Chương 500: Báu vật thật phiền toái (1)


Thanh âm của Lý Minh Hải lanh lảnh trong đại sảnh khiến cho những người khách và nhân viên phục vụ phải trợn mắt há hốc mồm, mắt nhìn kinh ngạc vị Phó cục trưởng Cục công an thường hay đến dùng cơm tác phong hống hách này. Thấy y khóc than cầu xin tha thứ, quỳ ở nơi đó quả thực là không thể tin vào mắt của mình.

An Tại Đào chán ghét, dùng sức thoát khỏi Lý Minh Hải. Hắn bước về phía trước, liếc mắt nhìn Lý Nam:

- Lý Nam, sao anh lại để một kẻ như thế này trà trộn vào đội ngũ cán bộ của chúng ta? Anh quả thật không xứng với chức Bí thư Thành ủy.

Lý Minh Hải dù gì cũng là một cán bộ Đảng viên, vậy mà trước mặt mọi người lại giằng co, làm cho Bí thư Thành ủy Quy Ninh là Lý Nam cũng phải có chút khó chịu và phẫn nộ.

Khóe miệng của y giật giật, liếc ánh nhìn căm tức về phía Cục trưởng cục Công an Trình Cương, khoát tay trầm giọng nói:

- Trình Cương, khẩn trương bắt anh ta lại cho tôi. Đừng ở chỗ này làm chuyện mất mặt nữa. Nhanh lên!

Lý Nam đối nhân xử thế trầm ổn, tính tình ôn hòa, giận dữ không bao giờ để lộ ra mặt, rất ít khi trước mặt mọi người phát ra cơn giận như vậy, và cũng rất ít khi khiến cán bộ cấp dưới sượng mặt.

Hôm nay thái độ của y mạnh mẽ, cứng rắn như vậy có thể thấy được sự bất mãn và phẫn nộ đã đến một trạng thái không thể tha thứ được.

- Vâng!

Trình Cương sắc mặt đỏ bừng, khẩn trương gật đầu, kinh sợ bảo một vài đồng chí công an khác, xách lãnh đạo cục Công an đang hồn bay phách lạc Lý Minh Hải rời khỏi nơi này.

Lý Minh Hải không chỉ mạo phạm nghiêm trọng Phó chủ tịch thành phố An Tại Đào, mà còn trước mặt mọi người làm ra bộ dạng xấu hổ như vậy. Nếu dưới đất mà có lỗ hổng thì chỉ sợ là Trình Cương đã sớm chui xuống rồi, thật sự là không còn mặt mũi nhìn người khác.

Trình Cương còn đi theo nói thêm vài câu gì, đã thấy sắc mặt Lý Nam sẵng giọng quat đầu lại nhìn y, khiến y trong lòng run lên, liền dừng bước chân.

Nhìn Lý Nam và Lộ Binh cười tiếp đón An Tại Đào, ba người cùng tiến lên lầu, Trình Cương tâm trạng cảm thấy không ổn.

Y biết rõ, nếu An Tại Đào tích cực truy cứu chuyện này, thì là một sự kiện chính trị mang tính chất ác liệt và nghiêm trọng. Không cần nói Lý Minh Hải, cho dù là Cục trưởng như y, thậm chí là Chủ nhiệm ủy ban Chính trị Pháp luật cũng khó thoát khỏi trách nhiệm lãnh đạo.

Rất có khả năng, tiền đồ tốt đẹp của y sẽ vì vậy màbị liên lụy.

Nghĩ như vậy, Trình Cương trong lòng có chút buồn bực và phẫn nộ. Giờ phút này, y hận không thể xông lên cho Lý Minh Hải hai cái tát. Nhưng vấn đề ở chỗ, sự việc đã phát sinh, nếu đem Lý Minh Hải ra thiến thì cũng chẳng làm được gì.

Nghĩ đến đây, Trình Cương hung hăng dậm chân xuống đất, quay đầu bỏ xuống lầu. Nhìn thấy đám nhân viên phục vụ và bảo an đang khe khẽ to nhỏ bàn tán, y nhướng mày muốn phát tán, chuẩn bị khiển trách mọi người, mượn cơ hội này để giải phóng sự tức giận trong lòng, nhưng đột nhiên lại nghĩ đến cái gì, sắc mặt không khỏi cứng đờ, đành ngậm ngùi nuốt một bụng oán khí vào trong.

Y miễn cưỡng cười, hướng mọi người khoát tay, cố ý kìm giọng xuống:

- Mọi người không cần tụ tập như vậy. Hãy trở về chỗ làm việc của mình. Cái gì nên làm thì đi làm đi.

Nhân viên phục vụ và bảo an lập tức giải tán, không dám lưu lại.

Sự huyên náo trong đại sảnh lập tức trở nên yên lặng, chỉ còn lại một vài lãnh đạo thành phố và cảnh sát cục Công an thành phố, kinh ngạc đứng ở một chỗ không biết nên làm gì. Nhìn sắc mặt âm trầm của Trình Cương, một câu cũng không dám nói, nhiều ít có chút không biết làm sao.

Một đám cảnh sát chịu không nổi đành ra đại sảnh đứng một góc, đợi chỉ đạo của lãnh đạo cục Công an.

Thư ký Lý Nam Tôn Tường lao thẳng đến căn phòng của An Tại Đào, Lý Nam và Lộ Binh, bảo nhân viên phục vụ chuẩn bị trà và đồ ăn. Sau đó bảo nhân viên phục vụ lui ra ngoài, đồng thời mình cũng vậy. Y biết hôm nay là trường hợp không nên có mặt của người ngoài, cho dù y là thư ký thân cận nhất của Lý Nam.

Tôn Tường vừa xuống lầu, vừa móc điện thoại ra:

- Ôn tổng, Bí thư Lý bảo tôi gọi điện thoại thông báo cho cô một tiếng, nói là khách khứa đã đến rồi, bảo cô nhanh chóng có mặt, ngay tại căn phòng Yên Vân Giang Nam.

Giọng nói của Tôn Tường vô cùng dịu dàng.

- Được, cám ơn cậu, thư ký Tôn, phiền cậu nói với Bí thư Lý một tiếng, tôi lập tức đến ngay, bảo mọi người chờ tôi một chút.

Đầu dây bên kia là một người phụ nữ mà Tôn Tường cũng đã gặp qua vài lần, mơ hồ đoán ra được quan hệ giữa cô ta và Lý Nam cũng không đơn giản.

Y thậm chí hoài nghi, người phụ nữ này có thể là một MC chuyên mục kinh tế của đài truyền hình kinh tế đã nghỉ việc, và trở thành Phó tổng giám đốc công ty sinh thái nông nghiệp Dân Thái, có mối quan hệ trực tiếp với Lý Nam.

Nhưng đây cũng chỉ là phỏng đoán ở trong lòng của y mà thôi. Có cho y hai lá gan, y cũng không dám ngờ vực lung tung, vô căn cứ người lãnh đạo của mình, lại càng không dám nói hươu nói vượn bên ngoài.

Phải biết rằng Lý Nam không chỉ là Bí thư Thành ủy Quy Ninh, mà còn là con trai của Chánh văn phòng trung ương Triệu lão Lý Đại Niên. Tại thành phố Phòng Sơn này, rất nhiều lãnh đạo không dám đắc tội với Lý Nam, huống chi là Tôn Tường, chỉ là một thư ký cấp Phó phòng. Nếu y dám lắm mồm, tuyệt đối sẽ chết rất khó coi.

Hơn nữa, Lý Nam đối nhân xử thế ôn hòa, là một người không bao giờ tỏ ra mình là lãnh đạo hiếm thấy trong chốn quan trường. Đối đãi cấp dưới cũng rất chiếu cố quan tâm. Tôn Tường đi theo y đã một năm nay, cũng không có gì là phật ý.

Tôn Tường nói chuyện điện thoại xong, liền hướng dưới lầu đi xuống để chuẩn bị nghênh đón người phụ nữ kia. Sau đó sẽ sang nhà hàng của khách sạn ăn một chút gì đó.

Là thư ký, y nếu đã đến đây thì không có nửa đường rời khỏi. Tuy không thể trực tiếp tham dự vào, nhưng cũng không được đi quá xa. Một khi lãnh đạo có gì triệu tập, y phải cam đoan có mặt ngay lập tức. Nhạy cảm, ánh mắt tốt, kiên nhẫn, còn phải kín miệng, và một đôi chân vững chắc. Đó chính là kiến thức cơ bản của một người làm thư ký lãnh đạo.

Nếu anh không thể nghiền ngẫm ý đồ của lãnh đạo, mọi chuyện đều phải để lãnh đạo mở miệng ra chỉ bảo thì anh không phải là phục vụ lãnh đạo, mà chỉ khiến lãnh đạo cảm thấy ngột ngạt. Về phương diện công tác, Tôn Tường coi như là không tồi. Tối thiểu, trong số những thư ký của văn phòng Thành ủy, y xem như là một thư ký thông minh và có mắt nhìn. Nếu không thì Lý Nam cũng không chọn y làm thư ký cho mình.

Tôn Tường đi xuống lầu, nhìn thấy Trình Cương và người của cục Công an thành phố vẫn còn chưa có đi thì không khỏi nhíu mày.

Trình Cương trông thấy Tôn Tường, cảm thấy mừng rỡ, chạy đến, cười nhỏ giọng nói:

- Thư ký Tôn, Bí thư Lý và Phó chủ tịch thành phố An nhờ cậu truyền đạt giùm…

- Lão Trình này, Bí thư Lý và Phó chủ tịch thành phố An đang nóng giận, anh tốt nhất là không nên vào, kẻo làm mình mất mặt thêm. Hơn nữa, Bí thư Lý và Phó chủ tịch thành phố An là bạn bè tốt, quan hệ rất thân thiết. Bọn họ ngồi một chỗ, cũng không hy vọng là có mặt của người ngoài. Tôi nghĩ hay là anh khẩn trương trở về, ngẫm lại nên xử lý vấn đề này như thế nào đi.

Trình Cương lời còn chưa nói xong thì đã bị Tôn Tường chen ngang vào. Bình thường, cho dù Tôn Tường là thư ký của Lý Nam, nhưng đối với Cục trưởng cục Công an thành phố, thái độ của y rất khách khí. Nhưng hôm nay thì khác, Phó cục trưởng cục Công an Lý Minh Hải phạm phải chuyện lớn như vậy, nếu làm không tốt thì Trình Cương cũng sẽ bị liên lụy. Cho nên, lúc này đối mặt với Trình Cương, Tôn Tường không khỏi có chút cao ngạo.

Nhưng giờ phút này, Trình Cương tâm trạng lo sợ bất an, căn bản là không nhìn ra sự thay đổi ở Tôn Tường.

Trình Cương buồn bực thở dài, chủ động lấy một điếu thuốc đưa cho Tôn Tường, lại còn châm thuốc giùm y. Tôn Tường tâm trạng thoải mái đứng một nơi, mỉm cười, hưởng thụ sự kính cẩn và xu nịnh của Trình Cương, cảm giác thật sự rất thích thú.

- Thư ký Tôn, cậu là người bên cạnh lãnh đạo, có thể hay không dàn xếp giùm lão Trình tôi một chút. Chuyện của ngày hôm nay đều là do Lý Minh Hải làm ra, tôi đây tự dưng bị liên lụy thật sự là rất oan uổng. Thư ký Tôn, cậu nói tôi có oan uổng hay không? Tôi đang ở đồn công an ngoại ô kiểm tra công tác, đột nhiên nhận được điện thoại khẩn cấp của phòng điều hành, liền khẩn trương chạy đến đây ngay. Tôi nào biết Lý Minh Hải lại khốn kiếp như vậy.

- Trước mặt Phó chủ tịch thành phố An và Bí thư Lý làm ra chuyện xấu mặt như vậy, thật sự làm làm xấu đi hình tượng của cục Công an chúng tôi. Cục Công an cao thấp quả thực không bao giờ chứa chấp loại người này nữa.

Trình Cương liên tục thở dài.

Tôn Tường trong lòng âm thầm cười lạnh, thầm nghĩ, thời điểm tan tầm ông thật sự ở đồn công an kiểm tra công tác sao? Thật sự là rắm nói mà. Chỉ sợ là đang từ một bữa tiệc nào đó chạy đến đây. Cục công an các người chẳng qua chỉ là một đám ngày thường hò hét hoành tráng, mãnh liệt. Ai ngờ lúc này chọc tới Phó chủ tịch thành phố, đá nhằm một cục sắt, quả thật là rất xứng đáng. Không phải đã ngu rồi sao, lúc này sao lại ngu lần nữa thế?

Trong lòng nghĩ như vậy nhưng Tôn Tường ngoài miệng lại mỉm cười:

- Lão Trình, chuyện này thật sự khó nói lắm. Tuy nhiên, sự việc đã xảy ra. Anh có oán hận cũng chẳng làm được gì.

Tôn Tường giả bộ muốn nói lại thôi.

Trình Cương nhìn chằm chằm vào sắc mặt của y, đột nhiên cười nói:

- Chú em, giúp ông anh này một lần đi. Chỉ cần lão Trình tôi vượt qua được khó khăn này thì tôi tuyệt đối không quên ân đức của cậu đâu.

Trình Cương nói như vậy cũng là ám chỉ một phen. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://truyenyy.com

Tôn Tường làm ra vẻ khó xử, trầm ngâm một hồi rồi đột nhiên phất tay:

- Ai bảo chúng ta là bạn bè với nhau. Làm em thì thấy ông anh gặp nạn cũng không thể không cứu, có phải vậy không?

Tôn Tường nói xong thì bước về phía trước một bước, thần bí kề sát lỗ tai của Trình Cương nói nhỏ:

- Lão Trình, anh hãy khẩn trương triệu tập bộ máy thành viên của các anh lại. Tôi nghĩ bọn họ đều ở trong này. Mọi người trực tiếp mời dự họp khẩn cấp Đảng ủy, nghiên cứu xử lý vấn đề Lý Minh Hải như thế nào. Xong rồi tôi sẽ đi nói với Bí thư Lý một tiếng. Còn anh thì nương vào lý do muốn báo cáo công tác với Phó chủ tịch thành phố An và Bí thư Lý, đi vào xin lỗi Phó chủ tịch thành phố An và Bí thư Lý, kính vài chén rượu, nói vài lời nhẹ nhàng.

- Anh không biết là Bí thư Lý và Phó chủ tịch thành phố An quan hệ rất thân thiết. Chỉ cần Bí thư Lý hết giận thì Phó chủ tịch thành phố An cũng sẽ nể mặt Bí thư Lý mà không truy cứu việc này nữa. Chuyện này trên cơ bản sẽ là chuyện lớn biến thành chuyện nhỏ, chuyện nhỏ coi như không.

- Về phần xử lý Lý Minh Hải như thế nào, chắc không cần tôi phải dạy cho anh chứ?

Tôn Tường thản nhiên cười, lập tức đứng cách xa Trình Cương ra.

- Tuy rằng Đảng ủy các anh không miễn đi quyền lực của Lý Minh Hải, nhưng dựa theo kỷ luật quốc pháp của Đảng thì xử lý y sẽ không khó chứ? Người thường phạm phải sự việc này xử lý như thế nào thì xử lý Lý Minh Hải như thế đó. Trước tạm giam rồi nói sau. Y tụ tập gây chuyện đùa giỡn nữ nhân viên phục vụ, chuyện đó chưa đủ tạm giam sao? Chỉ cần các anh làm chuyện các anh nên làm, còn chuyện về sau sẽ do Bí thư Lý và Phó chủ tịch huyện An lo liệu.

- Chỉ có như vậy mới có thể khiến Phó chủ tịch thành phố An nguôi giận. Nếu không, lão Trình à, tôi sợ là mình không thể lo được cho tiền đồ của anh. Loại chuyện này, nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỉ. Nếu Phó chủ tịch huyện An không bỏ qua, chỉ sợ là bộ máy lãnh đạo cục công an các anh sẽ được điều chỉnh lại đấy.

Tôn Tường lại bổ sung một câu.

- Cám ơn chú em đã chỉ điểm. Tôi lập tức làm ngay.

Trình Cương gật đầu:

- Nếu chuyện này được giải quyết xong thì tôi sẽ không quên công lao của chú em đâu.

- Haha, chúng ta là người một nhà mà, không cần khách khí như vậy.

Tôn Tường vội vàng nói tiếp:

- Lão Trình, anh hãy mau làm đi. Tôi còn phải đi đón một vị khách rất quan trọng. Bí thư Lý còn có một người khách đang đến. Đúng rồi, mọi người tốt nhất là đến chỗ khác họp. Đừng ở đại sảnh của khách sạn này. Nếu chẳng may để Bí thư Lý nhìn thấy thì chỉ sợ là không được tốt.

Lộ Binh cười, nâng ly rượu lên:

- Tiểu Đào, nâng ly chúc mừng sự gặp lại của chúng ta ngày hôm nay.

An Tại Đào cười, chạm ly với Lộ Binh, sau đó ngửa cổ uống sạch một hơi. An Tại Đào rất ít khi uống rượu như vậy, nhưng trong trường hợp này thì khác. Hắn đang ngồi cùng với hai người bạn tri kỷ, cho nên không cần phải làm ra vẻ làm gì.

Quan trọng hơn, An Tại Đào giờ phút này đối với Lộ Binh, trong lòng cảm thấy có chút hổ thẹn. Vài năm trước, nhà họ Lộ đã trợ giúp hắn thật nhiều. Nhưng sau khi cấp bậc đia vị không ngừng tăng lên, hắn cũng dần dần cắt đứt liên lạc với Lộ Bình, cũng chẳng hồi báo cho Lộ gia cái gì.

Hôm nay nhìn thấy Lộ Binh, trong lòng hắn cảm thấy áy náy vô cùng.

An Tại Đào kỳ thật rất nhớ đến ân tình cũ. Đối với nhà họ Lộ, hắn trong lòng dành một tình cảm rất đặc biệt. Nếu muốn nói đến sâu xa, thì hơn mười năm trước, khi An Tại Đào còn học đại học, nếu không có Phùng Lộ Xuân giúp đỡ mười ngàn tiền học bổng thì học phí học đại học của hắn không biết kiếm từ đâu.

Nghĩ đến điều này, An Tại Đào thở dài:

- Lộ Binh, tôi công việc hai năm nay bận quá, không có thời gian liên lạc với anh. Anh đừng trách tôi nhé. Mà anh cũng không gọi điện thoại cho tôi luôn?

Lộ Binh cười ha hả:

- Tại không muốn quấy rầy công tác của lãnh đạo thôi. Hơn nữa, sau khi cậu rời khỏi Quy NInh, đầu tiên là đến Tỉnh ủy, sau là đến Yên Kinh, tôi chưa kịp phản ứng thì cậu lại đi nước ngoài. Tôi làm sao mà liên lạc với cậu đây?

Lộ Binh làm ra gương mặt khoa trương, khoát tay nói:

- Chúng ta vẫn là bạn bè tốt, chỉ cần cậu làm lãnh đạo, đừng ghét tiểu dân như tôi thì là tốt rồi. Còn chuyện khác đều không quan trọng. Thật sự, ông cụ nhà tôi hay nói là, cả đời này nếu muốn tìm được một bằng hữu chân chính thật sự là rất khó. Nhất là những người trong thương trường như chúng ta.

An Tại Đào khẽ mỉm cười, chủ động nâng ly rượu lên, cùng chạm với Lộ Binh:

- Nào, anh bạn, tôi xin mời anh một ly. Đúng rồi, sức khỏe của bác Lộ thế nào, có khỏe không? Hôm nào tôi đến Tân Hải thăm bác một phen.

Lý Nam ngồi một bên mỉm cười bàng quang. Hai người khi nói chuyện thì cánh cửa mở ra, một phụ nữ ăn mặc thời thượng bước vào đằng sau thư ký Tôn Tường.

Lý Nam đuôi lông mày dựng lên, trên mặt hiện lên một biểu cảm khiến An Tại Đào có chút kỳ quái. Vừa như vui mừng, lại có chút mất hứng, lại còn có chút giống như là chán ghét.

Lý Nam khoát tay nói:

- Ôn tổng, xin mời ngồi. Để tôi giới thiệu một chút.

Lý Nam đứng lên, Lộ Binh cũng đứng lên, còn An Tại Đào thì âm thầm nhíu mày nhưng cũng đành đứng lên, cẩn thận đánh giá người phụ nữ kia.

Người phụ nữ này mặt phấn môi đỏ, dáng người thon thả đẫy đà, mặc một chiếc áo sườn xám ngắn màu đỏ tươi, thân áo được thêu hoa văn tinh xảo, vạt áo lóng lánh trân châu. Phía dưới là một chiếc quần tây màu cà phê bó sát người, làm nổi bật thân hình bốc lửa.

Cặp mắt khi mỉm cười trông rất quyến rũ, khóe miệng nhếch lên, dường như toát ra một phong cách cao quý.

Một báu vật cực kỳ khêu gợi, phát tán sự mê hoặc và khiêu khích dục vọng của người đàn ông. Chỉ cần liếc mắt một cái, An Tại Đào lập tức phán đoán được người phụ nữ trước mắt. Đây là cảm giác đầu tiên của hắn.

An Tại Đào chỉ ngầm quan sát đánh giá, còn bên ngoài thì thần sắc vô cùng bình thản. Những người đàn bà của hắn đều là giai nhân tuyệt sắc, khí chất cao quý. So sánh với Hạ Hiểu Tuyết, Mạnh Cúc, Lưu Ngạn và Lãnh Mai, người phụ nữ trước mắt này quyến rũ thì có quyến rũ, nhưng trên người lại quấn quanh hơi thở của thế tục, khí chất vẫn còn kém xa.

Tuy rằng cách ăn mặc và thần thái cử chỉ của người phụ nữ này cũng bày ra một bộ dạng tao nhã, nhưng cũng không che giấu được hơi thở tục tằn bên trong. Làm bộ tao nhã và khí chất nguyên bản là không thể đánh đồng.

Thật giống như một nha hoàn mà mặc vào trang phục của một tiểu thư. Nhưng chung quy vẫn cứ là một nha hoàn.

"Nha hoàn mặc trang phục tiểu thư". Đây chính là cảm giác thứ hai của An Tại Đào. Cứ việc một lòng một dạ bày ra bộ dạng tiểu thư, bắt chước sự nhẹ nhàng và đoan trang, nhưng chung quy vẫn là vô ích. Đối với hạng gái như thế này, An Tại Đào làm sao để vào mắt, chỉ có điều thản nhiên liếc mắt một cái thì không nhìn thẳng người phụ nữ này.

Hắn xoay qua, thấy ánh mắt Lộ Binh có vài phần nghiền ngẫm thì trong lòng chấn động.

Lộ Binh cũng quen biết người này? Xem ra thì dường như bọn họ là người quen. Người phụ nữ này rốt cuộc lai lịch ra sao? Dường như cô ta còn quen biết mình? An Tại Đào có chút tò mò.

Hắn rõ ràng đọc được trong mắt người phụ nữ này một sự hiểu biết và cuồng nhiệt.

Quan Thanh - Chương #500


Báo Lỗi Truyện
Chương 500/739