công ty vận tải biển Hồng Thăng. Đó là cả một công ty lớn trị giá năm trăm, sáu trăm triệu, hơn nữa khoản tiền lời hàng năm thì khỏi phải nói. Tuy nhiên, những cái này gọi là những người có danh tiếng đều yêu thể diện, có chỗ trong giới võ lâm ngầm. Đó cũng chính là luật bất thành văn của chính mình. Cam tâm đánh cược bị thua, nói về phần sau này có thể qua được sóng gió hay không, đó cũng là chuyện sau này rồi.
Cho nên người nhà Phượng gia cứ việc tức giận đến cắn răng hay nghiến răng, nhưng Lô gia cũng không thể nương tay. Thương trường như chiến trường, dưới sức ép từ ánh mắt của Lô Bạch Vân, Phượng Lăng Không của Phượng gia đành phải giao lại công ty vận tải biển Hồng Thăng, hai bên hoàn thành việc giao nhượng ngay tại hiện trường dưới sự chủ trì của đại sư Trí Vân, trọng tài trưởng của tổ công chứng viên.
Đương nhiên, đạo trưởng Lý Thuần Miên kỳ thật cũng gần đột phá đến thất đẳng tầng Khai Nguyên, không hề được như những kẻ khoác lác đã nói là thất đẳng tầng thứ ba. Bằng không, Diệp Phàm cũng không thể hạ gục hắn nhẹ nhàng như vậy. Diệp Phàm cũng biết, Lý Thuần Miên hẳn là sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy.
Gã này trước khi đi còn có ánh mắt cực kỳ hiểm độc, hắn nhất định sẽ lợi dụng ảnh hưởng của hắn để gây khó dễ với mình. Tuy nhiên, Diệp Phàm tuyệt không hối hận. Là ông trời phú cho mình cơ hội và may mắn khiến mình trở thành cao thủ bát đẳng.
Đương nhiên cũng phải gánh vác trách nhiệm và số mệnh nhất định. Cấp bậc, trình độ của đối thủ tất nhiên sẽ ngày càng cao. Lại có va chạm với Lý Thuần Miên, Diệp Phàm cũng có đợi chờ một chút. Phái Thanh Thành có thể ra tay thể hay không, Diệp Phàm tin chắc rằng bọn họ sẽ không dễ dàng nhận thua. Diệp lão đại đang mong đợi cao thủ bát đẳng phái Thanh Thành cùng bản thân mình quyết đấu một trận. Đàn ông, không ai không có lý tưởng và tính hiếu thắng. Diệp lão đại là một cao thủ hiện đại, cũng không thoát khỏi hai chữ danh lợi.
Khi Diệp Phàm đang nghĩ ngợi lung tung, đột nhiên nghe được giọng nói với âm thanh lạnh như băng truyền tới:
- Bí thư Diệp, hi vọng dưới sự lãnh đạo của cậu, khu Hồng Liên có thể ngày càng phồn thịnh. Nếu không Hồng Liên trở thành Bại Liên, đó cũng chỉ như một nét bút hỏng thôi.
Vừa quay đầu lại nhìn, người nói chuyện không phải là Phượng Lăng Không của Phượng gia thì có thể là ai được. Đây là công nhiên uy hiếp mình một cách trắng trợn, giống như đang khiêu khích. Chắc là Phượng gia muốn lợi dụng ảnh hưởng của bọn họ muốn phá hoại khu Hồng Liên.
Tuy nhiên, điều khiến Phượng Lăng Không của Phượng gia thất vọng chính là, đồng chí Diệp Phàm lại thản nhiên cười nói:
- Tôi tin chắc rằng Hồng Liên sẽ phát triển thịnh vượng, Bại Liên vừa nói sẽ không thể xảy ra trong tay tôi được.
Sau khi nói xong, Diệp Phàm thản nhiên nhìn quét sắc mặt tương đối nặng nề của Phượng Lăng Không một cái, nói:
-Ngược lại đối với Phượng gia các ông, tôi lại có chút lo lắng đấy. Ông cụ Phượng vừa ra đi, còn có ai có thể vì các ông liều mạng nữa? Không có cửa rồi, hừ! Phượng hoàng không lông chẳng bằng một con gà!
Những lời này của Diệp lão đại khá cay nghiệt lại còn hơi thô lỗ nữa.
- Mày nói cái gì?
Phượng Tin Thu nắm tay lại kêu răng rắc, thằng nhãi này ánh mắt dữ tợn, trừng mắt nhìn Diệp Phàm một cái.
-Phượng thiếu gia, muốn chơi nữa có phải không? Diệp Phàm tôi không ngại cho ai đó ăn bùn đất một lần nữa đâu. Có phải là chơi lợn dũi bùn nên nghiện chơi rồi không?
Diệp Phàm thản nhiên cong môi dẩu mỏ lên.
- Mày…
Phượng Tin Thu nghẹn họng, tuy nhiên bị đám người nhà Phượng gia lôi tay kéo về. Chuyện này, rõ ràng là đi làm bao cát gì đó thì người nhà Phượng gia có ngu ngốc đến mấy cũng không muốn đâm đầu vào.
- Tôi tin chắc rằng Phượng gia là quân tử giữ chữ tín.
Lúc này, Lô Bạch Vân đã bước đến nói. Ông ta đã sớm chú ý tới lời qua tiếng lại bên này, quét mắt nhìn khắp người nhà Phượng gia một lượt nói:
- Diệp Bí thư là người bạn thân thiết nhất của Lô gia chúng ta. Chuyện của cậu ấy chính là chuyện của Lô gia chúng ta. Nếu ai muốn chơi thì người nhà Lô gia cũng không ngại tiếp tục chơi cùng với họ đâu.
Lô Bạch Vân ở đây là thẳng thắn bày tỏ thái độ, Phượng gia anh nếu dám động thủ thì Lô gia cũng không phải là loại hèn nhát.
-Bí thư Diệp, tôi là Tôn Xuân. Nghe nói khu Hồng Liên các cậu đang qui hoạch một công trình hợp tác đầu tư có qui mô lớn gọi là "Sinh thái Hồng Liên mang tính nhân văn"?
Tôn Xuân vừa tiến lại phía Diệp Phàm lên tiếng chào hỏi, vừa đưa danh thiếp của mình ra.
-Cảm ơn!
Sau khi nhận danh thiếp, Diệp Phàm cũng đưa một tấm danh thiếp cho Tôn Xuân, nói:
-Đúng vậy. Ở quận chỉ là một khúc sông ô nhiễm, phương án mở rộng chuẩn bị đầu tư đến những năm trăm triệu.
Sau khi qui hoạch lại toàn quận sẽ hình thành các khu du lịch, lịch sử, nhân văn, phong cảnh, buôn bán muốn dung hòa phù hợp hoàn toàn mới với khu mới. Thành ủy Tỉnh ủy đều khá coi trọng việc này. Tỉnh ủy đã cấp xuống một trăm triệu trước kỳ hạn.
Thành phố cũng cấp cho năm mươi triệu, mà chúng tôi cũng đang tích cực xin sự ủng hộ từ Bộ tài chính, thể nào cũng có thể kiếm được một khoản tiền. Hơn nữa tư nhân cũng đầu tư, một khu Hồng Liên mới tinh sẽ khởi động kiến thiết toàn diện.
Chúng tôi cũng hoan nghênh tất cả quý khách đến Hồng Liên đầu tư. Các anh chắc đã nghe nói qua, đã có mấy tập đoàn lớn của Hồng Kông đến đây đầu tư.
Đến quân khu Lĩnh Nam cũng chuẩn bị xây dựng nhà tập thể cho cán bộ quân nhân ở khu Hồng Liên. Đến lúc đó, những công trình lớn như bệnh viện, trường học… đều sẽ khởi công xây dựng ở Hồng Liên.
Anh Tôn Xuân đây là người cầm lái tập đoàn Tôn Thị. Tôi là đại biểu khu Hồng Liên, chân thành mời anh tới khu Hồng Liên thăm quan một chút. Nếu cảm thấy có cơ hội làm ăn, chúng tôi sẽ dành điều kiện đầu tư ưu đãi cho các anh. Hợp tác cùng thắng, đôi bên cùng có lợi là chúng ta chúng ta nhất quán đề xướng thôi!
-Sẽ đến.
Tôn Xuân vẻ mặt nhiệt tình, cười nói.
Không lâu sau, Diệp Tuế Lâm, người đứng đầu Diệp gia cũng đi đến, cùng trao đổi danh thiếp với Diệp Phàm. Trận giao đấu lần này bỗng chốc trở thành đại hội tìm nguồn đầu tư của Diệp Phàm. Diệp Phàm thao thao bất tuyệt ca ngợi phương án qui hoạch mang tính nhân văn của khu sinh thái Hồng Liên của mình…
Lúc này, sau khi Lô Bạch Vân nhận một cuộc điện thoại thì tay run lên, nét mặt lập tức trở nên đau buồn, nói với Diệp Phàm:
-Trong nhà có việc gấp, ta đi trước.
- Có phải không?
Diệp Phàm linh cảm được điều gì đó, chắc là Lô lão gia Lô Tiên Dật không qua khỏi.
- Ông cụ đã ra đi rồi, nhưng là ngậm cười mà đi. Tôi đi đây.
Lô Bạch Vân nghẹn ngào dẫn theo người nhà họ Lô vội vàng đi ra.
-Đáng đời!
Một người thanh niên của Phượng gia nhìn về phía Lô Bạch Vân đã đi xa xa nhổ một bãi nước bọt. Nhưng kỳ thật lập tức dẫn tới ánh mắt trách móc của rất nhiều vị tiền bối. Tên kia rụt đầu co cổ không dám hé răng thêm câu nào, bởi vì bất kính với người chết là hành vi vô cùng không có đạo đức.
Lại xảy ra chuyện lạ, đúng lúc này, Phượng Lăng Không của Phượng gia cũng nhận điện thoại, lập tức kêu lên:
- Ông cụ!
Dáng vẻ vô cùng đau buồn.
-Ông nội làm sao rồi?
Phượng Tin Thu vội hỏi.
- Đi về, đi về!
Phượng Lăng Không hô một tiếng, đi nhanh về. Người nhà Phượng gia nét mặt lập bước đau buồn bước theo.
-Haizz…
Tôn Xuân thở dài, chào Diệp Phàm một tiếng rồi cũng vội vàng bước đi. Mà người đứng đầu nhà Diệp gia cũng tương tự. Toàn bộ những người có mặt ở hiện trường đều mang vẻ mặt nghiêm trang, sa sầm nét mặt lại và giải tán. Tất nhiên Diệp Phàm cũng đi, cũng đi thẳng đến nhà Lô gia.
Tin tức này quả nhiên là thật, nghe nói Lô Tiên Dật là mỉm cười mà đi. Tất cả người nhà Lô gia trong đại viện đều bận rộn, bài trí linh đường... Cũng truyền tới tin tức, ông Phượng Sí Diêu của Phượng gia cũng đã thổ huyết, ôm nỗi hận ra đi.
- Việc gì mà phải khổ như vậy!
Sau khi đi ra khỏi đại viện của Lô gia, Diệp Phàm ngửa mặt lên trời thở dài, cảm giác phiền muộn vô cùng. Diệp Phàm cũng thấy được tính cạnh tranh tàn khốc của thương trường, không hề giống những người chỉ có vẻ ngoài là nhìn trang nghiêm như vậy. Xe tang rời khỏi biệt thự, đó chỉ là biểu hiện bên ngoài của các thương nhân. Cảm giác chua xót trong lòng thật sự đã mấy ai thật lòng có được.
Hai ông cụ hai nhà Lô- Phượng qua đời, có lẽ là đại diện cho một thời dĩ vãng đã qua. Nhưng cạnh tranh vẫn luôn tồn tại bất cứ lúc nào, không thể nào mất đi được. Cạnh tranh hai nhà chắc là còn phải truyền từ đời nọ qua đời kia.
Buổi tối, tâm trạng Diệp Phàm đặc biệt tồi tệ, có lẽ do bị ảnh hưởng của một số nhân tố bên ngoài. Đối với việc ra đi của ông cụ Lô gia - Lô Tiên Dật, trong lòng của Diệp Phàm cũng không dễ chịu gì. Tuy nói Diệp Phàm chỉ mới gặp mặt ông cụ vài lần nhưng thái độ rộng rãi phóng khoáng đối đãi với người đời của ông cụ khiến Diệp Phàm khâm phục vô cùng.
Diệp Phàm lái xe đi đến căn cứ vịnh Lam Nguyệt. Chiếc xe này là xe díp quân đội, là xe đặc chế của Báo Săn. Dù sao đi lại cũng vẫn thông suốt, bởi vì vừa nhìn thấy biển số xe thì thiếu tá vệ binh cũng không kiểm tra nữa, hơn thế còn phải cúi đầu chào, gọi là thủ trưởng. Phải biết rằng, không ai dám giả mạo đi vào vịnh Lam Nguyệt, việc đó so với việc tự tìm đến cái chết cũng không khác biệt gì lắm.
Diệp Phàm có tòa biệt thự nhỏ trong căn cứ của Báo Săn ở vịnh Lam Nguyệt. Khi xe vừa đỗ xuống, Trương Cường và Tề Thiên đã đến nơi.
-Chuyện sơn trang Đào Nguyên điều tra được đến đâu rồi, đã lâu như vậy rồi mà đến một chút động tĩnh đều không có sao?
Diệp Phàm nhíu mày lại, hỏi. Tề Thiên sớm đã chạy đến quầy rượu mở ra ba bình Brandy bưng tới.

Quan Thuật - Chương #1463


Báo Lỗi Truyện
Chương 1463/2839