Chương 510: Tranh cãi gay gắt


Lãnh Mai ngồi ở đó, khóe miệng bĩu ra, nụ cười chợt biến mất.

Chợt, cô gật đầu cực kỳ nghiêm túc:

- Vâng, Chủ tịch thành phố Đông Phương, các vị đồng chí, tôi tán thành ý kiến của đồng chí Quốc Cẩm, sự cố nổ ga lúc này tổn thất thê thảm và nghiêm trọng, ảnh hưởng rất lớn, tôi cũng đồng ý để chúng ta báo cáo chi tiết với tỉnh, đồng thời hẳn là nhanh chóng thông báo kết và điều tra và tình hình thương vong liên quan đói với truyền thông tin tức, để tránh các loại đồn đại nhảm nhí truyền bá.

Thấy Lãnh Mai luôn đứng chung một chỗ với An Tại Đào đột nhiên tán thành ý kiến của mình, trong lòng Ngô Quốc Cẩm co giật một hồi, mơ hồ cảm thấy hơi không ổn, nhưng chỗ nào không ổn, trong nhất thời lão nghĩ không rõ ràng. Chẳng qua, lão đã là tên lên dây không thể không bắn, "thái độ" đã nói ra, cũng không để cho lão đổi ý.

Ba Phó Chủ tịch thành phố khác, Triệu Kiến Quốc, Vương Chí Quân và Cổ Lam, ba người ngơ ngác nhìn nhau, sau khi do dự thật lâu, cuối cùng vẫn duy trì trầm mặc khác thường, vừa không tỏ vẻ đồng ý, cũng không tỏ vẻ phản đối, chỉ là ánh mắt phức tạp đặt lên người Chủ tịch thành phố Đông Phương Du.

Đông Phương Du nhẹ nhàng ho khan một tiếng, ánh mắt nhìn về Ngô Quốc Cẩm bất giác tràn đầy cảm thán và thương hại nào đó. Cô biết, nếu Ngô Quốc Cẩm chống đối với An Tại Đào, ý đồ "giao phong" với An Tại Đào, như vậy, ngay từ đầu lão thế nào cũng thất bại.

Bởi vì, bất kể là tâm cơ quyền mưu, hay là từ bối cảnh hậu trường, hoặc là uy tín uy vọng, Ngô Quốc Cẩm đều kém An Tại Đào quá xa, căn bản không thể so sánh.

Hiểu biết An Tại Đào càng sâu, Đông Phương Du lại càng cảm thấy nhìn không thấu hắn. Cô vốn nghĩ rằng An Tại Đào đơn giản là dựa vào Trần Cận Nam sau lưng, nhưng sự thật lại không phải. An Tại Đào có thể đi tới ngày hôm nay, có quan hệ nhất định tới bối cảnh, nhưng tuyệt đối không phải nhân tố chủ yếu. Thật sự thúc đẩy hắn trưởng thành, là đầu óc, tính tình và lòng dạ của hắn.

Công tác ở tỉnh, còn có thể được che chở dưới cánh chim Trần Cận Nam, nhưng biểu hiện ở Yên Kinh, thành tích công tác nổi bật ở nước ngoài, lại không quan hệ tới bối cảnh. Đây hoàn toàn là năng lực cá nhân, ai cũng không thể phủ nhận.

An Tại Đào có được thành thục vững vàng hơn xa người thường và bạn cùng lứa tuổi, trình độ lý luận chính trị cực cao, năng lực công tác rất mạnh. Tính tình cương nghị quả quyết thậm chí hơi lạnh lùng, lòng dạ rộng lớn tầm nhìn trống trải, nhìn vấn đề cực kỳ sâu xa, hơn nữa hắn cũng không có "vấn đề ràng buộc kinh tế" ---- Thử nghĩ, một người như vậy ở trong quan trường, nếu không đề bạt lên được, vậy thật sự là kỳ quặc.

...

...

An Tại Đào tính tình cương nghị quả quyết, nên ra tay sẽ ra tay, tuyệt đối sẽ không chút do dự. Hiện giờ hắn phát hiện Ngô Quốc Cẩm chắc chắn là chướng ngại trên đường đi tới của hắn, vì tẩy rửa hết thảy tai họa ngầm cản đường, hắn quyết đoán chủ động ra tay với Ngô Quốc Cẩm.

Đông Phương Du âm thầm lắc đầu, thu ánh mắt trên người Ngô Quốc Cẩm trở về, trầm mặc một hồi, đột nhiên gật đầu với Trưởng Ban Thư ký kiêm Chủ nhiệm Văn phòng UBND thành phố Chu Quân:

- Tiểu Chu, ý kiến của anh thế nào?

Chu Quân thật sự không ngờ Đông Phương Du lại giao củ khoai lang nóng bỏng tay này cho mình, trưng cầu ý kiến của mình trong cuộc họp Chủ tịch thành phố. Gã xấu hổ mà cười, tuy rằng oán giận trong lòng, nhưng ngoài miệng cũng không dám không trả lời:

- Chủ tịch thành phố Đông Phương, các vị lãnh đạo...

Chu Quân khó xử mà nhìn Đông Phương Du và đám Phó Chủ tịch thành phố, thấy có người khóe miệng mang theo nụ cười dường như muốn xem náo nhiệt, mà có người ánh mắt linh hoạt, sắc bén nhìn mình chằm chằm... Gã âm thầm mắng một tiếng trong lòng, trong nhất thời cũng không biết nên trả lời thế nào, đơn giản biểu đạt thái độ tán thành hoặc phản đối cũng không khó, khó là ở chỗ phép ẩn dụ của thái độ này nhiều lắm, chỉ cần không cẩn thận sẽ khiến mình rơi vào trong vũng bùn tranh giành quyền lực không thể tự thoát khỏi.

Nhưng Chu Quân đột nhiên phát hiện, An Tại Đào đang mỉm cười kỳ thật đôi mắt sắc bén cố ý dạo trên người mình, gã thở dài trong lòng, hiểu được An Tại Đào đang thử hoặc buộc gã tỏ thái độ.

Một là một, hai là hai, đen là đen, trắng là trắng, An Tại Đào ghét nhất chính là kẻ hai mặt và cây đầu tường này. Nếu Chu Quân muốn tham gia với An Tại Đào, lúc này nhất định phải đưa ra lựa chọn, bất luận hình thức do dự gì, bất luận là tâm tính hay ngôn hành cử chỉ, đều đã bị An Tại Đào vô tình buông tha.

Nếu nói An Tại Đào là một vầng mặt trời mới mọc, như vậy Ngô Quốc Cẩm chắc chắn là mặt trời sắp lặn. Nên lựa chọn thế nào, không khó phán đoán... Chu Quân cắn chặt răng, âm thầm quăng cái nhìn kính cẩn qua An Tại Đào, cười nói:

- Chủ tịch thành phố Đông Phương,,các vị lãnh đạo, cá nhân tôi cho rằng, giống như Chủ tịch thành phố An vừa nói, chúng ta không thể lấy cái bô chụp lên người mình. Nếu sự cố phát nổi lần này không đủ tiêu chuẩn sự cố lớn, chúng ta nên xử lý khiêm tốn, mau chóng giải quyết tốt hậu quả cũng sắp xếp tốt cho quần chúng bị tai nạn, nhanh chóng tiêu trừ ảnh hưởng bất lợi tới sự phát triển kinh tế của toàn thành phố, điều này mới quan trọng nhất. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com

- Cách làm của những thành phố khác cũng là như vậy, không chỉ chúng ta.

Chu Quân vừa mới nói xong, An Tại Đào liền cười tiếp lời:

- Trưởng Ban Thư ký Chu, lý là lý như vậy nhưng tóm lại trong lòng chúng ta cũng phải có vài phần tâm tư... Chẳng qua, nếu Chủ tịch thành phố Quốc Cẩm nói, căn cứ vào thái độ chịu trách nhiệm cao độ với toàn bộ thị dân, chúng ta vẫn phải làm việc công taamm, không thể vì lãnh đạo sợ gánh vác trách nhiệ liền giấu diếm sự cố phát sinh... Ừ, tôi đồng ý nhanh chóng báo cáo với tỉnh.

Ai cũng có thể nghe ra được, An Tại Đào đang nói ngược, trong sáng ngoài tối mà trào phúng Ngô Quốc Cẩm.

Thật ra vào lúc này, Ngô Quốc Cẩm đã đoán được hơi bất ổn, dường như nhất thời đầu nóng lên hợp ý An Tại Đào ---- có ý sửa lời buông tha nguyên tắc chí công vô tư mà mình duy trì, nhưng An Tại Đào và Chu Quân kẻ xướng người họa như vậy, gần như phá hỏng toàn bộ "đường lui" của lão.

Nếu lão sửa lời, hình tượng mặt mũi Phó Chủ tịch thành phố đặt ở đâu? Đường đường Phó Chủ tịch thành phố Phòng Sơn, lại trong cuộc họp Chủ tịch thành phố, nói chuyện không tính chẳng phải khiến người ta cười rụng răng.

Vì thế khóe miệng Ngô Quốc Cẩm run rẩy nhẹ, đĩnh đạc mà khoát tay áo, ra vẻ nghiêm nghị nói:

- Thật ra đồng chí Tại Đào cũng không cần quá lo lắng, cậu vừa mới phân công quản lý ngành phục vụ công cộng không có bao nhiêu trách nhiệm, muốn nói nhận trách nhiệm, cũng nên là trách nhiệm của tôi và đồng chí Lãnh Mai! Nếu bên trên truy cứu trách nhiệm, lão Ngô tôi đứng ra là được! Còn nữa, Chủ tịch thành phố Đông Phương, tôi đề nghị tiến thêm một bước triển khai điều tra hỏi trách nhiệm, trách nhiệm quản lý của ban quành và xí nghiệp liên quan, cần phải xử lý thật nghiêm!

- Ngành phục vụ công cộng nhất là ngành sản xuất chuyền khí, quan hệ tới chuyện lớn nâng cao đời sống nhân dân. Tôi phân công quản lý ngành phục vụ công cộng này hai năm, hàng năm đều phải đi Cục Công cộng và xí nghiệp Gas điều tra vài lần, mỗi lần gặp họ, tôi đều nhấn mạnh dặn dò ân cần, an toàn gas nặng tựa Thái Sơn, lúc nào cũng phải nắm chắc, không có nửa điểm lơi lỏng! Phải tăng mạnh tuyên truyền an toàn đối với người sử dụng, nhưng kết quả thế nào đây? Vẫn xuất hiện loại sự cố lớn thương vong, tổn thất thảm trọng này!

- Trong hai năm ngắn ngủn, xuất hiện sự cố gas rất lớn hai lần. Tôi cho rằng, ngành quản lý sản xuất an toàn gas tồn tại vấn đề nghiêm trọng, phải điều tra xử lý nghiêm túc, tiến hành chỉnh đốn lớn, nếu không, sự cố này tuyệt đối không phải cuối cùng.

Bộ dáng Ngô Quốc Cẩm vô cùng đau đớn, khiến cho vài Chủ tịch thành phố khác âm thầm lắc đầu.

Giải Vân dự thính hội nghị, sắc mặt vàng như đất. Ánh mắt âm trầm của Ngô Quốc Cẩm không ngừng quăng tới, Giải Vân hiểu được Ngô Quốc Cẩm đang nhân cơ hội đả kích gã, nhưng gã không có cách nào khác.

- Trên ý nghĩa nào đó mà nói, không có an toàn tuyệt đối, chúng ta chỉ có thể không ngừng nắm chắc công tác an toàn trong tay. Chẳng qua, tôi cho rằng, sự cố thì sự cố, bất luận xảy ra sự cố gì, cũng không phải một hành vi có thể điều khiển, không thể vì xảy ra sự cố, mà bắt đầu oán trời trách đất luống cuống tay chân --- tôi cảm thấy, công tác quản lý an toàn gas thành phố chúng ta vẫn tương đối hoàn thiện. Trong tỉnh, chúng ta là thành phố xảy ra sự cố gas thấp nhất, đây là thành tích của chúng ta, là sự thật chứ? Sao có thể gạt bỏ?! Chủ tịch thành phố Ngô phân công quản lý ngành phục vụ công cộng và an toàn gas nhiều năm, lúc này đứng ra phủ định chính mình, không biết ông đang nghiêm khắc với bản thân hay là lừa mình dối người chứ?

Lông mày của Ngô Quốc Cẩm lập tức dựng thẳng, lão thẹn quá hóa giận dựng thẳng người, cười lạnh nói:

- Đồng chí Tại Đào nói thế nào? Tôi chính là bàn việc. Chuyện sự cố gas, không phải quản lý an toàn xảy ra vấn đề còn có nguyên nhân gì? Cậu không nên kéo xa...

- Ồ? Đúng thế! Nhưng tôi nhớ rõ, một tháng trước, khi phóng viên "Nhật báo Đông Sơn" phỏng vấn, đồng chí Quốc Cẩm nói rất nhiều tới thành tích của ngành phục vụ công cộng thành phố chúng ta, nếu tôi nhớ không nhầm mà nói, trong đó còn đặc biệt đề xuất thành phố chúng ta là thành phố xảy ra sự cố an toàn gas thấp nhất toàn tỉnh, là thành tị quản lý gas quy phạm và tiên tiến... Lúc này mới vài ngày, đồng chí Quốc Cẩm liền thay đổi thái độ, cho rằng quản lý an toàn gas của thành phố chúng ta tồn tại vấn đề lớn?

An Tại Đào lạnh lùng cười, khoát tay áo:

- Có phải như vậy hay không?

-...

Mặt Ngô Quốc Cẩm lập tức đỏ lên, một câu cũng nói không nên lời.

Không khí trong phòng hội nghị ngày càng nặng nề áp lực, mọi người vẫn duy trì trầm mặc khác thường, chỉ có thể nghe được tiếng hít thở nặng nề của một số người. Đám quan chức dự thính ngơ ngác nhìn nhau, xấu hổ mà ngồi đó, rắm cũng không dám thả.

Lãnh Mai nhíu mày:

- Lão Ngô, sự cố lúc này cùng sự cố gas trước tết âm lịch tuyệt đối không thể đánh đồng, hoàn toàn là hai chuyện khác nhau. Lúc này, kết quả điều tra cho thấy, bộ phận quản lý sản xuất và xí nghiệp cung ứng gas của chúng ta, không có bất cứ trách nhiệm gì trong sự cố, trách nhiệm ở sự cố lần này đều do người sử dụng không thỏa đáng... Công tác an toàn tất nhiên phải tăng mạnh, nhưng hỏi trách nhiệm này cũng không thể làm bừa, không phân tốt xấu liền đánh tiếp, đây không phải là làm loạn sao!

An Tại Đào bình tĩnh, im lặng không nói.

Vương Chí Quân cười ha ha, dường như là vì làm dịu không khí một chút mà nói chen vào:

- Đúng vậy, lão Ngô, Lãnh Mai nói rất đúng, hai sự cố không thể đánh đồng. Đã là quản lý cán bộ và xí nghiệp của chúng ta không có trách nhiệm, cũng không thể quá mức nghiêm khắc rồi, hội nghị này mọi người tích cực công tác. Đương nhiên, bước tiếp theo công tác an toàn và quản lý an toàn vẫn phải tăng mạnh.

- Đúng rồi, lần trước tôi đi thành phố Lam Yên khảo sát, thấy người sử dụng gas ở đó đều lắp đặt máy báo động gas trong nhà, tôi thấy, thành phố chúng ta cũng nên làm công tác phương diện này.

Từ trước đến nay ba người Triệu Kiến Quốc cùng tiến cùng lùi, thấy Vương Chí Quân lên tiếng, Triệu Kiến Quốc cũng mở miệng nói một câu, mục đích cũng là vì dịu đi không khí ngày càng khẩn trương.

Triệu Kiến Quốc nói xong nhìn lướt qua Giải Vân, lớn tiếng nói:

- Giải Vân, máy cảnh báo an toàn gas này... Các anh có suy xét hay không?

Giải Vân không dám chậm trễ, vội vàng đứng dậy cung kinh đáp lại:

- Chủ tịch thành phố Triệu, kỹ thuật máy cảnh báo an toàn gas vừa mới bắt đầu mở rộng, lúc trước chúng tôi còn có ý trang bị rộng rãi loại thiết bị này trong nhà người sử dụng. Nhưng, phí tổn loại trang bị cảnh báo này rất cao, một bộ cần mấy ngàn đồng, phần lớn người sử dụng cũng không chịu kiên quyết chống lại, cho nên căn bản không mở rộng được.

Vương Chí Quân cười cười, ngẩng đầu nói chen vào:

- Giải Vân, nếu khoản tiền này do xí nghiệp Gas bỏ thì sao? Vì bảo đảm an toàn gas, tôi nghĩ chi như vậy cũng đáng giá.

Giải Vân ngẩn ra, trong lòng thầm mắng: "Ông thì biết cái gì, thiệt thòi ông nghĩ ra, còn để xí nghiệp bỏ ra? Chuyện vô nghĩa!"

Giải Vân cười khổ nói:

- Chủ tịch thành phố Vương, hàng năm thành phố chúng ta đều phải cấp 18.000.000 đồng trợ cấp cho Gas Thiên Tinh. Bởi vì dựa theo yêu cầu của thành phố, vì đảm bảo thị dân dùng gas giá thấp, giá cả cung ứng gas của Gas Thiên Tinh thấp hơn chi phí rất nhiều... Mỗi lần bán đi một mét khối gas, kỳ thật bọn họ sẽ thua lỗ 1 hào.

- Trước mắt Năng Nguyên Phòng Sơn cung ứng khâu vận chuyển, là chịu lỗ đưa vào hoạt động. Nếu không phải có lợi nhuận ở quá trình đốt cháy trợ cấp, lại thêm thành phố trợ cấp tài chính, chỉ sợ bọn họ không có cách nào duy trì tiếp được. Trước mắt toàn bộ thành phố Phòng Sơn có hơn 100.000 người sử dụng gas, nếu toàn bộ phí dụng trang bị máy cảnh báo do công ty gas gánh vác, chỉ sợ...

Tuy rằng biết rõ "vấn đề" của Vương Chí Quân là một vấn đề ngu ngốc, nhưng Giải Vân vẫn cung kính mà chịu đựng nhẫn nại giải thích một phen.

Vương Chí Quân vốn thuận miệng mà nói, nghe Giải Vân giải thích như vậy, liền cười ha ha, không nói gì nữa, đình chỉ như vậy.

Trải qua một phen "nói thêm chọc cười" của Vương Chí Quân và Triệu Kiến Quốc như vậy, không khí ít nhiều hơi dịu xuống.

Đông Phương Du thuận thế tiếp lời, gật đầu:

- Mạnh mẽ nắm an toàn gas không có bất cứ vấn đề gì. Ừ, đồng chí Tại Đào, chờ sau khi xử lý sự cố xong, anh mạnh mẽ nắm công tác an toàn gas, nhất định phải thông qua các loại thủ đoạn và phương tiện, đề cao tố chất năng lực sử dụng gas an toàn cho toàn bộ thị dân, không để xảy ra loại thảm kịch cùng loại nữa. Đồng thời, thôi thấy lão Triệu nói máy cảnh báo gas này, cũng là một suy nghĩ không tồi, thời điểm thích hợp, để xí nghiệp gas ra bên ngoài học tập một chút, xem người ta mở rộng như thế nào.

- Được.

An Tại Đào gật đầu cười:

- Chiều nay tôi sẽ cùng Giải Vân, Lý Kiệt và vài đồng chí Năng Nguyên Phòng Sơn nói chuyện, bước tiếp theo chúng tôi phải chỉnh đốn một lần ngành sản xuất an toàn, bất kể là trách nhiệm quản lý, hay là kiến thức phổ thông của thị dân dùng gas, hoặc trang bị máy cảnh báo gas, đều phải tăng mạnh.

Thấy mọi người đều phản đối, Ngô Quốc Cẩm cũng không có cách nào khác, chỉ có thể hừ lạnh một tiếng, không hề lên tiếng.

Lúc này sắc mặt Giải Vân dự thính hội nghị mới hoan giãn ra, trong lòng thở một hơi nhẹ nhõm thật dài. Đừng nhìn tổ điều tra liên hợp đã xác định đây là sự cố không có trách nhiệm, loại bỏ tách nhiệm quản lý của Cục Công cộng và Gas Thiên Tinh, nhưng nếu lãnh đạo thành phố muốn mượn điều này hỏi trách nhiệm ---- lấy những người bọn họ trút giận, hoặc là làm bộ cho dư luận xem, bọn họ nhất định sẽ trở thành vật hi sinh bất đắc dĩ.

Chủ tịch thành phố đối chọi gay gắn trong cuộc họp, thậm chí còn vỗ bàn, không khí khẩn trương kịch liệt, vượt ra ngoài sự tưởng tượng của đám người Giải Vân. Mỗi một Phó Chủ tịch thành phố đều biểu hiện ra thái độ bất đồng: Ngô Quốc Cẩm khiêu kích, An Tại Đào mạnh mẽ cứng rắn, Đông Phương Du trầm ổn, Lãnh Mai nhắm mắt theo đuôi, ba người Triệu Kiến Quốc Cổ Lam Vương Chí Quân trầm mặc, đều để lại ấn tượng sâu sắc cho mọi người, cũng phán đoán ra không ít tin tức từ giữa.

An Tại Đào quả nhiên mạnh mẽ cứng rắn như trong truyền thuyết... Dưới cạnh sắc của hắn, cũng chỉ có lão già Ngô Quốc Cẩm này nhảy dựng lên chống đối hắn, nhưng dường như căn bản không phải đối thủ của An Tại Đào; mà Đông Phương Du, mặc dù thái độ không rõ ràng, nhưng cũng thiên hướng một bên An Tại Đào.

Trong lòng mọi người âm thầm rét lạnh, hình tượng quyền uy của An Tại Đào tiến thêm một bước khắc sâu rõ ràng.

Mà điều này đối với Giải Vân mà nói, giờ phút này lại có thêm cảm thụ bất đồng. Gã luôn nghe nói An Tại Đào cực kỳ "bao che khuyết điểm" đối với "người một nhà", thà rằng lợi ích của mình bị hao tổn cũng đứng ra làm chủ thay kẻ dưới tay ở thời khắc mấu chốt... Nói thật, lãnh đạo như vậy không nhiều lắm.

Nghĩ một chút, Giải Vân cảm thấy mình "chuyển hướng" lúc này đáng giá, càng kiên định cố gắng trở thành thành viên tin cậy trong phái An Tại Đào.

****

Lúc UBND thành phố mở hội nghị, Thành ủy cũng không nhàn rỗi, Tống Nghênh Xuân buồn bực mà ở lại trong phòng làm việc chờ đợi tin tức, nhân vật số một Thành ủy như ông ta không khi, lãnh đạo và cán bộ khác cũng chỉ có thể lưu lại trong phòng làm việc lo lắng đợi lệnh.

Chu Thắng Khoa tâm tình chán nản đi vào Thành ủy, đứng trước cửa Tống Nghênh Xuân do dự một hồi, cuối cùng vẫn lớn gạn gõ cửa phòng Tống Nghênh Xuân. Tống Nghênh Xuân đang bực bội, đột nhiên nhìn thấy Chu Thắng Khoa, liền nhíu mày, trầm giọng nói:

- Chu Thắng Khoa? Ừ? Lúc này anh không qua bên UBND công tác, chạy tới chỗ tôi làm gì?

Chu Thắng Khoa quay người đóng chặt cửa, kính cẩn mà giận dữ nói:

- Lãnh đạo, Bí thư Tống, ngài cần phải làm chủ cho tôi... Giữa trưa tôi cùng ăn cơm với lão Lưu, ngài cũng biết, hắn đến thành phố chúng ta đầu tư, chúng ta đều là người một nhà, tôi có thể nào không mời hắn ăn bữa cơm? Ai biết hôm nay xảy ra sự cố nổ gas... Đây là chuyện lớn hơn cái rắm một chút, nhưng An Tại Đào nắm chặt không buông, chuyện bé xé ra to mượn đề tài nói chuyện của mình, tạm thời cách chức tôi... Rõ ràng là đối với tôi, kỳ thực trên thực tế không phải hắn hướng về phía ngài sao?

Tin tức buổi chiều An Tại Đào tạm thời cách chức Chu Thắng Khoa ngay tại chỗ, kỳ thực Tống Nghênh Xuân đã biết. Trong lòng ông ta hiểu được, An Tại Đào chính là mượn Chu Thắng Khoa để thị uy với Bí thư Thành ủy như ông... Nhưng, chó Nhật Chu Thắng Khoa này phạm sai lầm trước, hiện giờ bị An Tại Đào nắm chặt bím tóc, ngay cả ông ta muốn che chở Chu Thắng Khoa, trong nhất thời cũng không duỗi tay ra được.

Chẳng qua, Tống Nghênh Xuân cũng không quá để chuyện Chu Thắng Khoa trong lòng. Trước mắt đối với ông ta mà nói, quan trọng hơn là làm thế nào tiêu trừ ảnh hưởng tiêu cực sự cố nổ gas hôm nay dến trình độ nhỏ nhất.

Chu Thắng Khoa tất nhiên là thân tín, quan hệ không thấp với ông ta, nhưng so sánh với tiền đồ chính trị của cá nhân ông ta, một Chu Thắng Khoa có là cái gì đâu.

Quan Thanh - Chương #510


Báo Lỗi Truyện
Chương 510/739