Chương 1168: Luôn luôn đui mù


- Không thể tưởng được là cậu có quan hệ rộng như vậy, có thể tác động được cả Thiết Chiêm Hùng. Diệp tướng quân, sau này rảnh mời cậu tới quân khu Lam Kinh chơi, đây là danh thiếp của tôi, đến lúc đó chỉ cần gọi điện thoại cho tôi là được, ha ha.
Trần Khải Việt dường như nhất thời hứng chí lên, liền rút ngay danh thiếp ra đưa.
- Tư lệnh Trần, nói thật, tôi chỉ thích làm việc ở chính quyền, giới quân sự vẫn là bí mật đối với tôi, hơn nữa, thật ra tôi không muốn phát triển ở quân giới. Cho nên tôi xin ngài giữ bí mật giúp tôi một chút.
Diệp Phàm nói.
- Tôi hiểu mà, yên tâm đi.
Tư lệnh Trần gật đầu, trong lòng hơi ngạc nhiên. Ông ta trầm ngâm rồi lập tức nói thêm:
- Buổi tối nghe nói là tiệc mừng chuyển nhà của Thứ trưởng Thiết.
- Vâng, không biết là Tư lệnh Trần tiện không, nếu được thì mời cùng đi với tôi.
Diệp Phàm giật mình, thay Thiết Chiêm Hùng mời ông ta.
Hắn biết Trần Khải Việt hỏi như vậy là có thâm ý, ông ta muốn liên hệ với Thiết Chiêm Hùng một chút, cũng để trao đổi chuyện huấn luyện quân sự. Dù sao, trong mấy đại quân khu thì thấy ngay là ai cũng muốn nỗ lực vươn lên hàng đầu.
- Chuyện này, tiện thì tiện nhưng chỉ sợ không ổn.
Trần Khải Việt thản nhiên nói.
- Ha ha.
Diệp Phàm biết rằng lão già này còn tự kiềm chế, hắn nghĩ chắc là còn phải đợi Thiết Chiêm Hùng gọi điện thoại mới được, chứ chắc không có vấn đề gì lớn.
Sáu giờ tối, Lang Phá Thiên tới đón Diệp Phàm. Nhìn thấy Lang Phá Thiên, khóe miệng Tư lệnh Trần không khỏi hơi run run. Ông ta lại nhìn Diệp Phàm, không biết trong lòng muốn gì.
Chắc là ông ta biết lai lịch của Lang Phá Thiên. Bởi vì lúc trước Thiết Chiêm Hùng gọi điện mời Trần Khải Việt, lão già này liền như con lừa xuống sườn núi, đồng ý tối nay cùng đi.
Xe vừa mới ra đến cổng bệnh viện thì Kiều Viên Viên và Phượng Khuynh Thành không ngờ đồng thời hét to:
- Ủa, không phải xe của anh tôi đó sao? Sao lại ở đây?
Diệp Phàm đành phải nói với Lang Phá Thiên:
- Anh dừng lại cho họ gặp một lát.
Hắn mắng thầm trong lòng, sao lại trùng hợp thế này nhỉ, anh của hai cô lúc này đều xuất hiện ở cổng, đúng là giấu đầu hở đuôi.
- Diệp Phàm, tôi giới thiệu với anh một chút nhé. Anh tôi là Kiều Bá Quốc, bây giờ đang đảm nhiệm chức Phó chủ nhiệm Phòng Đôn đốc Tỉnh ủy tỉnh Việt Đông, anh ấy cũng vừa mới xuống đây. Về sau các anh có thể thỉnh thoảng gặp nhau.
Kiều Viên Viên cười nói.
Kiều Báo Quốc dáng người cũng gần giống như Diệp Phàm, khuôn mặt béo hơn nhiều so với Kiều Viên Viên, thoạt nhìn thì có vẻ điềm đạm. Sau khi nghe Kiều Viên Viên giới thiệu, gã liền mở lời chào hỏi Diệp Phàm.
- Em sao lại đến đây mà chưa về nhà?
Kiều Báo Quốc hỏi.
- Em với anh Diệp cùng đến thăm một người bạn, anh có muốn đi không thì đi cùng luôn.
Anh Diệp, vậy có được không ạ?
Kiều Viên Viên dường như đang phối hợp đóng kịch với anh mình, cô tự bảo anh mình cùng đi rồi lại quay đầu hỏi Diệp Phàm.
- Cùng đi thì càng vui chứ sao.
Diệp Phàm trong lòng trầm lại, hắn cười nói.
- Được, nếu là bạn của em thì đi cùng cũng vui.
Kiều Báo Quốc gật đầu. Về phần Phượng Cương, anh của Phượng Khuynh Thành thì trước kia khi Diệp Phàm tới nhà họ Phượng cũng đã từng gặp nên cũng không cần giới thiệu lại.
Biết rằng hai cô gọi anh mình tới để biểu dương lực lượng nên Diệp Phàm đành phải đưa tất cả mọi người cùng đi.
Khách sạn họ đến là khách sạn vốn đã có tên tuổi lâu năm, tuy nhiên cũng được xây dựng mới lại, toàn bộ đều dựa trên những gì đặc sắc của Trung Hoa để làm nên một khách sạn năm sao.
Thiết Chiêm Hùng thuê cả một phòng lớn, bên trong có cả hàng ăn uống, cạnh đó còn có quán trà kiểu Trung Quốc. Thật ra, đó là một phòng riêng.
Bên trong là một chiếc bàn lớn dài khoảng ba mét, có thể ngồi được tầm hai lăm, hai sáu người. Khi bước vào, Diệp Phàm nhận thấy tất cả mọi người đều đang ngồi trên ghế uống trà nói chuyện phiếm, cả nam lẫn nữ đều có vẻ rất thảnh thơi.
Trong đó hắn có biết Trương Hùng, Lý Long và Quân đoàn trưởng Đằng Vân Khải, quân khu Bắc Kinh, còn những người khác thì hắn hoàn toàn không biết.
Tuy nhiên, nếu đã là khách Thiết Chiêm Hùng mời, hơn nữa cũng không nhiều lắm thì chắc chắn là những nhân vật cấp cao cả.
Thấy Tư lệnh Trần Khải Việt bước vào, Đằng Vân Khải sớm bước ra đón, vẻ mặt y tươi cười, y nói to:
- Không ngờ Tư lệnh Trần cũng tới.
Thấy Đằng Vân Khải nói như vậy, ánh mắt mọi người đều tập trung về phía đó. Thấy dáng vẻ của Đằng Vân Khải thì đúng là y có vẻ rất tôn kính Đại Tư lệnh quân khu. Đại Tư lệnh quân khu họ Trần cũng có tới ba bốn người, nhưng người này rốt cục có chức vụ gì thì mọi người cũng không biết rõ lắm.
- Ừ, chào Quân đoàn trưởng Đằng.
Trần Khải Việt thản nhiên gật gật đầu, trên mặt không hề tươi cười chút nào. Đằng Vân Khải cũng không so đo việc đó, y biết đó là bản tính của Trần Khải Việt rồi.
Sau đó, Triệu Quát cũng bước ra. Ở Bắc Kinh này thì tiếng tăm của Triệu Quát còn vang dội hơn cả Trần Khải Việt.
Vì dù sao Triệu Quát cũng là Phó tư lệnh viên thứ nhất Quân khu Bắc Kinh, thỉnh thoảng còn có thể lên cả TV nữa. Nhưng thật ra Trần Khải Việt thường ở Lam Kinh, trong quân đội thì biết ông ta nhưng ngoài quân đội không nhất thiết là có biết.
Thiết Chiêm Hùng chào hỏi rồi mời mọi người ngồi. Thiết Chiêm Hùng không nhường ai ngôi chủ vị, mà trong các vị quan khách thì vị trí quan trọng nhất đương nhiên là nhường cho Tư lệnh Trần ngồi, nhân vật quan trọng thứ hai chính là Trung tướng Triệu Quát.
Thái Phượng Tuyết, vợ của Thiết Chiêm Hùng mở lời đầu tiên:
- Ông Thiết à, nhanh mời người anh em thân thiết Diệp Phàm của ông một ly đi. Chúng ta may mắn mới được đón tiếp cậu ấy đấy.
Cô ta quay đầu lại phía Diệp Phàm cười nói:
- Vợ chồng tôi kính cậu một ly, sau này khi đến Bắc Kinh phải đến ngủ lại nhà chúng tôi đấy nhé, đừng ở khách sạn, lại sinh ra lãng phí.
Vừa nghe cô nói như vậy, ánh mắt của hai mươi mấy vị khách đang ngồi quanh bàn đều quay lại nhìn, họ đều cảm thấy kì lạ, không hiểu người thanh niên trẻ tuổi này có lai lịch như thế nào mà đáng để cho vợ chồng Thiết Chiêm Hùng coi trọng đến như vậy?
- Điều đó là đương nhiên rồi, uống cốc này đi. Tuy nhiên, muốn ở lại nhà tôi thì thôi, Phượng Tuyết, em có khả năng còn không biết là nhà của chúng ta so với chỗ ở của cậu ấy không khác gì cái ổ chó.
Thiết Chiêm Hùng cười ha hả khiến cho Thái Phượng Tuyết liếc mắt xem thường, cô ta hừ nói:
- Ông Thiết, ông uống vào lại ăn nói hồ đồ rồi, nhà chúng ta thành ổ chó từ bao giờ chứ?
- Ha ha, làm chén nữa nào.
Thiết Chiêm Hùng cười gượng một tiếng, cảm thấy mình hơi lỡ miệng.
- Anh Thiết, chị dâu à, đáng lẽ em phải kính anh chị một ly trước mới đúng. Hôm nay anh chị là chủ nhà, có được nhà mới thì thật là phấn khởi, thằng em này cũng phấn khởi lắm. Anh Lang, anh Trương, anh Lý, còn có Tư lệnh Trần, Tư lệnh Triệu và các vị lãnh đạo ở đây, các vị nói có đúng không?
Diệp Phàm đứng lên khiêm tốn nói.
Hắn biết Thái Phượng Tuyết cố tình mở rộng mạng lưới quan hệ cho mình, các vị khách ngồi đây có tám phần đều có quan hệ với Thiết Chiêm Hùng, vậy nên hắn cũng nâng chính mình lên, gây ấn tượng cho mọi người. Trong lòng Diệp Phàm tất nhiên thầm cảm sự ủng hộ của chị dâu.
- Mọi người phải cùng làm một ly, cùng chúc mừng vợ chồng Chiêm Hùng nào, ha ha. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Triệu Quát đưa ra đề nghị, mọi người liền cầm ly lên cụng.
Không khí trên bàn rất vui vẻ, mọi người chúc rượu nhau và thông qua đó cũng làm quen với nhau. Họ đều tự trao đổi danh thiếp. Mặc kệ thế nào thì trước mắt cứ quen biết cái đã, còn chuyện sau này có qua lại hay không thì tính sau.
Kiều Viên Viên và Phượng Khuynh Thành lúc này khá là hiền lành, một người ngồi bên trái, một người ngồi bên phải Diệp Phàm. Họ cũng không nói gì, chỉ hơi mỉm cười e lệ, thỉnh thoảng nhấp ngụm rượu hồng. Còn về phần Diệp Phàm thì rượu hồng được đổi thành rượu đỏ, đó là do chủ ý của Kiều Viên Viên.
Cô chuyên cầm bình rượu đỏ, chỉ rót rượu cho Diệp Phàm. Phượng Khuynh Thành cũng cầm một bình rượu đỏ, một người bên trái, một người bên phải thay phiên nhau rót rượu cho Diệp Phàm. Có vẻ có chút kì lạ, Thiết Chiêm Hùng cũng có chút lo lắng, tuy nhiên cũng không tỏ vẻ ra ngoài.
Lúc này, Thiết Chiêm Hùng nói chuyện với Phó cục trưởng Ngô Giang, người này tuy cấp bậc chỉ là Phó giám đốc sở, nhưng bố y là Ngô Chính Phong, vốn là Bí thư Đảng ủy Công an ở thủ đô Bắc Kinh, kiêm Cục trưởng Công an, thẳng thắn mà nói thì tuy chỉ là cấp quan Giám đốc sở nhưng cấp Thứ trưởng còn phải kém một bậc.
Đương nhiên việc này như ván đã đóng thuyền nên Ngô Giang vẫn tự xem là mình hơi yếu thế.
Đáng nhẽ Thiết Chiêm Hùng mời Ngô Chính Phong nhưng ông ta bận việc đột xuất không đến được nên bảo con mình là Ngô Giang đến thay.
Thiết Chiêm Hùng cũng không nề hà gì việc đó. Tốt xấu gì thì người ta cũng là Cục trưởng Công an Thủ đô, quyền lực trên thực tế hơn hẳn một Thứ trưởng Bộ Công an như gã. Bởi vậy gã cũng đành đồng ý để con ông ta đến thay.
Ngô Giang khoảng chừng ba mươi lăm tuổi, vẫn chưa lập gia đình. Bình thường thì y cũng rất thích tìm kiếm phụ nữ, số phụ nữ mà y tán tỉnh không được một trung đội thì cũng được một nửa số đó rồi.
Hơn nữa, người này cũng luôn tự cao tự đại, cho rằng mình tốt nghiệp đại học ở nước ngoài về, nhưng thực ra đó chỉ là một trường đại học hạng ba chuyên lừa phỉnh tiền bạc người Trung Hoa mà thôi. Cho nên thằng nhãi này cứ cao không tới, thấp không xong, mãi mà vẫn chưa tìm được một nửa còn lại của mình.
Vừa rồi thấy Kiều Viên Viên và Phượng Khuynh Thành xuất hiện, y lập tức chú ý tới ngay. Hơn nữa y luôn thầm để ý đến Diệp Phàm. Sau khi nghe ngóng, gã mới biết được Diệp Phàm cũng chỉ là một cán bộ cấp Phó giám đốc sở.
Nhưng Diệp Phàm ở tỉnh thì căn bản không thể so sánh với vị trí hiện tại của y ở bộ Công an được. Hơn nữa y lại rất có gia thế. Thằng nhãi này lập tức trong lòng cảm thấy rất hưng phấn thể hiện ra mặt.
Ban đầu thì y còn nể mặt Thiết Chiêm Hùng, lại được cha mình dặn dò trước nên y còn nhịn. Giờ phút này gặp Kiều Viện Viện và Phượng Khuynh Thành, cả hai cô gái xinh đẹp một trái một phải đều tự nguyện hầu hạ Diệp Phàm, y ghen tức trong bụng, cố nhịn nhưng sau đó rốt cục lại không kìm được.
Thằng nhãi này đứng lên, nâng chén rượu, vẻ mặt tươi cười đi về phía Kiều Viên Viên, nói với giọng lễ phép:
- Chào cô, tôi tên là Ngô Giang, công tác ở bộ Công an, rất hân hạnh được làm quen với cô. Tôi mời cô một ly được không?
- Rất xin lỗi, tôi không biết uống rượu.
Kiều Viên Viên tỏ vẻ khách khí, liếc mắt nhìn Diệp Phàm một cái, lắc đầu lễ phép từ chối.
- Thế này vậy, tôi một ly, cô nửa ly, được không?
Mặt Ngô Giang hơi đỏ lên, y chưa từng phải chịu cảnh này.
- Rất xin lỗi, phụ nữ uống rượu thì dễ bị lão hóa, đó là lời anh Diệp nói đấy ạ.
Kiều Viên Viên hơi nhíu mày, cô có vẻ hơi ghét người này nên định đem Diệp Phàm ra làm tấm lá chắn.
- Vậy thì thôi, xem ra cô rất nghe lời Bí thư Diệp.
Trên mặt Ngô Giang hiện lên vẻ lo lắng. Y lo rằng ở đây có nhiều vị tai to mặt lớn, nếu không hẳn y đã sớm trở mặt.
Thằng nhãi này chuyển sang phía bên phải Diệp Phàm, nghĩ bụng nếu cô gái này là bạn gái Diệp Phàm thì hẳn là không đi, dù sao cũng phải hành động tiếp mới được. Y liền mỉm cười nói:
- Chào cô, lần đầu gặp mặt, tôi là Ngô Giang, công tác ở Bộ Công an, cùng uống một ly nhé?
- Rất xin lỗi, tôi phải giữ gìn vóc dáng, anh Diệp nói con gái uống rượu thì sẽ bị béo phì, trông rất khó coi. Tôi không muốn bị béo phì, nếu anh Diệp không cần tới tôi nữa thì làm sao bây giờ?
Phượng Khuynh Thành cũng nói một câu với vẻ mặt lạnh như băng. Lập tức mọi ánh mắt trên bàn đều dồn về phía cô.
- Lại là anh Diệp, hai người là gì của anh ta chứ?
Rốt cục Ngô Giang không kìm nổi, liền đặt mạnh chén rượu lên bàn.
- Hai cô gái này có quan hệ gì với tôi thì cũng không có liên quan gì đến người anh em cả mà, ha ha. Hai chúng ta cùng uống vài chén nhé, tôi uống đỡ cho các cô ấy…
Diệp Phàm thản nhiên cười nói, hắn liếc mắt nhìn thằng nhãi này một cái, thầm nhủ nếu không phải là buổi tiệc chiêu đãi của anh Thiết thì mình đã sớm cho thằng này một cú đấm vỡ mũi rồi.
- Anh uống thay các cô ấy ư, anh dựa vào cái gì mà uống thay các cô ấy, các cô ấy là gì của anh, hừ.
Ngô Giang hừ một tiếng rồi nói, từ trên nhìn chằm chằm xuống Diệp Phàm với vẻ mặt khinh miệt. Lang Phá Thiên và Trương Hùng thoáng nhìn nhau, trên mặt lộ ra nụ cười kì lạ.
- Tôi là bạn gái anh ấy.
Kiều Viên giành nói trước, cô nghĩ rằng nhân cơ hội này làm rõ thân phận mình khiến cho bọn người Thiết Chiêm Hùng biết, về sau dễ bề cư xử.
Cô vừa thốt ra lời này thì khiến cho ông anh Kiều Báo Quốc của cô hoảng sợ. Cô liền chu mồm thè lưỡi muốn mở miệng giải thích với anh mình. Bên này Phượng Khuynh Thành cũng lập tức nói:
- Anh ấy là bạn trai tôi.
Mặt Phượng Cương lập tức biến sắc, cũng không khác gì Kiều Báo Quốc là mấy. Cả hai đều có vẻ mặt rất khó chịu.
Toàn bộ mọi người ngồi quanh bàn đều rõ, hai cô gái ở đây đều có cảm tình với người thanh niên này.
- Buồn thay, chân đứng hai thuyền là trái phép. Đặc biệt lại là một cán bộ cao cấp của Đảng thì càng không được như vậy.
Ngô Giang nói tới đây liền đắc ý liếc mắt nhìn hai cô rồi quay sang hai cô nói:
- Hai cô chẳng lẽ không hiểu pháp luật ư, một chức quan nhỏ mà các cô cũng đồng ý tự tiện…
- Cút đi.
Không thể tưởng tượng được cả Kiều Báo Quốc lẫn Phượng Cương cùng nhau hét lên.
- Ngô Giang, về chỗ đi.
Thiết Chiêm Hùng nghiêm mặt, hừ nói. Thật ra thằng nhãi này trong lòng cũng thầm hứng khởi, bởi vì Ngô Chính Phong, cha của Ngô Giang ỷ vào việc có người bên trong Đảng ủy Công an Trung ương ủng hộ, lại là Cục trưởng Công an thành phố Bắc Kinh, mà ông này cũng quá quan hệ không tồi với Thứ trưởng Lâm Thiên Dân. Vậy nên ông ta căn bản không coi Thiết Chiêm Hùng ra gì.
Lần trước Thiết Chiêm Hùng lần đầu tiên đến kiểm tra công tác tại Cục Công an Thủ đo, Ngô Chính Phong đã không ra mặt chiêu đãi, chỉ giải thích là một Phó cục trưởng thì chỉ cần qua loa cho xong.
Thiết Chiêm Hùng cũng tỏ ra rộng lượng không để bụng việc đó, tất nhiên là gã nhớ thầm trong đầu việc này. Bây giờ thấy Ngô Giang không ngờ lại ngu ngốc đến độ đi gây gổ với Đại tiểu thư nhà họ Kiều, Đại tiểu thư nhà họ Phượn. Thật đúng là không biết trời cao đất rộng.
Ở thủ đô này thì ngọa hổ tàng long, sự phiền hà rắc rối mà nhà họ Ngô có khả năng chuốc lấy là rất lớn. Cho nên, Thiết Chiêm Hùng ra vẻ thân tình bảo Ngô Giang trở về.
Tự nhiên diễn trò cho người khác xem, đến lúc đó không hạ đài được thì cũng đừng trách Thiết tôi đây. Đó là do Ngô Giang không hiểu chuyện mà thôi.
Đối với tình huống đột nhiên nảy sinh này, Trần Khải Việt và Triệu Quát đã sớm chống mắt nhìn xem thế nào. Những người không biết thân phận của Kiều Viên Viên và Phượng Khuynh Thành cũng muốn nhân cơ hôi này biết về họ.
- Thứ trưởng Thiết, hôm nay tôi phải về sớm, đầu tiên tôi muốn xin lỗi ngài một tiếng. Tuy nhiên, hai vị này quá kiêu ngạo, không ngờ bảo tôi cút đi. Ngô Giang tôi đã nhiều tuổi như vậy rồi mà còn chưa hề nghe thấy câu đó.
Ngô Giang quay sang Thiết Chiêm Hùng nói mấy câu, hai mắt cay cú nhìn chằm chằm Kiều Báo Quốc và Phượng Cương, đương nhiên còn bao gồm cả tên đầu sỏ Diệp Phàm.

Quan Thuật - Chương #1168


Báo Lỗi Truyện
Chương 1168/2839