Chương 1072: Anh đúng là bày trò xảo trá mà


- Lấy chút tiền chuyển nhượng, đây căn bản là trò xảo trá. "Văn học …". Một cái sân huấn luyện cũ nát, bị bỏ không mấy chục năm rồi. Cái nhà cũ nát ấy thì đáng bao nhiêu tiền chứ. Hơn nữa ở trên sườn núi. Cháu trả chú 50 triệu, chú bán cho cháu, thế nào?
Tề Chấn Đào đập xuống bàn một cái, có chút tức giận rồi.
- Chú Tề. Thực ra chuyện này cũng khó nói rõ được. Người ta cứ muốn giữ sân huấn luyện không tha, công trình quốc lộ Thiên Tường không thể đình công vô thời hạn được. Hơn nữa, mấy hôm trước tổng giám đốc Chu cũng đến hỏi thăm chỗ cháu. Cái văn phòng nát của cháu suýt nữa cũng bị phá rồi. Người đàn bà như tổng giám đốcChu cháu sao dám trêu ngươi được,
Diệp Phàm vội vàng kêu oan.
- Cháu to gan thật đấy. Một mình tổng giám đốc Chu thì có là cái quái gì. Trước đây cháu còn dám gọi Quách Phác Dương là lão già đấy còn gì.
Chuyện này là như thế nào? Càng làm quan to thì gan lại càng nhỏ à? Thôi được rồi không nói chuyện lung tung với cháu nữa. Muốn ban Điều hành đường Thiên Tường bỏ ra 50 triệu phí chuyển nhượng cho Ủy ban nhân dân Đức Bình là điều không thể được.
Quốc lộ Thiên Tường bắt đầu từ Đức Bình. Đức Bình nhận được bao nhiêu ưu đãi tôi không tính toán nữa. Chỉ riêng đường Thiên Tường đi từ thôn Đại Vũ qua vùng đất này ban Điều hành đã phải hỗ trợ hai mươi triệu rồi.
Tên mặt dầy Lô Trần Thiên của các anh sắp hết thời rồi. Cháu chỉ lấy bản hợp đồng mà dám đến đây đòi tiền.
Phó chủ tịch Tần suýt nữa tức điên lên rồi, phê bình Lô Trần Thiên ngay tại chỗ. Thế có khi lại hay, không lâu sau Trưởng ban tổ chức cán bộ Tỉnh ủy Lô lại đến biện hộ rồi.
Thật là thế chấp Ban điều hành quốc lộ Thiên Tường cho ngân hàng à? Nói thật, chuyện này không phải do một thằng nhóc như cháu điều chỉnh được. Đừng tưởng là giấu hết được tất cả mọi người.
Tề Chấn Đào gõ nhẹ lên bàn, nói thẳng vào mặt Diệp Phàm.
Vợ ông, Phong Nhã Mai đứng bên cạnh nhíu nhíu mày, không vừa lòng hừ nói:
- Ông Tề, cái miệng ông đúng là không nói nhỏ được, dọa tiểu Diệp sợ hết hồn rồi. Tiểu Diệp đừng để ý đến ông ấy. Ông ấy có biệt danh là " quả pháo lớn" cũng là do cái bộ dạng này đây.
- Nó. Nhát gan. Em đừng bị nó lừa.
- Tên nhãi này, gan to bằng trời rồi. Không ngờ dám giở trò lấy tiền ở Ban điều hành với anh. Còn tưởng là anh không biết. Đúng là con bê không có lương tâm.
Tề Chấn Đào suýt chút nữa tức điên lên chỉ Diệp Phàm nói.
- Chú Tề, mong chú bớt giận. Cháu cũng không có cách nào khác rồi.Văn phòng làm việc Cục Xây dựng sắp xong rồi. Cục tài chính lại nghèo không còn một đồng. Chẳng lẽ cháu lại phải đi cướp ngân hàng. Cho nên, đây là một ý kiến tồi nhưng mong chú Tề hiểu cho cháu một chút. Không được năm mươi triệu thì một nửa thôi thế nào ạ? Chủ tịch Lô cho người truyền xuống số tiền đó trực tiếp cấp cho Cục Xây dựng để xây phòng làm việc.
Diệp Phàm cũng biết Tề Chấn Đào đã đánh hơi được gì đó nên đành phải nói ra hết sự thật.
- Nhã Mai em thấy tên nhãi này không có ý tốt chưa?
Tề Chấn Đào làm cho vui vẻ, nghiêm khắc nhìn Diệp Phàm hừ nói:
- Thôi được rồi. Nếu Trưởng ban Lô đã gọi điện đến thì sẽ cho các anh ba mươi triệu.
- Vậy thì cảm ơn chú Tề.
Diệp Phàm kích động vội đứng lên.
- Cho anh ba mươi triệu không khó. Nhưng anh phải thành thật nói cho tôi biết tin Ngô Đạo Minh bị điều đến Việt Đông anh nghe được từ đâu? Đừng nói với tôi đấy là tin vỉa hè. Tôi chắc chắn là nếu thế thì anh không có gan dám trêu đùa Phó giám đốc sở Chu được.
Tề Chấn Đào quay lại vấn đề cũ. Mục tiêu lúc đầu là lật con bài cuối cùng này của Diệp Phàm.
- Cháu, cháu cũng chỉ là nghe Khuynh Thành nói vậy. Hôm trước nói chuyện với cô ấy. Lúc đó cháu hỏi cô ấy sang năm tốt nghiệp định sẽ làm gì? Cô ấy nói chúng cháu nói đến chuyện vấn đề giáo dục rồi. Sau đó cô ấy nói nghe nói Giám đốc sở Giáo dục tỉnh Ngô Đạo Minh sắp phải bị điều đến Việt Đông giữ chức Phó chủ tịch tỉnh. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Diệp Phàm bình tĩnh nói dối. Nhất định không thể để lộ con bài cuối cùng Kiều Viên Viên ra được. Chuyện này cứ coi là bí mật của Diệp Phàm là được rồi.
- Ôi. Chắc là cô Phượng này nghe lão già Phượng trong lúc nói chuyện vô tình nói ra. Xem ra chuyện này chắc là thật rồi.
Tề Chấn Đào không ngờ bị lừa rồi.
Phong Nhã Mai cũng cười nói:
- Cái cô Phượng đó có xinh không?
- Xinh đẹp như tiên nữ.
Tề Chấn Đào cười nói.
- Nhưng mà lại hơi lạnh lùng. Thằng nhóc như cháu, sau này cô ấy phải để anh xử lý thôi.
Trên mặt Tề Chấn Đào không ngờ lại hiện lên sự vui vẻ vì người khác gặp họa.
- Chú Tề này, cháu với cô ấy có quan hệ gì đâu. Cháu thu phục gì cơ chứ?
Diệp Phàm lúc này lại giả vờ ngốc nghếch.
- Cháu cứ giả vờ đi. Xem cháu giả vờ được đến bao giờ.
Tề Chấn Đào trừng mắt nhìn Diệp Phàm.
- Giả vờ gì chứ. Biết đâu tiểu Diệp thực sự không có ý gì với cô Phượng ấy. Hay là để cô Phong giới thiệu cho cháu một người. Trong tỉnh mình có không ít tiểu thư danh giá cũng không tồi. Ví dụ như con gái ông Lưu rất tốt. Còn nữa, lần trước cháu gặp cháu gái cô Bạch Tuyết rồi nhỉ. Cũng khá là xinh đúng không?
Phong Nhã Mai cười nói.
- Haha. Bạch Tuyết quả thực rất tốt. Tên nhóc này thấy thế nào, suy nghĩ chút đi. Cháu với cô Phượng không có quan hệ gì rồi thì tìm một người khác đi.
Tề Chấn Đào cười gượng nói. Không ngờ cũng muốn làm mối cho cháu gái mình rồi.
- Kìa chú Tề. Cháu bây giờ vẫn còn nhỏ. Mấy năm nữa mới tính đến chuyện ấy.
Diệp Phàm vội vàng nói rồi định chuồn luôn.
- Thấy chưa Nhã Mai. Tên nhóc này vừa thử đã lộ đuôi ra rồi. Còn nói là không có quan hệ gì với cô Phượng đó. Nhưng tên nhóc này cũng may mắn. Tề Thiên nhà chúng ta không có vận may này rồi. Ôi. Tiếc cho Triệu Tứ, cô gái tốt thế mà.
Tề Chấn Đào chỉ cái bóng chạy nhanh hơn thỏ của Diệp Phàm nói.
- Ai cũng có phúc. Tề Thiên nhà chúng ta bõ lỡ Triệu Tứ, biết đâu mai lại mang về cho anh một Phí Lục cũng không nói trước được.
Phong Nhã Mai không lo lắng.
- Phí Lục. Con gái Chủ tịch tỉnh Phí hình như không phải tên là Phí Lục nhỉ?
Tề Chấn Đào hiểu lầm rồi. Tưởng là đang nói đến con gái của Phí Mãn Thiên.
- Xem anh kìa. Em chỉ nói thế thôi mà anh hỏi đi đâu đấy?
Phong Nhã Mai tò mò hử hỏi.
- Tiếc là. Con bé Bạch Tuyết không có cái phúc này.
- Bạch tuyết không xứng với thẳng bé đó.
Tề Chấn Đào thở một hơi dài, yên lặng uống hết ly rượu vang trên tay.
- Anh Tề. Anh cũng đừng yêu cầu cao quá. Tề Thiên có thể cùng với hắn cũng là phúc của nhà họ Tề chúng ta.
Phong Nhã Mai cười nói.
- Ừ.
Tám giờ sáng hôm sau.
Diệp Phàm đúng giờ đến sở Tài chính tỉnh.
- Gọi hắn vào đi.
Khóe miệng Ngọc Sử cười nhạt.
Hừ nói:
- Tên nhãi này. Sông không chuyển thì núi chuyển, cuối cùng thì cậu lại về tay tôi rồi.
Ngọc Sử Giới cười nhạt, mở tay ra rồi lại nắm chặt lại. Có càm giác giống như có quyền chưởng đệ nhất thiên hạ.
- Phó giám đốc sở Ngọc. Tôi là Diệp Phàm của Cục xây dựng Đức Bình.
Diệp Phàm chào hỏi.
- Không phải giới thiệu nữa đâu. Chúng ta đã quen nhau lâu rồi.
Ngọc Sử Giới cười nhạt xua xua tay. Thư ký Lưu Kha đứng bên cạnh mặt có vẻ rất kinh ngạc nhưng lại cố giấu lại. Tự nhủ may mà vừa nãy mình còn khách sao với tên họ Diệp này, không ngờ lại là người quen của Phó giám đốc sơ Ngọc. Hắn vừa suy nghĩ vừa nhẹ nhàng đi ra ngoài, đóng cửa lại.
- Anh đến làm gì? Có gì thì nói đi. Thời gian của tôi có hạn. Ôi. Bận lắm. Một đống việc của sở Tài chính đang chờ tôi giải quyết. Nếu như muốn đến lấy tiền thì phải bước qua bậc thềm này đã.
Ngọc Sử Giới mượn cớ nói càu nhàu một trận. Kỳ thực là muốn nói khoe khoang mình. Ý là bây giờ mình đã là Phó Giám đốc thường vụ Sở rồi, có thể chủ trì công việc của Sở.
- Tôi đến để lấy tiền chuyển khoản bộ Tài chính cấp để cải tạo thành cũ thôn Đại Vũ, Đức Bình.
Diệp Phàm điềm tĩnh nói, đợi chiêu làm khó của Ngọc Sử Giới. Mà Ngọc Sử Giới cũng không có ý mời Diệp Phàm ngồi xuống, cứ thế để Diệp Phàm đứng thế nói chuyện.
- Bộ Tài chính rút khoản. Có khoản tiền này à? Nhưng đơn vị của Bộ Tài chính ở tỉnh Nam Phúc chúng tôi có đến vài cái. Số tiền này không chắc được gửi trực tiếp cho thôn Đại Vũ các anh cải tạo.
Ngọc Sử Giới thản nhiên liếc Diệp Phàm một cái, hừ nói.
- Sao có thể thế được. văn kiện đều đã được đưa đến Ủy ban nhân dân huyện Đức Bình chúng tôi rồi. Trong tay tôi vẫn còn một bản đây. Ông xem đi.
Diệp Phàm giả vờ vè ngạc nhiên, rút trong túi ra một tập văn kiện.
- Haha. Văn kiện? Tôi cũng có. Bộ Tài chính chỉ nói sẽ cấp một khoản tiền cho thôn Đại Vũ các anh họp Ủy ban, nhưng không nói khoản tiền này là của thôn Đại Vũ các anh. Có thể khoản tiền của các anh phải đợi thêm mới được ban xuống.
Chiều hôm qua bộ Tài chính giúp một đơn vị khác, cũng chính là thì trấn Cùng Đồng. Mà Phó chủ tịch thị trấn Cùng Đồng thành phố Thương Hải - Đường Đạt Phúc cũng đến đây rồi. Chúng tôi đã cho họ hai mươi triệu rồi.
- Sớm đã vào sổ sách rồi. Bên này bây giờ chỉ còn mười triệu thôi, trong khi còn hai đơn vị đang xin nữa. Các anh đến muộn quá rồi. Tiếc quá.
Ngọc Sử Giới cười nhạt lắc lắc đầu, thực ra là dang ngồi như chủ tọa xem tòa.
- Phó Giám đốc Ngọc, sao ông có thể mang tiền cấp cho thôn Đại Vũ chúng tôi cho trị trấn Cùng Đồng, thành phố Thương Hải được. Tôi không quan tâm ông đã rút cho ai. Dù sao thì ba mươi triệu đó của chúng tôi nhất định phải lấy lại. Sở Tài chính không thể chỉ còn mười triệu được.
Diệp Phàm tức giận rồi, lạnh lùng nói. Lão già này căn bản là muốn đùa giỡn mình mà.
- Đồng chí Diệp Phàm. Cậu bây giờ là thái độ gì đây?
Ngọc Sử Giới không cười nhạt nữa, gõ nhẹ bàn.
- Phó Giám đốc sở Ngọc, ông nói xem tôi có thái độ gì? Văn kiện này viết rất rõ ràng. Khoản tiền này là cấp cho thôn Đại Vũ chúng tôi cải tạo thành cũ. Các ông không có lý do gì để chuyển cho thị trấn Củng Đồng cả. Đó là tiền của thôn Đại Vũ chúng tôi.
Diệp Phàm chỉ vào văn kiện chất vấn.
- Có lý do hay không là do cuộc họp Đảng bộ tài chính quyết định. Không phải do anh chỉ đạo. Hừ.
Ngọc Sử Giới lập tức trở mặt, gõ mạnh lên mặt bàn, vọng ra ngoài hét:
- Tiểu Lưu, tiễn khách. Lần sau những tên lưu manh làm càn thế này thì anh phải thẩm tra lại một chút. Không phải ai cũng được vào văn phòng của tôi. Đây là sở Tài chính không phải sạp hàng vỉa hè để đùa giỡn.
- Bụp.
Diệp Phàm đập xuống bàn, chỉ Ngọc Sử Giới hừ nói:
- Ông nói ai làm càn? Ông nói ai là người mục nát? Hôm nay Phó giám đốc sở Ngọc không nói rõ ràng thì Diệp Phàm tôi cũng không đi.
Diệp Phàm cũng nói rõ. Ngọc Sử Giới rõ ràng là đang chọc tức mình mà. Đã đâm lao thì phải them lao, làm cho chuyện này lớn hơn một chút. Tốt nhất là làm to đến mức đưa lên lãnh đạo Ủy ban nhân dân tỉnh, xem Ngọc Sở Giới sẽ ăn nói thế nào?
- Đồng chí Diệp Phàm, đây là sở Tài chính, mong anh chú ý ảnh hường.
Lúc này, thư ký của Ngọc Sử Giới Lưu Kha lao vào kéo Diệp Phàm ra. Nhưng bị Diệp Phàm thuận tay đẩy ra, ngã đập vào tường.
- Làm phản rồi. Người đâu. Lôi hắn ra ngoài.
Ngọc Sử Giới vừa nhìn thấy cơ hội khó có được, lập tức mượn cớ làm to chuyện.
Theo tiếng hô, hai người bảo vệ vội vàng chạy vào. Hơn nữa, khu bên ngoài văn phòng cũng bị kinh động. Chỉ chốc lát sau, đã có gần mười người đến xem rồi.
Lúc đó, một người đàn ông vóc dáng thấp bé, mặc áo Tôn Trung Sơn, đầu thưa tóc, rất có khí thế từ chỗ mấy người bảo vệ tiến đến, nhíu lông mày nói:
- Ai ở đây làm loạn. Đây là đâu hả? Coi đây là chợ rau phải không?

Quan Thuật - Chương #1072


Báo Lỗi Truyện
Chương 1072/2839