Chương 528: Bắt đầu phản kích


An Tại Đào đột nhiên phản đối đề bạt của Tống Nghênh Xuân khiến ông ta và Âu Dương Khuyết Như phải giật mình.

Âu Dương Khuyết Như bất mãn nhìn An Tại Đào, thầm nghĩ cái tên tiểu tử này căn bản là không biết lẽ thường gì cả. Hắn quả thật giống như cái bồn cầu trong toalet, vừa thối lại vừa cứng.

Âu Dương Khuyết Như ho khan hai tiếng:

- Đồng chí Tại Đào, đồng chí Chu Thanh tuy rằng chưa có làm qua ngành này nhưng không có nghĩ là anh ta không có năng lực quản lý truyền thông. Báo nghiệp Phòng Sơn là tiếng nói truyền thông của Thành ủy, phải giao cho những đồng chí ở Thành ủy để tránh xuất hiện một sự kiện Hoàng Trạch Danh lần thứ hai.

- Hoàng Trạch Danh thật ra là người xuất thân từ giới truyền thông, nhưng kết quả như thế nào? Là tiếng nói của Đảng, mà lại công khai làm trái lại ý của Thành ủy, vô tổ chức vô kỷ luật, không hề có nguyên tắc của tính giai cấp gì cả. Do dù là người có kinh nghiệm làm việc phong phú cũng không thích hợp tiếp tục làm.

Âu Dương Khuyết Như "lời lẽ chính nghĩa" nhìn An Tại Đào, chậm rãi nói.

An Tại Đào cười lạnh một tiếng:

- Trưởng ban Âu Dương, những lời này tôi không hiểu. Hoàng Trạch Danh rốt cuộc là làm trái ý Thành ủy như thế nào, xin mời Trưởng ban Âu Dương chỉ rõ ra.

Âu Dương Khuyết Như á khẩu, không trả lời được, sắc mặt đỏ lên.

An Tại Đào ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng đảo qua đám người Đông Phương Du. Đông Phương Du trong lòng thở dài một tiếng, thầm nhủ: "Tiểu oan gia, cậu đang ép tôi sao?"

Đông Phương Du thoáng do dự, rốt cuộc khẽ nói:

- Bí thư Tống, Trưởng ban Âu Dương, tôi thật ra cũng cảm thấy đồng chí Tại Đào nói rất có đạo lý. Báo nghiệp Phòng Sơn là một chỉnh thể của tài nguyên truyền thông, chứ không đơn thuần chỉ là báo Đảng. Trước mắt, thì hẳn là phải đề bạt một người quen thuộc về truyền thông đảm nhiệm công tác này. Như vậy mới có lợi cho báo nghiệp.

- Tôi nghĩ, trong bộ máy Đảng ủy của báo nghiệp Phòng Sơn có một số đồng chí có thể lấy ra khảo sát một chút, và họ đều có thể được đề bạt.

Đông Phương Du nói xong thì Phó bí thư thành ủy Tống Tử Lâm cũng tiếp lời.

Ngay cả Bí thư Thành ủy có quyền đề cử người nhưng nếu ba Phó bí thư Thành ủy không đồng ý thì việc Chu Thanh đảm nhiệm nhân vật số một của báo nghiệp Phòng Sơn cũng không được thông qua.

Thấy An Tại Đào, Đông Phương Du và Tống Tử Lâm đứng thành một chỗ, không ngại làm khó mình khiến Tống Nghênh Xuân trong lòng cảm thấy phẫn nộ.

Nhìn vẻ mặt lạnh lùng và kiên định của An Tại Đào, Tống Nghênh Xuân thở một hơi thật dài. Ông ta biết mình không thể không nhượng bộ. Trong hội nghị thường vụ Thành ủy này, ông ta đã mất đi quyền uy của một Bí thư Thành ủy. Loại cục diện này Tống Nghênh Xuân không hề muốn thấy.

Tống Nghênh Xuân thản nhiên cười:

-Nếu đồng chí Đông Phương, đồng chí Tại Đào và lão Tống không có cùng ý kiến thì như vầy, chúng ta cứ dựa theo nguyên tắc của tổ chức, giơ tay biểu quyết đi.

Nói xong, Tống Nghênh Xuân chậm rãi giơ tay phải lên.

Tiếp đó là Trưởng ban Tuyên giáo Âu Dương Khuyết Như, Trưởng ban Tổ chức cán bộ Đan Tân Dân, Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật thành phố Bộ Đồng. Ánh mắt mọi người dừng lại ở Trưởng ban thư ký Thành ủy Đức Thắng cùng với Chủ nhiệm Ủy ban Chính trị Pháp luật thành phố Trịnh Phương.

Trong việc đấu tranh giữa Tống phái và An phái, Trưởng ban thư ký Thành ủy Mã Đức Thắng thái độ luôn luôn mờ ám.

Mã Đức Thắng cười, không giơ tay, thản nhiên nói:

- Tôi tán thành ý kiến của Chủ tịch thành phố Đông Phương, đồng chí Tại Đào và Phó bí thư Tử Lâm. Tôi đề nghị đề bạt Phó bí thư Đảng ủy, Phó tổng biên tập soạn thảo phần mềm biên bản Trình Thúy Hoa đảm nhận chức Bí thư Đảng ủy báo nghiệp Phòng Sơn.

Tống Nghênh Xuân giật mình, ánh mắt nghiêm nghị nhìn Mã Đức Thắng, trong lòng phẫn nộ vô cùng. Ông ta không rõ Mã Đức Thắng vì sao lại đứng về phía An Tại Đào. Sau này Tống Nghênh Xuân mới biết được, Mã Đức Thắng kỳ thật sớm đã là người của An phái, chẳng qua là không có cơ hội cho thấy thái độ của mình thôi.

Rất ít người biết An Tại Đào và Mã Đức Thắng quan hệ cá nhân rất tốt. Các lãnh đạo thành phố không ai biết, trừ Lãnh Mai. Kỳ thật An Tại Đào và Mã Đức Thắng sở dĩ có thể âm thầm đến cùng nhau, đạo lý rất đơn giản. Bởi vì con gái Mã Đức Thắng sau khi tốt nghiệp đại học đã về làm việc cho tập đoàn Long Đằng ở Yên Kinh, đảm nhiệm chức Giám đốc Đầu tư, lương một năm năm trăm ngàn nhân dân tệ. Nguồn truyện: TruyệnYY.com

Đương nhiên, con gái của ông ta có được vị trí này hoàn toàn là do An Tại Đào thao tác.

Bốn đấu với bốn. An Tại Đào, Đông Phương Du, Tống Tử Lâm, Mã Đức Thắng đấu với Tống Nghênh Xuân, Âu Dương Khuyết Như, Bộ Đồng, Đan Tân Dân. Cho nên cuối cùng chỉ có Chủ nhiệm Ủy ban chính trị pháp luật Trịnh Phương là quan trọng nhất.

Tống Nghênh Xuân thở phào một cái, có chút bất mãn nhìn Trịnh Phương. Trịnh Phương xem như là người của Tống phái. Y không giống như Âu Dương Khuyết Như, Đan Tân Dân nhanh chóng tỏ thái độ, ngược lại vẫn duy trì trầm mặc khác thường. Điều này làm cho Tống Nghênh Xuân có dự cảm bất thường cũng như sự bất mãn.

Chẳng lẽ Trịnh Phương muốn phản bội ông ta mà hướng về phía An Tại Đào? Tống Nghênh Xuân trong lòng chấn động, ánh mắt ngưng đọng trên người Trịnh Phương.

Trịnh Phương vẻ mặt có chút xấu hổ, sắc mặt đỏ bừng, giơ tay cũng không được, mà không giơ tay cũng không được, cảm thấy rất khó xử. Y thật ra không có hướng về phía An Tại Đào, nhưng hiện tại đột nhiên cũng có tâm tư này. Hết thảy, là do có một tin tức từ thủ đô khiến cho y phải chấn động.

Em trai của Trịnh Phương Mao Bồi Lâm sau khi tốt nghiệp đại học Kinh tế Yên Kinh hệ nghiên cứu sinh đã nhận lời mời vào tập đoàn dầu mỏ Long Đằng làm việc. Bởi vì rất được Hạ Hiểu Tuyết và lãnh đạo tập đoàn coi trọng nên năm ngoái đã được bổ nhiệm làm Giám đốc Đầu tư, dần dần tiến nhập vào ban quản lý của tập đoàn, tiếp xúc với những tin tức trung tâm. Một cơ hội ngẫu nhiên, Mao Bồi Lâm biết được Hạ Hiểu Tuyết là vợ của An Tại Đào. Còn một người tình nhân trong bóng tối chính là Tổng giám đốc tập đoàn Long Đằng kiêm Chủ tịch hội đồng quản trị tập đoàn Niệm Đào ở Nam Dương Mạnh Cúc, và cũng là cháu gái của Triệu lão. Điều này có nghĩa gì thì ai cũng biết.

Bối cảnh của Long Đằng rất kinh người! Bối cảnh của Long Đằng cũng chính là bối cảnh của An Tại Đào. Tin tức này khiến cho Trịnh Phương chấn động, đủ để đưa ra nhiều sự lựa chọn quan trọng.

Ánh mắt của Trịnh Phương dừng lại gương mặt anh tuấn, điềm tĩnh, ung dung của An Tại Đào, trong nháy mắt đã đưa ra một quyết định. Y né tránh ánh mắt của Tống Nghênh Xuân, miễn cưỡng cười:

- Bí thư Tống, các đồng chí, nếu tất cả mọi người đang có sự tranh luận thì việc này nên tạm thời gác qua một bên, khiến Ban Tổ chức cán bộ khảo sát thận trọng lại một vài đồng chí.

Trịnh Phương chuyển hướng khiến cho An Tại Đào có chút không ngờ, càng không cần nói những người khác.

Không khí hội nghị trở nên căng thẳng. Tống Nghênh Xuân sắc mặt âm trầm, thật lâu sau vẫn nói không nên lời. Một lát sau, ông ta ngẩng đầu lên nhìn An Tại Đào, gật đầu nói:

- Được, cứ theo ý của mọi người. Tan họp!

Nói xong, Tống Nghênh Xuân thật sâu nhìn An Tại Đào rồi đứng dậy phất tay bỏ đi.

Nhìn Tống Nghênh Xuân căm giận bỏ đi, An Tại Đào trong lòng âm thầm cười lạnh. Nếu đã đối lập nhau không thể vãn hồi thì tự mỗi người xuất ra thế võ của mình, để xem ai là người chiến thắng cuối cùng.

Phản kích đã bắt đầu. An Tại Đào không còn đường lui, và Tống Nghênh Xuân cũng vậy.

Trở lại Ủy ban nhân dân thành phố, An Tại Đào bước lên lầu, đột nhiên nghe được phía sau truyền đến tiếng gọi của Đông Phương Du:

- Đồng chí Tại Đào, cậu tới văn phòng tôi một chuyến, tôi có việc cần nói với cậu.

An Tại Đào dừng bước, nhanh chóng xoay người lại, gật đầu rồi sóng vai Đông Phương Du bước vào văn phòng của cô.

Vừa vào đến cửa, Đông Phương Du lập tức đóng cửa lại, xoay người nhìn An Tại Đào, hạ giọng nói:

- Tôi thật không ngờ hôm nay cậu lại có chuẩn bị mà đến, khiến tôi, Mã Đức Thắng và Trịnh Phương đều về phe của cậu.

Đông Phương Du nhẹ nhàng lay động vòng eo, duyên dáng rót cho An Tại Đào một ly nước:

- Ngồi đi, còn đứng ngốc ngếch ở đó mà làm gì?

Tục ngữ nói, người phụ nữ có đẹp hay không thì nhìn vào vòng eo của họ. Đông Phương Du tuy đã hơn ba mươi tuổi, nhưng bất kể là dáng người hay là dung nhan đều được chăm sóc rất tốt. Tấm lưng áo đẫy đà nhưng không mập mạp, toàn thân toát ra một hơi thở mê người.

Đây là một người phụ nữ rất thành thục, phong tình, khiến cho An Tại Đào, một người nhiều lần có sự xích mích cũng phải có lòng ham muốn chinh phục.

Nhìn thân hình vô cùng quyến rũ của Đông Phương Du, An Tại Đào trong lòng đột nhiên xuất hiện một cơn lửa nóng. Cũng không biết vì sao, cứ mỗi một lần ở cùng một chỗ với cô, hắn không kềm chế được dục vọng của mình. Cho nên, khi hai người cùng một chỗ, luôn vô tình cố ý phát ra một hơi thở mờ ám.

Đông Phương Du đột nhiên ngẩng đâu, sắc mặt ửng đỏ vô cùng quyến rũ, hô hấp trở nên dồn dập hơn. Phụ nữ thành thục vô cùng mẫn cảm, nhất là với dục vọng của người đàn ông.

Cô liếc mắt nhìn An Tại Đào, dục vọng trong lòng áp chế từ lâu bỗng nhiên dâng lên. Cô cắn chặt răng, thân hình nhào vào lòng của An Tại Đào. Đông Phương Du hơi thở hổn hển, hai tròng mắt khép hờ mê ly như muốn quay về thời con gái. Cảm giác được bàn tay mạnh mẽ của người đàn ông xâm nhập vào vùng đất mẫn cảm của mình, cô nhỏ giọng rên rỉ một tiếng, ôm cánh tay của An Tại Đào, ngăn không cho hắn tiến thêm một bước xâm lược, thở dài sâu kín, lẩm bẩm hỏi một câu:

- Cậu có thích tôi hay không?

Chợt Đông Phương Du lại cười tự giễu rồi đột nhiên cắn mạnh vào bờ vai của An Tại Đào.

Oái! An Tại Đào rên lên một tiếng, cả người như không còn sức lực.

Mặt trời đã lên cao, Ban tổ chức cán bộ Tỉnh ủy ủy thác cho Ban tổ chức cán bộ Thành ủy đến Quy Ninh, tuyên bố Lý Nam được bổ nhiệm làm Phó giám đốc sở Văn hóa tỉnh. Lý Nam thôi chức, đồng nghĩa với việc Thành ủy Quy Ninh và Ủy ban nhân dân thành phố điều chỉnh lại một số cán bộ. Cho nên thành phố cũng khá coi trọng, tuyên bố đại hội bổ nhiệm xác nhập cùng nhau cử hành.

An Tại Đào lấy thân phận Phó Bí thư Thành ủy, dẫn người Ban tổ chức cán bộ đại diện cho Ban tổ chức cán bộ Tỉnh ủy và Thành ủy đến Quy Ninh để tuyên bố bổ nhiệm các vị trí, đồng thời đưa Mã Hiểu Yến và Khương Khôn đến nhậm chức luôn. Điều này thể hiện rõ Thành ủy rất coi trọng bộ máy Quy Ninh. Chuyện này nguyên bản nên để cho Trưởng ban Tổ chức cán bộ Đan Tân Dân làm, nhưng Đan Tân Dân đột nhiên cảm mạo nên không thể đi được. Tống Nghênh Xuân rơi vào đường cùng đành phải mời An Tại Đào.

An Tại Đào bước đi trước, Lý Nam và Cổ Trường Lăng cùng bước đằng sau, thần thái ung dung bước vào hội trường Thành ủy thành phố Quy Ninh. Mã Hiểu Yến, Khương Khôn đi đằng sau, cùng bước lên đài Chủ tịch. Một vài cán bộ của Ban tổ chức Thành ủy không bước lên đài Chủ tịch mà trực tiếp ngồi ở hàng ghế thứ nhất dưới đài.

Tiếng vỗ tay vang lên như sấm. An Tại Đào cùng với mọi người chậm rãi ngồi xuống. Ánh đèn chói mắt từ trên trần nhà chiếu xuống, khiến cả người hắn giống như có một vầng sáng.

Tiếng vỗ tay càng thêm nhiệt liệt.

An Tại Đào hơi hạ thấp thân hình, cất cao giọng nói:

- Các đồng chí thật là nhiệt tình. Haha, các đồng chí của Quy Ninh thật là tốt.

An Tại Đào vừa nói vừa cười khiến tiếng vỗ tay trong hội trường càng thêm mãnh liệt, mơ hồ thỉnh thoảng còn vang lên tiếng hô "Phó Bí thư An". Lý Nam cười ha hả, cất cao giọng nói:

- Các đồng chí, chúng ta bắt đầu cuộc họp. Hiện tại, xin mời Phó bí thư Thành ủy, Phó chủ tịch thường trực thành phố đồng chí An Tại Đào đại diện cho Ban tổ chức cán bộ Tỉnh ủy tuyên bố bổ nhiệm cán bộ mới nhất, điều chỉnh lại bộ máy Thành ủy và Ủy ban nhân dân thành phố Quy Ninh.

An Tại Đào khẽ mỉm cười, gật đầu với mọi người rồi hắng giọng. Tiếng vỗ tay dần dần bình ổn trở lại. Sau khi thấy tất cả đều im lặng thì hắn mới cất cao giọng nói:

- Sau đây, tôi xin đại diện cho sự ủy thác của lãnh đạo Ban tổ chức cán bộ Tỉnh ủy và Thành ủy tuyên bố: miễn đi chức Ủy viên thường vụ Thành ủy, Bí thư của đồng chí Lý Nam. Đồng chí Lý Nam sẽ có một bổ nhiệm khác.

Lý Nam được thăng chức lên làm Phó giám đốc sở Văn hóa tỉnh đã sớm truyền tin tức ra ngoài. Sau khi An Tại Đào tuyên bố xong thì cũng không có gì bất ngờ lắm, chỉ có điều ánh mắt mọi người đều nhìn lên đài chủ tịch về phía Mã Hiểu Yến, Cổ Trường Lăng, và Khương Khôn.

Tiếng vỗ tay lại vang lên. Lý Kiệt đứng dậy hơi hạ thấp người xuống chào mọi người dưới đài.

An Tại Đào nhìn lướt qua Cổ Trường Lăng đang hơi có chút kích động, thản nhiên cười rồi cất cao giọng nói:

- Thành ủy đề nghị Hội đồng nhân dân thành phố Quy Ninh miễn đi chức Chủ tịch Ủy ban nhân dân thành phố của đồng chí Cổ Trường Lăng, bổ nhiệm đồng chí Cổ Trường Lăng làm Bí thư Thành ủy Quy Ninh. Miễn đi chức Bí thư Đảng ủy khu kinh tế mới Tư Hà và chức vụ Trưởng ban quản lý khu kinh tế của đồng chí Mã Hiểu Yến, bổ nhiệm làm quyền Chủ tịch Ủy ban nhân dân thành phố Quy Ninh. Bổ nhiệm đồng chí Khương Khôn làm ủy viên thường vụ Thành ủy, Bí thư Đảng ủy kiêm Trưởng ban quản lý khu kinh tế mới Tư Hà.

Tiếng vỗ tay lại vang lên như sấm. Cổ Trường Lăng, Mã Hiểu Yến, Khương Khôn lần lượt đứng dậy, mặt tươi cười hướng dưới đài cúi đầu. Mã Hiểu Yến thần sắc rất bình tĩnh nhưng còn Cổ Trường Lăng và Khương Khôn thì sắc mặt hơi đỏ lên, khó mà có thể che giấu được cảm giác hưng phấn.

Cổ Trường Lăng ở Quy Ninh nhiều năm như vậy, nguyên bản đã đánh mất tin tưởng vào con đường làm quan của mình. Nhưng sau khi gặp được An Tại Đào thì đột nhiên như trời hạn gặp mưa, hết thảy đều thay đổi. Chỉ trong mấy năm, y từ một Phó chủ tịch huyện bình thường, dần dần trưởng thành hơn, trở thành nhân vật số một của Quy Ninh. Chuyện này lúc xưa có muốn nghĩ y cũng không dám nghĩ.

Khác với những cán bộ khác, Cổ Trường Lăng đối với sự phát triển của Quy Ninh như trút hết tâm huyết. Hiện giờ, có thể trở thành Bí thư Thành ủy Quy Ninh, y tất nhiên sẽ có một sân khấu lớn hơn nữa để làm ra được nhiều sự việc hơn.

Còn đối với thư ký Khương Khôn của Tống Nghênh Xuân mà nói, sau bao nhiêu năm hầu hạ Tống Nghênh Xuân như vậy, hôm nay xem như là đã đạt thành tâm nguyện. Một nhân vật số một cấp phó huyện của một khu kinh tế mới, có thể hiển hách hơn một Phó chủ tịch huyện hoặc một Phó chủ tịch quận nhiều lắm.

Từ một tiểu thư ký bên cạnh của lãnh đạo, nay trở thành chủ quản một phương, Khương Khôn giờ phút này có vài phần đắc ý, tự mãn.

Y không kìm nổi liếc mắt nhìn Mã Hiểu Yến một cách tham lam, âm thầm nuốt một ngụm nước miếng.

Động tác nhỏ này của y rơi vào mắt của An Tại Đào khiến hắn nhíu mày, có chút không thoải mái, sự ác cảm trong lòng càng thêm đậm hơn.

Tiếng vỗ tay trong hội trường lại vang lên như sấm. Cổ Trường Lăng và Lý Nam thân thiết bắt tay nhau. Xem như là tân Bí thư mới của thành phố Quy Ninh đã tạm biệt thời đại của Lý Nam, bước vào thời đại của Cổ Trường Lăng.

Lý Nam phát biểu rất nhiệt tình, tuy nhiên việc y rời khỏi chức vụ thì nói rất ngắn gọn. Thực sự cầu thị mà nói, Lý Nam công tác tại Quy Ninh trên cơ bản là dựa theo phương châm chính sách ổn định Quy Ninh của An Tại Đào, nên không có mang đến nhiều biến hóa lớn cho Quy Ninh.

Điều này cũng có liên quan đến tình tính thanh bạch, không màng danh lợi của y. Y không có nhân tố làm lãnh đạo, không quá mức cầu tiến, cũng như cầu thành công.

Lý Nam cười:

- Các đồng chí, từ hiện tại bắt đầu, tôi phải rời khỏi Quy Ninh đến tỉnh công tác. Tôi thật tâm mong ước Thành ủy và Ủy ban nhân dân thành phố Quy Ninh có thể dưới sự dẫn dắt của Bí thư Cổ và Chủ tịch thành phố Hiểu Yến mà đạt được thành tích lớn hơn nữa. Được rồi, sau đây xin mời đồng chí Cổ lên phát biểu.

Cổ Trường Lăng sắc mặt đỏ hồng, giọng nói có vài phần kích động. Y cầm chặt micro:

- Kính thưa các đồng chí, vừa rồi, Phó chủ tịch thành phố An đại diện cho Tỉnh ủy và Thành ủy tuyên bố quyết định điều chỉnh cán bộ Quy Ninh. Tôi xin chân thành cám ơn sự tín nhiệm của Thành ủy, cảm ơn sự bồi dưỡng của Đảng và nhân dân. Tôi nhất định sẽ cố gắng làm việc, vững chắc công tác, làm hết phận sự của mình, trung thực, tận tâm, cố gắng vì nhân dân Quy Ninh mà phục vụ, không phụ lòng tín nhiệm và ủy thác của Thành ủy. Chúng ta nhất định phải làm tốt các hạng mục ở Quy Ninh, không ngừng mở ra một cục diện mới, thúc đẩy kinh tế xã hội phát triển, khiến Thành ủy và toàn bộ nhân dân thành phố hài lòng.

- Bí thư Lý Nam trong thời gian công tác tại Quy Ninh đã dẫn dắt toàn bộ cán bộ quần chúng, thúc đẩy nhanh công nghiệp hóa, nông nghiệp sinh thái, sản nghiệp hóa và đô thị hóa. Củng cố phát triển kinh tế phồn vinh và ổn định cục diện xã hội. Mấy năm gần đây, kinh tế xã hội Quy Ninh phát triển rất nhanh. Các hạng mục sự nghiệp đều có sự tiến bộ nhảy vọt. Đồng chí Lý Nam vì sự phát triển của Quy Ninh mà làm ra nhiều cống hiến quan trọng. Quy Ninh phát triển cũng có tâm huyết, mồ hôi của đồng chí Lý Nam. Đồng chí Lý Nam đối với con người và mảnh đất Quy Ninh có cảm tình rất sâu đậm. Điều này nhân dân Quy Ninh sẽ không quên. Tại đây, tôi xin tỏ lòng biết ơn chân thành đối với đồng chí Lý Nam. Hy vọng đồng chí sẽ phát huy tác dụng lớn hơn nữa trong cương vị lãnh đạo mới.

- Đảm nhiệm chức Bí thư Thành ủy Quy Ninh, tôi cảm nhận được trọng trách rất nặng, áp lực rất lớn. Tôi cũng biết rằng năng lực và tố chất của mình có sự chênh lệch không nhỏ so với cương vị được bổ nhiệm. Nhưng tôi tin rằng dưới sự lãnh đạo kiên cường của Thành ủy, bộ máy lãnh đạo của Quy Ninh và sự ủng hộ mạnh mẽ của các đồng chí cán bộ quần chúng, tôi nhất định sẽ làm tốt công tác của mình.

- Các đồng chí, hôm nay tâm trạng của tôi rất là kích động. Tôi công tác tại Quy Ninh hơn mười năm nay, từ hôm nay trở đi đối với tôi mà nói, đây là một cơ hội, đồng thời cũng là một sự khiêu chiến. Tôi sẽ cùng với toàn bộ nhân dân thành phố phấn đấu, cố gắng cải cách Quy Ninh, hiện đại hóa sự nghiệp, tiếp tục không ngừng tiến về phía trước. Tôi nhất định phải học hỏi nhiều hơn, chấp pháp vì dân, đoàn kết chân thành, tuân thủ thanh chính liêm khiết. Nếu đã yêu cầu các cán bộ khác làm được, thì mình phải là người đầu tiên làm được.

- Sau đây, xin mời Phó bí thư Thành ủy Phòng Sơn, Phó chủ tịch thường trực thành phố đồng chí An Tại Đào lên đại diện cho Thành ủy ra chỉ thị quan trọng.

Cổ Trường Lăng vội vàng kết thúc bài nói chuyện có phần kích động và hưng phấn của mình, hướng An Tại Đào kính cẩn nói.

An Tại Đào nở nụ cười ôn hòa.

- Được, tôi chỉ đơn giản nói vài câu thôi.

An Tại Đào ánh mắt trong sáng nhìn lướt qua toàn bộ hội trường, giọng nói bình tĩnh, ung dung:

- Tôi chỉ xin nói lên cảm nghĩ cá nhân của mình.

- Mấy năm nay, Quy Ninh từ nhỏ đến lớn, từ yếu đến mạnh đã xảy ra sự thay đổi rất lớn. Bất kể là kinh tế phát triển hay là thực lực tổng hợp đã nhảy lên vị trí hàng đầu ở Phòng Sơn, trở thành một trong trăm tỉnh thành phố mạnh của cả nước. Với thành tích đạt được như vậy, đó chính là kết quả của sự cố gắng của bộ máy tập thể chính quyền Đảng ủy Quy Ninh.

- Đồng chí Lý Nam tố chất chính trị cao, năng lực công tác mạnh. Anh ấy đã tạo ra thành tích ở Quy Ninh, Thành ủy rất khẳng định điều đó, và nhân dân Quy Ninh cũng nhất trí tán thành.

An Tại Đào nói tiếp:

- Đồng chí Lý Nam rời Quy Ninh chính là một sự tổn thất lớn. Nhưng cho dù ở nơi nào thì cũng đều là vì Đảng và nhân dân công tác. Chúng ta tuy rằng rất tiếc nhưng cũng hãy vỗ tay chào tạm biệt đồng chí Lý Nam.

An Tại Đào cười, dừng lại một chút, đợi tiếng vỗ tay ngừng rồi mới tiếp tục nói:

- Tôi và đồng chí Cổ, đồng chí Hiểu Yến từng công tác chung một chỗ, phối hợp rất hợp ý. Đối với hai đồng chí này, tôi rất là hiểu biết. Để đồng chí Cổ Trường Lăng đảm nhiệm chức Bí thư Thành ủy, đồng chí Hiểu Yến đảm nhiệm chức Chủ tịch thành phố cũng là xuất phát từ toàn cục Quy Ninh.

- Cải cách, phát triển, ổn định ba điều này đều quan trọng như nhau.

An Tại Đào giọng nói trở nên trầm thấp rồi lại dâng trào:

- Thành ủy hy vọng bộ máy Đảng ủy Quy Ninh phải đảm bảo phương hướng cải cách không lay chuyển, mục tiêu phát triển không lay chuyển và đại cục ổn định không lay chuyển.

An Tại Đào làm như vô tình mà cố ý không giới thiệu Khương Khôn. Theo một ý nghĩa nào đó chính là truyền đạt một phản ứng đầy thâm ý.

Khương Khôn ngồi một chỗ, sắc mặt có chút trắng bệch, trong lòng thầm hận nhưng rắm cũng không dám thả.

Quan Thanh - Chương #528


Báo Lỗi Truyện
Chương 528/739