Chương 679: Rắp tâm làm loạn


-Phải tỉnh lại, thật sự tỉnh lại!

Đột nhiên An Tại Đào vỗ bàn, dằn giọng nói, vẻ mặt rất dữ dội. Mọi người im lặng không nói, không khí trong phòng hội nghị lặng lẽ và nặng nề khác thường, chỉ có thể nghe thấy tiếng thở gấp gáp của một số người.

Ai cũng hiểu, đây là An Tại Đào nói tới ai. Nhưng không ai ngờ là Bí thư Thành uỷ An Tại Đào luôn luôn điềm tĩnh, lại kích động như thế, nổi giận như thế, như thể không nể nang lưu tình với bất cứ ai, lập tức "độp" trực tiếp vào mặt.

An Tại Đào lẳng lặng chăm chú nhìn mọi người, ánh mắt linh hoạt, sắc bén chợt loé lên, lướt ngang khuôn mặt xanh mét của HầÂu Dương Minh. Hôm nay hắn "ra oai", một nửa là tức giận thật, một nửa là cố ý "diễn". Đương nhiên, là cán bộ lãnh đạo cao cấp, hiện giờ An Tại Đào không thể công khai bộc lộ tình cảm thật của bản thân. Bất luận thái độ hay cử chỉ nào cũng đều có chứa một "sắc thái" nhất định.

Trong lòng hắn hiểu rất rõ, HầÂu Dương Minh lấy thân phận "người mới", làm bộ làm tịch đối với công tác chuẩn bị xây dựng trường Đại học Bách Khoa Đông Sơn để gây khó dễ cho đám người Mã Minh Cơ, không đến mức nhằm vào mình mà khiêu khích, nhưng chắc chắn đây là một sự thăm dò, hay nói đúng hơn, là một sự thăm dò mang tính tấn công.

HầÂu Dương Minh muốn biết An Tại Đào sẽ phản ứng như thế nào. Là giận tím mặt hay im lặng, nếu hắn tức giận, y sẽ có biện pháp, mà nếu hắn im lặng, kế tiếp y sẽ lấn tới thêm một bước mạnh mẽ hơn.

Thật ra, đối với An Tại Đào, cho dù HầÂu Dương Minh thăm dò hay khiêu khích, cũng đều như nhau. Là một Bí thư Thành uỷ nắm hoàn toàn quyền lực trong tay, An Tại Đào tuyệt đối sẽ không cho phép có người công khai xâm phạm quyền uy của mình, ai cũng không thể!

Phải cho những người này hiểu được, quyền uy của nhân vật số một là không thể xâm phạm, tuyệt đối không có ngoại lệ. Cho nên, hắn nửa thật nửa giả "ra uy", đương nhiên là nhằm vào HầÂu Dương Minh, nhưng đồng thời cũng "cảnh cáo" các lãnh đạo khác.

-Bí thư An, các đồng chí, xảy ra chuyện thôn dân quấy rối việc đo đạc chuẩn bị xây dựng công trình trường Đại học Bách khoa Đông sơn, là Chủ tịch thành phố, tôi có trách nhiệm. Bởi vì gần đây công tác ở thành phố bận rộn, tôi dành tương đối ít thời gian và sức lực cho công tác chuẩn bị xây dựng trường đại học, nắm tình hình chưa đủ nhanh và cụ thể. Ở đây, tôi đại diện cho bộ máy Uỷ ban nhân dân thành phố và cá nhân tôi, nghiêm túc kiểm điểm trước Bí thư An và Thành uỷ.

Dương Hoa nhẹ nhàng nói:

-Sắp tới, tôi sẽ cùng với các cán bộ lãnh đạo được phân công công tác này, nỗ lực thực hiện công tác một cách tốt nhất, kiên quyết quán triệt tinh thần chỉ thị của Tỉnh uỷ và Uỷ ban nhân dân tỉnh. Xin Bí thư An yên tâm, xin các đồng chí giám sát.

Dương Hoa chủ động làm một phen kiểm điểm vừa xong, Mã Hiểu Yến, Cổ Vân Lan, thậm chí Trợ lý chủ tịch thành phố Tiết Liệt cũng đều đứng lên kiểm điểm, nhưng chỉ có HầÂu Dương Minh vẫn giữ sự im lặng khác thường.

Chuyện đã tới nước này, y vẫn còn có thể bình tĩnh, điều này khiến rất nhiều cán bộ cảm thấy ngờ vực khó hiểu. Theo lý, Bí thư Thành uỷ tức giận như vậy, y không tỏ thái độ đáp lại là không bình thường. Như thế sẽ bị coi là khiêu khích, sẽ khiến An Tại Đào phản ứng mạnh hơn.

Trong lòng HầÂu Dương Minh rất bình tĩnh, y không cho rằng An Tại Đào có thể làm gì được mình. Y cảm thấy mình hoàn toàn có thể dùng cách im lặng để đấu tranh với An Tại Đào, có vẻ đây là cách đơn giản và cũng là hiệu quả nhất.

Nhiều khi, miệt thị là cách phản kháng mạnh mẽ nhất. Rốt cuộc, HầÂu Dương Minh quyết định đáp lại cơn giận của An Tại Đào bằng thái độ miệt thị. Ngươi cứ việc giận, ta cứ việc im lặng, ngươi có thể làm gì được?

Nhưng HầÂu Dương Minh không thật sự hiểu An Tại Đào, chẳng những y đã coi thường An Tại Đào mà còn xem thường cả năng lực của hắn.

An Tại Đào thong thả đốt một điếu thuốc, trước đây, chỉ cần có người trong phòng không hút thuốc lá, hắn cũng không hút. Nhưng hôm nay, trong cơn thịnh nộ, dường như hắn đã quên mất thói quen tốt đẹp của mình.

Mã Hiểu Yến đưa ánh mắt dịu dàng nhìn hắn, im lặng không nói. Cổ Vân Lan cũng vậy, chỉ là, ánh mắt Cổ Vân Lan so với Mã Hiểu Yến kín đáo hơn nhiều.

An Tại Đào rít một hơi thuốc thật sâu, quay đầu nhìn Tiết Liệt - Trợ lý chủ tịch thành phố kiêm Bí thư Uỷ ban lao động khu xây dựng mới Phòng Sơn, thản nhiên nói:

-Tiết Liệt, kế tiếp, anh phải lập tức xử lý chuyện quần chúng tụ tập ngày hôm nay. Anh cứ nói với quần chúng, rằng Bí thư An nói, các khoản bồi thường sẽ căn cứ theo tiêu chuẩn quy định của nhà nước, không thiếu của mọi người xu nào. Tạm thời tài chính tỉnh chưa kịp rót xuống, hãy sử dụng tài chính thành phố thay thế. Sau khi xong, anh lập tức đi mời đồng chí bên Viện thiết kế quy hoạch quay lại, bảo đảm công tác thăm dò khảo sát hoàn thành thuận lợi. Mấy ngày này, dù anh không làm bất cứ chuyện gì, cũng phải hoàn thành cho được chuyện này. Nếu để xảy ra sơ xuất gì, tôi sẽ hỏi tội anh!

Trong lòng Tiết Liệt run lên, vội đứng dậy kính cẩn trả lời:

-Tôi hiểu, Bí thư An, chúng tôi nhất định kiên quyết hoàn thành nhiệm vụ Thành uỷ giao cho!

An Tại Đào gật đầu:

-Tốt, tôi chờ xem hành động thực tế của các đồng chí. Hội nghị hôm nay là bàn về công tác phối hợp chuẩn bị xây dựng Đại học Bách khoa Đông Sơn, tôi, với tư cách là thành viên tổ lãnh đạo công tác chuẩn bị xây dựng Đại học Bách khoa Đông Sơn của tỉnh kiêm Chủ nhiệm ban chuẩn bị xây dựng, ngồi ở đây thảo luận với mọi người, bàn công tác.

An Tại Đào phất phất tay:

-Căn cứ vào tình hình và công việc thực tế của thành phố, đồng chí Dương Hoa chủ trì toàn diện công tác của Uỷ ban nhân dân thành phố, đồng thời phải dành thời giantheo dõi công tác chuẩn bị xây dựng trường đại học…Lão Dương, đây chính là nhiệm vụ hai chúng ta cùng nhận lãnh, cô phải chịu vất vả một chút, người biết nhiều thì cực nhiều mà!

An Tại Đào mỉm cười với Dương Hoa, đây là nụ cười đầu tiên của hắn ngày hôm nay.

Dương Hoa gật đầu:

-Vâng, tôi hiểu, Bí thư An, sắp tới tôi sẽ dành nhiều thời gianhơn cho công tác chuẩn bị xây dựng.

-Tôi thấy công tác chuẩn bị xây dựng cũng nên điều chỉnh một chút. Đồng chí Hiểu Yến phải nắm bắt tốt công tác thường vụ của Uỷ ban nhân dân thành phố, hỗ trợ Chủ tịch thành phố Dương xử lý toàn diện công tác của Uỷ ban nhân dân thành phố, không còn thời gian, vậy thì để đồng chí Vân Lan chuyên trách đi. Công tác này hết sức quan trọng, có rất nhiều việc phải giải quyết, cần có người chuyên môn phụ trách. Lão Dương, tôi đề nghị các đồng chí điều chỉnh lại việc phân công, tạm thời rút bớt công tác phân công trước đây của Vân Lan, để cô ấy dành chủ yếu thời gian và sức lực cho chuyện này!

An Tại Đào nói một cách chậm rãi và rất rành rọt. Từ đầu đến cuối hắn không hề nhắc đến HầÂu Dương Minh, cứ như coi HầÂu Dương Minh đang ngồi kia là không khí.

Dương Hoa hơi phân vân. Dù sao, việc phân công HầÂu Dương Minh hỗ trợ cô trong công tác chuẩn bị xây dựng trường đại học đã được xác định bằng văn bản do Uỷ ban nhân dân thành phố đưa ra, bây giờ lại gạt y ra một bên, xem ra có phần hơi quá. Nhưng nghĩ tới cơn thịnh nộ của An Tại Đào, Dương Hoa thầm cắn răng, làm như không có chuyện gì xảy ra.

-Căn cứ theo phân công của Uỷ ban nhân dân thành phố, tôi được giao nhiệm vụ hỗ trợ Chủ tịch thành phố Dương Hoa trong công tác chuẩn bị xây dựng trường đại học Đông Sơn. Đây là kết quả do tập thể bộ máy Uỷ ban nhân dân thành phố nghiên cứu, chỉ bằng một câu nói của Bí thư An, liền đem công tác của tôi giao cho đồng chí Vân Lan, xem ra xử lý công việc có phần qua loa như trò đùa rồi!

Đột nhiên HầÂu Dương Minh nói xen vào, giọng hơi gấp gáp.

Rốt cục ngồi không yên rồi sao? Không phải rất vững vàng bình ổn như núi Thái Sơn sao? Không phải đã bày mưu tính kế kỹ càng từ trước sáo? An Tại Đào quay lại nhìn HầÂu Dương Minh, trong lòng thầm cười lạnh. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://truyenyy.com

Nghe HầÂu Dương Minh nói xong, tất cả mọi người không kìm nổi hít một hơi khí lạnh. Rõ ràng là HầÂu Dương Minh muốn trực tiếp xung đột với An Tại Đào rồi. Với tính cách của An Tại Đào, hắn có thể va chạm kịch liệt với HầÂu Dương Minh không?

-Uỷ ban nhân dân thành phố phân công cho đồng chí Dương Minh công tác gì, tôi mặc kệ! Đó là vấn đề phân công công tác của nội bộ Uỷ ban nhân dân thành phố, là vấn đề Chủ tịch thành phố Dương quan tâm. Nhưng tôi là thành viên tổ lãnh đạo công tác chuẩn bị xây dựng của tỉnh, là Chủ nhiệm Banchuẩn bị xây dựng, tôi có quyền điều chỉnh phân công công tác chuẩn bị xây dựng cho nhân viên.

An Tại Đào cười nhạt:

-Đây là chức trách của rôi, cũng là quyền lực của tôi! Có ý kiến có thể giáp mặt đề nghị, mọi người có ai còn có ý kiến đều có thể nói thẳng với tôi. Chúng ta tiếp thu ý kiến quần chúng rông đường ngôn luận, mục đích chỉ có một, đó là đẩy mạnh công tác chuản bị xây dựng một cáh vững chắc, phối hợp với phía đại học, xây dựng thành công công trình Đại học Bách Khoa Đông Sơn, hoàn thành tốt đẹp nhiệm vụ Tỉnh uỷ và Uỷ ban nhân dân tỉnh giao cho chúng ta! Đây là nhiệm vụ chính trị hạng nhất, không có bất kỳ sự nhân nhượng nào.

An Tại Đào đột nhiên khoát tay:

-Nếu tất cả mọi người không có ý kiến, vậy chúng ta tan họp!

An Tại Đào vừa dứt tiếng, giọng nói thản nhiên, không nóng không lạnh của HầÂu Dương Minh liền vang lên, hôm nay dường như y đã quyết tâm "dây dưa" một mất một còn với An Tại Đào, tuyệt đối không nhượng bộ:

-Bí thư An, tôi còn muốn nói một chuyện.

-Cứ nói.

Vẻ mặt An Tại Đào không thay đổi, ngồi thẳng lên, lại đốt một điếu thuóc.

-Bí thư An điều chỉnh công tác của tôi, tuy tôi bảo lưu ý kiến nhưng phục tùng sự bố trí của lãnh đạo. Nhưng, ngay trước mặt Bí thư An, Chủ tịch thành phố Dương, Chủ tịch thành phố Mã, Chủ tịch thành phố Cổ và một số đồng chí khác, tôi còn muốn nói nhiều một chút, xem như kiến nghị công tác của cá nhân tôi. Dựa theo chế độ làm việc, đây là nguyên tắc cơ bản của chúng ta. Ý kiến cá nhân tôi là, trong khi thủ tục phê duyệt của các bộ và uỷ ban Trung ương còn chưa thực hiện xong, một số công tác có tính cơ sở đương nhiên có thể vội vàng, nhưng không thể tiến hành một việc mang tính thực chất như giải phóng mặt bằng được. Đây không phải là một vấn đề nhỏ, một khi thủ tục phê duyệt của cấp trên chưa xong, Uỷ ban nhân dân thành phố chúng ta làm vậy là vi phạm quy định, vi phạm pháp luật, phải gánh vác trách nhiệm. Một khi khiến quần chúng làm ầm ĩ lên, lại càng không thể cứu vãn!

Hơn nữa, tài chính thành phố ứng trước vốn để đền bù giải phóng mặt bằng là trái với chế độ tài chính, cũng là phiêu lưu tài chính rất lớn. Hơn nữa, hiện nay thành phố đang đẩy mạnh việc chữa bệnh miễn phí toàn dân, cần chi ra lượngtài chính rất lớn, tài chính vốn đã chịu áp lực rất lớn, nếu lại chi ra lượng tiền lớn như vậy, chỉ sợ sẽ gây ra thiếu hụt to lớn về tài chính.

Là uỷ viên thường vụ thành phố Phòng Sơn, Phó chủ tịch Uỷ ban nhân dân thành phố, tôi cực lực phản đối hành vi vi phạm quy định và lạm dụng chức quyền, bởi vì đây là hành vi hết sức vô trách nhiệm! Tôi kiên quyết phản đối, nếu Bí thư An khư khư cố chấp, tô không chỉ bảo lưu ý kiến, mà còn bảo lưu quyền phản ánh tình hình lên cấp trên!

HầÂu Dương Minh nói tới đây, đột nhiên ngẩng đầu lên, giọng chợt cao lên bát độ. Ánh mắt y sáng ngời, gắt gao nhìn thẳng vào An Tại Đào, vẻ mặt không ngờ lộ ra vẻ quyết đoán "cá chết lưới rách".

An Tại Đào lạnh lùng nhìn HầÂu Dương Minh, trong lòng thầm cười lạnh: đây là uy hiếp ta sao? Tốt, hôm nay ta sẽ để cho biết thế nào là uy hiếp!

-Chế độ là do người đặt ra, chấp hành chế độ cũng cần sự linh hoạt. Đồng chí Dương Minh là người học thức xuất thân từ trường Harvard nước Mỹ, sao không rõ điểm này? Không cần nói nước ta, ngay cả ở nước ngoài cũng là như thế. Hơn nữa, việc chúng ta làm không vi phạm quy định, mà là xử lý linh hoạt! Là dựa theo tinh thần quyết sách tập thể của Tỉnh uỷ và Uỷ ban nhân dân tỉnh, chứ không hề tuỳ ý làm bậy! Càng không thể nói là lạm dụng chức quyền này nọ!

Căn cứ chặt chẽ theo chế độ và quy định mà làm việc là tốt, nhưng, đối với đồng chí Dương Minh mà nói, trước hết hãy soi gương lại mình rồi hãy nói lời chính nghĩa. Nên làm như thế nào, tôi sẽ làm, các đồng chí đều sẽ làm, không cần đồng chí nhắc nhở. Đồng chí không cần xem nhẹ chỉ số thông minh của mọi người và lãnh đạo Tỉnh uỷ, đừng tưởng mình tài giỏi hơn người khác!

Đây không phải là vô trách nhiệm, mà là dũng cảm nhận chịu trách nhiệm. Nếu Đại học Bách Khoa Đông Sơn không thể đặt ở Phòng Sơn, việc xây dựng thất bại, đó mới là sự vô trách nhiệm lớn nhất, mới là sự vô trách nhiệm của bộ máy lãnh đạo Phòng Sơn chúng ta đối với bốn triệu dân thành phố Phòng Sơn!

Nếu phải chịu trách nhiệm, đương nhiên tôi – Bí thưThành uỷ và đồng chí Dương Hoa – Chủ tịch thành phố đứng ra nhận chịu trách nhiệm, chứ không quan hệ đến anh, đồng chí Dương Minh, về điểm này, anh có thể yên tâm! Cho dù là có xảy ra chuyện, cũng sẽ không ảnh hưởng tới tiền đồ của cá nhân anh đâu!

Về phần vấn đềtài chính của thành phố, tốt nhất là trước hết anh hãy điều tra nghiên cứu một chút chứ đừng nói ẩu tả. Làm sáo anh biết tài chính thành phố chịu áp lực vì ứng ra khoản tiền lớn? Anh căn cứ vào cái gì? Anh có biết năm ngoáitài chính Phòng Sơn thu vào bao nhiêu không? Năm nay chi bao nhiêu? Chữa bệnh miễn phí cần chi bao nhiêu? Ăn nói lung tung, không có nhận thức, không hiểu vấn đề, chỉ rắp tâm làm loạn!

An Tại Đào hỏi vặn liên tiếp với tốc độ rất nhanh, trong lúc nhất thời HầÂu Dương Minh không đáp được, sắc mặt đỏ bừng.

-Đương nhiên, anh có thể bảo lưu ý kiến, cũng có thể phản ảnh lên cấp trên, thậm chí có thể tố cáo tôi, đây là quyền lợi và tự do của anh. Là một cán bộ lãnh đạo và một công dân, anh có quyền của mình. Anh có thể sử dụng chúng bất cứ lúc nào, tôi sẽ mở to mắt chờ xem.

Bỗng nhiên An Tại Đào đứng dậy, phất tay, lãnh đạm nói:

-Tan họp!

Rồi hắn thong thả rời khỏi phòng họp.

Đám người Dương Hoa sắc mặt cũng âm trầm, đều lần lượt đứng dậy rời khỏi phòng hội nghị. Không ai đáp lai HầÂu Dương Minh. Rốt cuộc, HầÂu Dương Minh nói một phen, không chỉ chọc giận An Tại Đào, cũng khiến tất cả mọi người cảm thấy không thoải mái.

Còn lại một mình, HầÂu Dương Minh chậm chạp đứng lên, rời phòng họp sau cùng.

An Tại Đào vừa bước vào văn phòng, Dương Hoa liền theo sau. Đối với việc An Tại Đào và HầÂu Dương Minh công khai cãi nhau, ngoại trừ Mã Hiểu Yến, thì Dương Hoa và Cổ Vân Lan đều hơi lo lắng. không phải hai người lo An Tại Đào không đối phó được với HầÂu Dương Minh mà là lo lắng thế lực sau lưng HầÂu Dương Minh.

Tình hình xảy ra như hôm nay, HầÂu Dương Minh đã không còn đường lui. Y phải cùng An Tại Đào "tranh đấu" tới cùng. Nếu thấy năng lực cá nhân y không đủ, hiển nhiên y sẽ vận dụng bối cảnh của gia đình mình. Một khi cấp trên tạo áp lực, An Tại Đào có đủ sức gánh vác? Dù sao, đối với đám người Dương Hoa thì bối cảnh to lớn từ Bắc Kinh là một thứ lực lượng khổng lồ không thể ngăn cản nổi.

-Bí thư An…

Dương Hoa cười cười:

-Xin anh bớt giận, không đáng để chấp nhặt với y.

An Tại Đào thản nhiên cười:

-Không giận thì làm sao mà "bớt"? Cô yên tâm đi, Lão Dương, tôi không đến nỗi vì chuyện này mà rối loạn tay chân đâu!

-Bí thư An, không tức giận là tốt rồi. Người như thế không có chừng mực, thôi đi, đừng nói tới y nữa.

Dương Hoa cũng không biết nên nói như thế nào, bèn tán gẫu vài câu.

An Tại Đào nhìn Dương Hoa, khoé miệng khẽ hiện lên một nụ cười cổ quái:

-Nói thật đi lão Dương, có phải cô lo sợ tôi sẽ không chống đỡ nổi lực lượng từ Bắc Kinh?

Dương Hoa lúng túng cười, khuôn mặt quyến rũ đỏ ửng lên:

-Bí thư An, tôi…

-Cô băn khoăn như vậy là bình thường, không có gì lạ.

An Tại Đào thở phào một cái:

-Tuy nhiên, chúng ta không làm gì sai, tất cả đều có lợi cho sự phát triển kinh tế và xã hội Phòng Sơn, chỉ cần là đúng đắn, phù hợp với lợi ích của toàn bộ nhân dân thành phố Phòng Sơn, chúng ta đều có thể kiên trì thực hiện bằng được, không cần phải lo lắng. Hơn nữa, lúc này đây, còn có Tỉnh uỷ và Uỷ ban nhân dân tỉnh ủng hộ chúng ta, sợ cái gì? Tôi nghĩ rằng có người không nhận thức được tình thế. Nếu y muốn làm đến cùng, thì cứ để y tuỳ ý đi. Trời thì phải mưa, con gái thì phải lấy chồng, chúng ta không thể ngăn cản!

An Tại Đào thản nhiên cười:

-Cô về nói với các đồng chí trong ban chuẩn bị xây dựng, tranh thủ thời gian, cố gắng công tác, nên làm cái gì thì làm cái đó, trời sập thì có đất chống, xảy ra chuyện gì, còn có Bí thư An này chịu trách nhiệm. Mọi người cứ yên tâm công tác!



Đúng như Dương Hoa suy nghĩ, chuyện đã tới nước này, HầÂu Dương Minh đã không còn đường lui. Quay lại văn phòng của mình, HầÂu Dương Minh hơihối hận, y cảm thấy dường như mình quá vội vàng, có phần chín quá hoá nẫu, khiến An Tại Đào phản ứng mạnh mẽ, nhận được kết quả trái ngược.

HầÂu Dương Minh ngồi trầm ngâm thật lâu, thở dài một tiếng. Vốn y không muốn dùng đến sự hậu thuẫn của gia đình, nhưng lúc này, y không còn lựa chọn nào khác. Đã "trở mặt" với An Tại Đào, y chỉ có thể tiếp tục "đấu" tới cùng. Nếu không, uy tín của y tại Phòng Sơn sẽ xuống dốc không phanh, vừa mới nhậm chức liền lâm vào vũng vùn thật sâu, sau này càng khó khăn hơn.

Được làm vua, thua làm giặc, từ xưa đều thế! HầÂu Dương Minh hung hăng vỗ bàn, đột nhiên đứng dậy, cầm lấy điện thoại.

Quan Thanh - Chương #679


Báo Lỗi Truyện
Chương 679/739