Chương 1441: A Tứ thuần khiết.


Theo tin tức từ trưởng phòng Khương Chí Hòa, Sư trưởng Đới và Đoàn trưởng Lý đều bị Quân đoàn trưởng Lôi hạ lệnh bắt. Hiện nay đã bị giam lại, chắc hẳn mấy ngày nữa sẽ xử lý.
Còn ba cấp dưới của Diệp Hào được Quân đoàn trưởng giao người đi xử lý lại. Xem ra, Quân đoàn trưởng Lôi cũng là người giữ chữ tín. Cho nên chuyện bên này cơ bản là xong rồi. Đám Tề Thiên, Vương Triều có việc nên về trước.
Hai ngày mà không có chuyện gì, Diệp Phàm bảo Trần Quân chăm sóc mẹ nuôi và Diệp Hào cho tốt, còn mình thì lái xe đi Nhạc Chi sơn bên bờ sông Y Lê.
Nghe nói sông Y Lê là nơi duy nhất có cá tầm lõa phúc sinh trưởng. Cá tầm lõa phúc còn được gọi là cá tầm hoàng, người Y Lê gọi nó là "Thanh hoàng ngư", xuất phát từ thanh âm của từ tầm hoàng. Cá tầm hoàng là loại cá hung dữ ăn thịt dạng lớn sống ở nước lợ, than dài khoảng 1-2 mét, nặng từ 15~25 kg, ngư dân Y Lê cũng thường bắt được những con dài hơn 2m, nặng đến 75kg, ngoại hình bên ngoài trông như cá mập ở biển, "Tây Vực văn kiến lục", "Du ký" cũng gọi nhầm cá tầm là cá mập. Mỗi năm đến mùa xuân hạ, cá tầm từ hồ Ba Nhĩ Khách Thập bơi về sông Y Lê đẻ trứng sinh sôi nảy nở, một con cá có thể đẻ đến mấy tram ngàn đến mấy triệu trứng, trứng này cũng là thực phẩm quý giá.
Tuy nhiên, hiện nay vẫn chưa đến mùa cá tầm đẻ trứng, Diệp Phàm cũng hơi tiếc. Bằng không, bắt một con cá tầm hung hang làm thịt cách thủy chẳng biết mùi vị như thế nào.
Diệp Phàm tùy tiện lái xe, chẳng có mục đích gì. Vô tình đưa mắt nhìn thấy một hẻm núi một cây cối xanh mượt, thằng nhãi này bèn dừng xe lại.
Đứng bên đường quốc lộ nhìn qua, thấy bên dưới chắc hẳn cách đường quốc lộ hơn trăm mét. Nhìn thấy một mảng xanh tơi, còn dòng sông Y Lê kia chỉ còn là một đường sáp nến nhỏ.
"Xuống dưới một chút, phong cảnh vô hạn trên ngọn núi hiểm trở!" Diệp Phàm nghĩ rồi vịn vào vách núi leo xuống.
Không lâu sau đã đến được bờ sông, nhìn thấy nước sông khá êm dịu. Nước trong veo làm người ta chẳng nỡ quấy đục sự yên bình của nó. Đến chỗ xanh um tùm, không khí trong lành sảng khoái làm lúc nào người ta cũng muốn hít thật sâu.
Diệp Phàm đi bộ trên bãi cỏ dại, cảm giác rất thoải mái.
Nhìn phía xa xa trước mắt có một bãi sông tương đối lớn, thằng nhãi này rất hứng thú. Chạy lại bờ cát như một chú khỉ.
-Xướng sơn ca lai, giá biên xướng lai na biên hòa, sơn ca hảo bỉ xuân giang thủy lai yêu ai nha, bất (quản?) hiểm than loan hựu đa loan hựu đa...
Đang nhảy nhót, phía trước đột nhiên truyền đến tiếng hát du dương của một người con gái, giọng hát giống như Lưu tam tỷ. Tiếng ca ngọt ngào, âm điệu vô cùng thanh ngọt, nghe như oanh hót, không chứa chút tạp âm thế tục.
-Không phải trong núi này thực sự có Lưu Tam tỷ chứ?
Diệp Phàm thì thào tự hỏi một câu, chậm rãi bước về phía có tiếng hát.
Đến gần, nhìn thấy rồi.
Một thôn nữ trên đầu buộc mấy chục sợi dây nhỏ, trên người mặc chiếc áo vải hoa xanh da trời, mép áo có thêu một số viền hoa, hoa văn, chiếc quần vải bố màu đen, nhìn đậm vẻ nông thôn đang vừa hát vừa thêm củi dưới giá nướng cá.
Đương nhiên, cái gọi là giá nướng cá kỳ thực cũng chỉ làm từ củi mà thôi, dùng mấy khúc gỗ bắc lên nhau. Bên cạnh có đặt một chiếc liềm bổ củi cong cong đã gỉ sét.
-Đúng là thú vị thật, đi đốn củi rồi ngồi nướng cá luôn.
Diệp Phàm trong lòng thầm khen, từ xa đã cất tiếng chào hỏi:
-Cô gái, có thể cùng tham gia không?
-Tham gia, đại ca muốn tham gia à. Không được. Ở chốn sông núi hoang vắng này, không tiện.
Cô gái ngẩng đầu lên, cuối cùng Diệp Phàm cũng nhìn được rõ mặt cô.
Khuôn mặt trắng trẻo, không giống nước da đỏ hồng khỏe mạnh của cô gái nông thôn thường làm việc nặng. Chỉ có điều, cách ăn mặt lại toát ra vẻ một thôn nữ. Hơn nữa, những trang sức của cô cũng đậm chất thôn nữ thuần mỹ. Vẻ đẹp của cô không biết nên dùng từ gì để diễn đạt, thanh lịch, thuần khiết, ngọt ngào cũng không đủ để toát lên được hình tượng của cô thôn nữ giản dị chốn núi rừng hoang dã này.
Hơn nữa, Diệp Phàm phát hiện. Cô gái này biết mình bước đến cũng không chút sợ hãi. Điều này rất khác thường, bình thường trong những trường hợp thế này, chắc chắn cô gái phải có sự cảnh giác.
-Haha, cô gái, kỹ thuật nướng cá của cô không tốt lắm đâu.
Diệp Phàm thản nhiên cười nói, dĩ nhiên là đang tìm cớ tiếp cận.
-Ồ, nói vậy chắc anh biết nướng cá đúng không?
Cô nàng thản nhiên cười nói, liếc mắt nhìn Diệp lão đại một cái.
Diệp Phàm liếc nhìn, cách đó không xa có hai cái cần câu, cười nói:
-Đương nhiên, nếu vẫn còn cá, tôi chẳng có sở thích gì khác, chỉ thích đi dạo chơi, kiếm vài món dân dã làm mỹ vị, hưởng thụ ở chốn núi rừng, còn gì thoải mái bằng chứ. Sông núi của nước mình, chưa đi được một nửa thì cũng được ba phần rồi.
Diệp lão đại dĩ nhiên đang bắt đầu khoác lác.
-Cá cắn câu rồi!
Cô gái chạy đến bờ sông nhấc cần lên, một con cá nặng 3,4 cân chẳng biết là cá gì được câu lên. Thủ pháp của cô gái vô cùng thuần thục, xem ra cũng rất thường xuyên câu cá.
-Kỹ thuật không tệ, có thể câu được con cá lớn đến như vậy.
Diệp Phàm không khỏi khen. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
-Con nhỏ thế này đã là gì, bãi Bích Vân này là nơi tụ tập của Hoàng ngư. Có khi may mắn, còn câu được cả con mười mấy cân ấy chứ.
Cô nàng thản nhiên hừ nói, có chút khinh thường liếc nhìn Diệp Phàm một cái.
-Hoàng ngư, tên hay lắm, con cá này màu vàng vàng nhìn cứ như là vàng ấy nhỉ!
Diệp Phàm cười nói.
-Anh thì biết vì về vàng, đúng là thô thiển không chịu được! Con cá này là do cá tầm hoàng giao phối với cá bản địa, vốn cũng có màu vàng xanh. Nhưng, sau khi lai giống đã biến dị rồi, màu xanh rất nhạt, màu vàng chiếm nhiều hơn. Nhìn thì chỉ là màu vàng thôi. Anh nhìn kỹ xem, trong màu vàng không phải có những đường vân màu xanh nhạt sao.
Cô gái đưa cần câu qua, con cá kia cũng nhảy về phía Diệp Phàm.
-Đúng là có đường vân màu xanh thật.
Diệp Phàm cười cười, nói:
-Để tôi đến giúp một tay nhé?
-Anh làm được không? Nếu lãng phí thì tiếc lắm. Bản cô nương vất vả lắm mới câu được con hoàng ngư lớn như vậy, chắc hẳn cũng được năm cân đó.
Cô gái hơi lo lắng tay nghề của Diệp Phàm.
-Không tin tay nghề của tôi sao, đảm bảo cô sẽ nuốt cả lưỡi của mình.
Diệp Phàm nói đùa, đặt túi du lịch sau lung xuống, lấy con dao nhỏ, phối liệu bắt đầu làm thịt hoàng ngư.
Cô gái kia lẳng lặng ngồi trên hòn đá, nhìn Diệp Phàm làm cá. Có lúc còn bĩu môi khinh thường đao công của Diệp Phàm. Tuy nhiên, cô gái vẫn không hề lên tiếng.
-Cô là người của thôn gần đây à?
Diệp Phàm cười nói.
-Người thân của tôi ở thôn cách đây không xa.
Cô gái đáp.
-Có thể cho tôi biết tên của cô không? Gặp được nhau ở đây, cũng coi như là có duyên đúng không nào?
Diệp Phàm thản nhiên cười nói. Động tác tay không chậm, làm cá một cách trơn tru. Sau khi bỏ đi phần ruột bẩn, rửa sạch thì ướp gia vị. Đứng lên liếc xung quanh một cái, chạy lên trên núi hái vài chiếc lá lớn xuống, bọc con cá lại chon xuống đất dùng lửa nướng chầm chậm bên trên.
-Gọi tôi là A Tứ được rồi.
Cô gái cười nói, liếc mắt nhìn Diệp Phàm một cái, nói:
-Cũng không tệ, làm cá rất giỏi. Gia vị anh nêm cũng không ít, không biết là sẽ có mùi vị thế nào. Cá anh đặt trong đất chắc là đang hun khói à.
-Cá này gọi là "cá ăn mày", đương nhiên, không giống "khiếu hóa kê" của Hồng Thất Công. Tôi cũng chỉ học trộm của một lão đạo sĩ thôi.
Diệp Phàm cười nói, đem Tiều Tử Âm Vô Đao Bắc Sơn lão nhị của lục tôn Trung Quốc nói thành "lão đạo sĩ", không biết lão Tiều Tử mà nghe thấy thì sẽ có cảm tưởng gì nữa.
-Hihi! Tên dễ nghe nhỉ, cá ăn mày, hihi.
A Tứ cười khúc khích, đưa tay gác lên trán, dưới ánh nắng mặt trời càng thêm động lòng người. Hai má lúm đồng tiền nhỏ hai bên càng chói mắt. Diệp Phàm nhất thời nhìn cô ngây ngốc.
-Ấy, ấy, nhìn đủ chưa vậy. Có ai mà nhìn chằm chằm người ta vậy không chứ? Đúng là chẳng lễ phép gì cả!
A Tứ không vui, bỉu môi.
-Haha, cô thuần khiết quá, làm tôi nhìn ngây ngốc.
Diệp Phàm cười gượng một tiếng.
-Tôi thuần khiết à?
A Tứ đột nhiên nghiêng đầu nhìn Diệp Phàm, bộ dạng đó, đúng là đáng yêu vô cùng. Giống như những búp bê trên tivi, làm Diệp Phàm thực sự kích động muốn tiến lên ôm lấy cô. Nhưng, Diệp Phàm không nhúc nhích.
-Đúng, thuần khiết đến nỗi tôi chẳng dám nhìn cô nữa rồi. Tôi sợ mình không kìm nổi.
Diệp Phàm thản nhiên cười nói.
-Hihi, vậy anh cứ ôm tôi một cái đi, tôi không ngại đâu.
A Tứ lại nghiêng đầu nhìn Diệp Phàm, cặp mắt trong suốt như nữ thần, Diệp Phàm nào dám không tôn trọng cô. Chợt lắc lắc đầu, thở dài, nói:
-Được rồi, những thứ đẹp như vậy đừng để phàm phu tục tử như tôi làm hoen ố cô.
-Tôi còn chưa biết tên anh, anh cũng nói cho tôi biết anh tên gì đi?
A Tứ giọng đã mềm mại hơn một chút.
-Diệp Phàm, Diệp là lá, Phàm là người phàm.
Diệp Phàm thuận miệng đáp, cũng không sợ cô biết tên.
-Diệp Phàm, cây trên là vốn là bình thường, tên hay.
A Tứ cười vài tiếng.
-Không hay rồi, tôi quên mất thời gian rồi.
Diệp Phàm nhìn đồng hồ, liếc mắt nhìn A Tứ một cái, nói:
-Cá ăn mày này của tôi phải nướng ít nhất ba tiếng đồng hồ, giờ sắp năm giờ rồi. Về muộn quá người thân của cô có lo lắng không?
-Đương nhiên là có.
A Tứ gật gật đầu, nhìn chằm chằm Diệp Phàm, cười nói:
-Tuy nhiên, họ biết tôi biết đánh sói, nên, tôi chẳng sợ gì cả.
-Cô nói đùa rồi, tôi có phải sói đâu.
Diệp Phàm cười cười, có chút buồn bực.
-Có người nói, một nam một nữ ở với nhau, đàn ông đều là sói, chẳng lẽ câu này sai à?
A Tứ rất ngây thơ hỏi.
-Không sai, nhưng, sói cũng có sói xấu cũng có sói tốt. Chẳng hạn như tôi là một con sói tốt.
Diệp Phàm nói.
-Hihi, thế tôi tin anh vậy.
A Tứ nghiêng nghiêng đầu, cười nói. Không lâu sau, Diệp Phàm chú tâm nướng cá, cô nàng lại cất giọng ca "Lưu Tam tỷ".
Mặt trời xuống núi, màn đêm lặng lẽ buông xuống. Trên bãi sông một nam một nữ, nữ ngồi ca hát, nam nướng cá, tạo thành bức tranh kỳ quái.
-Chín rồi, cô nếm thử xem.
Diệp Phàm bày ra đĩa.
A Tứ nhẹ nhàng chọn một miếng cá bỏ vào miệng, nhẹ nhàng nhai. Không lâu sau, hai mắt cô mở to. Không tin tưởng gắp thêm một miếng cá lớn, lại nhai, rốt cuộc không kìm nổi, hỏi:
-Xương đâu?
-Haha, đây là bí mật.
Diệp Phàm cười cười thần bí.
-Anh nói cho tôi biết đi?
A Tứ làm nũng, bước đến chỗ Diệp Phàm, giữ chặt tay trái của hắn.
-Lúc đầu khi học món cá này đã bị lão đạo sĩ kia phát hiện, ông ta cảnh cáo tôi không được để lộ cho ai. Kỳ thực lão già này sớm đã biết tôi lén núp trên táng cây rồi. Ông ấy cố ý dụ tôi cắn câu. Kết quả, tôi cũng xui xẻo, phải tặng cá cho lão ta một tháng trời.
Diệp Phàm kiếm cớ nói dối.

Quan Thuật - Chương #1441


Báo Lỗi Truyện
Chương 1441/2839