Chương 1286. Giữa động


Diệp Phàm cẩn thận quan sát một lúc, nhẹ nhàng vạch những chiếc lá to lớn có hình bàn tay lá cây này cũng là một mảnh hồng. Rốt cuộc đã tìm ba gốc Âm Dương Tham rồi.
Diệp Phàm nhìn nhìn nói
- Tôi không phải người có lòng tham, cái này nếu gọi là Âm Dương Tham, chắc chắn có tác dụng điều hòa, ba cái gốc này, tôi chỉ nên lấy một gốc, gốc lớn nhất và gốc nhỏ nhất để lại cho mọi người, tôi lấy gốc vừa phải.
Nói xong bắt đầu ra tay, cẩn thận nhổ gốc cây màu đỉ ra khỏi đất. Cuối cùng cũng nhìn thấy diện mạo thực sự của Âm Dương Tham.
Quả là không có gì đặc biệt, bề ngoài trông có vẻ cũng giống củ cải, một gốc Âm Dương Tham lớn hơn nắm tay người rất nhiều, chắc hẳn đường kính gần nửa thước. Đào cả lên, phát hiện bộ dạng quả giống hai vợ chồng đang ôm nhau.
Ngay cả đặc thù nam và nữ, tỷ như háng của người nam nhân cũng có cái đó, nhân vật nữ cũng rất rõ ràng, giống như dùng loại đất sét xanh xanh đỏ đỏ nặn thành vậy, Diệp Phàm không thể không cảm thán. Tạo hóa thần kỳ. không thể tưởng tượng thế giới còn có cây củ cải thần kỳ như thế
Lấy ra một hộp ngọc thạch, Diệp Phàm dọn dẹp lại dấu vết trên đất, liếc mắt ra hiệu Lang Phá Thiên một cái, Lang Phá Thiên lập tức lấy trong túi du lịch sau lưng ra một xấp tiền mặt, hơn nữa, tất cả đều là đô la Mỹ.
- Ở đây có ba trăm ngàn đô la Mỹ, đổi ra tiền chúng ta là hai triệu. Cứ coi như là biểu hiện chút lòng thành đi, yên tâm, chúng tôi sẽ không nói việc ở đây ra ngoài, giang hồ có đạo nghĩa của giang hồ, chỉ vì chúng tôi phải dùng cái này để cấp cứu, nếu không đã không đến tìm anh rồi.
Diệp Phàm nói xong, đang định nhún người nhảy xuống vách đá.
Đột nhiên, một âm thanh lạnh như băng truyền đến, hừ nói:
- Lấy được đồ tốt thì muốn đi rồi à, hai triệu là nhiều sao? Hi hi hi, đây làcây củ cải vợ chồng , không phải là cây củ cải bình thường. Đừng nói là hai triệu, ngay cả hai trăm triệu cũng không đổi được, thật to gan lớn mật không ngờ dám đến giương oai ở Bát Quái Môn, nếu đến đây, hôm nay sẽ không thể trở về. Bạch Phác, tôi thấy cậu càng sống càng tụt lùi rồi đấy
- Bà là vị tiền bối nào?
Bạch Phác đột nhiên chuyển động lên
- Ừ, năm nay là năm cuối cùng tôi thực hiện lời hẹn ước. Cậu rất may mắn, Bạch Phác, cậu thật sự là kẻ phá gia chi tử, sư phụ của cậu có ơn với sư phụ của tôi, sư phụ tôi đồng ý giúp ông ấy trông coi hộ Bát Quái Môn hai mươi năm, tuy nhiên, sư phụ đã quy tiên rồi, tôi tiếp tục trông nom hộ, đến bây giờ cũng đã tám năm, không thể tưởng tượng được chính cậu lại dẫn người đến đào
Giọng nói của người kia hết sức khinh miệt.
- Tôi rất xin lỗi sư phụ, tôi thẹn với liệt tổ liệt tông, tiền bối, bà giết tôi đi!
Bạch Phác đột nhiên hướng về phía pho tượng điêu khắc bên cạnh vách đá đổ hét lên. Một tiếng giết rõ ràng lưu loát đi xuống đất, đầu cúi xuống thật sự thấp
- Giết cậu, làm ô uế tay của tôi, hừ!
Nhân vật kia hừ lạnh một tiếng, lạnh lung như hàn sương vạn năm, ngay cả Diệp Phàm và Lang Phá Thiên nghe xong cũng có cảm giác thấu xương. Hai người sớm đã chuẩn bị tốt, nhìn chằm chằm vách đá đối diện.
- Xuất hiện đi, nếu hai chúng ta phải ở lại, được, phải xuất ra bản lĩnh mới được
Lang Phá Thiên tuyệt không sợ hãi, hai đấm nắm chặt vang lên răng rắc, hai mắt bắn ra một tia cuồng bạo đầy hưng phấn. Diệp Phàm biết rằng, lòng hiếu chiến của thằng nhãi này đã bị kích phát rồi!
- Là ngươi, hừ!
Một khối nắm tay đột nhiên tảng đá lớn như đạn pháo lao về phía Lang Phá Thiên, gào thét trên không trung, dường như có cảm giác đang xé rách không khí. Nhất là mạch nước ngầm tại đây đặc biệt rát tai người
Đồng tử Diệp Phàm và Lang Phá Thiên vừa co rút lại, cảm giác được một cổ áp lực vô hình.
- Huynh đệ, anh đi trước, người này không phải người anh, tôi có thể đối phó đâu!
Diệp Phàm đột nhiên rống to một câu, bay lên đá một cước về phía tảng đá đang bay đến Lang Phá Thiên . Bên này không kịp rồi, một tiếng sát, hòn đá cọ xát qua chân, lập tức, máu tươi phun ra.
Hòn đá này có chút quỷ dị, mắt thấy có thể tránh được, nhưng kết quả lại chẳng thể tránh được. Phương thức và thủ pháp đụng vào người rất quái dị, hơn nữa, tốc độ rất nhanh, trong chớp mắt đã đến trước mặt.
- Mẹ kiếp, có chết cùng chết
Lang Phá Thiên đánh tới, đứng cùng Diệp Phàm, lạnh lùng nhìn chằm chằm nơi hòn đá băng ra. Về phần Bạch Phác, tâm tình tương đối phức tạp, vẫn quỳ trên mặt đất không nhúc nhích.
- Thật sự có tài, không ngờ tránh được hòn đá
Âm thanh kia có vẻ không ngờ, ừ một tiếng
Xích xích xích
Lần này bắn ra ba hòn đá, cũng không khác lúc trước lắm, hai khối công kích Diệp Phàm, một khối công kích lão Lang.
Hai người liếc mắt nhìn nhau một cái, hai bên đổi chỗ, cũng là né tránh. Tuy nhiên, ngay khi hai người thoáng thả lỏng, một tiếng nổ vang lên, phía sau Lang Phá Thiên không ngờ bị hòn đá đã tránh thoát đột nhiên từ mặt đất bắn lên không trung.
Diệp Phàm cũng vậy, hòn đá kia không ngờ vừa đụng vào một chút, bể thành bốn khối cùng xông tới, tránh được ba khối, cũng bị khối cuối cùng đánh trúng. Lập tức cảm giác xương trước ngực nóng rát đau nhức, cuồng táo ban đầu cố gắng áp chế, giờ phút này lại sắp bùng phát, trước ngực buồn bực khó chịu, giống như một quả bóng cao su thổi lên sắp bị nổ rồi
- Không việc gì chứ huynh đệ?
Diệp Phàm khẩn trương hỏi.
- Còn sống, chó Nhật, lợi hại, giống như bị đại chùy đập một cái
Lang Phá Thiên để tay ra sau lưng, phát hiện quần áo toàn bộ bị rách rồi, một rãnh máu ngay cả tay cũng có thể sờ được, vẻ mặt lập tức khó coi.
- Vả miệng
Giọng nói nhân vật kia nổi giận mắng, theo âm thanh, đôi mắt ưng hạ của Diệp Phàm phát hiện một ảo ảnh trên vách đá bắn xuống dưới, hóa ra mấy chục đạo chưởng hướng trên người Lang Phá Thiên bay tới.
- Mau lui lại
Diệp Phàm kêu to một tiếng, lao tới ảo ảnh trên vách đá. Lão Lang cũng không chậm, đại thiết bang trong tay gào thét nện xuống ảo ảnh. Kỳ thật cũng không phải ảo ảnh, chỉ có điều tốc độ người đó quá nhanh, làm cho mắt người ta thành ảo giác thôi
- Thình thịch thình thịch..
Sau khi hai tiếng động vang lên, trên bãi nước ngầm lập tức nện xuống hai hình dáng, đương nhiên là Diệp Phàm và Lang Phá Thiên, anh không ra anh, em không ra em, hai người liếc mắt nhìn nhau, rốt cuộc khó nén sự khiếp sợ trong lòng.
- Quá mạnh, chắc chắn người này có nội công bát đẳng tầng hai.
Lang Phá Thiên cảm thán nói, liếc mắt nhìn Diệp Phàm một cái
- Huynh đệ, hôm nay nguy rồi
Diệp Phàm tập trung nhìn vào, phát hiện, cách ăn mặt của người đối diện với tảng đá điệu khắc giống hệt nhau, chỉ có điều trên mặt có che một tấm mạng đỏ nên nhìn không rõ lắm, cho dù Diệp Phàm có đôi mắt ưng, vẫn không thấy rõ lắm, không biết tấm mạng mỏng bảo hộ kia làm bằng chất liệu gì.
- Mong tiền bối ra mặt, chúng ta chủ ý tới Bát Quái Môn là để mua cây củ cải vợ chồng , bà cũng thấy, chúng tôi không làm gì quá đáng đúng không nào? Âm Dương Tham này chúng tôi không cần nữa,xin trả lại.
Diệp Phàm hai tay liền thu quyền, lựa chọn làm người tuấn kiệt là kẻ thức thời, lấy Âm dương tham ra đặt trước mặt.
Lão Lang mở miệng muốn cãi lại, tuy nhiên, bị ánh mắt nghiêm khắc của Diệp Phàm ngăn lại. Biết lão Lang chưa đấu đủ, trong lòng còn không phục, còn muốn đấu lại, việc này, đấu thêm nữa sẽ mất mạng thì đấu làm cái gì?
- Con ta ở trên tay các cậu, mời thả nó
Lúc này Bạch Phác lớn tiếng hô
- Câm miệng
Nhân vật kia giống như tức giận, Bạch Phác thình thịch đập vào mạch nước ngầm, thằng nhãi vừa mới bò lên bờ, một hòn đá đối diện đột nhiên bay tới, thịch một cái đánh vào giữa. Dường như bị đánh trúng, Bạch Phác gục phía trước, bất tỉnh.
- Đồ vô dụng, tổ tông cũng không giữ được, còn dám ở đây lách lưỡi, tôi cũng thấy mất mặt với cậu, hừ
Nhân vật kia hừ lạnh mọt tiếng, hướng về phía Bạch Phát hừ
- Tiền bối, rốt cuộc ngài muốn thế nào?
Diệp Phàm mở miệng thương lượng, người đang dưới mái hiên, không thể không cúi đầu.
- Cùng bà ta dông dài làm gì, tôi không tin bà ta lợi hại được bao nhiêu, không phải chỉ là một người đàn bà sao?
Lang Phá Thiên không phục, rốt cuộc không kìm nổi quát.
- Hihihi, nói hay lắm, một người đàn bà. Tuy nhiên, bản cô nương là một người đàn bà, các ngươi thì sao, không phải thường xuyên kêu to là đàn ông, đàn ông thì sao? Ở trước mặt bản cô nương thì cũng chỉ là một lũ cứt chó thối chính cống, lũ chó má thôi. Nếu các muốn làm đại gia, hôm nay, bản cô nương ta thật sự giữ lại các ngươi, làm nô bọc cho ta một năm cũng không tệ, hihihi…
Nhân vật kia đường hoàng mỉm cười
Diệp Phàm nghe xong chợt lạnh trong lòng, làm nô bộc này khẳng định bi thảm, không bằng chết.
- Nếu như vậy, chúng ta đành phải bỏ. Ha ha ha, cùng lắm da ngựa bọc thây thôi, còn như thế nào nữa?
Diệp Phàm đột nhiên đứng lên, hai mắt lạnh, một tay cầm lấy Âm Dương Tham, bẻ một miếng đưa cho Lang Phá Thiên, chúng ta ăn, sống chết với nó.
Lão Lang cũng không khách sáo, hai người răng rắc vài cái nhanh chóng nuốt Âm Dương Tham vào trong bụng, tuy nhiên, nhân vật kia rất quỷ dị, cũng không ngăn cản, thản nhiên nhìn đồng chí Diệp cùng lão Lang gặm cây củ cảivợ chồng .
- Bà không phải người canh giữ Bát Quái Môn sao? Sao lại không ngăn cản, bà làm vậy chính là thất tín với người phó thác Bát Quái Môn cho bà, hơn nữa, thất tín với sư phụ bà
Diệp Phàm ăn xong, lạnh lùng châm chọc nói.
Đương nhiên muốn cho đối phương tâm trạng hối hận một chút, mới có thể tìm ra cơ hội xuống tay. Cao thủ quyết đấu, thường khi chấn động tâm thần sẽ khiến cho phản ứng rối loạn. Có lúc, đây chính là điểm chí mạng.
- Hihihi thất tín với người, No.
Nhân vật kia không ngờ nói ra tiếng Anh, thiếu chút nữa khiến lão Lang hóa đá, vốn nghĩ nhân vât này vốn cổ hủ, không thể tưởng tượng được như vậy, không mở rộng tầm mắt mới lạ.
Hai con mắt liếc hai kẻ đáng thương một cái, nhân vật kia hừ nói
- Bởi vì, bản cô nương đã đến thời điểm rồi, khi ta đánh ngất Bạch Phát là đã hết giờ. Hiện tại à, không phải nghĩa vụ của bản cô nương nữa. Nếu mười phút trước các ngươi nuốt Âm Dương Tham này, ta chắc chắn sẽ không để cho các ngươi làm vậy. Tuy nhiên, trước khác nay khác, hiện tại, các ngươi ăn hết Âm Dương Tham, bản cô nương cũng sẽ không đau lòng.
- Việc này thật kỳ quái, Âm Dương Tham này chẳng lẽ thành cây củ cải, không đáng giá tiền, cô không động tâm chút nào?
Diệp Phàm tiếp tục châm chọc nói
- Động tâm, có chút. Tuy nhiên thứ này mười năm nay vô dụng với bản cô nương, chi bằng để các ngươi ăn đi.
Nhân vật kia cười nói. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
- Tiền bối thật đúng là có lòng tốt
Lang Phá Thiên hừ giọng nói
- Lòng tốt, không không! Bản cô nương không biết có lòng tốt gì cả. Các ngươi ăn cũng như ta ăn
Nhân vật kia cười nói
- Ý tứ gì, tôi đây không hiểu
Lang Phá Thiên vẻ mặt mơ hồ kêu lên.

Quan Thuật - Chương #1286


Báo Lỗi Truyện
Chương 1286/2839