Chương 613: Chuyện Xưa không thể không nói cũa nử phóng viên va bí thư An (phần 2)


An Tại Đào đi đầu, Dương Hoa và Mã Dức Thắng theo sau, ba người cùng nhau tiến vào phòng làm việc của Trâu Đồng. Trong phòng làm việc, phóng viên CCTV ba người Chu Lan Lan và vài nhân viên công tác của Ủy ban Kỷ luật đột nhiên nhìn thấy ba người đứng đầu thành phố tiến vào, lập tức luống cuống chân tay.

- Bí thư An...

Một nhân viên công tác đi đầu vừa chào đón kính cẩn vừa bắt chuyện, liền bị Dương Hoa khoát tay áo trách mắng:

- Mấy người làm cái gì vậy, nhanh chóng rời khỏi. Chu Sổ, pha trà cho ba đồng chí phóng viên.

Chu Sổ ra hiệu bằng mắt với vài nhân viên công tác, ra hiệu các cô nhanh chóng rời khỏi, vài nhân viên công tác của Ủy ban Kỷ luật xám xịt mà rời đi. Chu Sổ cười rót trà cho ba người Chu Lan Lan. Ba người Chu Lan Lan mặt trầm như nước, không nói một lời mà ngồi ở đó. Chỉ có Chu Lan Lan ánh mắt thâm trầm không ngừng đảo qua trên người An Tại Đào, ánh mắt lóe lên, cũng không biết suy nghĩ cái gì.

Thấy ba phóng viên CCT nghênh ngang ngồi đó, ba lãnh đạo thành phố tiến vào trong phòng, nhưng các cô ngay cả đứng dậy cũng không, lễ phép cơ bản đều không có. Dương Hoa âm thầm nhíu mày. Tuy nhiên, chung quy là người một nhà đuổi lý, Dương Hoa cũng không đi so đo thứ này.

Dương Hoa tiến lên một bước, cười nói:

- Phóng viên Chu, tôi là Phó Chủ tịch thành thường trực thành phố Phòng Sơn Dương Hoa, vị này chính là Bí thư Thành ủy, Chủ tịch thành phố chúng tôi đồng chí An Tại Đào, đây là Phó Bí thư Thành ủy đồng chí Mã Đức Thắng, ba người chúng tôi nghe được tình huống lập tức tiến tới... Cho dù như thế nào, cách làm của bọn họ là không ổn thỏa, tôi đại diện Thành ủy và UBND thành phố tỏ vẻ chân thành xin lỗi ba vị phóng viên...

Lúc này Chu Lan Lan mới đứng dậy nhìn Dương Hoa thản nhiên cười:

- Chúng tôi cũng không bị thương tổn gì, nếu ba vị lãnh đạo tự mình tới xin lỗi, chuyện này bỏ qua. Đối với hành vi vô lễ của một số người, chúng tôi có thể không để ý tới.

- Nhưng chúng tôi tiến đến phỏng vấn, chưa chắc là phỏng vấn ngay mặt, hôm nay chúng tôi định vị là tin tức chiều sâu, không có khả năng xuất hiện chuyện khen ngợi, cho nên, nội dung phê bình thích hợp là cần và tất yếu... Cho nên, xin ba vị lãnh đạo tha thứ, một số nội dung chân thật trong cuộc phỏng vấn của chúng tôi, không thể cắt bỏ, thật có lỗi. Đương nhiên, lời nói không thỏa đáng cá biệt, lúc chúng tôi biên tập cắt nối tiết mục, sẽ cắt bỏ, nhất định sẽ không quên lưu lại mặt mũi cho các đồng chí lãnh đạo địa phương.

Giọng Chu Lan Lan rất dịu dàng, tuy rằng cô và Dương Hoa đứng đó đối mặt nói chuyện, nhưng Dương Hoa lại cảm thấy ánh mắt của nữ phóng viên này đặt trên người Bí thư phía sau mình.

Lúc này nữ phóng viên Vương Hiểu Bình cũng chen mồm nói:

- Đúng vậy, chúng tôi đưa tin chiều sâu, không phải khen ngợi cho địa phương nào cả.

Dương Hoa nhíu mày, đang muốn nói gì, lại bị ánh mắt An Tại Đào ngăn lại. An Tại Đào tiến lên, khẽ mỉm cười vươn tay:

- Xin chào, phóng viên Chu, tôi là Bí thư Thành ủy, Chủ tịch thành phố Phòng Sơn An Tại Đào, ta cũng xuất thân phóng viên, chúng ta coi như nửa đồng hành!

- Chúng tôi không sợ phê bình, bất kể lãnh đạo thành phố chúng tôi, hay là Thành ủy và UBND thành phố Phòng Sơn, hoặc là cán bộ Đảng ủy chính quyền các cấp của thành phố Phòng Sơn, cũng không sợ phê bình. Chúng tôi có thể nhận tin tức chính diện, đồng thời cũng có thể đối đãi chính xác tin tức tiêu cực. Cụ thể chuyện chính vụ công khai và quyền lực công khai lần này, bất kể là trong bộ máy chúng tôi hoặc ngoài xã hội, có nghi ngờ, tiếng nói bất đồng là rất bình thường. Chúng tôi nhiệt liệt hoan nghênh ngoại giới phê bình chỉ ra chỗ sai, bởi vì bản thân chúng tôi là một loại thăm dò cải cách, bản thân chế độ còn tồn tại tỳ vết nào, còn cần không ngừng hoàn thành tiến bộ trong công tác thực tiễn, trong giám sát công cộng hữu hiệu hữu lực.

An Tại Đào cười:

- Cho nên, tiết mục của phóng viên Chu thế nào, bất kể là tích cực hay tiêu cực, chúng tôi tuyệt đối không can thiệp bất cứ cái gì, đây là tự do tin tức truyền thống, chúng tôi tôn trọng công tác của các cô. Chẳng qua, đồng thời chúng tôi cũng hy vọng truyền thông có thể lý giải áp lực và khó xử của công tác địa phương, nếu có thể mà nói, phê bình phải tận lực mà duy trì lập trường khách quan công chính, không thể đeo kính râm kỳ thị!

Chu Lan Lan chăm chú nhìn An Tại Đào thật lâu, lúc này mới chậm rãi duỗi tay, thản nhiên nói:

- Bí thư An tuổi trẻ đầy hứa hẹn, thanh danh lan xa, Chu Lan Lan ở thủ đô cũng kính đại danh Bí thư An đã lâu, hiện giờ vừa thấy, quả nhiên là danh bất hư truyền.

- Ha ha, phóng viên Chu quá khen.

Hai người bắt tay, hàn huyên vài câu.

Theo lý thuyết, lời này của Chu Lan Lan không có tật xấu gì quá lớn, nhưng An Tại Đào lại rõ ràng nghe được ý tứ trào phòng nào đó trong giọng điệu gần như lạnh nhạt của cô. An Tại Đào nhíu mày, trong lòng cảm thấy hơi kỳ quái. Người phụ nữ này, dường như...

Nghĩ một chút, An Tại Đào đán hgiá thật sâu nữ phóng viên CCTV thanh tú quyến rũ dáng người thon dài trước mắt này, thấy trong nét mặt tươi cười như hoa của cô dường như ẩn chứa cảm xúc bất định mờ ảo nào đó, loại cảm xúc này khiến An Tại Đào cảm thấy dường như đã từng quen biết.

Mình đã từng gặp cô gái này? Không, An Tại Đào lập tức phủ định suy nghĩ này trong lòng mình, trí nhớ của hắn tốt lắm, nếu lúc trước đã gặp Chu Lan Lan, mặc dù thoáng gặp gỡ, hắn cũng không thể không có chút ấn tượng. Nhưng Chu Lan Lan trước mắt, trong trí nhớ An Tại Đào không có gì hết, hắn lập tức có thể xác định, mình và cô gái này chưa từng gặp gỡ, không có bất luận liên quan gì.

- Bí thư An, tôi có thể một mình nói chuyện với ngài không?

Chu Lan Lan nhẹ nhàng nói. Lời cô vừa nói ra, không chỉ Dương Hoa và Mã Đức Thắng nghi hoặc trogn lòng, ngay cả hai trợ thủ công việc của cô đều cảm thấy tò mò.

Tất cả mọi người rời khỏi, An Tại Đào ngồi đối diện Chu Lan Lan. Hắn nhìn Chu Lan Lan thần sắc hơi mê ly, thản nhiên cười nói:

- Tốt lắm, phóng viên Chu, giờ phút này cũng chỉ có hai người chúng ta, không biết phóng viên Chu có gì chỉ giáo, có thể thoải mái nói ra. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com

Chu Lam Lan trầm tư không nói, chỉ dùng ánh mắt phức tạp lại chưa một chút trào phúng chăm chú nhìn An Tại Đào, khóe miệng thanh tú và đẹp đẽ nhẹ nhàng vểnh lên, phác ra một đường cong, khiến cho không thể nắm nấy tâm tư của nữ phóng viên giờ phút này.

Thấy cô không nói, An Tại Đào cảm thấy không vui, liền nhẹ nhàng ho hai tiếng:

- Phóng viên Chu? Ừ? Cô không nói gì sao?

Chu Lan Lan đột nhiên mỉm cười, nụ cười nở rộ giống như hoa bách hợp. Nụ cười rạng rỡ này khiến An Tại Đào hơi kinh ngạc, chợt quay đầu nhíu mày.

- Chân chính giới thiệu một chút. Mẹ tôi là em gái mẹ Lưu ngạn, nói cách khác, tôi và Lưu Ngạn là quan hệ chị em họ... Tôi vẫn rất ngạc nhiên, anh rốt cuộc cho chị Lưu Ngạn ăn mê hồn dược gì, khiến một cô gái cao ngạo như chị ấy nhiều năm khổ sở trông phòng cho anh như vậy.

Chu Lan Lan thốt ra lời này, An Tại Đào lập tức bừng tỉnh ngộ. Khó trách hắn cảm thấy dường như đã quen biết Chu lan Lan này, không ngờ hóa ra là con gái của em gái mẹ Lưu Ngạn, hiện giờ hắn nghĩ tới, khuôn mặt Chu Lan Lan cùng khuôn mặt mẹ Lưu Ngạn quả thật có vài phần tương tự!

- Anh dựa vào cái gì? Càng buồn cười và hoang đường chính là, nghe nói anh không chỉ có một người phụ nữ, anh rốt cuộc dựa vào cái gì?!

Chu Lan Lang nâng khuôn mặt thanh tú mà kiêu ngạo lên, trong lời nói có pha vài phần tức giận.

Cũng không phải cô đặc biệt tới Phòng Sơn chất vấn An Tại Đào, chỉ là đi tới Phòng Sơn, đột nhiên nhớ tới chuyện này, vì thế liền mượn cớ phát sinh xung đột với Trâu Đồng, ý đồ dẫn An Tại Đào tới gặp một lần. Cô vốn là muốn gặp An Tại Đào, nhìn người đàn ông khiến chị họ Lưu ngạn cuồng dại không tiếc hủy cả đời này, rốt cuộc là thần thánh phương nào, nhưng vừa giáp mặt, khí chất hơi cao ngạo kia của An Tại Đào khiến trong lòng cô sinh ra không vui không hiểu ra sao cả.

Hóa ra là thân thích của nhà Lưu Ngạn, em dì họ Lưu Ngạn, hẳn là thật, nhưng An Tại Đào chưa từng gặp qua Chu Lan Lan. Chu Lan Lan chất vấn không khiến An Tại Đào bối rối hoặc khó chịu, chỉ khiến trong lòng hắn dâng lên áy náy đối với Lưu Ngạn. Đồng thời, đáy lòng hắn còn nảy sinh vài phần cảm xúc bất mãn.

Đã là người thân thuộc thứ hai của Lưu gia giáp mặt chất vấn hắn, lần trước là Chính ủy quân khu Phòng Sơn Lưu, cảm xúc của họ có thể lý giải, nhưng An Tại Đào lại không muốn để người Lưu gia đứng từ trên cao nhìn xuống chất vấn đạo đức.

Cho dù đúng hay sai, đây đều là chuyện giữa hắn và Lưu Ngạn, hắn không muốn bị một đám người ngoài lần lượt nói đạo đức, cho dù thân thích của Lưu Ngạn cũng không được.

Thấy An Tại Đào vẫn duy trì trầm mặc, giọng điệu của Chu Lan Lang càng thêm ngạo mạn, cô thấp giọng trào phúng:

- Thế nào, dám làm không dám nhận sao? Đàn ông đại trượng phu, đường đường một Bí thư Đảng ủy như vậy...

An Tại Đào thản nhiên ngắt lời Chu Lan Lan, chậm rãi đứng dậy, nhẹ nhàng nói:

- Tôi không dựa vào cái gì. Đây là chuyện cá nhân của tôi, không liên quan tới cô... Nếu như phóng viên Chu không còn chuyện gì khác, như vậy cuộc nói chuyện của chúng ta dừng tại đây đi.

- Anh còn chưa trả lời tôi!

Chu Lan Lan cũng đứng dậy, giọng điệu vẫn tức giận.

- Cô muốn tôi trả lời cái gì? Cô muốn đạt được cái gì?

An Tại Đào lạnh lùng cười:

- Cô muốn áp chế tôi làm cái gì? Tôi có thể nói rõ cho cô, điều này không có bất cứ tác dụng gì đối với tôi.

An Tại Đào cực kỳ lạnh nhạt liếc Chu Lan Lan một cái, cầm di động gọi cho Lưu Ngạn. Lưu Ngạn nhận điện thoại, An Tại Đào thản nhiên nói một câu, liền đặt di động của mình lên bàn trà trước mặt Chu Lan Lan, nghênh ngang mà đi.

- Em họ Chu Lan Lan của em ở chỗ anh, hai người tán gẫu đi.

Tuy rằng giọng nói của An Tại Đào dường như quen thuộc, nhưng Lưu Ngạn cẩn thận và mẫn cảm vẫn nghe ra một chút phẫn nộ và bất mãn từ đó, hơi suy nghĩ, liền rõ ràng chuyện gì xảy ra. Lưu Ngạn rõ ràng trong lòng, lại là thân thuộc của mình! Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói quen thuộc mà nhẵn nhụi của em họ Chu Lan Lan:

- Chị họ, có đó không? Em là Lan Lan.

Lưu Ngạn lấy lại bình tĩnh, chậm rãi thở ra một hơi, trầm giọng nói:

- Em đi Phòng Sơn làm cái gì? Chu Lan Lan, chị cảnh cáo em, chuyện cá nhân của chị, không cần em quan tâm. Chị còn phải cảnh cáo em, công ti cha và anh trai em, đều là tài sản danh nghĩa tập đoàn Long Đằng... Chị có thể cho mọi người tất cả, cũng có thể thu lại tất cả. Em lập tức quay về Yên Kinh, chị lập tức trở về nước, chị sẽ nói rõ ràng hết thảy với gia đình em.

Đây là lần thứ hai, Lưu Ngạn biết, điều này đã chạm tới điểm mấu chốt của An Tại Đào. Hắn tất nhiên có thẹn với mình, lại không thẹn với Lưu gia. Mãi đến lúc này, Lưu Ngạn mới bỗng nhiên phát hiện, bản thân mình đối với người nhà cuối cùng vẫn quá phóng túng... Mà điều này, gần như tạo thành lý do người nhà "tạo áp lực" với mình để thu hoạch thứ gì đó.

Lưu Ngạn không thể chấp nhận điều điều có thể ảnh hưởng đến cảm tình giữa mình và An Tại Đào. Nhưng cô lại biết, có một số chuyện cần cô tự ra mặt xử lý mới tốt, sau này tuyệt đối không thể phát sinh. Nếu loại chuyện này lại xảy ra, chung quy sẽ khiến cho cảm tình giữa hai người sinh ra khúc mắc không cần thiết. Lưu Ngạn tuyệt đối không cho phép loại kết quả này xuất hiện.

Chu Lan Lan ba người buồn ngực quay về thủ đô. Mà cùng ngày, Lưu Ngạn liền đi máy bay từ Nam Dương trở về Yên Kinh, về tới Lưu gia, nói việc này với ông nội Lưu Đại tướng quân của mình. Lưu Đại tướng quân cũng cảm thấy vô cùng tức giận, nhưng không có cách nào khác, ông có thể quản được người Lưu gia, nhưng sao có thể quản được một số họ hàng nhà ngoại dựa vào Lưu gia mà sinh tồn, giống như Chu gia của dì Lưu Ngạn.

Đêm đó, Lưu Ngạn và mẹ mình triệu tập tất cả thân thích, phần lớn thành viên gia tộc mẹ Lưu Ngạn nghe nói cô trở về, đều kích động mà tới đây. Một cậu gia đình ba người, hai dì hai nhà sáu người, đều tới.

Lưu Ngạn bao xuống phòng lớn lầu hai của khách sạn Long Đằng tương ứng tập đoàn Long Đằng, đối mặt với thành viên thân thuộc bên mẹ, trên khuôn mặt quyến rũ đẹp đẽ của Lưu ngạn tuy lộ ra vẻ tươi cười, nhưng không giấu được một tia âm trầm kia, cô chậm rãi đứng dậy nói:

- Các vị trưởng bối, các anh chị em, có một số lời, tới thời điểm phải nói rõ ràng với mọi người...

- Tập đoàn Long Đằng không phải của Lưu Ngạn tôi, lại càng không phải của Lưu gia, mà là An gia, tôi chỉ phụ trách xử lý một bộ phận sản nghiệp trong đó. Đây là điều thứ nhất tôi nói rõ với mọi người. Thứ hai, việc riêng tư của cá nhân tôi, không cần bất cứ ai quan tâm. Nếu mọi người vẫn tự cho là đúng, vẫn không biết rõ đạo cảm ơn và hồi báo, vẫn lòng tham không đáy, như vậy, hết thảy trong tay các vị, tập đoàn Long Đằng đều sẽ thu hồi bất cứ lúc nào. Cho dù là tôi, cha mẹ tôi, Lưu gia tôi đều sẽ phân rõ giới hạn với mọi người. Đây là lần đầu tiên tôi thẳng thẳng nói với mọi người, hy vọng cũng là một lần cuối cùng.

Lưu Ngạn nói xong, phẩy tay áo bỏ đi.

Lời Lưu Ngạn trực tiếp như vậy, không nể tình như vậy, không khí trong bao phòng lập tức trở nên phức tạp và nặng nề, chỉ có thể nghe thấy tiếng hít thở dồn dập của mọi người. Chu Chính Hoa cha của Chu Lan Lan trước mắt đang quản lý một xí nghiệp nhỏ phía dưới của Long Đằng, người đạt được ích lợi rất rõ ràng, lời Lưu Ngạn nói khiến ông ta toát mồ hôi lạnh. Nếu Long Đằng thu hồi công ty lại, ông ta còn có thể làm gì? Chu gia bọn họ tổn thất lớn.

Chu Chính Hoa ngập ngừng nói với mẹ Lưu Ngạn:

- Chị, đây là có chuyện gì vậy?

Mẹ Lưu Ngạn đứng dậy thản nhiên nói:

- Em rể, chờ Lan Lan nhà các em trở về, em hỏi nó đi. Cô bé kia rất không hiểu chuyện, không ngờ chạy tới Phòng Sơn chất vấn người ta... Cô ta muốn làm cái gì? Tiểu An là Bí thư Thành ủy Phòng Sơn, cô ta làm như vậy ảnh hưởng tiêu cực đối với nó thế nào?

- Về sau mọi người nhìn rộng một chút, không nên quá đáng. Nhiều người nhiều thị phi, nếu mọi người không quản được cái đầu và miệng của mình, có hậu quả gì, tự mọi người rõ ràng.

Cha của Lưu Ngạn nói. Ông ta không muốn tiếp tục giao tiếp với những thân thích chán ghét nhà vợ này, cũng đi ra cửa. Nếu không phải cho vợ vài phần mặt mũi, ông ta cũng lười đến.

Chu Chính Hoa chấn động, lập tức lấy di động gọi cho Chu Lan Lan, đơn giản hỏi chuyện xảy ra, không kìm nổi giận dữ răn dạy con gái mình qua điện thoại một chút, yêu cầu Chu Lan Lan lập tức xin lỗi An Tại Đào và Lưu Ngạn.

Mẹ của Lưu Ngạn ở một bên nghe, thản nhiên cười nói:

- Xin lỗi thì thôi, lần sau không được viện dẫn cớ này nữa. Mọi người cuối cùng vẫn là thân thích, chẳng qua tôi hy vọng bên nhà mình không nến khiến tôi quá mất mặt, trách cho đến lúc đó, ngay cả thân thích cũng không làm được.

- Mọi người ăn đi, rượu và thức ăn Tiểu Ngạn đã gọi sẵn, mọi người ăn xong trở về nhà đi. Thân thể của tôi không thoải mái, đi trước.

Nói xong, mẹ Lưu Ngạn cũng rời đi.

- Tiểu Đào, em đã cảnh cáo bọn họ, không xảy ra tiếp nữa... Ừ, anh thật sự tức giận sao? Em tới Phòng Sơn một chuyến, giắp mặt bồi tội với anh được không...

Giọng Lưu ngạn hơi "u oán" quanh quẩn trong điện thoại, An Tại Đào cười khổ nói:

- Tiểu Ngạn, cũng không phải anh tức giận, chỉ là nhiều người nhiều thị phi, thân thích nhà em cũng nhiều quá, ha ha.

- Là em không tốt.

Lưu Ngạn nhẹ nhàng nói, chợt cười hì hì đáp một câu:

- Không nói việc này, em sẽ xử lý tốt. Đúng rồi, có nhớ em không? Em nghe nói mẹ muốn trở về từ nước Mỹ... Thân thể Hiểu Tuyết không tiện, em chuẩn bị cùng mẹ và Trúc Tử đi Tân Hải, em muốn anh bỏ công việc, theo em hai ngày, có được hay không?

An Tại Đào gật đầu nói:

- Được. Sáng mai em cứ tới đây, không cần chờ mẹ anh và Trúc Tử, được, chúng ta cứ quyết định như vậy, em bay đến Thiên Nam, anh tới sân bay đón em, sau đó chúng ta đi Tân Hải ở hai ngày.

Hai người nói mấy câu trong điện thoại, hẹn gặp lại ở Thiên Nam, Lưu Ngạn cúp điện thoại liền an bài người của công ty tới nghĩ biện pháp cho cô vé máy bay đi Thiên Nam sáng mai. Với thực lực lớn như tập đoàn Long Đằng chuẩn bị một tấm vé máy bay cho Lưu Tổng, đó còn không phải chuyện dễ như trở bàn tay.

Vé tới tay, Lưu Ngạn gọi điện cho An Tại Đào nói thời gian máy bay tới nơi, sau đó bắt đầu chuẩn bị hành trang. Mẹ của cô thấy cô vừa về thủ đô lại muốn rời đi, không khỏi thở dài, đứng trước cửa phòng ngủ của Lưu Ngạn cúi đàu nói:

- Tiểu Ngạn, con ở lại thủ đô thêm mấy ngày đi, mẹ và cha con đều muốn con ở lại.

Lưu Ngạn quay đầu lại thoáng nhìn khuôn mặt hơi có vẻ già nua của mẹ mình, không khỏi mềm nhũn lòng, đứng dậy nhào vào lòng em, nói:

- Mẹ, mẹ ên tâm, con trở về từ Tân Hải, sẽ ở lại thêm mấy ngày. Mẹ và cha cũng có thể tới Nam Dương gặp con.

Quan Thanh - Chương #613


Báo Lỗi Truyện
Chương 613/739