Chương 496: Đứng thành hàng


Thư ký của Ngô Quốc Cẩm nhẹ nhàng gõ cửa.

Sau khi đứng ở cửa nghe động tĩnh một hồi, do dự một chút, đang muốn quay đầu đi thì cửa phòng làm việc của Ngô Quốc Cẩm mở ra. Ngô Quốc Cẩm sắc mặt âm trầm đứng ở cửa, lạnh lùng liếc viên thư ký một cái rồi quay đầu bỏ đi.

Viên thư ký cầm tài liệu trong tay, cười nhỏ giọng nói:

- Đây là bài nói chuyện của ngài cho buổi nghiên cứu điều tra hệ thống phục vụ công cộng của ngày mai. Ngài xem qua, nếu cảm thấy không thích hợp thì tôi sẽ sửa lại.

Nghe xong lời viên thư ký nói, Ngô Quốc Cẩm bước chân không ngừng, bờ vai rõ ràng có chút run rẩy, sắc mặt càng thêm âm trầm, hừ lạnh một tiếng, cũng không liếc mắt nhìn viên thư ký một cái, đi nhanh đến phòng vệ sinh. Bước chân của ông ta rất nặng nề.

Ngô Quốc Cẩm bình thường tính tình mặc dù có chút nóng nảy nhưng rất ít khi phát tác ra ngoài. Ông ta đột nhiên có bộ dạng này khiến cho viên thư ký trong lòng có chút kinh ngạc, kèm theo sự sợ hãi và bất an. Là một người thư ký, sợ nhất là khi ông chủ có bộ dạng này.

Bộ mình làm không tốt sao? Hay là công tác có điều gì sơ suất? Có vấn đề gì xảy ra à? Viên thư ký ngơ ngác đứng ở cửa phòng Ngô Quốc Cẩm, vẻ mặt cứng ngắc cầm xấp tài liệu trong tay.

Y thăm dò qua phòng làm việc của Ngô Quốc Cẩm, không khỏi kinh hãi. Trong phòng đầy giấy bị xé nát, hỗn độn, bừa bãi không chịu nổi. Y khẩn trương chạy đi tìm đồ, vội vàng dọn dẹp những mảnh giấy nát. Trong lúc thu dọn, y vô tình phát hiện một mẩu tờ Nhật báo Phòng Sơn, nét mặt thâm trầm, dường như đã hiểu được một chút gì đó.

Đột nhiên, y trong lòng đánh bộp một tiếng, cả người toát mồ hôi lạnh. Dựa theo sự phân công công việc mới của Ủy ban nhân dân thành phố, Ngô Quốc Cẩm đã không còn được phân công quản lý mảng xây dựng và quy hoạch thành thị hay phục vụ công cộng gì nữa. Do đó, buổi điều tra nghiên cứu vào ngày mai cũng hủy bỏ, vậy mà mình lại….

Viên thư ký vì sự sơ suất của mình mà hối hận không ngừng, thầm mắng mình quá ngu xuẩn.

Kỳ thật thì cũng khó trách y. Buổi điều tra nghiên cứu, khảo sát phục vụ ngành công cộng đã được định ra từ tháng trước. Ngày hôm qua, Ngô Quốc Cẩm còn nói với y phải chuẩn bị thật kỹ. Ai nghĩ đến đột nhiên công việc của Ngô Quốc Cẩm lại có sự thay đổi.

Viên thư ký ngày hôm qua vội vàng chỉnh sửa tài liệu cho Ngô Quốc Cẩm, cũng không chú ý đến việc phân công điều chỉnh của Ủy ban nhân dân thành phố. Tuy rằng báo y cũng đã đọc qua, cao thấp trong Ủy ban nhân dân cũng lan truyền tin tức này, nhưng y vẫn dựa theo theo lịch trình làm việc trước kia, mà không ý thức đến vấn đề mấu chốt.

Là thư ký của lãnh đạo, thì không nên xuất hiện sai lầm. Có thể nói đây là một sai lầm trí mạng. Anh có thể nghĩ lại, lãnh đạo của anh đang tức tối rất nhiều, anh lại không biết gì mà đổ dầu vào lửa, chẳng phải là tìm cái khó về cho mình sao? Làm lãnh đạo tức chết thì coi như cũng hủy đi tiền đồ của mình.

Ngô Quốc Cẩm vào phòng vệ sinh, hung hăng cởi quần, tiểu mạnh vào trong bồn cầu, cơn giận trong lòng dường như cũng giải phóng đi không ít. Sau khi kéo lại quần, ông ta chậm rãi bước ra khỏi phòng vệ sinh, mới phát hiện là quên rửa tay nên liền quay lại.

Sau khi rửa tay xong, trong lúc quay trở về phòng, ông ta phát hiện một bóng dáng quen thuộc, là Cục trưởng cục Phục vụ công cộng thành phố Phòng Sơn Giải Vân.

Ngô Quốc Cẩm được phân công quản lý mảng này rất nhiều năm. Giải Vân là một tay ông đề bạt lên, có mối quan hệ rất thân mật. Đương nhiên, trong đó cũng bao hàm rất nhiều ích lợi cá nhân. Nhìn thấy Giải Vân lên lầu, Ngô Quốc Cẩm theo bản năng mà cho rằng Giải Vân là đến tìm mình. Bởi vì trong nhiều năm qua, ông ta thủy chung là lãnh đạo của y. Cho nên Ngô Quốc Cẩm liền đi chậm lại, cố ý chờ Giải Vân.

Nhưng điều làm hắn xấu hổ và không ngờ là Giải Vân dáng vẻ vội vàng nhưng dường như là không nhìn thấy sự tồn tại của ông ta, mà trực tiếp thẳng đến hành lang bên kia. Chỗ đó không phải là của Chủ tịch thành phố Đông Phương Du thì là Phó chủ tịch thường trực thành phố An Tại Đào.

Ngô Quốc Cẩm gương mặt vừa mới hòa hoãn được một chút thì trong nháy mắt đã âm trầm trở lại. Ông ta đứng nơi đó, nhìn Giải Vân gõ cửa phòng An Tại Đào, không kìm nổi ho khan hai tiếng.

Khụ khụ!

Giải Vân kỳ thật đã sớm thấy Ngô Quốc Cẩm, nhưng y không có cách nào nói chuyện với ông ta và cũng chẳng còn lời nào để nói. Lúc này gặp mặt chỉ tổ xẩu hổ, đành làm bộ như không thấy. Nhưng Ngô Quốc Cẩm thì lại không nghĩ như vậy. Tuy rằng bây giờ ông ta không còn quản lý mảng đó nữa, nhưng là một Phó chủ tịch thành phố, không thể không nể mặt ông ta như vậy.

Về phần tình cảm giữa lãnh đạo và cấp dưới sớm đã bị lý trí áp chế.

Giải Vân cũng không còn cách nào. Ngô Quốc Cẩm và An Tại Đào không qua lại với nhau, toàn bộ thành phố đều biết. Hiện tại An Tại Đào đã trở về, trở thành lãnh đạo của y. Y phải trong thời gian ngắn nhất tạo mối quan hệ với An Tại Đào. Nếu không thì ngày sau sẽ khó làm việc. Cho nên y không thể không làm bộ không nhìn thấy Ngô Quốc Cẩm.

m thầm nhíu mày, Giải Vân xoay người lại, giả bộ như mới vừa nhìn thấy Ngô Quốc Cẩm, liền lên tiếng:

- Phó chủ tịch thành phố Ngô.

Lúc trước, Giải Vân hay gọi Ngô Quốc Cẩm là lãnh đạo, hiện giờ lại đổi thành Phó chủ tịch thành phố Ngô, cũng không biết là cố ý hay không cố ý. Tuy rằng thái độ của Giải Vân vẫn như trước, vẫn kính cẩn tươi cười, nhưng Ngô Quốc Cẩm lại mẫn cảm phát hiện, giữa hai người đã xuất hiện một sự xa cách.

Sự thân mật và ăn ý giữa lãnh đạo và cấp dưới đã không còn nữa. Ngô Quốc Cẩm khóe miệng nhếch lên, thản nhiên nói:

- Tiểu Giải à, cậu đến đây có việc gì?

Giải Vân cười:

- Phó chủ tịch thành phố Ngô, tôi đến tìm Phó chủ tịch thành phố An xin chỉ thị cho một việc.

Ngô Quốc Cẩm trong lòng co giật, sắc mặt càng thêm âm trầm. Ông ta miễn cưỡng cười:

- Được rồi, đồng chí Tại Đào hẳn là còn ở trong văn phòng. Vừa rồi tôi còn gặp cậu ta.

Giải Vân kính cẩn cười nói:

- Phó chủ tịch thành phố Ngô, tôi xin phép đi trước. Ngài đi thong thả.

"Chó chết thật, chẳng khác gì thú vật. Việc điều chỉnh phân công chưa đến hai ngày thì mày đã không kìm nổi chạy đến tìm An Tại Đào xin chỉ thị công tác. Đúng là đồ chó má". Ngô Quốc Cẩm trong lòng mắng chửi Giải Vân, rồi sắc mặt lãnh đạm đi vào phòng của mình. Khi vừa vào cửa thì nhìn thấy viên thư ký đang dọn dẹp văn phòng, trong lòng đột nhiên trào lên một cơn tức.

- Cút ra ngoài mau!

Ngô Quốc Cẩm thanh âm trầm thấp. Ông ta ngồi đằng sau bàn làm việc, tay run run đốt một điếu thuốc, rồi nhả ra một ngụm khói.

Viên thư ký không dám nói điều gì, lại càng không dám ở lại trong phòng làm việc của ông ta, cúi đầu vội vàng rời đi. Đợi cho viên thư ký rời khỏi phòng làm việc, Ngô Quốc Cẩm rốt cuộc không khống chế được cảm xúc kích động và phẫn nộ, đột nhiên cầm hộp thuốc lá trên bàn quăng xuống đất.

Bành Quân sáng sớm đã chạy đến văn phòng của An Tại Đào, bắt đầu quét tước văn phòng. Kỳ thật thì vệ sinh đã được làm qua, là do Chu Quân phái người làm.

An Tại Đào buông tờ báo trong tay, cười ha hả nói:

-Được rồi, Bành Quân, anh đừng dọn nữa. Văn phòng mọi người đã làm qua rồi. Anh đóng cửa lại đi, tôi có vài lần muốn nói với anh.

Bành Quân do dự một chút, rồi đóng cửa lại, kính cẩn ngồi trên ghế sofa, nhẹ nhàng nói:

- Lãnh đạo, có chuyện gì thì anh cứ trực tiếp chỉ bảo.

An Tại Đào cười, ánh mắt ôn hòa, nhìn Bành Quân một chút rồi mới nói:

- Bành Quân, năm nay anh hơn ba mươi tuổi rồi chứ.

- Vâng, thưa lãnh đạo.

Bành Quân lập tức đáp.

- Như vậy thì tôi muốn thương lượng với anhviệc này. Anh nếu đồng ý ở lại bên tôi, thì hãy đến làm thư ký cho tôi. Còn chuyện về sau thì hãy nói sau. Nếu anh thật sự muốn làm việc thì tôi lập tức sẽ đi tìm Chủ tịch thành phố Đông Phương, giúp cho anh tìm một cương vị cấp Cục phó. Ở huyện thì có chút khó khăn nhưng ở cơ quan trực thuộc thành phố thì hẳn là không thành vấn đề.

- Bành Quân, chúng ta đã làm việc với nhau trong thời gian dài. Chúng ta cũng không phải người ngoài, tính cách của tôi chắc hẳn anh cũng biết. Chúng ta cứ nói thẳng ra, nói ra suy nghĩ của anh, nếu tôi làm được nhất định tôi sẽ làm. Anh không cần suy nghĩ nhiều. Tôi chủ yếu là suy xét đến tuổi của anh và tình huống hiện tại. Nếu anh cứ ở bên tôi mãi thì sẽ làm chậm tiền đồ của anh.

An Tại Đào thần sắc nghiêm túc, thanh âm cũng rất dịu dàng.

Bành Quân sắc mặt đỏ lên, hơi có chút do dự. Y làm việc lâu như vậy, nếu có thể có được một cương vị cấp Cục phó thì xem như là không tồi. Nhưng nhớ đến mình vất vả lắm mới có được một lãnh đạo vừa có tiền đồ vừa có nghĩa khí, như thế nào lại dễ dàng buông tha chứ? Lợi ích nhất thời không bằng lợi ích lâu dài. Nghĩ thế nên y cắn chặt răng, nhẹ nhàng nói:

- Lãnh đạo, tôi vẫn còn muốn đi theo lãnh đạo. Ở bên cạnh lãnh đạo, tôi còn có thể học được rất nhiều điều.

An Tại Đào ý tứ rất minh bạch. Bành Quân đi theo hắn lâu như vậy, không có công thì cũng có lao. Nếu y không muốn làm nữa thì An Tại Đào sẽ tìm cho y một cương vị cấp Phó cục, coi như là một sự trả công. Nhưng nếu y vẫn đồng ý ở lại bên cạnh An Tại Đào, như vậy hiển nhiên là trong thời gian ngắn không thể thăng chức được.

An Tại Đào vừa mới nhậm chức, không thể không chút ý đến hình ảnh của mình.

Thật tâm mà nói thì An Tại Đào hy vọng Bành Quân có thể ở lại bên cạnh của hắn. Dù sao đã công tác với nhau nhiều năm, vừa có năng lực vừa có tín nhiệm. Nhưng An Tại Đào không muốn cưỡng cầu, Bành Quân dù sao cũng đã hơn ba mươi tuổi, không thể vì vậy mà làm chậm trễ tiền đồ của người ta.

Thấy thái độ kiên quyết của Bành Quân như vậy, An Tại Đào mỉm cười:

- Cũng được, trước anh hãy ở lại bên cạnh tôi, làm thư ký một thời gian. Nếu bảo tôi đổi người khác thì tôi có chút không quen. Tuy nhiên, tôi tuyệt đối không muốn làm chậm trễ tiền đồ của anh. Anh chừng nào muốn đi thì bất cứ lúc nào cũng có thể nói với tôi. Tôi sẽ sắp xếp cho anh.

- Tôi biết rồi, thưa lãnh đạo. Anh cũng đừng vì chuyện của tôi mà bận tâm.

Nhiều năm làm thư ký, lại ở tập đoàn Năng Nguyên Phòng Sơn làm Chánh văn phòng một năm, kinh nghiệm hành chính sự vụ rất phong phú. Y biết mình nên làm gì và không nên làm gì, lập tức đứng dậy, chuẩn bị đến văn phòng Ủy ban nhân dân huyện kết nối một chút, mau chóng trở thành thư ký cho Phó chủ tịch thường trực thành phố.

Đúng lúc này, đột nhiên có tiếng gõ cửa.

An Tại Đào ngẩn ra, trầm giọng nói:

- Mời vào!

Nghe được lời nói của An Tại Đào, Bành Quân khẩn trương ra mở cửa, liếc mắt một cái đã nhìn thấy nụ cười thật tươi của Cục trưởng Cục quản lý công cộng Giải Vân. Bành Quân có chút không ngờ. Y còn chưa biết được việc An Tại Đào được phân công quản lý mảng phục vụ công cộng.

- Cục trưởng Giải!

Bành Quân cười:

- Tìm lãnh đạo à? Xin mời vào.

- Haha, hóa ra là Chánh văn phòng Bành.

Giải Vân bắt chuyện với Bành Quân. Mọi khi, Giải Vân căn bản là cảm thấy chướng mắt với loại cán bộ cấp phòng nho nhỏ này, tuyệt đối không bao giờ có thái độ nhiệt tình. Nhưng hiện tại thì khác, theo địa vị chính trị ngày càng nâng cao của An Tại Đào tại Phòng Sơn, là thư ký của hắn, địa vị của Bành Quân đương nhiên là nước lên thì thuyền lên.

- Phó chủ tịch thành phố An!

Giải Vân buông tay Bành Quân ra, nụ cười ngày càng đậm hơn, hơi cúi đầu chủ động chào đón An Tại Đào.

- Vâng, xin chào Cục trưởng Giải. Mời ngồi!

An Tại Đào biết Giải Vân vì sao đến đây nên thái độ cũng rất bình thản. Thật ra thì giữa hắn và Giải Vân cũng chẳng có gì đại sự. Lúc trước, khi An Tại Đào còn làm trợ lý cho Chủ tịch thành phố, vì để ổn định cục diện công ty Than - Khí gas Phòng Sơn, hắn đã từng khai đao với một số nhân viên trong công ty khiến Giải Vân cảm thấy bất mãn. Bởi vì những nhân viên đó là cán bộ do cục phục vụ công cộng đề bạt. Sau này, từ lúc có Ngô Quốc Cẩm tham gia, quan hệ giữa An Tại Đào và Ngô Quốc Cẩm cũng dần dần chuyển biến xấu. Giải Vân cũng vì thế mà đối lập với An Tại Đào.

Đúng là lòng người dễ thay đổi. Hai ngày trước, khi đến cục làm việc, Giải Vân còn có thể vểnh mặt lên trời, nhưng hôm nay thì đã có sự thay đổi. Bành Quân trong lòng khinh miệt, nhưng trên mặt lại tươi cười, chủ động mang cho Giải Vân một ly trà.

- Cục trưởng Giải, xin mời uống nước. Lãnh đạo, anh đang bận nên tôi xin phép đi trước.

An Tại Đào gật đầu:

- Anh cứ đi trước.

Bành Quân đi rồi, không khí trong phòng làm việc trở nên có chút áp lực và nặng nề.

Đối với Giải Vân mà nói, y phải nhanh chóng làm dịu đi mối quan hệ với An Tại Đào, giải trừ đi ngăn cách và mâu thuẫn trong quá khứ. Từ đó mới thuận lợi mà trở thành một quản lý bộ môn cấp dưới trong hàng ngũ của An Tại Đào.

Ngay cả khi không thể trở thành thân tín của An Tại Đào thì cũng không để cho lãnh đạo phân công quản lý mình phải khó chịu. Hơn nữa, An Tại Đào sớm hay muộn gì cũng trở thành Chủ tịch thành phố. Càng sớm làm dịu đi mối quan hệ với An Tại Đào thì đối với Giải Vân mới có lợi. Ngược lại, thời gian kéo dài càng lêu thì càng bất lợi đối với y. Đây là tâm tư chân thật của Giải Vân.

Nhưng Giải Vân lại không biết chính xác rốt cuộc thái độ của An Tại Đào như thế nào. Trong lúc nhất thời cũng không biết mở miệng ra sao. Cho nên không khí trở nên căng thẳng.

An Tại Đào là lãnh đạo, Giải Vân lại không chủ động mở miệng thì hắn không thể nói gì. Hắn ngồi một chỗ, hút một điếu thuốc, lẳng lặng nhìn vẻ mặt xấu hổ của Giải Vân, thần sắc thản nhiên.

- Chủ tịch thành phố An, có một chuyện tôi cần hướng lãnh đạo xin chỉ thị một chút. Bắt đầu từ đầu năm nay, Chủ tịch thành phố Đông Phương đã mời dự họp toàn bộ ngành phục vụ công cộng, đưa ra tiêu chuẩn mới đối với toàn bộ ngành. Một loạt những công trình dân sinh đã được đưa ra làm thí điểm, trong đó có công trình Minh Thiên cần phải khởi công, muốn mời lãnh đạo xuống dưới thị sát một phen. Phó chủ tịch thành phố An, anh được phân công quản lý mảng này, nếu ngày mai anh có thời gian thì chúng ta cùng đi.

Giải Vân quyết định thử thái độ của An Tại Đào một chút. Nguồn truyện: TruyệnYY.com

Giải Vân nói xong thì An Tại Đào cười, trầm ngâm không nói gì.

Hắn thật ra không biết rằng ngày mai Ngô Quốc Cẩm sớm định sẽ có một hoạt động nghiên cứu, điều tra khảo sát. Tuy nhiên, hắn đã đảm nhiệm công tác này thì cũng cần tham gia một hoạt động chính thức ra mắt nhân dân Phòng Sơn. Tham dự một hoạt động như vậy thật ra cũng rất thích hợp.

Ngẫm nghĩ một chút, hắn khẽ mỉm cười:

- Là công trình gì vậy?

Giải Vân kính cẩn trả lời:

- Chủ tịch thành phố An, là như vầy, chúng ta ở thành phố vào mùa đông thì hệ thống sưởi ấm vẫn luôn tồn tại vấn đề nghiêm trọng. Chủ yếu là than không đủ cung cấp, giá cả lại cao. Ý kiến của quần chúng rất nhiều. Vào mùa đông, vấn đề sưởi ấm luôn là vấn đề tiêu điểm của toàn dân.

- Vì giải quyết vấn đề này, cũng là vì mở ra cải cách trong vấn đề sưởi ấm cho toàn bộ nhân dân thành phố, trải qua rất nhiều luận chứng kỹ thuật, cục chúng tôi đã dẫn đầu, tập đoàn Năng Nguyên Phòng Sơn đầu tư, tiến cử một công ty cung cấp thiết bị sưởi ấm của Mỹ, thành lập một công ty TNHH Cung cấp thiết bị sưởi ấm.

An Tại Đào ồ lên một tiếng:

- Thiết bị sưởi ấm chạy bằng khí gas treo tường? Chuyện này thật ra tôi cũng có nghe nói qua. Mở rộng ra thì có khó khăn không?

Giải Vân nhìn thấy An Tại Đào có chút hứng thú, liền khẩn trương nói tiếp:

- Chủ tịch thành phố An, hai doanh nghiệp chúng tôi đã tổ chức người ra bên ngoài khảo sát, thông qua khảo sát thực địa và thực nghiệm kỹ thuật, chỉ cần cải tiến việc cung ứng khí gas thì thiết bị sưởi ấm treo tường bằng khí gas hiệu quả hơn nhiều so với nước.

- Anh cũng biết phương thức này vừa tiết kiệm năng lượng, lại bảo vệ môi trường, thích ứng với từng gia đình. Ví dụ như ban ngày không có ở nhà, có thể đóng cửa hoặc là duy trì vận hành ở nhiệt độ thấp. Điều này sẽ giảm bớt chi phí sử dụng trong mùa đông.

Giải Vân thấy An Tại Đào rút ra một điếu thuốc thì liền khẩn trương đứng dậy đốt thuốc cho An Tại Đào. An Tại Đào rít một ngụm rồi nhả ra một làn khói, liếc mắt nhìn Giải Vân, cười rồi đưa một điếu thuốc Trung Hoa cho hắn.

- Anh cũng hút đi, ở đây thì không cần khách khí.

Lăn lộn trong quan trường nhiều năm, Giải Vân tự nhiên biết được đây chính là cơ hội để kéo gần mối quan hệ giữa mình với lãnh đạo. An Tại Đào dường như đã phát ra tín hiệu tán thành nào đó.

Giải Vân cười, rút ra một điếu rồi tự mình châm thuốc. Khoảng cách lúc này dường như được rút ngắn hơn, khi nói chuyện cũng thả lỏng hơn.

- Phó chủ tịch thành phố An, vấn đề lớn nhất ở chỗ là việc mở rộng không dễ dàng. Đối với những sự vật mới, nhận thức của người dân thành phố khả năng là sẽ khó khăn nhất định. Nhưng xin lãnh đạo cứ yên tâm, bước tiếp theo chúng ta sẽ không ngừng tăng cường tuyên truyền, thành lập một đội ngũ chuyên phục vụ, bảo đảm, và duy tu thiết bị.

An Tại Đào ngẫm nghĩ một chút rồi gật đầu, thuận tay bóp nát tàn thuốc:

- Được, ngày mai tôi sẽ đi. Thời gian cụ thể và hoạt động như thế nào thì anh cứ liên hệ với Bành Quân nhé.

An Tại Đào cũng không già mồm cãi láo, cũng không ướt át làm gì, mạnh mẽ đồng ý.

An Tại Đào không phải là lãnh đạo bình thường. Hắn thật sự muốn làm, thì chỉ cần cấp dưới phối hợp. Nếu Giải Vân quả thật có khả năng làm việc, hắn sẽ không vì khuất mắc lúc trước mà ảnh hưởng đến đánh giá của hắn. Nhưng nếu Giải Vân không xứng thì thành thật xin lỗi, cần phải có sự điều chỉnh lại.

Tới thời điểm này, sự lo lắng bất an của Giải Vân tạm thời có thể xóa tan. Khi bước xuống lầu, y đã chạm phải Cục trưởng Cục quy hoạch phát triển thành phố Phòng Sơn Trịnh Cửu Phong.

Trịnh Cửu Phong cười nói:

- Lão Giải, đi đâu vậy?

Giải Vân khẽ mỉm cười:

- Lão Trịnh, tôi vừa rồi đến gặp Phó chủ tịch thành phố An để xin chỉ thị công tác. Ngày mai bên chúng tôi có hoạt động, cần phải có sự tham gia của Phó chủ tịch thành phố An.

Trịnh Cửu Phong sửng sốt nhưng chợt cười nói:

- Kia cũng là nể mặt lão Giải anh đấy. Đây là công tác đầu tiên mà Phó chủ tịch thành phố An tham gia sau khi nhận chức, có ý nghĩa rất quan trọng. Tôi cũng đang định tìm Phó chủ tịch thành phố An báo cáo công tác. Dù sao thì Phó chủ tịch thành phố An cũng là lãnh đạo tân nhậm của chúng ta, chúng ta là cấp dưới, không chủ động tìm đến lãnh đạo để kết nối, chẳng lẽ để lãnh đạo đến tìm ta sao?

Hai người đứng đối mặt nhau, cùng mỉm cười.

Đột nhiên, khóe mắt Giải Vân phát hiện một vài bóng dáng quen thuộc. Là Cục trưởng Cục lao động Tô Thư, Chủ nhiệm Ủy ban xây dựng Tạ Lâm, Cục trưởng Cục dân chính Triệu Đại Dũng ba người dắt tay nhau đang đến.

Giải Vân cười:

- Nhìn xem, mọi người đang đến đây để kết nối với tân lãnh đạo mới đấy.

Nói đến đây, Giải Vân âm thầm cảm thấy may mắn. May mắn vì hắn đã đến sớm. Nếu đến muộn nửa tiếng thì sẽ đụng phải những người này. Nhiều người vào cùng như vậy thì làm sao có cơ hội cải thiện mối quan hệ với An Tại Đào.

Đám người Tô Chu đụng phải hai người thì liền đề nghị, do ông ta dẫn đầu, lấy danh nghĩa tất cả nhân vật số môn của các bộ môn do An Tại Đào quản lý. Thứ nhất là tập thể gặp mặt lãnh đạo mới. Thứ hai là mời An Tại Đào bữa cơm trưa.

Tô Chu nói xong thì liền gọi điện thoại. Ai vẫn còn đang trên đường chưa kịp đến thì nhanh chóng đến ngay.

Buổi sáng, Tô Chu, Trịnh Cửu Phoong, Giải Vân, và mười bốn nhân vật số một của các bộ môn thành phố Phòng Sơn cùng nhau gõ cửa An Tại Đào, chen chúc đi vào.

An Tại Đào đang cùng với Bành Quân bàn công việc, đột nhiên thấy rất nhiều nhân vật số một bộ môn cấp dưới chạy đến đây thì không khỏi nhíu mày lại.

Hắn là Phó chủ tịch thường trực thành phố, những cán bộ cấp dưới thuộc quyền quản lý của hắn, chủ động đến giao lưu với hắn cũng không tính là cái gì, là quy tắc thường thấy trong chốn quan trường. Nhưng nhiều người đến như vậy thì có chút hoi thái quá.

Đương nhiên, hắn có thể lý giải tâm tình của mọi người. Người trong quan trường, thường không tự chủ được, vì sự bình an của mình mà bất chấp rất nhiều điều.

Quan Thanh - Chương #496


Báo Lỗi Truyện
Chương 496/739