Chương 653: Làm bậy thì không có đất sống (phần 4)


Trong phòng nghỉ, An Tại Đào và Dương Hoa thì ngồi ở phía bắc sofa, còn Mã Hiểu Yến và các Phó chủ tịch, trợ lý Chủ tịch thì ngồi đối diện. Đây đều là quy cũ. Bởi vì hai người là lãnh đạo chủ chốt của thành phố, nhất định phải có khoảng cách với những người khác. Loại quy cũ này tuy rằng không diễn đạt bằng lời, nhưng là người trong quan trường, không ai lại phá hư quy cũ đó.

An Tại Đào và Dương Hoa nghiêng đầu nói nhỏ vài câu. Còn các Phó chủ tịch khác thì cùng nhau trò chuyện. Chỉ có Triệu Kiến Quốc mơ hồ không nói chuyện với ai, chỉ ngồi bấm điện thoại. Còn các Phó chủ tịch khác cũng biết ông ta sắp được thăng chức, đồng thời cũng biết ông ta dạo này có chút kiêu ngạo nên vô tình cố ý không thèm quan tâm đến ông ta.

Ngồi một hồi, An Tại Đào muốn hút điếu thuốc nên đứng dậy bước ra phòng vệ sinh bên ngoài phòng nghỉ. Chưa hút hết điếu thuốc thì đã nghe tiếng bước chân, nhìn lại thì là Triệu Kiến Quốc.

An Tại Đào thản nhiên cười, không nói gì. Triệu Kiến Quốc miễn cưỡng cười:

- Bí thư An cũng hút thuốc à? Tuy nhiên, hút thuốc lá có hại cho sức khỏe, tôi khuyên Bí thư An nên cai thuốc đi. Cậu còn trẻ, sức khỏe là rất quan trọng. Không thì đến tuổi như chúng tôi, muốn khỏe cũng không khỏe nổi.

An Tại Đào lẳng lặng lắng nghe, không nói gì, nhưng miệng lại phun ra một ngụm khói. Đây là lần đầu tiên trong mấy năm gần đây, Triệu Kiến Quốc dùng giọng điệu bình đẳng, thậm chí là từ trên cao nhìn xuống mà nói với hắn. Bởi vậy cũng đủ để tỏ rỏ cảm xúc nội tâm của ông ta có sự thay đổi rõ rệt.

An Tại Đào nhẹ nhàng cười, rít một ngụm khói:

- Lão Triệu à, tôi cũng không phải là người ham mê nhiều thứ, chỉ có hút thuốc thôi nên khả năng cai cũng khó. Cuộc sống của con người chỉ ngắn ngủi trong mấy chục năm, chớ nên quản thúc mình làm gì. Muốn làm gì thì làm thế đó. Nếu không khi chết sẽ hối hận.

Triệu Kiến Quốc cười:

- Bí thư An tuổi trẻ đầy hứa hẹn, con đường làm quan trước mắt rộng mở. Làm gì mà giọng điệu nghe giống như mấy lão già chúng tôi vậy. Tuổi trẻ thì phải có tinh thần phấn chấn chứ.

An Tại Đào cũng cười, đầy thâm ý nói:

- Phó chủ tịch thành phố Triệu cũng vẫn chưa già mà. Đảng và nhân dân đang rất cần những đồng chí lão thành có kinh nghiệm như ngài.

An Tại Đào cố ý nhấn mạnh "Phó chủ tịch thành phố Triệu", Triệu Kiến Quốc đương nhiên là nghe ra sự trào phúng trong đó. Tuy nhiên, Triệu Kiến Quốc cũng không thèm quan tâm sự châm chọc khiêu khích này của An Tại Đào. Bởi vì lãnh đạo Ban tổ chức cán bộ Tỉnh ủy đã tìm ông ta nói chuyện. Trình tự khảo sát cơ bản đã chấm dứt, chờ trong hội nghị thường vụ Tỉnh ủy sẽ cùng với các cán bộ khác cùng nhau điều chỉnh.

Dựa theo thường quy và trình tự, vị trí Chủ tịch thành phố Lam Yên đã không thoát khỏi tay ông ta, cho nên Triệu Kiến Quốc giờ phút này tâm tình càng thêm thả lỏng. Cũng chính vì thế, khi đối diện với An Tại Đào, ông ta mới cố tình biểu hiện như thế.

- Haha, đúng vậy, những đồng chí lão thành như chúng tôi đối với sự nghiệp vì đảng và nhân dân cẩn trọng cả đời. Tuy rằng không bằng lớp trẻ, nhưng kinh nghiệm công tác vẫn phải có. Chỉ cần Đảng và nhân dân cần, chỉ cần tổ chức tín nhiệm thì những lão già như chúng tôi vẫn xung phong đi đầu. Có thể chiến đấu chứ không riêng gì những người trẻ tuổi.

Triệu Kiến Quốc không mặn không nhạt nói một câu.

An Tại Đào khóe miệng nhếch lên, bóp nát tàn thuốc trong tay, bỏ đi, không hề để ý đến phản ứng của Triệu Kiến Quốc.

11h34" ngày 13 tháng 10 năm 2005 là một ngày quan trọng trong lịch sử phát triển của thành phố Phòng Sơn. 11h15, năm ngày bán đấu giá xe công đã chính thức kết thúc.

Tất cả 521 chiếc xe công toàn bộ được bán ra ngoài. Lấy giá cả được bán ra thì buổi bán đấu giá này thành công vượt ngoài sức tưởng tượng của mọi người.

Nhân viên công tác của trung tâm quản lý xe và nhân viên của công ty bán đấu giá trong thời gian ngắn nhất đã đem số liệu tập hợp lên. Tiền Tuyết Lệ kích động đem số liệu được đóng dấu trình lên cho lãnh đạo thành phố.

Các lãnh đạo thành phố cúi người xem kỹ số liệu, trên mặt đều nở nụ cười thật tươi. Dương Hoa mỉm cười:

- Bí thư An, tình huống còn tốt hơn so với chúng ta dự tính. Điều này chứng minh quyết sách của Thành ủy là chính xác.

An Tại Đào cười ha hả:

- Đúng vậy, có khoản tiền này, chúng ta có thể làm nên đại sự. Chủ nhiệm Tiền, cô hãy lập tức sắp xếp, gọi một số phóng viên đến đây, chúng ta sẽ tổ chức một cuộc họp báo.

Sự kiện bán đấu giá xe công của thành phố Phòng Sơn ở tỉnh được xem là một sự kiện mới mẻ. Cho nên, hôm nay, khi hội bán đấu giá chấm dứt, các phóng viên truyền thông của thành phố, của tỉnh đều có mặt không ít. Đương nhiên, đây cũng là do Ban tuyên giáo Thành ủy và Ban tin tức của UBND thành phố phối hợp với nhau.

Tiền Tuyết Lệ kính cẩn mỉm cười:

- Vâng, Bí thư An, cuộc họp báo chúng tôi đã sắp xếp rồi. Xin mời các lãnh đạo tiến vào hội trường.

An Tại Đào hài lòng nhìn Tiền Tuyết Lệ, gật đầu:

- Được, tôi, đồng chí Dương Hoa, và thành viên bộ máy UBND thành phố sẽ tham dự cuộc họp báo này. Đúng rồi, Cục trưởng Cục Y tế Trương Trí Hằng có đến không?

Phó chủ tịch thành phố Cổ Lam do dự một chút, cười nói:

- Bí thư An, Trương Trí Hằng hẳn là đến rồi. Tôi đã bảo thư ký thông báo cho ông ta. Hẳn là ông ta đã đến.

An Tại Đào ồ lên một tiếng, khoát tay nói:

- Mau gọi cho Trương Trí Hằng, bảo ông ta cũng tham dự cuộc họp báo này.

An Tại Đào lời vừa thốt ra, ngoại trừ Dương Hoa, Mã Hiểu Yến, Cổ Lam là biết công tác của An Tại Đào, còn lại Phó chủ tịch thành phố Triệu Kiến Quốc, Vương Chí Quân, trợ lý Chủ tịch thành phố Cổ Vân Lan, Trang Ninh và Chu Quân thì không rõ ràng lắm An Tại Đào muốn làm gì. Cuộc họp báo đấu giá xe công, bảo Cục trưởng Cục Y tế đến tham dự làm gì?

Chẳng lẽ…? Cổ Vân Lan ánh mắt sáng ngời, nhìn thoáng qua An Tại Đào. Còn đám người Triệu Kiến Quốc thì hơi nhướng mày, cũng đoán được vài phần.

An Tại Đào đi đầu, Dương Hoa cùng với bộ máy thành viên của UBND thành phố theo thứ tự đi vào. Hội trường lập tức vang lên tiếng vỗ tay như sấm.

Lúc này cuộc họp báo quy cách hơi cao, nên người tuyên bố chủ trì không phải là lãnh đạo Ban tuyên giáo, lại càng không phải là Chủ nhiệm Ban tin tức, mà là Ủy viên thường vụ Thành ủy, Phó chủ tịch thường trực thành phố Mã Hiểu Yến. Sự biến hóa này, khiến cho các phóng viên cảm thấy tò mò và kinh ngạc, lắng yên xem động tĩnh. Nguồn truyện: TruyệnYY.com

Mã Hiểu Yến nhìn mọi người xung quanh, cất cao giọng nói:

- Bí thư An, Chủ tịch thành phố Dương, các vị bằng hữu giới truyền thông, các đồng chí, cuộc họp báo về buổi bán đấu giá xe công hiện tại bắt đầu. Sau đây, tôi xin giới thiệu tình huống cơ bản của buổi bán đấu giá này.

- Ở thành phố vì sao lại tổ chức bán đấu giá xe công hao tốn chi phí? Nguyên nhân thì có rất nhiều, nhưng một nguyên nhân quan trọng trong đó chính là…

Mã Hiểu Yến giơ cao tay:

- Đối với buổi bán đấu giá lần này, UBND thành phố rất coi trọng. Bí thư Thành ủy An, Chủ tịch UBND thành phố Dương đã nhiều lần ra chỉ thị quan trọng cho công tác trù bị bán đấu giá. Chủ tịch thành phố Dương đã mấy lần triệu tập quản lý của trung tâm quản lý xe và người của công ty bán đấu giá cùng nhau họp nghiên cứu xác định phương án bán đấu giá.

- Trải qua năm ngày bán đấu giá, hội bán đấu giá lần này đã thuận lợi hoàn thành. Có thể nói cho mọi người biết, hội bán đấu giá lần này rất thành công, đạt được thành quả huy hoàng. Toàn bộ 521 chiếc xe đã được bán ra ngoài. Tôi vừa mới nhận được số liệu cơ bản từ những đồng chí ở trung tâm.

Mã Hiểu Yến cười, giơ tờ giấy trong tay, liếc mắt nhìn mọi người rồi cất cao giọng nói:

- 521 chiếc xe bán ra thu vào được bảy mươi bảy triệu tám trăm chín mươi ngàn. Sau khi khấu trừ tiền thuê công ty bán đấu giá thì lần này tài chính của thành phố thu vào hơn bảy mươi bảy triệu.

Trong hội trường lập tức vang lên tiếng thì thầm to nhỏ và thán phục. Con số này vượt qua dự đoán của mọi người. Đây không phải là một con số nhỏ. Phải biết rằng, một huyện nhỏ thu vào một năm mới được hơn một trăm triệu đồng.

Chợt, trong hội trường vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt. Sau khi đợi cho tiếng vỗ tay ngừng, Mã Hiểu Yến mới cười nói:

- Sau đây, xin mời Phó bí thư Thành ủy, Chủ tịch thành phố Dương Hoa lên phát biểu.

Dương Hoa tiếp nhận micro, tổng kết lại kết quả của việc bán đấu giá lần này và những công tác cơ sở của UBND thành phố. Trong bài phát biểu, cô còn cố ý điểm danh khen ngợi sự cố gắng của trung tâm quản lý xe công Phòng Sơn. Tiền Tuyết Lệ ngồi ở dưới ghế, nghe như vậy thì trong lòng vui như tết. Cô hiểu được, dừng ở đây, công tác của cô xem như là đã có thành tịch. Dựa vào thái độ thân thiết của An Tại Đào và Dương Hoa đối với cô, cô như thấy được sự hy vọng sau này của mình.

Dương Hoa nói chuyện trong khoảng vài phút, sau đó liền cười nói:

- Sau đây, mời Bí thư An tuyên bố một chuyện đại sự, đồng thời ra chỉ thị trọng yếu.

Tuyên bố một đại sự? Những phóng viên ngồi ở dưới và có không ít những đại diện của các xí nghiệp cảm thấy tò mò, đều nhìn An Tại Đào bằng ánh mắt nghi hoặc.

Quan Thanh - Chương #653


Báo Lỗi Truyện
Chương 653/739