Chương 1086: Lễ vật của thân vương


- Kỹ viện, ha ha. Chúng ta sẽ suy đồi đến mức đó. Phỏng chừng Lạp Lạc Đế thân vương sắp xếp. Những cô gái này, tuyệt đối là hàng tốt. Chắc không phải bán thân đâu, có lẽ chỉ giúp mọi người ấm áp khoản giường chiếu thôi.
Diệp Phàm nói, đến trong đầu mình cũng không thể tin được.
Luôn miệng nói thâm, tòa lầu này không phải do chính nước mình xây dựng sao? Có giải pháp bảo mật chặt chẽ, đến gác cổng cũng đều là cảnh sát có vũ trang do nước mình phái tới, chỉ có điều không mặc trang phục cảnh sát thôi. Cái này, cũng thật kỳ lạ, làm sao nhwunxg cô gái đó ra vào được.
Chỉ chốc lát sau, Baba Rudge bị Diệp Phàm gọi vào.
- Diệp tiên sinh, Lạp Lạc Đế thân vương đặc biệt hiếu khách.
Cái này, thật ra là chuẩn bị ho các vị. Tôi đã điều tra qua, tuyệt đối không có vấn đề gì. Đừng có coi thường các cô ấy, bất kỳ cô nào cũng được chọn rất kỹ càng, tất cả đều là trinh nữ, thân thể khỏe mạnh. Cái kia thầy thuốc của chúng ta đã kiểm tra qua, hơn nữa còn được đưa đến tận bệnh viện Băng Cố kiểm tra rồi.
Baba Rudge vẻ mặt thành thật, nói
- Cái này, Baba Rudge, chúng tôi và thân vương chỉ mới gặp nhau một lần. Không phải đối với khách nào đến ông ấy cũng đối xử như thế chứ? Nếu thật sự hiếu khách như vậy thì chúng tôi đành nhận vậy.
Diệp Phàm nói.
- Cái này thực là một khoản kinh phí lớn. Một đoàn khách đến thì sẽ thay một loạt các cô gái. Những cô gái này nghe nói đều là tuyển chọn từ các nước, chưa từng hầu hạ ai, cái giá tiền đó, chắc không rẻ chứ?
Hạ Hải Vĩ tò mò hỏi.
- Đương nhiên, nghe nói, mỗi cô gái đều có giá này.
Baba Rudge giơ năm ngón tay lên.
- Cũng được, 50 ngàn. Ở Trung Quốc chúng ta cũng tương đối đắt.
Tề Thiên thản nhiên cười nói.
- Là đô la Mỹ.
Baba Rudge giải thích nói.
- 50 ngàn đô la Mỹ? Thế thì cũng bằng bốn trăm ngàn rồi. Hôm nay mấy cô này cũng phải mất mấy triệu. Một khoản tiền lớn, tuyệt đối là một khoản lớn.
Trần Quân không kìm nổi nói.
- Không giống, các vị một người 50 ngàn đô la Mỹ, chỉ có Diệp tiên sinh đây là không cần tiền. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Baba Rudge cười nói.
- Không cần tiền? Có ý gì vậy? Chẳng lẽ hàng chọn cho đại ca rẻ quá hóa ôi à?
Tề Thiên vừa nói mấy lời này ra, đã bị Lô Vĩ đá cho một cái vào chân rồi, liền cười nói:
- Đầu óc của cậu bị làm sao vậy? Của đại ca mà là của ôi thì của cậu là gì?
- Cái này, là do em nhỡ miệng, đại ca đừng trách nhé.
Tề Thiên vội vàng cười nói
- Của Diệp tiên sinh thì quý giá vô cũng, cô ấy là con gái của Lạc Đế Thân Vương, tên là công chúa Thi Mạn. Cô ấy còn có tên tiếng Trung là Thi Âm Âm, một cái tên có ý thơ. Cách đây không lâu, nghe nói Thi Mạn công chúa đã đến Trung Quốc chúng ta học ở trường Học viện âm nhạc Trung ương một thời gian, mà cô ấy cũng đã có học vị ở đại học Cambrige, một cô nàng giỏi ca múa.
Baba Rudge cười nói.
- Công chúa, cái này, Baba Rudge, nếu thân vương thật sự hiếu khách, đổi cô khác tôi cũng chấp nhận. Còn Thi Mạn công chúa, thì tôi không dám.
Diệp Phàm vội vàng từ chối nói, bụng nghĩ làm xong thì chắc chắn khó mà thoát được, tuy nói cô khá xinh đẹp. Nhưng cái đó là mầm tai họa. Đem về cho Khuynh Thành hoặc Viên Viên thấy thì không ghen điên lên mới là lạ.
- Diệp tiên sinh, cái này tuyệt đối không được. Lạp Lạc Đế thân vương rất thật lòng, nếu ngài không nhận ý tốt của ông ấy, thì trở thành kẻ thù rồi. Bởi vì, đó là nỗi sỉ nhục của thân vương, trên thực tế thân vương rất ít làm những việc như vậy, tôi sống ở Vương quốc Thái Lan, đến trang viên này cũng có năm sáu năm rồi, đây là lần đầu tiên tôi thấy.
Baba Rudge vẻ mặt khó xử bộ dáng.
- Cái này thật đúng là phiền toái.
Diệp Phàm lắc lắc đầu, ngồi trên sô pha, Tề Thiên cười gượng chạy tới, châm thuốc cho hắn, vẻ mặt đáng khinh, cười nói:
- Đại ca, có gì phiền toái đâu, làm xong rồi đi luôn mà.
- Làm xong rồi đi à? Cô ấy là công chúa đấy, hình như còn là con ruột của thân vương nữa, cậu nghĩ lại xem, có hậu quả gì?
Diệp Phàm tức giận hừ nói, liếc nhìn Tề Thiên một cái, thằng nhãi này sợ tới sắp tuột xuống ghế sô pha rồi, phỏng chừng là sợ Diệp Phàm thưởng cho gã một hạt dẻ.
Này còn thật là khó xử, không làm thì khinh thường thân vương, thành kẻ thù… Hạ Hải Vĩ thở dài một tiếng, đột nhiên hỏi:
- Baba Rudge, nếu thân vương nhiều năm như vậy cũng chưa hiếu khách như vậy, hôm nay lần đầu gặp mặt mà đã hiếu khách như vậy, chuyện này có nguyên nhân?
- Ừ, thân vương kỳ thật rất thích võ thuật của Trung Quốc chúng ta, nói người TQ chúng ta có võ công. Vừa rồi vị Dương tiên sinh kia giới thiệu nói các vị đều là cao thủ võ lâm , thân vương lập tức đã hứng thú.
Bởi vì thân vương cũng là cao thủ Thái quyền, nếu tính theo cấp bậc ở đây, thì ông ấy cũng là thái quyền sư tứ đẳng.
Hình như có chút giống với cảnh giới Quốc thuật của nước ta, cũng chính là cao thủ tứ đẳng. Mà con trai của thân vương là Lạp Mông cũng là dũng sĩ, thái quyền tam đẳng.
Bọn họ ở đây nếu đạt tới ngũ đẳng có thể phong Thái quyền vương, tam đẳng chỉ có thể là Thái quyền thủ, dưới tam đẳng đều kêu Thái quyền thủ, tứ đẳng xưng Thái quyền sư.
Thân vương vẫn chưa lên được ngũ đẳng nên rất tiếc nuối.
Baba Rudge nói. Liếc nhìn Diệp Phàm một cái, còn nói thêm:
- Thân vương chắc chắn là sùng bái Diệp tiên sinh, bằng không, làm sao đến cả công chúa Thi Mạn cũng ép đến . Hơn nữa, thân vương khả năng còn bảo Lạp Mông bái sư nữa, nguyện vọng lớn nhất của thân vương chính là Lạp Mông có thể đột phá lên trình giống như ông ấy, tranh thủ đến danh hiệu quyền vương, này cũng là vì vinh quang của gia tộc Lạp Lạc.
- Haiz, đại ca, xem ra nắm đấm cũng có lợi, có hại. Cái này gây phiền toái rồi. Bọn em giải quyết xong thì có thể phủi mông đi là xong, còn đại ca thì muốn đi cũng không được.
Lô Vĩ thở dài, kỳ thực thằng nhãi này cũng có chút "vui vẻ khi người khác gặp họa", chỉ là chưa biểu hiện ra ngoài thôi.
- Baba Rudge, ông có một chút liên hệ với thân vương, tôi có thể dạy ông ta hai tay, nhưng, công chúa Thi Mạn thì thôi đi, hoặc là đổi cô khác, ở đây có cô nào từ Nhật Bản đến không? Chọn cho em nào tử tế chút là được rồi. mẹ kiếp, tôi cũng muốn gái của nước mặt trời mọc này.
Diệp Phàm nói.
- Cái đó, tôi thử xem, hỏi ý kiến thân vương đã.
Baba Rudge đến phòng gọi điện thoại.
- Không ngờ còn có trò này nữa, thật là có chút bất ngờ.
Hạ Hải Vĩ thở dài.
- Anh Hạ, có gì không ngờ? Đây chính là dị quốc diễm ngộ. Đối phương thì đã được kiểm tra qua, cứ yên tâm mà dùng đi?
Tề Thiên thì chẳng thèm quản nhiều như vậy, có lẽ thằng nhãi này " nóng ruột" lắm rồi. Chủ yếu là thân phận của Baba Rudge, Tề Thiên đã rõ cho nên hoàn toàn yên tâm.
- Thôi vậy, nhập gia tùy tục.
Diệp Phàm thở dài, có chút buồn bực.
- Diệp tiên sinh, thân vương nói, ngài là khách quý của ông ấy. Lúc rảnh khi còn muốn thỉnh giáo luận bàn mấy chiêu với ngài..
Về phần công chúa Thi Mạn, là thành ý của ông ấy, là sự tôn trọng của một Thái quyền sư với một Thái quyền vương lục đẳng…
Thi Mạn từ nay về sau sẽ là người vợ Thái Lan trung thành nhất của ngài, cô ấy sẽ ở Thái Lan để sinh và nuôi dạy con cái, cô ấy sẽ không gây phiền toái cho ngài đâu.
Người TQ các vị là chế độ một vợ một chồng, điều này thân vương cũng hiểu. Về sau, mỗi năm Thi Mạn có đến TQ hay không thì đó là chuyện của ngài, con gái đi lấy chồng, muốn làm cái gì, thân vương cũng không can thiệp.
Baba Rudge nói.
- Thái quyền vương lục đẳng, ai nói tôi là lục đẳng?
Diệp Phàm có chút tức giận nói.
Baba Rudge nói:
- Các vị có thể bắt Cái Mạc Dã đến, nghe nói thủ hạ của hắn Pakse Los là Thái quyền vương lục đẳng cũng bị ngài phế. Phải biết rằng, bình thường Pakse Los là người cao ngạo như thế nào…
- Mẹ kiếp, đúng là người sợ nổi tiếng, lợn sợ béo. Cái này, đúng là gây ra phiền toái rồi.
Diệp Phàm thở dài, bóp đầu mẩu thuốc lá, sau đó quay sang mọi người quát:
- Đi ngủ đi, chúng ta đều là đàn ông, trời đất cũng không sợ, chẳng lẽ lại sợ một đứa con gái hay sao?
- Đúng.
Hạ Hải Vĩ đi đầu, hừ một tiếng, rồi ai trở về phòng người nấy.
Căn phòng của Diệp Phàm, bên trong là ba phòng ngủ một phòng khách, bàn làm việc, phòng khách, bàn ăn…cái gì cũng không thiếu.
Diệp Phàm vừa vào cửa, Thi Mạn liền đứng lên, giơ tay phải giúp Diệp Phàm cởi quần áo. Diệp Phàm gật đầu tỏ vẻ cảm ơn.
- "Tướng công", nước đã chuẩn bị xong rồi, để em tắm cho ngài nhé.
Thi Mạn không ngờ lại giống như một phụ nữ cổ đại, gọi "tướng công", Diệp Phàm lập tức sửng sốt, nhìn cô chằm chằm.
- Ngài chắc chắn là cảm thấy kỳ lạ. Thực ra, Trung Quốc các ngài gọi là ông xã, tuy nhiên em lại thích văn hóa cổ đại Trung Hoa, cho nên, tướng công và ông xã cũng như nhau, đúng không? Nếu ngài ngại thì em sẽ thay đổi.
Thi Mạn nói tiếng phổ thông khá chuẩn.
Diệp Phàm cười nói:
- Ở đây em là chủ, tôi phải tôn trọng em, tuy nhiên, gọi là tướng công thì có vẻ hơi sớm, cứ gọi tôi là Diệp tiên sinh, có được không?
- Không sớm nữa đâu, từ giờ em là của ngài rồi. Nếu tướng công không cần em thì gia tộc Lạp Lạc sẽ đuổi em đi mất, em sẽ thành cô nhi.
Thi Mạn đúng là biết ăn nói. Nói tới đây, không ngờ khóe mắt còn rơm rớm.
- Được rồi, tôi đi tắm một chút.
Diệp Phàm có chút phiền, phất phất tay, rồi đi vào phòng tắm, thấy một bồn tắm lớn. Sờ thấy nước ấm, hắn liền vào ngâm mình rất thoải mái.
Cửa nhẹ nhàng bị đẩy vào, biết Thi Mạn đến, Diệp Phàm liền nói:
- Vào đi.
Thi Mạn đã thay bộ áo ngủ bán thân trong suốt, toàn bộ gò bồng đảo quyến rũ hiện ra trước mắt Diệp Phàm, tuy nhiên vẫn có chút mông lung. Mặt cô liền đỏ bừng như gấc chín, vừa kiều diễm, vừa ướt át như một đóa hoa hồng đang nở rộ.
Bị diệp phàm nhìn lướt qua, lập tức thân mình run rẩy, đôi chân cũng đứng không vững.
- Em chưa giúp ai kỳ lưng chứ?
Diệp Phàm thản nhiên "hưởng thụ", nói.
- Chưa…chưa!
Thi Mạn gật gật đầu, tuy nhiên sau đó nói:
- Em đã qua huấn luyện chính quy, matxa kiểu Trung Quốc cũng từng học qua.
- Nghe nói, em được đào tạo chuyên sâu ở Học viện âm nhạc Trung ương, tốt nghiệp đại học Cambrige, em phải là người có tư tưởng "tiến bộ" mới đúng, tại sao lại chịu sự sắp xếp của cha mình như vậy? Tôi không nói là thân vương thế này thế khác, nhưng em không thấy sự sắp xếp này hoang đường hay sao?
Diệp Phàm nhíu mày, muốn thuyết phục cô từ bỏ.

Quan Thuật - Chương #1086


Báo Lỗi Truyện
Chương 1086/2839