Chương 1230 : Tôi biết là cô đang giả điên.


- Công dụng đặc biệt, việc này tôi không hiểu, cần phải yêu cầu lãnh đạo Ngư Đồng nêu rõ một chút. Tôi chỉ dùng để luyện tập, để có lợi cho các khớp tay.
Thanh Lang nói.
- Anh nói đi.
Diệp Phàm nhìn Vương Triều nói.
- Cái này có lai lịch rất đáng gờm, ở thời nhà Thanh được gọi là "Cầu An Lạc"
Vương Triều nói đến đây, Thanh Lang không chịu được nữa nói:
- Anh đừng nói bừa, cái gì mà cầu an lac, cứ nói toạc ra đi.
- Đừng lo, để yên nghe tôi nói hết đã. Cái này vào thời nhà Thanh đúng là Cầu an lạc, nói chắc anh cũng hiểu.
- Dùng thiết mộc, tử đàn mộc hàng trăm năm mài dũa mà thành. Nghe nói gỗ này cứng như gang thép, mà còn có thể hơn cả hợp kim thép.
Đương nhiên, bình thường không có nội lực truyền vào thì thiết mộc, tử đàn mộc chỉ cứng hơn các loại gỗ thường một chút, cũng chưa đến mức có thể so sánh với gang thép.
Nhưng, khi cao thủ dùng nội lực mạnh mẽ truyền vào, độ rắn chắc của nó còn hơn cả hợp kim thép. Mà quả cầu này còn có đặc điểm, đánh người sẽ không thể thấy máu, mà chỉ làm lõm vào , nếu không nhìn kỹ thì cũng không thấy rõ.
Cũng là vũ khí giết người lợi hại, đồng thời, người bị hại còn có nét cười trên mặt. Bởi vì sau khi bị cầu tấn công, tác động lên thần kinh cười vì vậy mặt người chết như đang cười. và vì thế mới gọi là "cầu an lạc".
Thật kinh khủng, còn kinh hơn cả truyền thuyết Huyết Trích tử nhà Thanh.
Đương nhiên, cầu này hiện nay không mấy người biết. Nhưng tiếc là tôi là một là trong những người đó. Thanh Lang, tôi nói đúng chứ?
Vương Triều thản nhiên nói.
- Cầu an lạc, an lạc, vui vẻ mà chết, sao có chuyện đó được. Thực ra quả cầu này không có gì đặc biêt, lại còn nội công, trên đời này còn có nội công nào?
Lô An Cương đứng bên cạnh nói có vẻ không tin.
- Lô tư lệnh, chưa nhìn thấy chứ không hẳn là không có. Mang miếng thịt lợn tươi vào đây.
Vương Triều nói với một viên cảnh sát.
- Tôi không hiểu các anh đang nói cái gì, thật vô lý, bị người ta giết rồi mà còn cười. Trên thế gian này lại có kiểu vô lý vậy sao. Thật vô lý, hết sức hoang đường. Tôi thấy cục cảnh sát các anh có phải là vì điều tra mà nói này nói nọ, nói quả cầu bình thường thành quả cầu an lạc gì đó, sao không gọi là cầu ngoài hành tinh đi cho bí mật hơn không?
Thanh Lang thản nhiên nhìn mọi người rồi đột nhiên cười phá lên.
- Ha ha, có phải anh giả vờ không biết gì không? Đợi chút, sẽ có người cho anh thấy, để cho anh xem cầu này không chỉ có anh biết dùng mà người khác cũng có thể dùng.
Diệp Phàm cười, không lâu sau có một cảnh sát mang miếng thịt lợn vào.
Vương Triều gõ vào thấy có âm thanh, xoay xoay quả cầu trong tay vài lần rồi lập tức văng vào miếng thịt lợn.
- Bộp.
Âm thanh vang lên, trên miếng thịt lợn hiện lên một chỗ lõm. Nhưng điều kỳ lạ là không lâu sau vết lõm đấy dần dần đầy lên, sau 10 phút thì vết lõm đó không còn nữa, nếu không nhìn kỹ thì sẽ không phát hiện ra gì cả.
- Vì miếng thịt lợn chứ không phải con lợn còn sống nên nó không thể cười được, Vương Triều cũng không thể nào lấy một người sống sờ sờ ra làm vật thí nghiệm. Nhìn thấy chưa, vết lõm này giống y hệt như vết lõm trong vụ thảm án 88, Thanh Lang, anh hãy cho chúng tôi lời giải thích rõ rang đi.
Diệp Phàm lên tiếng.
- Việc này không liên quan gì đến tôi, quả cầu này là tôi có được tại chợ đồ cổ. Khi đó cảm thấy nó hơi nặng, cũng thoải mái hơn cầm cung vì thế nên tôi mua về. Còn khi các anh nói về nội công, tôi không hiểu gì cả, từ nhỏ sức tôi đã mạnh như vậy, có thể giống như cao thủ đã luyện bao năm, nội công cái gì chứ? Trên đời này còn có nội công hay sao?
Thanh Lang có nét mặt mơ hồ nói.
- Anh giả bộ được lắm, công phu của anh không khác gì Vương Triều. Ban ngày anh thể hiện ở Công ty mỏ Dương Điền có hàng trăm người thấy, đừng có mà dọa ai, chúng tôi đều đã nhìn thấy rõ ràng không phải mù.
Diệp Phàm gắt lên.
- Anh muốn nghĩ gì thì nghĩ, nhưng tôi có thể nói tôi không hề liên quan đến chuyện này, mà nội công cái chó gì, tôi không biết, nếu Cục cảnh sát các anh thật sự muốn kết cho tôi tội danh liên quan đến vụ thảm án 88 thì tôi tuyệt đối không phục, tôi sẽ phản ánh lên trên về hành vi vu cáo hãm hại người tốt của các anh.
Thanh Lang không ngừng nói, không hề biểu hiện chút sợ hãi gì.
- Hừm!
Diệp Phàm phẫn nộ, đi đến trước mặt Thanh Lang. Nhanh như điện, ra tay chụp vào người Thanh Lang, chỉ có những âm thanh nhỏ, có vẻ giống như người mù sờ tượng.
Không lâu sau, trên người Thanh Lang bắt đầu có phản ứng. Những bắp thịt như nhuyễn trùng đang lúc nhúc, mồ hôi trên trán chảy như trút nước.
Mặt Thanh Lang đột nhiên thay đổi trông thật khó coi, miệng lẩm bẩm "ai cha…", xem ra rất đau.
Nữ cảnh sát ghi chép toàn thân run bẩy, còn Lô An Cương chằm chằm nhìn Thanh Lang.
Chỉ có Vương Triều biết lần này Diệp Phàm tự mình dạy cho hắn "Phân thân thác cốt thủ" vì Diệp Phàm là cao thủ thất đẳng, nên sẽ làm dễ hơn Vương Triều.
Hơn nữa, nhìn thì có vẻ chẳng làm gì cả, chỉ là sờ sờ,chỉ có Vương Triều biết Diệp Phàm đang tháo dỡ cả các khớp xương của người ta.
Khiến cho Vương Triều cũng băng giá trong lòng, ra tay bằng cách này thì mấy ai có thể chịu đựng nỗi sự dau đớn lớn lao này.
Sau khoảng 3 phút, Thanh Lang không hề thể hiện gì chỉ lẩm bẩm trong miệng, Diệp Phàm biết việc lần này đã thất bại.
Ý chí kiên cường của Thanh Lang giúp anh ta chiến thắng cách trừng trị này, xem ra người có ý chí lớn, nghị lực, cách này cũng không có tác dụng gì.
Hơn nữa, không thể để quá lâu, chỉ sợ người ta đau chết mất. Diệp Phàm chỉ còn cách đến trước mặt Thanh Lang, làm một vài chiêu và Thanh Lang khôi phục lại trạng thái ban đầu, nhưng toàn thân như bị rơi xuống nước, ướt sạch.
Còn Lô An Cương từ đầu đến cuối vẫn không lên tiếng, chỉ chau mày, xem ra anh ta cũng đã bị dọa cho sợ ngây người rồi.
- Tôi có chút khâm phục tính kiên cường của anh, thật không hiểu, rốt cuộc vì ai mà anh phải làm như vậy? Quản Phi đáng để anh hy sinh cả tính mạng như vậy?
Diệp Phàm thản nhiên nói, có ý bảo Vương Triều châm thuốc cho Thanh Lang.
- Vốn chẳng có chuyện gì giả dối, anh bảo tôi trả lời cái gì, thì trả lời cũng chỉ là bậy bạ. Thanh Lang tôi không phải loại người như vậy.
Thanh Lang kiên quyết, Diệp Phàm cùng Vương Triều đi vào phòng thẩm vấn.
- Con người này thật đáng gờm.
Ngồi trong xe Diệp Phàm nói với Vương Triều.
- Đúng, những biện pháp thông thường không hề có tác dụng gì. May mà hắn ta có hành vi kháng lại bạo lực của cảnh sát, chúng ta có thể giữ hắn lại rồi tiến hành sau.
Vương Triều vừa lái xe vừa nói.
- Đúng, anh lập tức điều tra Thanh Lang, điều tra tỉ mỉ từ lúc sinh ra đến bây giờ. Tôi không tin, chẳng lẽ anh ta không có điểm yếu nào, chỉ cần phát hiện ra là chúng ta có thể có cơ hội ra tay rồi, cứng rắn không được thì phải mềm mỏng.
Diệp Phàm nhắc nhở.
Vừa về đến nhà thì phát hiện ra có người đang nằm, chợt nhìn, không phải là Lý Nguyệt thì còn là ai được nữa?
Diệp Phàm không để ý đến cô ấy, đi thẳng vào phòng, rồi gọi điện thoại cho Lý Cường, nói rằng:
- Gọi ngay Lý Nguyệt lên phòng, tôi thấy có thể lật tẩy bài rồi.
Không lâu sau, Lý Cường mang một túi lớn đến, hóa ra là Lý Nguyệt.
- Cô không phải sợ, tôi biết cô đang giả điên.
Diệp Phàm nhìn thẳng vào Lý Nguyệt, nói thẳng luôn.
- Ai cha, ai cha.
Lý Nguyệt vốn không để ý đến Diệp Phàmm miệng vẫn lẩm bẩm giả điên.
- Nếu cô tin tưởng tôi thì hãy nói cho tôi tất cả những gì cô biết, nếu như không tin tôi thì tôi cho người đưa cô về, từ nay về sau cô cũng không cần phải giả điên mà nằm ở chân tường nhà tôi nữa. Còn nữa, hôm đến mỏ đồng Dương Điền cô cầm chiếc kính viễn vọng dùng trong quân đội, cô đừng nghĩ mọi người đều là ngốc, Lý Cường, lấy ảnh ra cho cô ta xem.
Diệp Phàm nói, Lý Cường đã làm lại hình ảnh được chụp trộm được. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Nhìn thấy tấm ảnh mình đang cầm chiếc kính viễn vọng, dù rất mơ hồ, Lý Nguyệt, cuối cùng cũng không tiếp tục lải nhải nữa. Cô ấy bắt đầu rơi lệ, ngồi thụp xuống đất, quỳ trước Diệp Phàm, nấc lên nói:
- Xin…Cục trưởng Diệp hãy giúp tôi, tôi muốn báo thù.
- Cứ bình tĩnh, đừng vội, từ từ nói.
Diệp Phàm ra hiệu cho Lý Cường gọi dì dưới nhà lên, cầm theo chiếc chậu rửa mặt thay quần áo cho Lý Nguyệt cho sạch sẽ rồi sẽ nói chuyện.
- Tôi biết cô chịu khổ cực rồi, cô là cảnh sát của Cục thành phố, tôi cũng là nhân vật số một của Cục thành phố nhưng đã không chăm sóc được cho cô, tôi rất đau lòng. Chắc chắn cô biết bí mật rất lớn, nói đi, đây là phòng cách âm nên cô yên tâm, không phải lo gì hết.
Diệp Phàm ra hiệu Lý Cường đi ra ngoài canh gác.
- Tối ngày 8 tháng 8 năm 1998, khi cả nhà tôi đang ngủ. Đột nhiên thấy có động tĩnh, tôi vừa muốn đứng dậy thì bị vật gì đập vào đầu, rồi lăn ra giường không biết gì nữa.
Lý Nguyệt nói.
- Cô chắc là bị vào trán chứ?
Diệp Phàm hỏi.
- Chắc chắn, sau đó khi tôi tỉnh lại thì phát hiện đang nằm trên giường, trán rất đau, mơ hồ nghe ai nói não tôi bị thương có thể là mất trí nhớ. Lúc đó tôi mới biết mình đã được đưa đến bệnh viện.
Từ đó tôi trả vờ bị điên, sau này mới biết hôm đó đã chết 10 người. Hơn nữa hình như đều là người có liên quan đến mỏ Dương Điền.
Ví dụ như Cục địa chất phụ trách an ninh trong mỏ đều kiểm tra qua mỏ Dương Điền. Mà hình như đều là những người không hài lòng với mỏ.
- Mà người nhà tôi ngoài tôi đã tới mỏ Dương Điền ra còn lại bố mẹ tôi không hề có liên quan gì cả.
Lý Nguyệt nói đến đây thì rơm rớm nước mắt, nhưng cô ấy rất kiên cường không hề khóc thành tiếng.
- Bọn họ sao lại muốn giết hết gia đình cô, hoặc sao lại giết cả một loạt người vây. Lẽ nào cô đã biết được bí mật nào đó của mỏ Dương Điền sao?
Vì thế, chúng mời bắt buộc phải giết người diệt khẩu. Nhưng cũng rất kỳ lạ, theo lý mà nói chúng làm việc này cùng một lúc sẽ khiến mọi người chú ý.
Muốn giết người thì cũng phải chọn thời điểm mà giết người, 10 người bị giết trong cùng một đêm thì đúng là án quá lớn, bọn họ không sợ bị điều tra ra sao?
Diệp Phàm hỏi có ý rất nghi hoặc không thể giải thích nổi….

Quan Thuật - Chương #1230


Báo Lỗi Truyện
Chương 1230/2839