Chương 597: Lấy Lòng Tiểu Nhân Đo Lòng Lãnh Đạo


Đầu tiên Khương Khôn chạy tới "a dua" với Tống Nghênh Xuân, cũng may Tống Nghênh Xuân dường như cũng không biết một đoạn thời gian trước gã chueyenr hướng, thái độ đối với gã vẫn trước sau như một, chỉ là dặn dò gã phải khiến Trang Ninh mất quyền lực nhanh một chút, qua một thời gian, lấy lại quyền lực tại khu kinh tế mới Tư Hà. Đồng thời còn ám chỉ gã, vị trí nhân vật số một khu kinh tế mới tương lai Thành ủy còn phải bổ nhiệm một lần nữa, có phải Trang Ninh hay không còn rất khó nói.

Khương Khôn mừng rõ trong lòng, vui vẻ rời đi. Nhìn Khương Khôn ra khỏi cửa phòng làm việc của mình, sắc mặt Tống Nghênh Xuân lập tức âm trầm xuống. Khương Khôn phản bội ông ta sao có thể không biết, thậm chí ngay cả Khương Khôn chạy tới Lam yên thăm Hạ Thiên Nông bố vợ An Tại Đào chuyện nhỏ này, Tống Nghênh Xuân cũng rõ ràng, lúc ấy còn hận tới nghiến răng. Làm Bí thư Thành ủy Phòng Sơn, ngay cả điểm ấy ông ta cũng không biết, ông ta đã sớm về nhà trồng trọt bán đồ ăn.

Nhưng trước mắt ông ta quả thật đang lúc cần người, trước lung lạc Khương Khôn nói sau, chờ khống chế được cục diện, lại mượn gió bẻ măng tính sổ sau cũng không chậm.

Khương Khôn hồn nhiên không biết mình đã rơi vào cạm bẫy sát khí đằng đằng, vui vẻ mà trở lại khu knih tế mới, liền triệu tập cuộc họp bộ máy thành viên và cán bộ trung tầng trở lên của khu kinh tế mới.

Thật ra chức vụ Chủ nhiệm khu kinh tế mới của Khương Khôn đã bị miễn, giáng xuống làm Phó Chủ nhiệm, Phó Bí thư. Nhưng bổ nhiệm chính thức cùng một chỗ với Trang Ninh, ở một văn kiện của Đảng ủy, mệnh lệnh bổ nhiệm chưa truyền đạt, gã vẫn có thể thực hiện chức quyền nhân vật số một.

Khương Khôn ngồi tại vị trí trung ương phòng họp, hơi đắc ý vênh váo mà nhìn vào bộ máy thành viên cùng với cán bộ trung tầng trở lên của khu kinh tế mới, thần thái phấn chấn. Phó Bí thư Phó Chủ nhiệm Tôn Tường âm thầm nhíu mày, nhẹ nhàng nói:

- Lão Khương, chúng ta họp như vậy không quá thích hợp đi? Muốn thông báo Chủ tịch thành phố Trang một chút hay không?

Khương Khôn thản nhiên nói:

- Chủ tịch thành phố Trang bận công tác, Tỉnh ủy và UBND tỉnh mới chuyển giao nhiệm kỳ bộ máy mới, hiện giờ lãnh đạo thành phố đang bận chuyện lớn ở thành phố dưới sự dẫn dắt của Bí thư Tống, lãnh đạo tạm thời còn không để ý được công tác phía dưới của chúng ta... Tôi nói vài vị, về sau chúng ta công tác phải có tính chủ động, không phải chuyện gì cũng phải dựa vào lãnh đạo. Vừa rồi, tôi đi Thành ủy báo cáo công tác với Bí thư Tống, Bí thư Tống còn phê bình tôi nói công tác của chúng ta không có tính chủ động tích cực...

Điển hình tiểu nhân. Nhìn Khương Khôn vênh váo đắc ý như thế, Tôn Tường khinh miệt trong lòng nhưng không nói gì thêm. Dù sao, Khương Khôn trước là thư ký của Tống Nghênh Xuân, tâm phúc trên danh nghĩa, đối với cán bộ khu kinh tế mới mà nói, tiểu nhân Khương khôn này không thể trêu vào đắc tội không nổi.

Khương Khôn bắt đầu thao thao mà nói, thật ra đều là một số lời vô nghĩa, đơn giản là kéo cờ lớn làm da hổ, tận lực làm nhạt lực ảnh hưởng của Trang Ninh đoạn thời gian trước, lại tạo quyền uy của mình, ám chỉ cho mọi người gã mới chính là nhân vật số một khu kinh tế mới danh chính ngôn thuận, hiện giờ như thế, tương lai cũng như thế.

Lúc Khương Khôn triệu tập cuộc họp cáo mượn oai hìm ở khu kinh tế mới, Trang Ninh đang ở trong phòng làm việc của An Tại Đào nói chuyện khi nào lại cử hành mừng lễ một lần nữa.

Trang Ninh hơi lo lắng mà nhìn An Tại Đào, nhẹ nhàng nói:

- Chủ tịch thành phố An, nếu không, tôi thấy mừng lễ này hay là thôi đi, nghi thức làm hay không đều không sao cả chúng ta khiêm tốn một chút, dù sao tỉnh đã phê, hành văn biên chế ở thành phố cũng đã đúng chỗ, lập tức tiến vào vận chuyển thổi.

An Tại Đào không nói gì, lại châm một điếu thuốc, hít thật sâu, sau đó mới khẽ mỉm cười đầy thâm ý, nói:

- Trang Ninh, có phải anh cảm thấy chuyện mở rộng khu kinh tế mới Tư Hà lên cấp sẽ thất bại hay không? Cho rằng lãnh đạo mới nhậm chức, sẽ kéo bí quyết làm thất bại công tác của tiền nhiệm hay không? Hoặc là nói, tôi nắm công tác này, dưới sự cản trở của Bí thư Tống, sẽ không giải quyết được gì?

Trang Ninh nghe xong lời An Tại Đào, lập tức mặt đỏ tai hồng, ngập ngừng giải thích:

- Chủ tịch thành phố An, tôi tuyệt đối không phải ý tứ này...

An Tại Đào khoát tay áo, cười ha ha:

- Tôi biết anh không phải ý tứ này, không cần nói anh có suy nghĩ này hay không, cho dù có cũng là bình thường. Dù sao người trên con đường chính trị, điều này trong quan trường cũng không phải chuyện lạ gì. Chỉ là tất nhiên phải nói hai câu, anh có thể không tin tưởng đối vowiscas nhân tôi, nhưng đối với tổ chức, phải có tint ưởng! Thùy triều mênh mông cuồn cuộn của xã hội văn minh dân chủ không thể ngăn cản... Nhớ tới có một lãnh đạo đừng nói với tôi một câu như vậy, hễ là chuyện có lợi cho nhân dân, hễ là chuyện phù hợp quy luật thủy triều phát triển của lịch sử và xã hội phát triển tiến bộ, một khi bắt đầu, thì không có lối quay về! Bởi vì, nhân dân không đáp ứng, xu thế phát triển của xã hội không đáp ứng! Đã đâm phải theo lao, lịch sử không thể thụt lùi!

- Có thể làm đến cương vị cán bộ lãnh đạo cấp tỉnh, trí tuệ suy nghĩ và lòng dạ lãnh đạo, không phải chúng ta có thể tưởng tượng và đo lường được. Kẻ lấy lòng tiểu nhân do bụng lãnh đạo, thật sự là buồn cười.

Giọng nói của An Tại Đào trầm thấp có lực mà khẳng khái, trong nháy mắt này, trên mặt hắn lộ ra thần thái chói mắt động lòng người. Cũng trong nháy mắt này, Trang Ninh đã đọc hiểu được rất nhiều thứ theo lời hắn nói. Rất nhiều chuyện có lẽ cực kỳ mờ hồ, nhưng có một việc là cực kỳ rõ ràng: Chủ tịch thành phố trẻ tuổi trước mắt này, tầm nhìn trống trải, lòng dạ rộng lớn, thủ đoạn thâm sâu, xa xa vượt qua sự tưởng tượng của gã. Gã tuyệt đối không tin, một người như ậy, lại bị một Tống Nghênh Xuân đánh ngã.

Người nổi bật dễ bị ghết. Mấy năm nay, Chủ tịch thành phố An từ một Bí thư Huyện ủy trưởng thành lên, tốc độ lên chức giống như hỏa tiễn vậy, người vẫn đứng bên trên, chắc hẳn không quen nhìn hắn, người chèn ép hắn không ít, nhưng hắn vẫn thoải mái đi tới hôm nay... Điều này không phải may mắn. Trang Ninh yên lặng suy nghĩ, trong lòng cũng âm thầm tiếp tục kiên định ý niệm đi theo An Tại Đào trong đầu mình.

- Quan trọng hơn là, chuyện mở rộng khu kinh tế mới tư hà sau khi lên cấp, trước đó lúc Chủ tịch tỉnh Cung còn làm phó Chủ tịch tỉnh phê duyệt, văn kiện phúc đáp ý kiến ông ta phê duyệt còn ở UBND tỉnh, lãnh đạo sao có thể phủ định công tác của mình? Ừ? Lấy tảng đá đập vào chân mình? Như nào có thể!

An Tại Đào cười ha ha:

- Lão Trang à, về sau suy xét vấn đề vẫn phải nghĩ toàn diện một chút mới được!

Trước mắt Trang Ninh sáng ngời, xấu hổ cười:

- Chủ tịch thành phố An phê bình là đúng, tôi đã biết.

Khi nói chuyện, di động của Trang Ninh vang lên, Trang Ninh vội vàng nghe xong điện thoại, sắc mặt còn không tốt lắm. Gã hơi đến gần bàn làm việc của An Tại Đào, cúi đầu nói:

- Chủ tịch thành phố An, Khương Khôn tự mở cuộc họp tại khu kinh tế mới, xem ra, hắn hơi vội rồi...

Ồ? An Tại Đào cũng ngẩn ra, chợt cười nhạt khoát tay nói:

- Vở hài kịch mà thôi, lão Trang, không cần để ở trong lòng. Chẳng qua, công tác của anh phải triển khai. Thành ủy đã hạ quyết định bổ nhiệm chính thức, còn do dự cái gì? Về phần tuyên bố bổ nhiệm kia, chẳng qua là một hình thức có cũng được không có chẳng sao, thời điểm đặc thù làm việc đặc thù, hết thảy tùy cơ ứng biến.

Trang Ninh nắm chắc trong lòng, lập tức cười nói:

- Vâng, Chủ tịch thành phố An, tôi lập tức sẽ qua, tôi sẽ dựa theo chỉ thị của Chủ tịch thành phố An nắm chắc khu kinh tế mới Tư Hà cải cách phát triển ổn định, xin lãnh đạo yên tâm!

- Đi thôi, tôi tin tưởng năng lực và cái nhìn đại cục của anh.

An Tại Đào cười, trong lòng âm thầm nói: "Cũng tin tưởng sự tàn nhẫn và thủ đoạn của anh".

Trang Ninh rời khỏi văn phòng của An Tại Đào, lập tức để thư ký Mao Kỳ của mình sao chép văn kiện bổ nhiệm của tổ chức tại thành ủy, sau đó mang theo văn kiện ngồi xe chạy như bay tới khu kinh tế mới Tư Hà.

Lúc Trang Ninh chạy tới khu kinh tế mới Tư Hà, cuộc họp Khương Khôn triệu tập vừa mới chấm dứt không lâu. Vội vàng đi vào văn phòng của mình tại khu kinh tế mới, Trang Ninh vẫy tay:

- Mao Kỳ, cậu đi gọi tiểu Lý ở Văn phòng tới đây cho tôi. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.

Mao Kỳ đáp lại, chạy tới phòng làm việc của Lý Tùng Văn phòng Đảng ủy chính quyền khu kinh tế mới , cười nói:

- Chủ nhiệm Lý, Chủ tịch thành phố Trang gọi ngài qua một chút.

Lý Tùng Duy ngẩn ra, đứng dậy cười nói:

- Chủ tịch thành phố Trang sao? Tôi đã biết, tôi lập tức tới.

Lý Tùng Duy vội vàng đi vào văn phòng Trang Ninh, Trang Ninh liếc gã một cái, cũng không khách sao gì, trực tiếp phân phó:

- Tiểu Lý, cậu lập tức gọi điện thông báo thành viên bộ máy khu kinh tế mới, chủ quản các bộ phận, lập tức tới họp, tôi muốn truyền đạt tinh thần chỉ thị của lãnh đạo thành phố.

Vừa mới họp xong lại phải họp... Tuy rằng cấp bậc của Lý Tùng Duy thấp, khó có thể thật sự hiểu biết tranh đấu quyền lực giữa cao tầng, nhưng cũng không phải thằng ngốc, rất rõ ràng quanh co trong đó. gã hơi do dự, lại nghe Trang Ninh lạnh lùng nói:

- Lời của tôi cậu nghe không vào sao? Ừ? Lý Tùng Duy? Đi xuống thông báo! Nói cho mọi người, cuộc họp hôm nay cực kỳ quan trọng, không cho phép bất cứ ai xin phép!

Lời Trang Ninh nói rất âm trầm có lực, Lý Tùng Duy cảm thấy đột nhiên cả kinh, vội vàng khôi phục tinh thần.

- Ồ được được, tôi đã biết, Chủ tịch thành phố Trang.

Cho dù Lý Tùng Duy suy nghĩ thế nào trong lòng, nhưng Trang Ninh cũng là lãnh đạo thành phố, cho dù không phải nhân vật số một của Ban quản lý khu knih tế mới, cũng là lãnh đạo trực tiếp phân công quản lý khu kinh tế mới, gã không dám chậm trễ.

- Cậu chậm đã, cầm văn kiện tổ chức Thành ủy bổ nhiệm tôi và đồng chí Khương Khôn chia cho thành viên bộ máy và các bộ phận, đơn vị đi. Đồng thời, tại đại sảnh lầu một tòa nhà cơ quan, dán mấy thông báo đi.

Trang Ninh thản nhiên cười, thuận tay đưa một bản sao chép văn kiện bổ nhiệm của Đảng qua.

Quan Thanh - Chương #597


Báo Lỗi Truyện
Chương 597/739