Chương 1449: Xây dựng khu sinh thái Hồng Liên


-Chuyện thăng lên chức Phó phòng tôi thấy chủ nhiệm Mâu phải giúp một tay, nếu như trên bộ còn một vị trí trống chủ nhiệm Mâu không phải cũng nên chuyển lên sao. Tới khi đó thực sự có cơ hội cũng có thể đưa Tử Kỳ qua đây.
Diệp Phàm thản nhiên nói.
-Tôi sẽ về xem thế nào.
Vụ trưởng Phong cười cười nói.
-Cảm ơn Vụ trưởng. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Mâu Thăng đứng dậy, nói cảm ơn Phong Thanh Lục sau đó hỏi Diệp Phàm có thể cho mang đồ ăn lên chưa.
-Chờ thêm lát nữa, vẫn còn mấy người bạn chưa tới.
Diệp Phàm cười nói. Vừa nói dứt lời thì bên ngoài cửa có tiếng chuông, sau khi Diệp Tử Phàm mởi cửa thì thấy là mấy người thanh niên, mà chủ yếu là con gái. Mai Thiên Kiệt vừa thấy lập tức lao ra như điên, ân cần hướng về phía Hòa Hòa nói:
-Hòa Hòa, mau vào đi, anh đem ghế cho em.
-Không có chuyện gì mà ân cần ngọt nhạt thì không phải gian cũng là tặc. Mai Thiên Kiệt giờ đã biết sự lợi hại của Hòa Hòa chưa?
Phí Thảo Thảo miệng chua ngoa châm chọc Mai Thiên Kiệt.
Tên này có chút đỏ mặt cười trừ nói:
-Không dám không dám.
-Điệp Vũ, Thảo Thảo, Hòa Hòa ngồi xuống đi các em.
Diệp Phàm niềm nở tiếp đón.
-Nơi này làm gì có chỗ cho chúng em, các anh đều là quan cao chức lớn, bọn em chỉ là dân đen.
Ninh Hòa Hoa tâm trạng không được vui, nhìn Diệp Phàm với ánh mắt kinh thường.
Phong Thanh Lục và Mâu Viện Sĩ tuy không nói gì nhưng khá tò mò không biết ba cô gái này từ đâu ra. Sao lại nói chuyện với Diệp Phàm kiểu ấy. Thân phận của ba cô này nhất định phải xem xét tới.
Mai Thiên Kiệt vừa nhìn thấy muốn bật cười nhưng không dám cười. Nhìn sư phụ, khuôn mặt đó tương đối khó chịu.
-Tiểu tử cậu muốn cười gì thì cười đi, đừng có ngồi đó bịt mồm lắc lắc phiền chết đi được.
Diệp Phàm quay sang cốc đầu Mai Thiên Kiệt một cái.
Tên này xoa xoa đầu giọng bất mãn nói:
-Sư phụ, lại đánh vào đầu con rồi.
Đạn mà hỏng rồi thì Hòa Hòa biết tính làm sao?
-Đạn hỏng là đáng! Cho mất trí thì càng tốt, khỏi phải cả ngày theo đuôi làm phiền người khác. Hòa Hòa không giữ lại cho Mai Thiên Kiệt chút thể diện.
-Thấy chưa, sau này tiểu tử cậu chắc chắn sẽ là một tên bị vợ quản chặt.
Diệp Phàm hừ một tiếng, lườm cho tên đệ tử không có đầu óc kia một cái, có chút bất mãn với cái kiểu vô tích sự trước mắt đám con gái này của thằng đệ tử. Thật ra, Mai Thiên Kiệt không hề vô tích sự, chỉ là vỏ quýt dày có móng tay nhọn, trước mặt Hòa Hòa Mai Thiên Kiệt dường như trở thành một tên ăn hại.
-Sư phụ, việc này đệ tử tự nguyện.
Mai Thiên Kiệt sau khi tuôn ra những lời đó còn ưỡn ngực tự mãn, Diệp Phàm hết chỗ nói với y. Lại muốn rút ra khỏi chuyện này, nhưng Mai Thiên Kiệt với Hòa Hòa sớm đã kè kè bên nhau rồi. Vừa nghe xong câu này, Ninh Hòa Hòa không ngờ lại có vẻ hơi đắc ý nhìn Diệp Phàm và Mai Thiên Kiệt. Lòng hư vinh của phụ nữ đã được thỏa mãn rồi.
-Điệp Vũ, Hòa Hòa giới thiệu với hai em, đây là Vụ trưởng vụ kiến thiết kinh tế bộ tài chính Phong Thanh Lục, còn vị này là Viện sĩ danh tiếng lững lẫy nước ta ngài Mâu Trung Ninh.
Diệp Phàm cười nói.
-Chào viện sĩ Mâu, chào Vụ trưởng Phong ạ.
Điệp Vũ và Hòa Hòa lễ phép chào hai vị khách lạ.
-Mấy cô đây là bạn của Bí thư Diệp hả? Phong Thanh Lục cười nói.
-Ai thèm là bạn hắn, chúng cháu là kẻ thù của nhau.
Ninh Hòa Hòa hừ nói. Phong Thanh Lục kinh ngạc, nhìn Diệp Phàm trong bụng muốn bật cười.
-Hòa Hòa cô ấy là thế đấy, thích nói ngược với suy nghĩ của mình. Lần sau gặp Bộ trưởng Ninh anh nhất định sẽ nói với ông ấy.
Diệp Phàm cố ý nói vậy, thật ra là đang muốn nhắc nhở Phong Thanh Lục. Hắn tin Vụ Trưởng Phong là một con người rất thông minh, nên khi nghe thấy thế sẽ có chút cân nhắc đến điều gì đó.
Quả nhiên, không cần đợi Ninh Hòa Hòa phản ứng lại, Phong Thanh Lục nhìn Diệp Phàm một cái rồi cười nói:
-Bộ trưởng Ninh, không biết bố của Hòa Hòa công tác ở đâu vậy?
-Phòng quản lí chức nghiệp.
Phí Thảo Thảo hừ một tiếng, Phong Thanh Lục chớp mí vài cái, trông có vẻ bình tĩnh nhưng thật ra trong lòng y đang gợn sóng.
Không thể tưởng tượng được Ninh Hòa Hòa lại là con gái của Thứ trưởng Ban tổ chức Trung ương. Phong Thanh Lục trong lòng rất cảm kích Diệp Phàm, biết Diệp Phàm đã tạo cơ hội cho mình.
-Tôi cũng có cô con gái tên là Bạch Tuyết, cũng trạc tuổi cô bé Hòa Hòa đây.
Phong Thanh Lục ấp úng. Ninh Hòa Hòa cũng có chút tò mò về Phong Bạch Tuyết, hai người bắt đầu nói chuyện nhiều hơn. Nhưng Mâu Thăng bỗng nhiên mặt mũi có chút kinh hãi, nhìn Diệp Tử Kì và Diệp Phàm một cái, trong lòng đang rên khẽ rằng mình hên, không ngờ lại may mắn gặp được Diệp Tử Kỳ.
Diệp Phàm ghé sát tai vào viện sĩ Mâu đang ngồi bên cạnh nói:
-Viện sĩ Mâu, tôi có đem theo toàn bộ tài liệu qui hoạch có liên quan đến khu Thủy Châu Hồng Liên. Viện sĩ xem giúp tôi. Đồng chí là thái sơn bắc đẩu trong lĩnh vực này, một vài ý kiến của đồng chí là điều cực kì quí báu.
-Được, đưa đây tôi xem.
Viện sĩ Mâu vừa nhắc đến chuyên môn của y là y tỏ ra rất cao hứng, sau khi cầm tập tài liệu Diệp Phàm đưa ngay cả rượu cũng quên uống, chuyên tâm nghiên cứu đống tài liệu đó. Tất nhiên thấy Diệp Phàm giúp đỡ cháu Mâu Thăng thì Viện sĩ Mâu tùy là chuyên gia học giả nhưng cũng phải hiểu mình nên làm một số chuyện giúp Diệp Phàm.
Hơn nữa, Diệp Phàm cung cấp tài liệu rất đầy đủ, có cả băng ghi hình video đều có, diện mạo khái quát cả khu Hồng Liên đều hiện ra trước mắt.
-Từ những tài liệu này có thể thấy, sông Hồng Liên sắp thành một đống rác. Xử lí rác từ trước tới nay luôn là một vấn đề đau đầu khi thiết kế xây dựng thành phố. Đối với người trong nước thì việc thay đổi thói quen vứt rác bừa bãi của họ là một việc quá khó. Theo quan điểm của tôi, tôi cho rằng sông Hồng Liên là một thanh kiếm hai lưỡi, vừa là trọng điểm xử lí rác thải của khu Hồng Liên vừa là cái cây rụng tiền của các anh.
Viện sĩ Mâu nói chuyện rất đẳng cấp, ba chữ "cây rụng tiền" là ba chữ rất đắt.
-Cây rụng tiền ư? Viện sĩ Mâu tôi không hiểu lắm. Nếu là rác thải rồi thì làm sao mà biến thành cây rụng tiền được?
Diệp Phàm khiêm tốn hỏi.
-Haha, rất đơn giản, chắc chắn là anh cũng có phát hiện gì rồi thì mới quay video tỉ mỉ chi tiết như thế. Tôi thấy anh cũng rất quan tâm đến sông Hồng Liên, chắc là cũng muốn kiến thiết nó thành một đường huyết mạch đa chức năng.
Ý tưởng này tốt lắm, anh xem, khu Thiên Đông, quận Hoành Đô, quận Mã Cảng ba khu vực thuộc khu Hồng Liên này nối liền nhau bao quanh sông Hồng Liên.
Nó tựa như huyết quản của con người, nếu sử dụng mà bị tổn hao thì cơ thể nhất định sẽ bị thương tổn nhưng nếu qui hoạch sông Hồng Liên này có hiệu quả thì nó sẽ mang lại cho sự phát triển của khu Hồng Liên những lợi ích không thể tưởng tượng.
Anh xem xem một loạt các cảnh quan nổi tiếng như: Thất Uyển Tam Phường, Hồng Nham Nhai, Thuyền Chính Học Đường triều Thanh, còn có nhà bảo tàng Thủy Châu, sân thể dục, những nơi này đều mang tính biểu tượng, là cảnh quan thiên nhiên trời ban.
Cùng với những di tích quí giá mang tính văn hóa mà ông cha để lại ở mảnh đất xung quanh sông Hồng Liên. Nội hà thật ra là con sông sinh thái văn hóa kết hợp văn hóa giữa xưa và nay. Nếu tận dụng nó một cách hợp lí thì phế thải sẽ biến thành bảo ngọc. Nói nó là cây rụng tiền cũng không quá.
Viện sĩ Mâu điềm nhiên cười nói.
-Lúc trước tôi cũng có ý tưởng này nhưng sông Hồng Liên là nội hà, nếu như muốn làm nó sinh lợi thì bắt buộc phải khai thông nó với bên ngoài.
Hiện tại tuy nói nó cũng có thể liên thông ra bên ngoài rồi nhưng mặt sông hơi hẹp, nếu mưa to thì có thể sinh họa.
Khai thông và mở rộng tất nhiên là được nhưng đầu tư vào nó giống như bỏ tiền vào cái thùng không đáy. Ngay cả tài chính của khu Hồng Liên chúng tôi, chắc hẳn phải dùng tất cả tiền bạc của 10 năm cộng lại thì cũng không làm cho nó sinh lợi được.
Diệp Phàm thở dài, nghĩ đến hiện trạng nghĩ đến tài chính của Hồng Liên bây giờ mà nhíu cả mày.
-Không phải là không có biện pháp, cái chính là có thể làm được những dự án này không. Tôi nghĩ, Thủy Châu cũng là một thành phố cổ kính, nghe nói ở nước ngoài ví dụ như các nước Đông Nam Á như Singapore kiều bào rất nhiều, chẳng nhẽ họ lại không yêu sông Hồng Liên, tuyệt đối không thể như thế.
Huy động vốn việc này có thể nhờ đến Tỉnh, Bộ, rất nhiều nơi khác miễn là trả lại được, ngoài ra còn có thể khai thác tiềm lực vốn đó từ bản thân mình.
Ví dụ có thể đem sông Hồng Liên ra để làm phương thức đấu thầu phương thức hợp tác với một số các tập đoàn tài chính kinh doanh, thực hiện các dự án du lịch, ví như làm dự án du lịch Châu Giang mới được có nửa năm mà lợi nhuận thu về đã tương đối cao rồi.
Hơn nữa tạo ra một hành lang cảnh quan dài, thì yêu cầu thành phố đó phải phát triển, bệnh viện và trường học là điểm mấu chốt.
Viện sĩ Mâu thao thao bất tuyệt nói, Diệp Phàm tỏ rõ sự khâm phục, hắn nhiệt tình mời viện sĩ Mâu tới Hồng Liên một chuyến, Viện sĩ cũng vui vẻ nhận lời.
-Bí thư Diệp, nói đến việc xử lí rác thải tôi có một ý tưởng.
Vụ trưởng Phong cười nói. Khi nãy Phong Thanh Lục nói chuyện với Ninh Hòa Hòa xong tâm trạng có vẻ rất tốt.
-Xem này, nói tới chuyện không có tiền tôi lại quên mất ông thần tài như ông, có chủ ý gì hay xin Vụ trưởng Phong cứ nói, Diệp tôi đây xin dỏng tai nghe.
Diệp Phàm biết Phong Thanh Lục muốn kiểu có qua có lại mới toại lòng nhau, bản thân là Vụ trưởng vụ kiến thiết tài chính bộ tài chính, tùy ý ứng ra ít tiền cho một dự án là điều không khó.
-Vừa rồi nghe anh nói chuyện với Viện sĩ Mâu, tôi biết xung quanh sông Hồng Liên có rất nhiều cổ tích văn hóa. Có phải là muốn lấy mục đích là bảo tồn những di tích văn hóa cổ để xin Bộ cấp cho ít tiền. Hiện giờ đất nước ngày càng coi trọng việc bảo tồn những di tích cổ như Thuyền Chính Học Đường mà các anh nói. Nếu sông Hồng Liên trở thành một bãi chứa rác thải thì chắc chắn sẽ ảnh hưởng tới việc bảo tồn các di tích cổ. Để bảo vệ những di tích cổ có nên cấp tiền đầu tư không?
Phong Thanh Lục mỉm cười nói.
-Như thế thì tốt rồi, Vụ trưởng Phong tôi sẽ sắp xếp người nghiên cứu điều tra ngay lập tức, sau đó sẽ gửi tài liệu trình lên cấp trên. Việc này có lẽ phải làm phiền đồng chí chuyển giúp hộ.
Diệp Phàm cười nói, thật ra, những chủ ý mà Phong Thanh Lục nói cũng chẳng có gì to tác.
Giống như cái loại giấy báo cáo thường chẳng mang lại được bao nhiêu tiền, nếu như muốn tạo ra tiền thì cái di tích cổ này của anh phải tăng cấp lên bảo tồn cấp quốc gia.
Kiểu dạng như di sản văn hóa thế giới. Cái gọi là di tích cổ Sông Hồng Liên ấy chẳng có gì vang dội. Nhưng Thuyền Chính Học Đường vẫn là một di tích nổi tiếng, chỉ là chưa được khai thác một cách triệt để thôi.
Đương nhiên có sự ra mặt của Phong Thanh Lục thì khác. Đơn giản chỉ là tìm một lí do. Lí do tích cực hay không đều không quan trọng, cái cốt yếu là có người ở Bộ giúp mình được hay không, đây mới là điểm lấy được tiền. Phong Thanh Lục đề xuất ra chủ ý này chắc chắn là y đã nắm chắc được việc sẽ lấy được tiền.
Mai Thiên Kiệt mải mê nói chuyện với Ninh Hòa Hòa, tâm trạng của thằng nhãi này rất thoải mái, tán gẫu rất hăng, xem ra tên nhãi này đã rơi vào lưới tình thật rồi.
Chỉ có Phí Vũ Điệp không biết nói gì, chỉ yên lặng ngồi chăm chú nghe Diệp Phàm nói chuyện với Viện sĩ Mâu. Diệp Phàm đưa mắt phát hiện thấy cô này đang chăm chú lắng nghe, trong lòng cũng có chút bối rối.

Quan Thuật - Chương #1449


Báo Lỗi Truyện
Chương 1449/2839