Chương 1442: Quan quân Báo Săn khoe khoang trước mặt ông đây


-Được rồi, không nói thì không nói, không phải chỉ là không có xương thôi sao, cũng chẳng có gì lớn.
A Tứ dường như hơi tức giận, bỉu môi về lại chỗ cũ hăng say ăn cá.
Diệp Phàm rơi vào trầm tư, thằng nhãi này bị mùi thơm của cá quyến rũ, lập tức trợn tròn mắt. Trừng mắt nói với A Tứ:
-Cô… sao cô không để lại cho tôi miếng nào vậy. Con cá này bốn năm cân, một mình cô ăn hết à?
Diệp Phàm khó khăn nuốt nước miếng, suýt nữa hết hơi. Lúc này, bụng thực sự rất đói.
-Chỉ còn có cái đầu thôi! Hơn nữa, nếu anh thực sự đói thì ăn cá bản cô nương nướng ấy, cũng không tệ đâu!
A Tứ vênh mặt cười, đem con cá nướng bỏ vào đĩa, đứng lên vẩy vẩy tay cười nói:
Họ đến đón tôi rồi, tôi đi đây.
Giọng ca Lưu Tam Tỷ du dương lại vang lên, Diệp Phàm phát hiện bên cạnh có một con đường nhỏ, vài người đang bước xuống, dùng đèn pin soi cho A Tứ đi. Tiếng hát nhẹ nhàng bay thật xa, thật xa, thật xa…
-Cô… độc…
Diệp Phàm nửa ngày mới phun ra được hai chữ này, nếm cá cô gái nướng, phì một tiếng, anh chàng phun ngay miếng cá ra, cười khổ: "Cái này mà gọi là cá nướng à, cháy hết cả rồi. Xui xẻo, ăn đầu cá vậy."
Đang buồn bực, lại có tiếng sột soạt vang lên.
-Đến đúng lúc lắm, mẹ nó.
Diệp Phàm hô nhỏ một tiếng, nhặt một viên đá lên nhắm đúng mục tiêu, một con chuột núi to kêu thảm thiết rồi trở thành bữa tối của đồng chí Diệp Phàm.
A Tứ thực sự là thôn nữ sao? Hình như không giống, hình như lại giống, một cô thôn nữ kỳ lạ. Trong lòng Diệp Phàm vừa đoán thầm vừa quay về thành phố Tạp Thập.
Sau hai ngày tịnh dưỡng, thương tích của Diệp Hào đã được khống chế tốt. Cả đám cùng bay về Thủy Châu, trước khi đi Quân đoàn trưởng Lôi có đến thành phố Tạp Thập mời Diệp Phàm đi ăn. Hai bên chẳng nhắc gì đến chuyện diễn tập, họ đều là những người thông minh.
Khoảng 4h30 chiều mùng 6, Tạ Tốn sớm đã chạy tới Văn Xương Các Thủy Châu. Qua kính xe, Diệp Phàm đã thấy một cô gái dáng vẻ trên trung bình, tóc cắt ngắn, mặc áo choàng trắng, chắc hẳn là Chung Đình Đình.
-Đại ca, anh đến rồi.
Tạ Tốn ân cần làm tên nhóc mở cửa xe.
-Ánh mắt không tệ nhỉ, cô bé được lắm.
Diệp Phàm liếc mắt nhìn Chung Đình Đình, nói đùa.
-Đại ca, chào anh.
Chung Đình Đình cũng gọi theo, Diệp Phàm hơi sửng sốt, liếc nhìn Tạ Tốn, ý là cậu dạy cô ấy à. Tuy nhiên, Tạ Tốn lắc đầu, ý nói không phải em.
-Ờ, cái túi này tặng cô.
Diệp Phàm lấy từ trong xe một chiếc túi LV tặng cho Chung Đình Đình.
-Cảm ơn đại ca, em không dám nhận.
Chung Đình Đình vội vàng từ chối, cô đương nhiên biết nhìn hàng, biết cái túi này phải trên 10.000 một cái.
-Đại ca đã tặng em cứ nhận đi, đâu phải là người ngoài.
Nào ngờ Tạ Tốn lại to mồm, cười ha hả nhận cái túi, đưa lại cho Chung Đình Đình.
-Tiểu tử cậu, đúng là chẳng biết khiêm nhường gì cả.
Diệp Phàm thoáng nghẹn một chút.
-Khiêm nhường cái gì, nếu Đình Đình không nhận, mặt mũi đại ca để đâu, đợi chút nữa lại trách Đình Đình không hiểu lễ nghĩa. Vậy không phải là phiền toái sao?
Da mặt của Tạ Tốn đúng là không mỏng chút nào.
-Vậy tiểu tử cậu nhận chiếc túi là nể mặt tôi đúng không? Đúng là trơ tráo, chẳng thấy ai trơ tráo như cậu. Chẳng trách tiểu tử cậu dám tuyên bố "gạo nấu thành cơm", haha.
Diệp Phàm cười. Chung Đình Đình vừa nghe, làm sao không hiểu được, lông mày lập tức dựng lên, nói với Tạ Tốn:
-Nghĩa là sao, gạo nấu thành cơm, anh muốn gì?
-Đình Đình, cái này là lỡ mồm, lỡ mồm thôi, anh nào dám nghĩ xấu như vậy đúng không nào? Tạ Tốn anh là người trong sáng nhất thế gian này. Em xem, mấy năm rồi, Tạ Tốn anh có lúc nào làm chuyện gì xấu không? Anh đối xử với em y như với nữ thần ấy.
Trán Tạ Tốn đen lại, vội vàng cười nói.
-Miệng lưỡi láu lỉnh, không thèm nói chuyện với anh nữa. Đại ca, chúng ta vào trong trước đi.
Chung Đình Đình hừ một tiếng.
-Đi, chúng ta vào. Tạ Tốn, cậu ở đây chờ Lô Vĩ rồi cùng vào.
Diệp Phàm sắp xếp. Vừa mới vào thì Tạ Tốn và Lô Vĩ cũng đến.
Khoảng năm giờ, Lô Vĩ nói là Trưởng phòng Chung đến, cậu ta xuống đón một chút. Chung Đình Đình lập tức căng thẳng, đi theo Tạ Tốn xuống lầu đón người. Diệp Phàm không nhúc nhích, ngồi ở bàn uống trà.
Không lâu sau, Chung Đình Đình cùng một người phụ nữ trung niên khá giống cô bước vào. Phía sau có một một người đàn ông trung niên, vóc dáng so với Chung Đình Đình cao lớn hơn một chút, có vẻ rất phúc hậu.
Chồng của Chung Ngọc cũng họ Chung, tên Chung Chính Văn, nghe nói dạy đại học. Nhìn vẻ phúc hậu này, chắc hẳn cũng là một vị quan.
-Trưởng phòng Chung, xin chào.
Diệp Phàm đứng lên, cười nói.
-Để Bí thư Diệp đợi lâu, ngại quá, vừa nãy kẹt xe, nên đến muộn.
Chung Ngọc khẽ cười nói, liếc nhìn Tạ Tốn đứng cạnh.
-Tạ Tốn, còn không lấy ghế cho cô chú ngồi.
Diệp Phàm cố ý giáo huấn.
-Em lấy ngay đây đại ca.
Tạ Tốn vội vàng nói, đem ghế đến cho Trưởng phòng Chung và người đàn ông trung niên. Tuy nhiên, nghe Tạ Tốn kêu Diệp Phàm là "đại ca" Chung Ngọc hơi ngây người một chút.
Diệp Phàm rèn sắt khi còn nóng, cười nói:
-Trưởng phòng Chung, cậu em này của tôi còn chưa hiểu chuyện, xin thứ lỗi.
-Sao lại nói vậy, Tạ Tốn hiểu chuyện lắm. Trước đây đến nhà cũng rất lễ phép.
Chung Ngọc khen ngợi, hai bên cùng hàn huyên với nhau một lát.
-Đại ca, có thể đem đồ ăn lên chưa?
Lô Vĩ xin chỉ thị của Diệp Phàm. Chung Ngọc vừa nghe, lại hơi sửng sốt, không hiểu được mối quan hệ của Lô Vĩ, Diệp Phàm và Tạ Tốn.
-Cục trưởng Lô, Chung Ngọc phải chúc mừng cậu trước.
Trưởng phòng Chung Ngọc vẻ mặt tươi cười, nói.
-Chúc mừng, có chuyện vui gì vậy?
Lô Vĩ cố ý giả ngu nói.
-Haha.
Chung Ngọc cười cười, biết Lô Vĩ giả ngu, cô Lô Vĩ là Trưởng ban Tổ chức cán bộ Tỉnh ủy Lô Minh Châu, là lãnh đạo trực tiếp của Chung Ngọc. Chuyện Lô Vĩ đề bạt làm Bí thư Đảng ủy Công an thành phố Thủy Châu ắt hẳn thằng nhãi này sớm đã biết rõ.
-Tiểu tử cậu thăng chức còn giả bộ hồ đồ, định lừa ai vậy?
Diệp Phàm quyết định vạch mặt nạ tên này.
-Lão đại, em có lừa ai cũng chẳng dám lừa lão đại đúng không nào? Chuyện này cấp trên còn chưa xuống khảo hạch. Chuyện gì cũng có thể xảy ra. Mọi chuyện khó lường lắm. Chuyện này ở quan trường, khi nào xác định rồi thì mới dám thở phào thôi.
Lô Vĩ biện giải, kì thực vẻ mặt cũng khá hớn hở.
-Chắc hẳn mùng tám đi làm thì trên ban sẽ xuống, Cục trưởng Lô, không, Bí thư Lô, cậu đợi mời khách đi là vừa.
Lời nói của Chung Ngọc có chút ghen tỵ. Cũng khó trách, Lô Vĩ mới đầu 30, còn Chung Ngọc đã bốn mấy, chỉ mới là cán bộ cấp Cục trưởng. Không ghen tỵ mới lạ, Chung Ngọc đương nhiên đang cảm thán câu châm ngôn xưa "một người làm quan cả họ được nhờ".
-Trưởng phòng Chung, Tạ Tốn là anh em của tôi. Cậu ấy cũng lớn rồi, đã đầu ba mươi. Năm nay cũng thăng chức như Lô Vĩ, cho nên, nhân đây tôi cũng muốn có thể tam hỷ lâm môn, vui càng thêm vui có được không?
Diệp Phàm tung ra đề tài.
-Cái này tôi có chút không rõ. Cục trưởng Lô thăng chức xem như một chuyện vui. Còn hai chuyện vui kia tôi còn có chút mơ hồ.
Chung Ngọc này cũng tương đối khó chơi, dù có Lô Vĩ ra mặt. Nhưng, Lô Vĩ cũng không thể đại diện cho Lô Minh Châu. Cho nên,bà ta còn đang giả bộ hồ đồ.
Còn Cố Vĩ Hùng mời Cố Tắc Phi làm "nguyệt lão", đó là một Phó chủ tịch tỉnh chính thức. Người ta đích thân mở lời với Chung Ngọc, đó chính là ý tứ của Phó chủ tịch tỉnh Cố.
Nếu là Lô Minh Châu ra mặt, Chung Ngọc sẽ chẳng ngại ngùng gì đồng ý chuyện con gái mình với Tạ Tốn. Lô Vĩ ra mặt phân lượng giảm đi nhiều. Nếu không phải nghe nói vị Phó bí thư Diệp này lúc nhậm chức được hai vị ủy viên thường vụ Tề Chấn Đào và Lô Minh Châu cùng đưa xuống, chắc hẳn Chung Ngọc có chịu cùng ăn bữa cơm này không còn khó nói. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Xem ra, là "nguyệt lão" cũng phải so phân lượng nữa.
-Haha, Tạ Tốn không lâu nữa cũng sẽ thăng chức. Chắc chẳn là đảm nhiệm thượng tá đoàn trưởng sư đoàn dã chiến số 1 thành phố Mặc Hương, có phải là chuyện vui thứ hai không?
Diệp Phàm miệng cười nói,đối với người phụ nữ thực dụng như Chung Ngọc, thằng nhãi này trong lòng có chút khó chịu.
-Xem như vậy đi.
Chung Ngọc gật gật đầu, bà ta cũng chẳng có mấy hứng thú với chức quan trong quân đội. Chủ yếu chức quan trong quân đội không giúp được gì nhiều cho Chung gia.
-Chuyện vui thứ ba là tiệc rượu đính hôn của ông em Tạ Tốn với Chung Đình Đình, không phải là tam hỷ lâm môn sao, haha.
Diệp Phàm mỉm cười.
-Anh à, anh thấy sao?
Chung Ngọc giả vờ, chơi trò Càn Khôn Đại Na Di, cố ý đem việc này đẩy về phía Chung Chính Văn cha của Chung Đình Đình.
Vừa rồi Diệp Phàm có quan sát, chắc hẳn trong nhà Chung Ngọc là người nắm quyền, ông chồng Chung Chính Văn đến đánh rắm cũng chẳng dám. Làm sao đến phiên Chung Chính Văn làm chủ chứ? Chung Ngọc hỏi như vậy, rõ ràng là muốn đùn đẩy.
Quả nhiên, Chung Chính Văn nhìn Chung Ngọc, lại liếc nhìn mọi người, miệng lẩm bẩm nói:
-Việc này, tôi thấy, Đình Đình hãy còn nhỏ, việc này, tôi thấy đợi thêm thời gian nữa hãy bàn tiếp…
-Đình Đình cũng không nhỏ Tạ Tốn đầu ba mươi rồi. Nam lớn dựng vợ, gái lớn gả chồng, đây là đạo lý dễ hiểu chắc giáo sư Chung cũng hiểu đúng không nào?
Diệp Phàm có chút khó chịu, giọng điệu cũng hơi nặng nề.
-Ồ! Cô Chung cũng ăn cơm ở đây à?
Lúc này, vừa hay khi nhân viên phục vụ bưng thức ăn lên. Cánh cửa mở ra, bên ngoài cũng có một người xuất hiện. Không phải Phó đoàn trưởng đoàn 3 Báo Săn Cố Vĩ Hùng thì còn ai?
-Cháu cũng đến đây ăn cơm sao Vĩ Hùng?
Chung Ngọc mượn lừa xuống núi, cười hỏi.
-Vâng, cháu ở gian bên cạnh. Chú của cháu cũng ở đây.
Cố Vĩ Hùng cười nói.
-Chủ tịch tỉnh Cố cũng ở đây à, vậy để cô qua kính chén rượu mới phải.
Chung Ngọc cười nói.
-Haha.
Cố Vĩ Hùng cười cười, đắc ý liếc nhìn mọi người trong phòng, nhìn thấy Tạ Tốn. Thằng nhãi này thản nhiên cười cười, nói:
-Đoàn trưởng Tạ cũng ở đây à?
-Ờ, hôm nay đại ca tôi về. Đang bàn chuyện hôn sự với Đình Đình, cô Chung với chú Chung cũng đều đến. Đợi định ngày rồi sẽ mời Đoàn trưởng Cố đến uống một chén, được không?
Miệng Tạ Tốn đúng là không chút nhượng bộ, trực tiếp nói ra những câu này.
-Có thật không?
Mặt Cố Vĩ Hùng cứng đờ, liếc nhìn mọi người một cái, hừ nói,
-Không biết đại ca của Đoàn trưởng Tạ là ai, Cố mỗ cũng rất tò mò.
-Chính là tôi.
Diệp Phàm thản nhiên nói một câu, chẳng thèm liếc nhìn thằng nhãi kia. Vừa nãy Cố Vĩ Hùng tới rất đúng lúc, tại sao chú của gã lại vừa hay đến đây ăn cơm.
Chắc hẳn chuyện này Chung Ngọc sớm đã đoán ra, nên, trước đó đã gọi điện cho Cố Vĩ Hùng. Đối với thủ đoạn của Chung Ngọc, Diệp Phàm trong lòng sớm đã có chút tức giận. Nếu không phải nể mặt Tạ Tốn, Diệp Phàm sớm đã phủi tay đi rồi.
-Haha, ông em này làm việc ở đâu vậy?
Cố Vĩ Hùng giọng điệu rõ ràng rất coi thường.

Quan Thuật - Chương #1442


Báo Lỗi Truyện
Chương 1442/2839