Chương 582: Ý kiến phúc đáp của Uỷ ban nhân dân tỉnh (Phần 1)


Trong khi An Tại Đào tổ chức hội nghị cán bộ hành chính ở Uỷ ban nhân dân thành phố, đột nhiên Tống Nghênh Xuân mở hội nghị cán bộ Đảng vụ toàn thành phố, các Bí thư huyện uỷ, khu uỷ, người phụ trách công tác Đảng của các đơn vị, ban ngành, xí nghiệp lớn, các trường cao đẳng đóng tại Phòng Sơn… đều tham gia hội nghị.

Chủ đề của hội nghị là "Quán triệt đầy đủ tôn chỉ của Trung ương và Tỉnh uỷ, củng cố tư tưởng chính trị đẩy mạnh phát triển kinh tế, nâng cao trình độ quản lý công tác tổ chức". Phó bí thư Thành uỷ Tống Tử Lâm chủ trì hội nghị, Uỷ viên thường vụ Thành uỷ, Trưởng ban tổ chức cán bộ Đan Tân Dân, Uỷ viên thường vụ Thành uỷ, Trưởng ban Tuyên giáo Âu Dương Khuyết Như, Uỷ viên thường vụ Thành uỷ, Trưởng ban thư ký Mã Đức Thắng cùng tham dự hội nghị.

Ở hội nghị, Tống Nghênh Xuân lên giảng giải về nguyên tắc quản lý giáo dục cán bộ đảng, nhấn mạnh phải đẩy mạnh hơn nữa công tác Đảng, tổ chức lại cơ cấu lãnh đạo Đảng uỷ và thể chế hoá phương hướng phát triển, đồng thời mập mờ ám chỉ, ở Phòng Sơn đang có một lực lượng không đúng đắn, đi ngược lại nguyên tắc của tổ chức một cách nghiêm trọng, phải nhanh chóng uốn nắn, sửa đổi nghiêm túc v.v…

Hôm nay không khí quan trường Phòng Sơn rõ ràng là hơi khác thường, coi như là trùng hợp, hệ thống hành chính và hệ thống Đảng uỷ do An Tại Đào và Tống Nghênh Xuân triệu tập hội nghị riêng biệt, mơ hồ biểu lộ tư thế "Làm theo ý mình, không quấy nhiễu lẫn nhau, đối chọi gay gắt"

Sau khi đã bắt đầu hội nghị, An Tại Đào mới biết được Thành uỷ cũng đồng thời triệu tập hội nghị công tác Đảng. Hắn hơi bất ngờ nhưng cũng không để tâm lắm. Mặc kệ Tống Nghênh Xuân "nhảy lên nhảy xuống", chỉ cần không ảnh hưởng đến các biện pháp chính trị và kế hoạch sách lược chung của mình, An Tại Đào sẽ không quá mức để ý.

Không chỉ không phản ứng lại, mà hắn còn muốn hàn gắn quan hệ rạn nứt hiện nay giữa hai cơ quan Đảng-chính phủ Phòng Sơn, để khỏi lan truyền tiếng xấu rằng bộ máy Đảng và chính phủ Phòng Sơn không hợp nhau, đều ảnh hưởng không tốt cho cả hai bên.

Trở lại văn phòng, An Tại Đào ngồi xuống, định lên mạng tán gẫu vài câu với Hạ Hiểu Tuyết, hỏi han cô về những phản ứng cơ thể trong thời gian cô mang thai, đồng thời căn dặn cô chú ý đến sức khoẻ thì Bành Quân vội vàng chạy đến gõ cửa. Vừa bước vào, Bành Quân cười nói:

-Lãnh đạo, Uỷ ban nhân dân tỉnh có ý kiến phúc đáp, đã gửi đến văn phòng Uỷ ban nhân dân thành phố.

Nói xong, Bành Quân lấy văn bản phúc đáp của Uỷ ban nhân dân tỉnh phê chuẩn việc Khu kinh tế mới Tư Hà lên cấp, trở thành khu trực thuộc thành phố Phòng Sơn, đồng thời mở rộng Khu kinh tế mới Tư Hà đặt lên bàn làm việc của An Tại Đào. An Tại Đào liếc nhìn, liền thấy phía trên văn bản phúc đáp là lời phê duyệt của Phó chủ tịch thương trực Cung Minh Quân, nét chữ như rồng bay phượng múa: "Đề nghị chính quyền thành phố Phòng Sơn căn cứ theo chính sách và các quy định có liên quan, thận trọng làm tốt công tác mở rộng và thăng cấp Khu kinh tế mới Tư Hà, kết quả công tác báo cáo Uỷ ban nhân dân tỉnh"

Trog lòng An Tại Đào rất phấn khởi, chuyện này có thể được phúc đáp nhanh như vậy, chắc chắn do Cung Minh Quân quan tâm chú ý. Nếu không phải Phó chủ tịch thường trực tỉnh chú ý, hẳn là lúc này đơn xin của thành phố Phòng Sơn còn chạy loanh quanh ở các ban ngành liên quan của thành phố Phòng Sơn. Loại chuyện phê duyệt hành chính này, không mất cả tháng không xong. Điều đó không hẳn là công tác ở các cơ quan hiệu suất thấp, mà chủ yếu có liên quan đến trình tự và các khâu phê duyệt phức tạp, không thể bỏ bớt một khâu, một thủ tục nào.

Hơn nữa, cái gọi là "ngành phê duyệt" cũng không phải chỉ đơn giản là ký một chữ, theo quy định, cần phải tiến hành luận chứng và nghiên cứu thảo luận, còn phải xin lãnh đạo ngành thẩm duyệt, cho nên tốn nhiều thời gian. Mặc dù phần lớn thủ tục chỉ là hình thức, nhưng rất mất thời gian. Chẳng hạn như từ văn phòng Tỉnh uỷ đến Uỷ ban Kế hoạch và Phát triển rồi đến Sở Nông nghiệp, chỉ ba nơi này, nếu theo quy định thông thường, tối thiểu cũng phải mất một tháng. Đương nhiên, chỉ cần có ý kiến phê duyệt đặc biệt của lãnh đạo cao cấp, vụ việc sẽ được tiến hành đặc biệt nhanh. Tuy các khâu và thủ tục vẫn không lược bỏ đi, nhưng không bị kéo dài thời gian, vốn ở mỗi ngành cần phải mười ngày mới xong, lãnh đạo gọi một cú điện thoại, chỉ một ngày là hoàn thành. Tình hình Trung Quốc là như vậy, quan trường đặc thù như vậy, cũng không ai có cách nào.

An Tại Đào cúi xuống đọc ý kiến phúc đáp của Uỷ ban nhân dân tỉnh một lượt, sau đó xem lại bút phê của Phó chủ tịch thường trực Cung Minh Quân phía dưới, rồi cầm bút ghi thêm một hàng chữ đỏ:" Trình Bí thư Thành uỷ Tống biết. Xin đồng chí Trợ lý chủ tịch thành phố Trang Ninh dựa theo chính sách và quy định công việc, kiên quyết quán triệt đầy đủ chỉ thị của Phó chủ tịch tỉnh Cung, thận trọng, vững vàng, tích cực đẩy mạnh việc thăng cấp và mở rộng Khu kinh tế mới Tư Hà"

An Tại Đào cầm văn kiện phúc đáp đưa lại cho Bành Quân, cười cười:

-Bành Quân, cậu photocopy thành mấy bản, gửi đến Thành uỷ, các thành viên bộmáy Uỷ ban nhân dân thành phố và các ban ngành có liên quan.

Bành Quân cung kính đáp ứng, vừa định rời đi, An Tại Đào lại căn dặn:

-Được rồi, cậu gọi Trang Ninh đến đây cho tôi, tôi sẽ nói chuyện với hắn. Đồng thời, hỏi xem hội nghị bên văn phòng Thành uỷ đã kết thúc chưa, tôi muốn qua gặp Bí thư Tống nói chuyện. Cậu photocopy văn kiện xong, tôi mang qua cho Bí thư Tống.

An Tại Đào nói dứt tiếng, vẻ mặt hơi có chút phân vân, đột nhiên lại nhẹ nhàng nói tiếp:

-Bành Quân, Khu kinh tế mới Tư Hà lên cấp, cũng là một cơ hội, nếu cậu muốn đi, tôi có thể sắp xếp cho cậu, chậm nhất là sáu tháng cuối năm của năm tới, có thể giải quyết được cấp Cục trưởng cho cậu.

Theo ý định ban đầu của An Tại Đào, vị trí số một của Khu kinh tế mới Tư Hà sẽ do Trang Ninh kiêm nhiệm, nhưng bởi vì Trang Ninh là Trợ lý chủ tịch thành phố, chia sẻ rất nhiều công tác cho An Tại Đào, cho nên thời gian Trang Ninh dành cho Khu kinh tế mới Tư Hà tất nhiên sẽ rất ít, trong khi Khu kinh tế mới cần một Phó chủ nhiệm thường trực chủ trì công tác hàng ngày.

Sau khi Khu kinh tế mới Tư Hà lên cấp, Khương Khôn – nhân vật số một đương nhiệm của Khu chắc chắn phải bị điều chỉnh giáng cấp làm Phó chủ nhiệm, nhưng An Tại Đào không thể yên tâm giao Khu kinh tế mới cho loại người vô năng này. Vì thế, hắn đột nhiên nghĩ tới Bành Quân, chỉ có điều, suy xét đến bản thân mình cũng cần Bành Quân trợ giúp công tác, vì thế hắn hơi do dự.

Bành Quân ngẩn ra, rồi cung kính nói:

-Tôi phục tùng sự sắp xếp của lãnh đạo, nhưng tôi muốn làm việc bên cạnh lãnh đạo. Tôi quen theo lãnh đạo công tác đã nhiều năm rồi, nếu lãnh đạo bảo tôi đi, tôi không yên tâm lắm.

Bành Quân khước từ khiến An Tại Đào ít nhiều như trút được gánh nặng. Hắn vốn muốn giữ Bành Quân lại bên cạnh, nhưng nếu cứ như vậy sẽ làm chậm trễ tiền đồ của Bành Quân, cho nên hắn muốn hỏi ý kiến của Bành Quân một chút. Nếu Bành Quân đồng ý xuống cơ sở để lập chút thành tích cho bản thân, hắn tuyệt nhiên không ngăn trở, còn có thể chủ động bố trí giúp cậu ta.

Con người là động vật có tình cảm, mấy năm nay Bành Quân tháp tùng phục vụ cho An Tại Đào, đã phải trả giá rất nhiều. Điều đó luôn làm An Tại Đào rất băn khoăn. Cho dù hiện giờ cậu ta đảm nhiệm chức Chánh văn phòng Uỷ ban nhân dân thành phố và Phó trưởng ban thư ký Uỷ ban nhân dân thành phố, không còn là thư ký riêng của An Tại Đào, nhưng trên thực tế Bành Quân vẫn gánh vác phần lớn công việc thư ký và là trợ thủ trong công tác cho An Tại Đào.

-Như vậy cũng tốt, sau này có cơ hội, chúng ta sẽ nói sau.

An Tại Đào khoát tay, lại hỏi:

-Vợ cậu làm công tác gì ở Cục công an?

Bành Quân mỉm cười:

-Lãnh đạo, vợ tôi là nhân viên ở đồng công an Thương Hạ, công tác cũng khá nhàn, có thời gian để chăm sóc con cái. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.

Tình hình kinh tế gia đình Bành Quân cũng không tốt, cả hai vợ chồng đều hưởng lương, còn phải gánh vác trách nhiệm chăm sóc cha mẹ già của hai bên gia đình, cuộc sống khá túng bấn. Tuy mấy năm nay Bành Quân ở bên cạnh An Tại Đào, được xem là "nhân vật có thực quyền", nhưng An Tại Đào rất nghiêm khắc với cấp dưới thân cận. Hắn từng nhiều lần nhấn mạnh với Bành Quân và ngay cả Hoàng Thao về công tác kỷ luật, chủ yếu là không ăn tiệc mời, không nhận lễ vật. Bởi vậy mấy năm nay Bành Quân cũng không có khoản "thu nhập thêm" nào.

Không phải Bành Quân không từng nghĩ đến, mà là cậu ta không dám làm. Bành Quân biết rất rõ, nếu mình nhất thời không nghe lời An Tại Đào, để hắn biết được, hậu quả sẽ vô cùng tai hại.

An Tại Đào ồ lên một tiếng, khoát tay:

-Được rồi, cậu đi nhanh đi!

Quan Thanh - Chương #582


Báo Lỗi Truyện
Chương 582/739