Chương 1054: Lửa giận ngút trời của Yến tướng quân.


- Xin lỗi, đây là bí mật quân sự, tôi không thể lộ bí mật, dù ngài là Yến tướng quân cũng không được.
Tề Thiên hơi giận, giọng nói cũng cao hơn một chút.
- Đúng không vậy, đồng chí Tề Thiên, tôi nghi ngờ anh không chấp hành mệnh lệnh cấp trên truyền đạt.
Yến Thành liếc nhìn, kiên quyết ép xuống.
- Yến tướng quân, ông nói vậy là có ý gì. Tề Thiên tôi có gan trời hay sao, lẽ nào lại dám làm trái chỉ thị cấp trên? Cái này có thể phải lên tòa án quân sự đó.
Tề Thiên kiên trì, giờ đã đâm lao phải theo lao, bất kể giá nào.
- Tòa án quân sự, vừa hay, cách vách Báo Săn các anh. Để tôi gọi điện hỏi một chút.
Tào Quân Nghĩa nói xong thì gọi điện. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
"Mẹ nó, gọi điện thoại cái quái gì, cái rắm." Một tiếng thình thịch vang lên, bóng người thoáng qua, tên này hình như bị ai đá đụng vào bàn.
Chuyện rối loạn này, chắc chắn là kiệt tác của Diệp Phàm. Thấy Tào Quân Nghĩa năm lần bảy lượt ỷ thế ép người, Diệp Phàm sớm đã tức giận rồi.
Vì Mã Chiếm Khôi là hung nguyên hại chết cha Diệp Nhược Mộng, là một trong những hung thủ quan trọng nhất. Diệp Nhược Mộng, đó chính là vảy ngược của Diệp Phàm (Rồng có vảy ngược, động vào tất nổi giận), ai đụng vào coi như chắc chắn kẻ đó xui xẻo.
Diệp Phàm thẳng thế tiến lên, đẫm chân lên đầu Tào Quân Nghĩa, hung hăng đè xuống, đầu Tào Quân Nghĩa kia dường như sắp dẹp mất rồi, thằng nhãi này đau đến nỗi nước mắt nước mũi cùng nhau chảy ra, há mồm định nói nhưng căn bản Diệp Phàm không cho y cơ hội.
Còn Tề Thiên, sớm đã tròn mắt, trong lòng sớm giơ ngón cái thầm nói: "Đại ca đúng là cường nhân, đường đường là một Sư trưởng thực chức, nói đá là đá, nói giẫm là giẫm, khi nào ông đây mới có được phong cách như vậy."
Xung quanh vài tiếng súng vang lên, một số quan quân đổ ra cổng hét lớn:
- Dừng tay, to gan lớn mật, dám công kích Tào sư trưởng.
- Anh muốn làm gì?
Yến Thành đứng lên, đập bàn hét lớn. Ông ta đương nhiên không sợ, vì Tề Thiên là hàng thật giá thật, chẳng có ai mà dám đi giả mạo bộ đội Báo Săn.
- Những người khác đi ra hết, Yến tướng quân ở lại, hai đại tá kia cũng ở lại, bằng không đầu Tào sư trưởng này sẽ thành quả dưa bể đó.
Diệp Phàm lạnh lùng hừ giọng, dùng thêm sức ở chân, Tào Quân Nghĩa đau đến nỗi hừ hừ mãi.
Tề Thiên cũng bước lên trước, cầm súng chỉ vào đồ chơi phía dưới đũng quần Tào Quân Nghĩa, nói:
- Nếu không lui ra ông đây thiến y trước, đến lúc đó Tào sư trưởng là Tào Công công đấy.
Yến Thành nhìn một cái, hai đại tá ở lại, các quan quân binh lính khác đều rời khỏi xe chỉ huy. Tề Thiên tiến lên một bước, đóng cửa xe lại.
- Nói, Mã Chiếm Khôi giấu ở đâu?
Chân Diệp Phàm dùng thêm chút sức, Tào Quân Nghĩa nhăn mặt không hé răng.
- Không nói đúng không? Tề Thiên, bẻ ngón tay trước.
Diệp Phàm hừ giọng nói, sắc mặt tối lại.
- Em đến đây.
Tề Thiên cười bước lên giẫm nát đầu ngón tay Tan, mười ngón tay liền với tim, đau đớn đó, không phải người thường có thể chịu được. Nhưng, Tan là sư trưởng Sư đoàn dã chiến số hai, trong máu dù có phát hỏa rồi, nhưng vẫn không hé răng.
Khóe miệng hai đại tá kia co giật vài cái không dám có hành động gì, bọn họ hiểu, trong tay giờ không có súng, muốn đấu võ với Báo Săn thì chẳng khác nào làm bao cát.
Huống chi Tề Thiên còn là Trung đoàn trưởng trung đoàn số 2 Báo Săn, thân thủ đó, chắc chắn có thể đấu được với đại sư của Thiếu Lâm tự.
Hơn nữa, còn đáng sợ hơn là thanh niên trẻ đang giẫm chân lên đầu Tào sư trưởng kia, nhìn qua mới khoảng hai mươi tuổi, trên mặt còn cười tủm tỉm, về bản chất, hình như còn ác hơn Tề Thiên nhiều, hơn nữa quá to gan lớn mật. Nhìn tư thế, Tề Thiên có vẻ phải nghe theo lời chỉ huy của hắn.
Chẳng lẽ lại là lãnh đạo của Tề Thiên, thủ trưởng thân phận cao hơn Tề Thiên trong Báo Săn, không phải là người hai phó sư trưởng sư đoàn dã chiến số hai bình thường có thể chọc vào.
Hay là đặc công bí mật của cục tình báo, loại người này, thủ đoạn phi thường, nếu thực sự chọc giận hắn mất mũ quan là chuyện nhỏ, chạm đến vấn đề an toàn quân sự quốc gia thì có thể còn phải rơi cả đầu. Hơn nữa, còn có thể bí mật xử bắn người trong nhà ngay cả xác cũng chẳng tìm thấy.
Yến Thành bị chọc giận, trợn to mắt, nhìn chằm chằm Diệp Phàm và Tề Thiên, giống như muốn cắn người.
Quát:
- Buông Tào sư trưởng ra, bằng không, cho dù anh có là lãnh đạo Báo Săn, Yến Thành tôi cũng phải kháng án lên tòa án quân sự.
Yến Thành căn bản không sợ thủ trưởng Báo Săn, dù là thủ trưởng số 1 của Báo Săn cũng chỉ là cấp sư trưởng, so với cấp bậc Phó quân đoàn trưởng như y thì vẫn thấp hơn. Cái này, dĩ nhiên là do Yến Thành không hiểu được chỗ lợi hại đích thực của Báo Săn.
Nên biết, Yến Thành muốn ngồi lên vị trí Quân đoàn trưởng quân đàn thứ hai của vịnh Lam Nguyệt, cũng chính là vị trí của Cố Thiên Kỳ kia, sau hậu trường thủ trưởng cũng phải trưng cầu ý kiến của Báo Săn, Đại soái tổ thứ tám Tổ đặc nhiệm A gật đầu mới được.
Vì, quân đoàn hai đại khu Lĩnh Nam, đóng quân ở vịnh Lam Nguyệt, kỳ thực là phối hợp với Báo Săn, nói trắng ra là, quân đàon thứ hai chính là đội dự bị chạy việc vặt cho Tổ nòng cốt thứ tám.
Có chuyện gì khẩn cấp yêu cấu bọn họ phối hợp thì quân đoàn hai mới xuất động. Nhưng, loại cơ hội này tỷ lệ xuất hiện bằng không.
Nên,bối cảnh sau lưng Báo Săn đích thực rất đáng sợ. Nếu không, trước kia Thiếu tướng quân đoàn trưởng Cố Thiên Kỳ gặp Đại tá Thiết Chiêm Hùng sao cũng phải hơi nhượng bộ.
Đó là vì Cố Thiên Kỳ hiểu rõ sứ mệnh của mình. Trong hình huống khẩn cấp, đại soái Tổ nòng cốt thứ tám có quyền chỉ huy Quân đoàn trưởng quân đoàn thứ hai.
- Câm miệng ngay cho ông đây, còn rống lên thì cẩn thận cái ánh trăng trên vai ông đấy.
Diệp Phàm hét lên với Yến Thành, vô cùng ngang ngược. Đương nhiên, đã làm hai đại tá hoàn toàn bị chấn rớt tròng mắt. Chính Tề Thiên trong lòng cũng thầm chửi thề.
Yến Thành tướng quân dáng người tương đối cao lớn, môi run rẩy, giận đến nỗi suýt chút nữa nói không ra tiếng, chỉ vào Diệp Phàm nói:
- Được,… được. Tên nhóc mày, mày là bộ đội ở đâu, xưng tên ra đi, ngay cả ánh trăng cũng dám nói ra à.
"Ánh trăng" dĩ nhiên là chỉ thiếu tướng Lãm Chi Liễu cấp trên của Yến Thành.
- Diệp Phàm, cục Xây dựng địa khu Đức Bình.
Diệp Phàm thản nhiên liếc nhìn Yến Thành, rồi nói với Tề Thiên:
- Còn chưa động thủ?
- Vâng, động thủ ngay đây.
Tề Thiên nói, hung hăng đưa chân dẫm nát ngón tay của Tào Quân Nghĩa, tiếng răng rắc nhỏ phát ra.
Nhưng, Tào Quân Nghĩa thực sự cứng đầu, không chịu nói. Thằng nhãi này đã quyết tâm rồi, hoàn toàn trong tư thế lợn chết không sợ nước sôi. Nói ra chắc chắn xong đời, không nói chắc chắn không việc gì, chỉ cần qua được, chắc chắn Tào gia đã nghe được tin tức.
- Gọi Lô Vĩ vào.
Diệp Phàm hừ giọng nói, một lúc sau Lô Vĩ bước vào.
- Lục soát đi, xe chỉ huy to vậy, có thể để người ta trốn không?
Diệp Phàm vì ánh mắt của Trần Quân, đã biết Mã Chiếm Khôi chắc chắn được giấu trong xe, nên mới chắc chắn như thế.
Lô Vĩ là cao thủ trong việc soát người, tuy nói xe chỉ huy rất to, cuối cùng cũng đã tìm được Mã Chiếm Khôi dưới gầm giường ngủ của Tào Quân Nghĩa.
Mặt Tào Quân Nghĩa lập tức trắng bệch.
- Yến tướng quân, đây là Tào sư trưởng đang chứa chấp tội phạm giết người Mã Chiếm Khôi do Cục công an địa khu đang bắt giữ. Nghe nói trước khi Mã Chiếm Khôi chuyển nghề là cấp duwois của Tào Quân Nghĩa, quan hệ hai người tốt lắm. Cùng Mã Chiếm Khôi…
Diệp Phàm bình tĩnh đem chuyện Lâm trường Cảnh Dương kể cho Yến Thành nghe.
Mặt Yến Thành, từ nhiên trương lên như màu gan lợn.
- Yến tướng quân, chúng tôi dẫn người đi, ông đồng ý không?
Diệp Phàm hỏi.
- Cái rắm, tôi là người của quân đội, cục Công an thành phố Mặc Hương còn quản không được ông đây.
Tào Quân Nghĩa hổn hển.
Nếu thực sự để Diệp Phàm đưa về Cục Công an, ắt hẳn mình xong đời. Nếu để Quân vụ đến xử trí, Tào gia còn có không gian hoạt động. Hoàn toàn có thể dàn dựng một chút, chẳng hạn lấy cớ không biết gì làm lấy lệ cho qua.
- Đồng chí Diệp Phàm, đồng chí Tào Quân Nghĩa là sư trưởng sư đoàn dã chiến số 1, muốn hỏi gì thì phải do đồng chí phòng quân vụ Quân đoàn thứ 2 hỏi. Chỗ các anh, không có quyền đưa anh ta đi.
Yến Thành nhíu mày, dù nói vô cùng tức giận vì những chuyện Tào Quân Nghĩa đã làm, nhưng vẫn phải tranh giành lại thể diện.
- Yến tướng quân, Tào Quân Nghĩa có liên quan đến việc chứa chấp tội phạm giết người, hơn nữa, Mã Chiếm Khôi còn trộm cây tùng đỏ dại của quốc gia đem ra nước ngoài, lại còn giết người.
Đã tạo nên nguy hại đối với quốc gia. Tào Quân Nghĩa một khi đã bảo vệ anh ta như vậy, đã biết Mã Chiếm Khôi phạm tội mà còn lợi dụng xe chỉ huy quân đội lén đưa anh ta ra ngoài, chứng tỏ hai người sớm đã cấu kết với nhau.
Tôi rất nghi ngờ động cơ của Tào Quân Nghĩa. Chuyện này, bộ đội Báo Săn chúng tôi có quyền hỏi. Hôm nay, tôi đại diện bộ đội Báo Săn, chính thức đề xuất quân đoàn hai đồng ý cho giải Tào Quân Nghĩa đi.
Nếu Yến tướng quân nhất định không đồng ý, Tề Thiên tôi đây sẽ xin chỉ thị của Phó sư trưởng Mã, lãnh đạo tối cao của Báo Săn, để ông ấy cùng Quân đoàn trưởng Cố Thiên Kỳ can thiệp.
Tề Thiên ưỡn ngực, đưa Báo Săn ra. Lý do cậu ta nói ra có chút gượng ép.
Nhưng, trong đầu Yến Thành đang suy nghĩ.
Một lát sau, gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc nói:
- Nếu anh đã đại diện bộ đội Báo Săn hỏi đến việc này, Yến Thành tôi chẳng có gì để ngăn cản. Nhưng, tôi yêu cầu anh đem thủ tục dẫn người chính thức. Bằng không, khi Quân đoàn trưởng Cố hỏi tôi chẳng biết giải thích thế nào. Dù sao, đồng chí Tào Quân Nghĩa cũng chỉ mới bị nghi, chưa định án.
- Tôi sẽ xin chỉ thị của Phó sư trưởng Trương Cường.
Tề Thiên thấy Diệp Phàm liếc mắt nhìn, lập tức nói. Nếu xin chỉ thị Mã Thượng Chí thằng nhãi này nhất định sẽ gây khó dễ, có lẽ còn trách mình bắt chó đi cày, xen vào chuyện người khác.
Dù sao, chuyện này cũng liên quan đến một vị sư trưởng Tào Quân Nghĩa, hơn nữa, Tào Quân Nghĩa là người Tào gia Bắc Kinh, điểm này mọi người đều biết. Mã Thượng Chí chắc chắn không muốn vì một chuyện nhỏ bé ở địa phương rắm đó mà đắc tội với đại gia tộc Tào gia Bắc Kinh.
Cho nên, chi bằng xin chỉ thị của Trương Cường. Tuy phân lượng nhẹ một chút, nhưng phù hợp trình tự thủ tục công việc của Báo Săn.
Tề Thiên đem chuyện này kể lại rõ ràng, Trường Cường chẳng nói câu nào, lập tức đồng ý, hơn nữa, còn truyền đạt tin tức cho Yến Thành qua điện thoại, Yến Thành không phản đối nữa, trơ mắt nhìn Tào Quân Nghĩa và Mã Chiếm Khôi bị Tề Thiên, Lô Vĩ áp giải đi.
Cửa xe chỉ huy đóng thịch một cái.
Bên trong còn lại một mình Yến Thành.
- Quân đoàn trưởng Cố… Báo Săn kiêu ngạo tôi không nói, Tào Quân Nghĩa đúng là đã làm sai. Nhưng, vị cục trưởng cục xây dựng địa khu Đức Bình tên Diệp Phàm có lý do gì mà lại phối hợp cục Công an thành phố Mặc Hương tới bắt người, hơn nữa còn đả thương Tào sư trưởng.
Cái này quả là coi Quân đoàn thứ 2 chúng ta như đất cát rồi, hơn nữa, còn kêu gào đòi hái sao Kim tướng quân trên vai tôi nữa, tên nhãi này ngay cả Cảm Lãm Chi cũng dám gọi ra, còn gọi là "nguyệt nga" nữa.
Ai cho hắn ta có quyền phỉ bang tôi. Tôi xin đồng chí phòng Quân vụ quân đoàn thứ 2 đến Đức Bình can thiệp một chút, bảo Bí thư, Chủ tịch địa khu Đức Bình nhắc nhở. Ngông cuồng quá rồi.
Yến Thành thực sự có chút không phục, đem chuyện này nói lại. Dĩ nhiên, đề xuất nhắc nhở là nói nhẹ đi, kỳ thực vấn đề tương đối lớn. Trong lời nói có ý cáo trạng rồi.

Quan Thuật - Chương #1054


Báo Lỗi Truyện
Chương 1054/2839