Chương 1435: Đại tiểu thư ghen.


-Anh, nếu anh đã nghĩ như vậy, sao cái bụng của chị dâu hình như một năm cũng không có động tĩnh gì? Không phải là anh có vấn đề chứ?
Tạ Nghĩa Phát cười trêu chọc anh họ Tạ Tốn.
-Ha ha.
Kiều Viên Viên không nhịn được, mặt hơi đỏ, mỉm cười.
Vẻ mặt già nua của Tạ Tốn ửng đỏ, giơ nắm tay mắng:
-Thằng nhóc cậu ngứa cổ đúng không? Chuyện của tôi liên quan gì đến cậu, chưa lớn đã lo chuyện của anh.
-Chỉ biết bắt nạt em, có bản lĩnh thì tìm Cố Vĩ Hùng quyết đấu đi.
Tạ Nghĩa Phát hừ nói.
-Cậu nghĩ là tôi không dám, mẹ nó, lần sau gặp Cố Vĩ Hùng, tôi không đạp cho y gãy hai cái xương sườn. Mẹ nó, dám cùng ông đây tranh giành phụ nữ, sống không kiên nhẫn.
Tạ Tốn trong lòng tức giận, nói hết lời thô tục này đến lời khác, cũng là thói quen.
-Chỉ sợ anh đánh không lại Cố Vĩ Hùng đi, anh trong Báo Săn là Tiểu đoàn trưởng Cố Vĩ Hùng vẫn là Phó đoàn trưởng. Cấp bậc quân hàm đều cao hơn anh, nghe nói Báo Săn sát hạch về võ thuật chiếm khá nhiều.
Kiều Viên Viên không nể mặt Tạ Tốn chút nào.
-Việc này, ha ha.
Tạ Tốn mặt đỏ bừng, nhìn Kiều Viên Viên một cái, nể mặt Diệp Phàm, không tức giận được, dáng vẻ vô cùng xấu hổ, mặt đỏ như Bao Công.
-Sao thế, đường đường Kim Mao Rống cũng có lúc câm miệng sao?
Diệp Phàm thản nhiên cười cười nói.
-Anh có giấy chứng nhận ra khỏi Báo Săn không?
-Không có, Tuy nhiên, bọn họ xa cách, tôi cũng không sao cả.
Tạ Tốn hừ nói.
-Vẫn phải về Báo Săn đi thôi, sư đoàn dã chiến số 1 vị trí đoàn trưởng không tới lượt cháu. Ít nhất phải quân hàm trung tá mới có khả năng.
Tạ Quốc Trung khuyên nhủ, thở dài, mặt cũng khó chịu.
Diệp Phàm cầm điện thoại gọi cho Lô Vĩ nói:
-Lô Vĩ, cậu có quen Trưởng phòng cán bộ hai Ban Tổ chức cán bộ Tỉnh ủy Chung Ngọc không?
-Đương nhiên quen, cô thường xuyên đến nhà cô em, có gặp vài lần. Thấy tôi liền cười tủm tỉm gọi là Cục trưởng Lô. Người phụ nữ này có chút đặc biệt.
Lô Vĩ cười nói.
-Cứ như vậy.
Diệp Phàm nói xong cúp điện thoại, làm hại Lô Vĩ lẩm bẩm
-Lão đại không phải là điên chứ, không hiểu ra sao cả. Mới hỏi một câu đã thôi, có ý gì. Sẽ không phải Chung Ngọc gây hắn, hẳn là không thể, một bà già, quái!
Sau khi buông điện thoại
Diệp Phàm nói:
-Như vậy đi, Tạ Tốn, tôi về nhà ăn tết trước. Sang năm mới cùng cậu đến nhà họ Chung một chuyến. Cậu an tâm ăn tết, nhà họ Chung hẳn có thể giải quyết.
-Có thể được không?
Tạ Tốn rất không tự tin.
-Lô Vĩ là anh em tốt của Diệp Phàm, cô hắn chính là Trưởng ban Ban Tổ chức cán bộ Tỉnh ủy Lô, anh nói có thể không? An tâm ăn tết, đừng nghĩ linh tinh.
Kiều Viên Viên an ủi Tạ Tốn, cô có chút thông cảm cho Tạ Tốn.
-Cảm ơn, cô gái này là?
Tạ Tốn sờ sờ đầu hỏi.
-Là bà xã tôi, gọi là chị dâu là được.
Diệp Phàm đắc ý ưỡn ngực, cười nói.
-Chị …
Tạ Tốn vừa nói ra một chứ, bị Kiều Viên Viên ngăn lại nói:
-Đừng gọi loạn, chúng ta còn chưa có đăng ký.
-Đã có nhất chân còn không đăng ký.
Diệp Phàm cố ý hừ nói.
-Anh… anh nói bậy.
Kiều Viên Viên xấu hổ đỏ cả mặt, cả ba mỉm cười.
-Về nhà, về nhà, không nói nữa.
Diệp Phàm cười cười nói.
Tuy nhiên, vừa mới lên xe lại nói quên dặn dò Tạ Tốn gì đó, lại xuống xe kéo Tạ Tốn ra một chỗ nhỏ giọng hỏi:
-Mị Nhị sống có được không?
-Em gái tôi, cô rất khá. Đã ổn định cuộc sống ở Anh. Còn có ông xã, là một giám đốc công ty tài chính nhỏ. Em tôi nói nếu gặp cậu, bảo tôi hỏi rõ, cậu đã quên cô. Dù sao, tốt là có gia đình rồi.
Tạ Tốn nói.
-Ôi, cũng tốt.
Trong lòng Diệp Phàm có chút mất mát. Trước kia Tạ Mị Nhi nói không thể sinh con, trao thân cho hắn xong đi Anh, không thể tưởng tượng được cô đã lập gia đình, trong lòng Diệp Phàm vừa mất mát lại có chút vui mừng.
-Ôi, cô không thể sinh con, sợ người kia không tốt với cô. Chỗ này, anh đưa cho cô đi.
Diệp Phàm lấy ra một tấm chi phiếu một triệu, đưa cho Tạ Tốn. Tuy nhiên, Tạ Tốn lắc đầu, kiên quyết không cần, nói là em gái y rất khá, không cần tiền.
Lên xe đi.
-Hai người bọn anh nói nhỏ cái gì? Lại còn lấy chi phiếu?
Kiều Viên Viên có chút tò mò hỏi. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
-Bí mật đàn ông, em lo nhiều thế để làm gì?
Diệp Phàm như cười như không nhìn Kiều Viên Viên một cái.
Nhà họ Diệp được sửa lại một chút, sàn nhà đã lát gạch. Nghe nói Diệp Phàm đưa bạn gái về ăn tết, phòng vệ sinh và phòng Diệp Phàm cũng được sửa lại một chút. Đại ca Diệp Cường trong tay có tiền, làm không còn giống với nhà cũ, trên tầng đã trải gỗ toàn bộ sàn nhà.
Xe vừa dừng, Diệp Phàm xuống xe, phát hiện, con đường gồ ghề đã cuội trước kia đã được mở rộng và trải bê tông.
Đại ca Diệp Cường đã chạy ra, ân cần mở cửa như người hầu nam trẻ tuổi. Em Diệp Tử Y cũng chăm chú nhìn Kiều Viên Viên. Kỳ thật, trước kia đã gặp mặt.
-Đường này ai làm?
Diệp Phàm hỏi.
-Ban đầu anh định lấy chút tiền ra rải, không thể tưởng tượng được ở huyện đã có kế hoạch từ trước. Vì thế, còn di dời đi mấy hộ, từ ba mét biến thành sáu mét. Rải đến cửa nhà chúng ta. Đường này, hình như rải vì ông Diệp nhà ta.
Diệp Cường thản nhiên cười nói, đương nhiên cũng không ngu, biết lãnh đão huyện Cổ Xuyên muốn nịnh bợ Diệp Phàm.
-Không thể để người ta thiệt thòi di dời.
Diệp Phàm hơi sửng sốt, trong lòng nói hắn thành người nổi tiếng từ khi nào rồi?
-Không thiệt được, bọn họ đều vô cùng vui vẻ di dời. Nghe nói Bí thư huyện ủy Lưu Nhất Vĩ rất quan tâm đến vấn đề giải phóng mặt bằng, cấp trợ cấp cung không ít.
Diệp Phàm cười nói.
-Ôi… Cường Tử, về sau phát đạt, có cơ hội về xã nhà mở một cái công ty đi. Cũng nên vì người dân quê làm chút việc. Anh xem xem, hàng xóm láng giềng thật tốt.
Diệp Phàm thở dài.
-Tôi cũng đang tính toán, có cơ hội sẽ trở về đầu tư.
Diệp Cường đáp.
-Thế nào em gái, ánh mắt của anh trai em cũng không tồi chứ?
Nhìn thấy em gái còn nhìn Kiều Viên Viên Diệp Phàm cười nói, xoa xoa đầu em gái. Tuy nhiên bị cô hất ra, hừ nói:
-Đừng cả ngày coi em là cô nhóc, em đã lớn. Đầu này anh xoa hỏng rồi làm sao bây giờ? Hừ.
-Hả, Tử Y nhà chúng ta lớn rồi, ôi, thực sự lớn rồi.
Diệp Phàm cười nói, đùa cho mọi người cười vang.
-Hừ hừ, anh mới biết được. Chị dâu quả thật xinh đẹp, so với chị dâu Kiều Long mạnh hơn một chút.
Diệp Tử Y trước kia có cùng Kiều Viên Viên đấu võ miệng qua, nhất thời lỡ miệng. Việc này hình như trước kia cãi nhau Diệp Tử Y đã nói nhưng Kiều Viên Viên đã quên.
Kiều Viên Viên vừa nghe, để tâm cười hỏi:
-Em gái, chị dâu Kiều Long là ai?
-Trước đây anh trai tôi có con dâu nuôi từ bé.
Diệp Tử Y nói xấu, Diệp Phàm vừa nghe, mặt tối sầm, vội nói:
-Đừng nói bậy, như thế nào là con dâu nuôi từ bé? Giờ là thời đại nào rồi, Viên Viên sẽ không bị em lừa đâu.
-Cũng không nhất định vậy, Diệp Phàm. Tuy nhiên không phải con dâu nuôi từ bé thì là bạn gái trước kia có phải không?
Kiều Viên Viên vẫn thản nhiên mỉm cười hỏi. Hòa nhã êm thấm, Diệp Phàm biết trong lòng cô không chừng đang đau xót, về việc này con gái đặc biệt so đo, vẻ ngoài hòa khí nhưng phía sau như sư tử Hà Đông rống. Xem ra lại có phiền toái.
-Lúc đó hiểu lầm, cũng không phải bạn gái.
Diệp Phàm nói.
-Chính là thế! Trước kia chị dâu Kiều Long hai năm đều ăn tết ở nhà chúng ta. Ngày đó buổi tối, anh chị còn ở chung phòng.
Diệp Tử Y hình như ăn đạn, muốn nêu ra điểm yếu của Diệp Phàm.
-Cùng ở một chỗ còn nói không phải bạn gái.
Giọng Kiều Viên Viên hơi run, quay người nhìn vẻ mặt hơi đắc ý của Kiều Viên Viên một cái, nói:
-Chuyện đã qua, thôi vậy, anh trai em có mầm mống phong lưu, nói đến bạn gái cũng là thường.
-Chị dâu không tính toán?
Diệp Tử Y cố ý hỏi.
-Có thể tính toán được sao?
Kiều Viên Viên hừ một tiếng. Diệp Phàm đau tai, đứng bên cạnh cười như tú bà.
-Anh hai, chị hai!
Em thứ ba Diệp Tử Kỳ cùng bạn gái Tống Thiến Thiến từ trên tầng chạy xuống, từ xa đã gọi to. Kiều Viên Viên bị đánh từ hai phía, khuôn mặt ửng hồng như trái táo chín.
-Còn không vào nhà làm gì thế, ở bên ngoài ríu rít làm cha các con tức giận.
Lúc này mẹ Diệp Phàm Lâm Tú Chi cười mắng.
Mấy anh em vào nhà, vừa ngồi xuống đang định uống chén trà, không thể tưởng bên ngoài những người hàng xóm thân thích đi vào. Mọi người vào đều nhìn chằm chằm Kiều Viên Viên.
-Thật xinh đẹp. Ông Lâm, ông thật sự có phúc.
Một người lớn tuổi nói. Trong phòng lập tức tiến hành đại hội tuyển chọn mỹ nhân dân gian. Âm thanh chậc chậc không dứt, Kiều Viên Viên ngồi trên ghết rất gò bó.
Không lâu sau, Bí thư huyện ủy, Chủ tịch huyện Cổ Xuyên đến thăm hỏi. Nhà bố mẹ Diệp Phàm nhất thời đông như trẩy hôi, một số lãnh đạo địa phương cũng đến đây.
Đợi đến bữa cơm chiều, thấy trong phòng nhỏ đầy quà tặng. Thuốc lá, đặc sản miền núi cái gì cũng có. Ăn cơm chiều xong, Diệp Phàm dẫn Kiều Viên Viên đi dạo huyện Cổ Xuyên.
-Đừng kéo tay em, hừ.
Kiều Viên Viên bỏ tay Diệp Phàm ra.
-Đừng như vậy, Viên Viên, lại như thế nào nữa, chúng ta phải đi gặp sư phụ em, phải thể hiện có đúng hay không?
Diệp Phàm cười cười, biết Kiều Viên Viên trong lòng khó chịu.
-Ngọc Kiều Long sao lại thế này? Em chỉ tò mò bạn gái trước kia của anh như thế nào, không phải đẹp hơn so với em một chút chứ?
Kiều Viên Viên cười như không, tuy nhiên trong lòng Diệp Phàm lo lắng, hắn chuẩn bị vẻ mặt đứng đắn nói:
-Lúc đó là hiểu lầm, cha cô bị Tề Thiên bắt…
Diệp Phàm nói tình hình thực tế, tuy nhiên, nhìn vẻ mặt Kiều Viên Viên xem ra cô không thể nào tin nổi những lời này.
-Anh thật chưa làm gì cô, đến tay cũng chưa cầm, em phải tin anh.
Diệp Phàm vẻ mặt chân thật, nói.
-Có trời mới tin, một nam một nữ ở cùng một phòng, còn ngủ cả đêm, có thể lại không có chuyện gì sao? Anh nói chuyện này không hề ăn tinh miêu sao? Không cầm tay, chắc chắn gạt người.
Kiều Viên Viên xoay người.
-Có trời đất chứng giám, tôi thật sự là bị oan. Lúc đó ngay tại trong phòng chốc lát, Ngọc Kiều Long đến phòng Tử Y ngủ cùng, tình cảm tốt lắm.
Diệp Phàm cãi lại, còn thề thốt.
-Làm chuyện đó cần thời gian bao lâu?
Kiều Viên Viên mặt đò hừ nói.
Diệp Phàm thật sự hết chỗ nói rồi, hai tay rõ ràng không giải thích. Dù sao cũng là thừa thãi, không nói nữa.

Quan Thuật - Chương #1435


Báo Lỗi Truyện
Chương 1435/2839