Chương 586: Hạ Hiểu Tuyết “hống hách”


Hạ Thiên Nông bị nhồi máu cơ tim. Khi ông đang tham dự một hội nghị ở thành phố Lam Yên thì đột nhiên phát bệnh. Hạ Thiên Nông lập tức được chuyển vào bệnh viện cấp cứu, lúc đó Thạch Thanh mới gọi điện thoại báo cho Hạ Hiểu Tuyết biết. Nghe nói cha mình bị nhồi máu cơ tim phải vào bệnh viện cấp cứu, Hạ Hiểu Tuyết nôn nóng, sai người làm các công việc cho cô rồi mua vé máy bay bay đến Lục Đảo. Trước khi lên máy bay, Hạ Hiểu Tuyết liền gọi điện thoại cho An Tại Đào.

Lam Yên không có sân bay. Hạ Hiểu Tuyết nếu muốn đến Lam Yên, tùy thuộc vào điều kiện giao thông thì cũng chỉ có thể bay đến thành phố Lục Đảo. Sau đó từ Lục Đảo đi xe đến Lam Yên. Cũng may là từ Lam Yên đến Lục Đảo không xa, đi đường cao tốc khoảng bốn tiếng là đã đến.

Nói cách khác, Hạ Hiểu Tuyết có thể từ Yên Kinh đến Lam Yên trước 2h chiều.

An Tại Đào nhìn đồng hồ, thấy đã 10h sáng, nên không do dự, lập tức đứng ở cửa phòng vệ sinh nhìn xung quanh, rồi vẫy tay gọi Dương Hoa. Dương Hoa ngẩn ra, không dám chậm trễ, lập tức chạy đến ngay.

- Chủ tịch thành phố An…

Dương Hoa hơi thở hổn hển, giọng điệu nhẹ nhàng:

- Có việc gì à?

An Tại Đào sắc mặt có chút âm trầm. Hắn không khách sáo với Dương Hoa, trực tiếp nói:

- Chị Dương, tôi có chuyện muốn nói với chị, nhà tôi có chút việc gấp, phải lập tức đến Lam Yên ngay. Đúng rồi, chị thay tôi nói với mọi người là nhà tôi có việc. Cha vợ của tôi đột nhiên bị nhồi máu cơ tim, nên tôi phải đến ngay.

Dương Hoa giật mình kinh hãi, vội vàng nói:

- Chủ tịch thành phố An, bảo Bành Quân gọi thêm vài người ở Ủy ban nhân dân đi cùng với lãnh đạo. Tôi sẽ lập tức bảo Bành Quân chuẩn bị xe. Nếu chẳng may có chuyện gì xảy ra thì cũng có người giúp đỡ.

An Tại Đào lắc đầu:

- Không cần, đây là việc cá nhân, sẽ không phiền đến các đồng chí khác. Tôi sẽ bảo Hoàng Thao lái xe chở tôi đi. Được rồi, thời gian của tôi có hạn. Chị hãy nói với các đồng chí khác giùm tôi.

An Tại Đào nói xong, không đợi Dương Hoa phản ứng, liền dọc theo đài Chủ tịch, từ một lối nhỏ được trải thảm đi ra khỏi hội trường, đứng ở cửa nhìn xung quanh một chút. Lý Bình đang ngồi dưới đài, thấy An Tại Đào đột nhiên rời khỏi hội trường, trong lòng cảm thấy rất kỳ quái, nhưng vẫn khẩn trương rời khỏi hội trường, từ cửa chính đuổi theo ra ngoài.

Lái xe Hoàng Thao đang ở ngoài bãi đậu xe, nói chuyện với các lái xe lãnh đạo khác. Các lãnh đạo đều ở bên trong họp, nên các lái xe đều nhàn rỗi, tụ họp lại nói chuyện với nhau.

Bởi vì là lái xe của Chủ tịch thành phố An Tại Đào, từ địa vị và quyền lực chính trị của An Tại Đào tại Phòng Sơn, nên địa vị lái xe của Hoàng Thao ở cơ quan cũng được nâng cao. Lãnh đạo có vòng tròn của lãnh đạo, lái xe cũng có vòng tròn của lái xe. Đồng dạng là lái xe cho lãnh đạo, nhưng người với người lại khác nhau.

Cũng là Hoàng Thao trời sinh bản tính khiêm nhường. Nếu người khác thì sẽ sợ là vênh váo rồi.

Cho nên, Hoàng Thao là lái xe của An Tại Đào, mọi người cũng có vài phần nịnh bợ. Hơn nữa, y đối nhân xử thế hiền hòa, nên rất dễ dàng nói chuyện với các lái xe lãnh đạo khác.

Một vài lái xe đang xúm lại hỏi Hoàng Thao về Chủ tịch thành phố An thì đột nhiên thấy Lý Bình kéo Hoàng Thao sang một bên, lặng lẽ nói:

- Anh Hoàng, mau đi đi, Chủ tịch thành phố An đang tìm anh đó.

Hoàng Thao ngẩn ra, thầm nghĩ Chủ tịch thành phố An không phải là đang ở bên trong họp sao? L:úc này sao lại rời khỏi hội trường? Cuộc họp kết thúc rồi à? Hoàng Thao quay đầu lại, nhìn thấy An Tại Đào đứng ở một chỗ, nên không dám chậm trễ, nhanh như chớp chạy đến.

- Chủ tịch thành phố An.

An Tại Đào miễn cưỡng cười:

- Anh Hoàng, phiền anh lập tức đưa tôi đến Lam Yên. Tốc độ phải thật nhanh.

Nói xong, An Tại Đào khoát tay:

- Đi lấy xe đi!

Hoàng Thao cũng không hỏi gì thêm, vội vàng chạy đến lấy xe. Lúc này, Lý Bình cầm theo cặp xách của hắn chạy đến, thở dốc nói:

- Chủ tịch thành phố An!

An Tại Đào quay đầu lại, gật đầu với Lý Bình, nhẹ nhàng nói:

- Lý Bình, cha vợ của tôi đột nhiên bị nhồi máu phải nhập viện. Tôi muốn đến Lam Yên, anh hãy theo tôi.

Lý Bình khẩn trương gật đầu.

Hai người cùng bước lên xe, Hoàng Thao lái xe đi trước ánh mắt của các lái xe khác.

Mọi người cảm thấy rất kỳ quái nhìn ra cửa chính, khe khẽ thì thầm to nhỏ.

An Tại Đào rời khỏi, Mã Hiểu Yến đều nhìn thấy. Cô đoán là An Tại Đào khẳng định đang có việc gấp, liền lặng lẽ lấy điện thoại nhắn tin cho An Tại Đào. An Tại Đào lập tức trả lời lại:

- Đến Lam Yên để thăm bệnh.

Mã Hiểu Yến liền đoán ra được hẳn là cha mẹ của Hạ Hiểu Tuyết phát bệnh nên không suy nghĩ nhiều nữa.

Dương Hoa ngồi xuống, ghé vào tai Trang Ninh nói vài câu. Trang Ninh nghe nói cha vợ của An Tại Đào là Bí thư Thành ủy Hạ Thiên Nông đột nhiên phát bệnh phải nằm viện thì trong lòng giật mình kinh hãi. Nhưng vì đang trong cuộc họp, nên y không thể gọi điện thoại thăm hỏi An Tại Đào, chỉ có thể đợi sau khi cuộc họp kết thúc.

Khi gần ra khỏi nội thành, An Tại Đào bảo Lý Bình cầm thẻ của mình rút ra hai trăm ngàn, phòng dùng đến trên đường. Khi xe ra đến đường cao tốc, Hoàng Thao tăng tốc. Nếu là bình thường thì An Tại Đào khẳng định là sẽ không bảo y làm như vậy. Nhưng sự tình đang khẩn cấp, hắn trong lòng rất sốt ruột nên cố không suy nghĩ nhiều.

Trên đường, An Tại Đào gọi điện thoại cho Trần Cận Nam.

Trần Cận Nam có một số điện thoại chỉ dùng trong gia đình chứ không dùng bên ngoài. Ngoại trừ người nhà thì không ai biết số điện thoại này của ông. Khi điện thoại gọi đến thì ông đang ở trong phòng làm việc xem báo.

- Ba, con hiện tại đang trên đường đến Lam Yên. Ba của Hiểu Tuyết đột nhiên bị nhồi máu cơ tim.

Trần Cận Nam nghe xong cũng cả kinh, vội vàng nói:

- Lão Hạ xảy ra chuyện à? Vậy con mau đến ngay để kịp giúp đỡ.

Sau khi cúp điện thoại, Trần Cận Nam do dự một chút rồi gọi điện thoại cho Âu Dương Đan, đem sự việc nói qua một lần. Không đợi chồng mình mở miệng, Âu Dương Đan liền hiểu ý cười nói:

- Lão Trần, như vậy đi, lão Hạ nằm viện, anh cũng không thích hợp đến. Để em thay anh đi một chuyến. Anh cứ an tâm, em sẽ thay anh thăm hỏi thông gia.

Trần Cận Nam hơi có chút cảm động, dịu dàng nói:

- Tiểu Đan, thật vất vả cho em.

Trần Cận Nam là một người đàn ông hơi phong kiến một chút, còn bởi vì nắm quyền lực nhiều năm trong quan trường nên tính tình tương đối trầm ổn. Ông không bao giờ biết cách nói dịu dàng, cho dù à ở nhà. Chỉ sợ tiếng gọi "Tiểu Đan" chỉ được nghe qua khi thời điểm mới kết hôn.

Cảm giác được sự dịu dàng của ông xã, Âu Dương Đan cảm thấy rất vui mừng. Bà làm hết thảy mọi việc, đơn giản chỉ vì muốn bảo vệ hạnh phúc gia đình mình. Vì gia đình, bà có thể chủ động bỏ đi tôn nghiêm bề trên của mình, hướng An Tại Đào thể hiện thiện ý. Nói thật, mối quan hệ lạnh nhạt giữa An Tại Đào và Trần gia có thể tan biến, một phần hoàn toàn là nhờ Âu Dương Đan.

Sau một tiếng, Âu Dương Đan ngồi xe mà Trần Cận Nam phái đến, thẳng ra đường cao tốc hướng đến thành phố Lam Yên.

Từ Phòng Sơn đến Lam Yên mất khoảng hai tiếng. Nhưng bởi vì Hoàng Thao lái xe nhanh nên chỉ một tiếng rưỡi là An Tại Đào đã vào đến nội thành Lam Yên. An Tại Đào nhìn thời gian, thấy chưa đến 12, nghĩ rằng Hiểu Tuyết vẫn còn chưa đến, nên liền gọi điện thoại cho mẹ vợ Thạch Thanh.

Đợi một lúc lâu, Thạch Thanh mới nghe điện thoại. Từ đầu dây bên kia, giọng nói của Thạch Thanh có vẻ mệt mỏi, hắn liền vội vàng hỏi:

- Mẹ, tình hình của ba con thế nào rồi? Mọi người đang ở bệnh viện nào? Con đã đến nội thành Lam Yên rồi.

Con gái, con rể không ai có bên cạnh, mọi việc đều do các nhân viên của Ủy ban nhân dân thành phố Lam Yên giúp đỡ, lo liệu. Nhưng Thạch Thanh vẫn cảm thấy trong lòng vắng vẻ. Nghe giọng nói của An Tại Đào, Thạch Thanh thở phào nhẹ nhõm, giọng nói có chút run rẩy:

- Tiểu Đào, ba của con vẫn còn trong phòng mổ, ở bệnh viện số một Lam Yên. Con mau đến đây đi, lầu thứ 11.

Nhồi máu cơ tim là một căn bệnh vô cùng nguy hiểm, có thể dẫn đến tử vong. Nếu phát bệnh mà cấp cứu không kịp và thỏa đáng, thì bệnh tình sẽ càng thêm nghiêm trọng. Bước xử lý cấp cứu đầu tiên là tại hiện trường. Ở đây so với bệnh viện còn quan trọng hơn. Bởi vì Hạ Thiên Nông là Bí thư Thành ủy Lam Yên, ông đột nhiên phát bệnh nên toàn bộ bác sĩ đều khẩn trương.

Xe cấp cứu của bệnh viện nhân dân số một Lam Yên đến rất kịp thời. Hơn nữa đi theo xe là các chuyên gia rất có kinh nghiệm về tim mạch, không chỉ tại hiện trường xử lý cấp cứu thỏa đáng cho An Tại Đào, mà sau khi tình hình của Hạ Thiên Nông đã ổn định hơn thì lúc này mới cẩn thận đưa đến bệnh viện.

Đồng dạng bệnh tình, nếu là người bình thường, thì chắc có lẽ là mành treo chuông rồi.

Phòng phẫu thuật vẫn còn sáng đèn. Các chuyên gia uy tín nhất về phương diện này đều khẩn cấp đến, lập thành tổ chuyên gia, triển khai cấp cứu cho Hạ Thiên Nông.

Thạch Thanh nôn nóng bất an đi tới đi lui ngoài hành lang, xung quanh đều có các nữ cán bộ của văn phòng Thành ủy, hoặc là đưa nước, hoặc dịu dàng an ủi bà.

Hạ Thiên Nông đột nhiên phát bệnh, nhân viên toàn bộ văn phòng Thành ủy đều chạy đến bệnh viện. Một số cán bộ lãnh đạo cao tầng hoặc trung tầng của bộ môn thành phố Lam Yên cũng lục đục chạy đến bệnh viện. Trước mắt đã chạy đến Chủ tịch thành phố Lam Yên Tiết Vạn Lý, Phó bí thư Thành ủy Lan Bình. Sau khi tin tức lan truyền rộng hơn thì các nhân vật số một chính đảng, chủ quản bộ môn các quận huyện thành phố Lam Yên cũng đã đến rất nhiều.

Bệnh viện thấy có nhiều lãnh đạo đến như vậy nên đã sắp xếp ghế ngồi ngoài hành lang cho mọi người nghỉ ngơi.

Tiết Van Lý đến trước mặt Thạch Thanh, nhẹ nhàng nói:

- Chị dâu, chị không nên gấp gáp. Các chuyên gia uy tín nhất của thành phố đều có mặt. Bí thư Hạ nhất định sẽ không có việc gì đâu. Nguồn truyện: TruyệnYY.com

Thạch Thanh miễn cưỡng cười, gật đầu với Tiết Vạn Lý:

- Tôi biết rồi, cảm ơn anh, cũng cảm ơn các đồng chí đã đến đây giúp tôi.

Thạch Thanh đang muốn nói vài câu khách sáo với các cán bộ khác, đột nhiên nghe được từ đầu hành lang bên kia giọng nói quen thuộc:

- Mẹ!

An Tại Đào bước nhanh đến. Tất cả mọi người đều tránh đường cho An Tại Đào.

Thạch Thanh nhìn thấy An Tại Đào, đôi mắt đỏ lên, nước mắt rốt cuộc không kìm nổi, thân mình lảo đảo.

An Tại Đào khẩn trương tiến lên đỡ lấy Thạch Thanh, dịu dàng nói:

- Mẹ, mẹ ngồi xuống nói chuyện, mọi việc không nên nôn nóng. Hiểu Tuyết sẽ lập tức đến ngay, cô ấy đang từ Lục Đảo đến đây.

- Xin chào, Chủ tịch thành phố Tiết, tôi là An Tại Đào ở Phòng Sơn.

An Tại Đào sau khi an ủi Thạch Thanh thì lễ phép chào hỏi các cán bộ khác của thành phố Lam Yên.

- Haha, Chủ tịch thành phố An, đã sớm nghe nói con rể của Bí thư Hạ là Chủ tịch thành phố trẻ nhất ở tỉnh.

Tiết Vạn Lý nhiệt tình bắt tay An Tại Đào, rồi giới thiệu An Tại Đào cùng với các lãnh đạo khác.

- Cám ơn mọi người. Tôi thay mặt ba tôi cám ơn mọi người rất nhiều.

Mặc dù trong lòng rất lo lắng, nhưng không thể đánh mất thân phận Chủ tịch thành phố Phòng Sơn của hắn trước mặt mọi người được.

2h chiều, Hạ Thiên Nông cuối cùng không còn nguy hiểm nữa. Tuy rằng vẫn còn nằm trong phòng hồi sức theo dõi, nhưng trên cơ bản đã không còn nguy hiểm đến tính mạng. Biết được tin tức này, mặc dù rất mệt mỏi, nhưng Hạ Hiểu Tuyết và Thạch Thanh vẫn ôm nhau khác, khiến An Tại Đào phải an ủi một hồi mới chịu nín.

An Tại Đào và Hạ Hiểu Tuyết cùng nhau nói chuyện với các lãnh đạo thành phố Lam Yên đến thăm bệnh. Con gái con rể của Hạ Thiên Nông một người là Chủ tịch thành phố Phòng Sơn, một người là Chủ tịch hội đồng quản trị tập đoàn Năng Lượng Long Đằng đại danh đỉnh đỉnh, có thể nói là trai tài gái sắc ông trời tác hợp cho. Một số nhân viên công tác của văn phòng Thành ủy Lam yên ánh mắt cực kỳ hâm một nhìn hai người, thần sắc vô cùng phức tạp.

An Tại Đào, Thạch Thanh, Hạ Hiểu Tuyết ba người ở ngoài hành lang nói chuyện với nhau, thống nhất một ý kiến. Có lẽ là nắm trong tay quyền bính của một tập đoàn lớn, cũng có lẽ vì lo lắng cho bệnh tình đột phát của Hạ Thiên Nông, Hạ Hiểu Tuyết rốt cuộc đã lộ ra sự ương ngạnh hống hách của mình.

Không đợi cho Thạch Thanh nói hết lời, Hạ Hiểu Tuyết đã bất mãn cắt ngang lời của bà:

- Mẹ, con đã nói với mẹ rất nhiều lần rồi, nhanh chóng nói ba từ chức để tĩnh dưỡng, nhưng mẹ lại không nghe. Kết quả là như thế nào?

Hạ Hiểu Tuyết hai mắt đỏ lên:

- Không được, tuyệt đối không được. Mẹ, con không thương lượng với mọi người nữa. Chuyện này con sẽ làm chủ. Sau khi ba xuất viện sẽ lập tức hướng Thành ủy xin từ chức. Khi ba từ chức rồi, con sẽ rước ba qua Mỹ tịnh dưỡng một thời gian. Nếu mọi người đồng ý định cư tại Mỹ thì sẽ ở lại. Còn không thì về lại Yên Kinh.

Hạ Hiểu Tuyết không phân trần, khoát tay nói.

Thấy cô như vậy, Thạch Thanh trong lòng có chút sợ run. Trong ấn tượng của Thạch Thanh, con gái Hạ Hiểu Tuyết của mình luôn là một cô gái dịu dàng, nhu thuận, sao bây giờ lại trở nên mạnh mẽ, cứng rắn, và hống hách như vậy?

Thạch Thanh có chút ngoài ý muốn nhìn An Tại Đào. An Tại Đào trao đổi ánh mắt với bà rồi lúc này mới quay sang nói với Hạ Hiểu Tuyết:

- Hiểu Tuyết, dù sao em cũng nên hỏi ý kiến của ba em đã. Sự việc của ba em phải do ba em định đoạt. Hơn nữa, ba đã đạt đến cấp bậc này rồi, không phải nói từ chức là từ chức đâu.

Hạ Hiểu Tuyết nhướng mày, cao giọng nói:

- Sức khỏe đã như vậy, còn muốn lưu luyến quan chức sao? Hừ, em thật sự không hiểu mọi người rốt cuộc là nghĩ như thế nào.

Nói xong, Hạ Hiểu Tuyết bất mãn quét mắt nhìn ông xã. An Tại Đào cười ha hả, nhún vai, cũng không nói gì.

Thạch Thanh liên tiếp bị con gái trách móc, trong lòng cũng không cao hứng, không kìm nổi trừng mắt nhìn Hạ Hiểu Tuyết:

- Con bé xấu xí kia, đừng tưởng con làm kinh doanh rồi không biết mình họ gì nhé. Mẹ nói cho con biết, nếu không có ba con, không có Tiểu Đào, con ngay cả đánh rắm cũng không làm được.

An Tại Đào đứng ở một bên, nhìn mẹ con Hạ Hiểu Tuyết đấu võ mồm với nhau thì khóe miệng hiện lên chút tươi cười. Chỉ cần hai người tranh cãi đã nói lên tâm trạng hai người đã thả lỏng. Nếu Hạ Hiểu Tuyết còn ở trong phòng giải phẫu thì hai người làm sao còn có thời gian thoải mái mà nói chuyện chứ.

Lúc này, An Tại Đào ngẩng đầu nhìn lại, thấy hành lang cách đó không xa, Âu Dương Đang mặt mang mắt kính, cầm theo một ít quà tặng, chậm rãi bước đến thì nhanh chóng chạy đến tiếp đón.

- Dì, sao lại tự mình đến đây thế. Đường xá xa xôi quá mà.

An Tại Đào cười nói, rồi tiếp nhận đồ vật trong tay Âu Dương Đan.

Hạ Hiểu Tuyết cũng đã nhìn thấy Âu Dương Đan, liền khẩn trương kéo Thạch Thanh đến gần, nắm tay Âu Dương Đan, hôn phớt lên má, cười nói:

- Dì, sao dì lại đến đây? Mẹ, đây là dì Âu Dương. Dì, đây là mẹ của con.

- Hiểu Tuyết, bệnh tình của ba con thế nào? Dì nghe nói lão Hạ phát bệnh, nên trong lòng rất sốt ruột. Dì đã gọi điện thoại cho lão Trần, sắp xếp một chiếc xe chạy đến đây. Mọi người có gì cần tôi giúp thì cứ việc nói.

Âu Dương Đan và Thạch Thanh nhìn nhau, rồi lúc này mới bắt tay hàn huyên. Âu Dương Đan khẳng định là đại diện cho Trần gia, cho Trần Cận Nam đến thăm bệnh. Đường xa như vậy, từ Thiên Nam đến Lam Yên, mẹ con Hạ Hiểu Tuyết trong lòng cảm thấy rất cảm động. Nhất là Hạ Hiểu Tuyết, biết Trần Cận Nam rất coi trọng con dâu, trong lòng cũng sinh ra vài phần vui mừng.

Hạ Hiểu Tuyết nắm tay Âu Dương Đan đến phía cuối hành lang, bộ dạng có chút thần bí. Âu Dương Đan nhíu mày nói:

- Hiểu Tuyết, có chuyện gì muốn giấu mẹ con và Tiểu Đào à?

Hạ Hiểu Tuyết đỏ mặt nói:

- Dì, con trước mặt hai người đó nói không được. Mẹ, mẹ có thể nói với ba một tiếng, miễn chức Bí thư Thành ủy của ba con không, để ba con về nhà dưỡng lão. Con muốn đưa ba con qua Mỹ dưỡng bệnh.

Âu Dương Đan nghe xong thì ngẩn ra, cười khổ nói:

- Hiểu Tuyết, vì sao lại bảo miễn chức Bí thư Thành ủy chứ? Con cũng biết, vị trí đó không phải người nào cũng đạt được. Chức vụ cao như vậy trong mắt con không đáng giá sao? Được rồi, dì biết sự hiếu thảo của con, nhưng chức vụ của lão Hạ là do tổ chức thượng cấp định đoạt. Ba của con không có quyền miễn chức vụ của ông ấy đâu. Sau khi lão Hạ khỏi bệnh rồi, con hãy thương lượng lại với ba con một chút xem sao.

Quan Thanh - Chương #586


Báo Lỗi Truyện
Chương 586/739