Chương 437: Thăng quan, nắm quyền


Thành phố Phòng Sơn mời dự họp Đại hội công tác phòng chống dịch Sars.

Trên đường đi, An Tại Đào ngồi ở trong xe, mắt nhìn ra đường phố vắng lặng bên ngoài cửa kính xe, một vài người đeo khẩu trang vội vội vàng vàng mà đi, khóe miệng không kìm nổi hiện lên một chút cười khổ.

Nhưng nhớ tới kiếp trước của mình, đối mặt với dịch Sars, không phải cũng lo sợ bất an như thế này sao?

Mỗi ngày đều đeo khẩu trang đi làm, đến nơi thì việc đầu tiên là phun dung dịch tiêu độc, đến điện thoại di động cũng phải lau sạch, tiêu độc một lần mỗi ngày. Suốt hơn một tháng trời, cũng rất ít ra ngoài được, đi siêu thị mua cái này cái kia cũng đều là lấy đồ giao tiền nhanh nhanh chóng chóng rồi bỏ chạy, căn bản không dám ở lại lâu.

Trong lúc có dịch Sars, ngành ẩm thực, giải trí bị tổn hại nghiêm trọng. Lại một lần nữa ôn lại tình cảnh "hiu quạnh" này, hắn trong lòng có chút cảm thán.

Khi xe hắn tiến vào đại viện Thành ủy, trong sân đã đỗ đầy xe. Đông nghìn nghịt thuần một sắc đen, xe của quan chức trong chính phủ cơ bản đều là màu đen. Bất kể là thương hiệu gì, màu sắc nhất định là màu đen. Đươg nhiên, màu khác cũng có nhưng rất hiếm gặp.

Đạo lý rất đơn giản, màu đen trang trọng nghiêm túc, có thể lộ rõ uy nghiêm của cơ quan chính phủ.

Trong khi dịch bệnh đang bùng phát, rất nhiều vấn đề không cần phải mở hội nghị bàn bạc. Đều nhất nhất hủy bỏ, càng ít tụ tập đông người càng tốt. Nhưng hội nghị hôm nay không họp không được. Tuy rằng lấy danh nghĩ là Đại hội công tác phòng chống dịch Sars, nhưng trên thực tế cũng là truyền đạt chỉ thị mới nhất của Tỉnh ủy và Ủy ban nhân dân tỉnh, đồng thời tuyên bố bổ nhiệm mới nhất của Tỉnh ủy.

Thành viên tham gia cũng không nhiều, bao gồm thành viên trong bốn bộ máy lớn, người phụ trách phòng ban của thành phố, nhân vật số một các huyện cùng với lãnh đạo các tập đoàn, xí nghiệp lớn đóng tại Phòng Sơn.

Lễ đường thành ủy vô cùng lặng yên, trong không khí nồng nặc mùi dịch tiêu độc.

An Tại Đào đi nhanh vào. Mùi dịch tiêu độc xộc thẳng vào mũi khiến hắn bịt mũi, nhíu nhíu mày, thầm nghĩ nơi này không biết phun đến bao nhiêu dịch tiêu độc.

Nhắc đến dịch tiêu độc, may mắn là trước đó An Tại Đào đã dự trữ một thùng ở nhà, nếu không bây giờ thật muốn luống cuống. Sáng sớm ngày hôm qua, Hoàng Thao lái xe dạo một vòng toàn bộ thành phố mà không mua nổi một bình dịch tiêu độc. Tất cả các siêu thị lẫn các cửa hàng lớn bé trong thành phố đều hết hàng, bị đám người điên cuồng tranh nhau mua hết.

An Tại Đào cười cười, liền đưa cho Bành Quân và Hoàng Thao mỗi người gần mười bình tiêu độc.

Đi một chút, An Tại Đào phát hiện Trương Hân và Chu Lệ Lệ đang ngồi ở cạnh nhau ở hàng thứ sáu, thân mật nói chuyện. Dường như là có linh tính, Trương Hân bất ngờ ngẩng đầu lên, nhìn thấy An Tại Đào, đột nhiên đứng dậy cười ha hả vẫy hắn lại.

Chu Lệ Lệ cau mày liễu, cũng đứng dậy đi ra.

-Xin chào!

Trương Hân cười vươn tay đến:

-Vốn muốn mời anh uống rượu mừng, nhưng đột nhiên lại có bệnh dịch, hôn lễ cũng bị hoãn lại đến quốc khánh. Đến lúc đó mời anh đến chung vui.

An Tại Đào gặp Trương Hân mặt mày thật là có vài phần vui mừng, thầm nghĩ chẳng lẽ y thật sự yêu Chu Lệ Lệ? Nhưng cho dù trong lòng hồ nghi, hắn cũng không nói gì thêm, chỉ cười cười:

-Dịch Sars tới thật không đúng lúc, làm lỡ việc tốt của hai người. Tuy nhiên, trước mắt công tác chống lại đại dịch rất nặng nề, công việc vẫn là trên hết, quan phụ mẫu như hai người phải vất vả rồi. Ha ha. Được, lễ quốc khánh tôi nhất định đến uống rượu mừng của hai người.

Chu Lệ Lệ cũng mỉm cười vươn tay đến:

-Cảm ơn sếp An.

An Tại Đào cùng Chu Lệ Lệ nhẹ nhàng bắt tay, phát hiện Chu Lệ Lệ nhìn mình trong mắt có vài tia sáng kỳ dị, có chút kỳ quái nhưng không có để ý.

An Tại Đào cùng hai người gật gật đầu, sau đó liền đi nhanh tới.

Trương Hân nhìn theo bóng hắn âm thầm cười lạnh, khóe miệng nhếch lên. Chu Lệ Lẹ lại u ám thở dài, nhẹ nhàng kéo Trương Hân, hai người lúc này mới về chỗ của mình.

Ngồi ở hàng thứ nhất dưới lễ đài, An Tại Đào liền lấy điện thoại di động ra xem thời gian. Lãnh đạo chủ chốt còn chưa có một ai đến, cho nên dù đã quá giờ họp nhưng mọi người vẫn kiên nhẫn ngồi chờ.

An Tại Đào hơi nhắm mắt dưỡng thần.

Nhưng trong lòng thực sự lại đang suy tính về con đường tiếp theo của mình. Đi cơ quan tỉnh thậm chí là cơ quan trung ương tạm giữ chức chỉ là cách tạm thời, cuối cùng hắn vẫn phải về Phòng Sơn.

Cho nên, những người hắn đề bạt như Tôn Hiểu Linh, Mã Hiểu Yến, Cổ Trường Lăng...thì tạm thời không cần lo lắng. Cho dù là Lý Kiệt và Lương Mậu Tài, bởi vì có cương vị thực chức, nhất là Lý Kiệt, sau khi An Tại Đào đi sẽ được bổ nhiệm là nhân vật số một của tập đoàn nguồn năng lượng Phòng Sơn, cũng không có vấn đề gì lớn. Chỉ còn lại thư ký Bành Quân và lái xe Hoàng Thao.

Việc sắp xếp cho hai người này là vấn đề lớn. Tuy rằng trước mắt vẫn đang theo hắn làm việc ở xí nghiệp, nhưng trên thực tế vẫn thuộc biên chế thành phố Phòng Sơn, vẫn do Ủy ban nhân dân thành phố xử lý. Lúc này An Tại Đào rời Phòng Sơn, bọn họ khẳng định là không thích hợp đi theo.

An Tại Đào nghĩ tới nghĩ lui, do dự thật lâu, cuối cùng quyết định. Tạm thời để Bành Quân và Hoàng Thao lưu lại công ty nguồn năng lượng Phòng Sơn, vẫn do thành phố xử lý, chờ hắn chấm dứt thời gian tạm giữ chức trở về nói sau.

Không bao lâu, thanh âm nói chuyện ồn ào trong lễ đường dần lắng xuống, Bí thư Thành ủy Tống Nghênh Xuân và Chủ tịch thành phố Đông Phương Du cùng với Phó Trưởng ban tổ chức cán bộ Tỉnh ủy Hứa Kiến Cương, Phó giám đốc sở Vệ sinh Chu Lâm, còn có mấy cán bộ trung tầng của sở Vệ sinh và ban Tổ chức cán bộ, dọc theo lối đi nhỏ cạnh lễ đường tiến đến. Hội trường lập tức vang lên tràng pháo tay nhiệt liệt.

Đáng nhắc tới chính là, các lãnh đạo đều đeo khẩu trang màu trắng.

Hứa Kiến Cương ngồi ở giữa, bên trái là Tống Nghênh Xuân, bên phải là Đông Phương Du, bên cạnh Tống Nghênh Xuân là Chu Lâm. Hai bên là mấy trưởng phòng và Phó cục trưởng của ban Tổ chức cán bộ và sở Vệ sinh.

Tháo khẩu trang ra, Tống Nghênh Xuân sắc mặt có chút nghiêm trọng, cất cao giọng nói:

-Các đồng chí, hôm nay chúng ta ở đây mời dự họp Đại hội công tác chống lại đại dịch Sars toàn thành phố. Trước khi họp, chúng ta nhiệt liệt vỗ tay, hoan nghênh Phó Trưởng ban tổ chức cán bộ Tỉnh ủy Hứa Kiến Cương, Phó giám đốc sở Vệ sinh, Phó chánh văn phòng, lãnh đạo tổ phòng chống dịch Sars của Tỉnh, đồng chí Chu Lâm cùng với các đồng chí có liên quan của ban tổ chức cán bộ Tỉnh ủy và sở Vệ sinh.

Tràng pháo tay nhiệt liệt lại vang lên.

Tống Nghênh Xuân khoát tay:

-Các đồng chí, trước hết xin mời Phó trưởng ban tổ chức cán bộ Tỉnh ủy Hứa Kiến Cương truyền đạt chỉ thị mới nhất của lãnh đạo Tỉnh ủy và Ủy ban nhân dân tỉnh về công tác phòng chống dịch Sars, đồng thời tuyên bố bổ nhiệm của Tỉnh ủy.

Tống Nghênh Xuân ngữ tốc rất nhanh, thế cho nên dưới đài tất cả mọi người đều không nghe rõ về sau y nói gì, tuy nhiên đều đoán la truyền đạt tinh thần chỉ thị của Tỉnh. An Tại Đào yên lặng ngồi ở chỗ kia, ngẫu nhiên cùng mấy lãnh đạo thành phố bên cạnh nói mấy câu, đột nhiên hắn cảm thấy một ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng phóng lại, hắn ngẩng đầu hướng lên đài chủ tịch, phát hiện Tống Nghênh Xuân đang vội vàng thu ánh mắt về.

Ngoại trừ Tống Nghênh Xuân và Đông Phương Du, không ai biết chủ đề hội nghị hôm nay kỳ thật chính là vì tuyên bố bổ nhiệm An Tại Đào. Cái gọi là "Đại hội công tác phòng chống dịch Sars" chỉ là ngụy trang mà thôi. Nếu không phải vì tuyên bố bổ nhiệm, Ban tổ chức cán bộ Tỉnh ủy cần gì phái phái đến một Phó trưởng ban?

Chỉ thị của Tỉnh về công tác phòng chống dịch Sars không ngừng được fax đến tay Thành ủy Phòng Sơn, cần gì phải chuyên môn phái người tới truyền đạt?

Tống Nghênh Xuân tuy rằng mơ hồ biết Bí thư Tỉnh ủy Tiếu yêu thích An Tại Đào, nhưng không nghĩ Bí thư Tiếu lại coi trọng An Tại Đào như vậy. Nếu nhìn sự an bài của Bí thư Tiếu đối với An Tại Đào, dường như còn cẩn thận hơn cả y.

Từ lúc biết sự bổ nhiệm này, Tống Nghênh Xuân trong lòng vô cùng ảo não, rất bực bội. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com

Hứa Kiến Quốc cười, cất cao giọng nói:

-Các đồng chí, trước mắt tình hình đại dịch Sars vô cùng ác liệt, ảnh hưởng nghiêm trọng đến kinh tế và xã hội. Bởi vậy, Tỉnh ủy và Ủy ban nhân dân tỉnh nghiêm túc yêu cầu các cấp, các bộ môn phải đề cao cảnh giác, đưa công tác phòng chống dịch Sars lên hàng đầu, phải phân công cụ thể chức trách và nhiệm vụ của các cấp, nhanh chóng chiếm được thế chủ động.

Nghiêm khắc báo cáo, tăng cường giám sát, tuyệt không cho phép giấu diếm, nói sai sự thật về tình hình dịch bệnh. Phải tăng mạnh công tác đốc thúc, kiểm tra trên toàn bộ tỉnh, đối với các hành vi sai trái, thiếu trách nhiệm, phải truy cứu theo quy định...

Hứa Kiến Cương dường như đã chuẩn bị kỹ càng bản thảo, nói một cách lưu loát.

Sau khi nói xong, y dừng một chút, trực tiếp đi vào chủ đề chính:

-Các đồng chí Phòng Sơn, sau đây tôi đại diện cho Ban tổ chức cán bộ Tỉnh ủy tuyên bố bổ nhiệm.

Thông qua Ban tổ chức cán bộ Tỉnh ủy khảo sát, hội nghị thường vụ tỉnh ủy nghiên cứu quyết định, điều nhiệm Trợ lý Chủ tịch thành phố Phòng Sơn, đồng chí An Tại Đào đến làm Phó chủ nhiệm kiêm Phó bí thư Đảng ủy văn phòng Tỉnh ủy, Phó chủ nhiệm thường trực tổ lãnh đạo giám sát công tác phòng chống dịch Sars.

Lời nói của Hứa Kiến Cương vừa ra khỏi miệng, dưới đài liền vang lên âm thanh xôn xao. Mấy lãnh đạo thành phố xung quanh đều dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn An Tại Đào, mà An Tại Đào lại thản nhiên cười, đứng dậy hướng lên đài cúi đầu thi lễ.

Tiếng vỗ tay lại vang lên. Rất nhiều người nhìn An Tại Đào với ánh mắt tràn đầy sự ghen tỵ, nhưng trên mặt lại nồng đậm vẻ tươi cười.

Văn phòng Tỉnh ủy là một bộ phận trọng yếu, tầm quan trọng không cần nói cũng biết. Tuy rằng chỉ là một Phó chủ nhiệm, nhưng chức vụ cấp Phó giám đốc sở này rõ ràng là hoành tráng hơn nhiều so với một Phó Chủ tịch thành phố.

Hơn nữa, An Tại Đào còn đồng thời được bổ nhiệm là Phó chủ nhiệm thường trực giám sát công tác chính của văn phòng, bởi vậy có thể thấy được, Tỉnh ủy đây rõ ràng là cho hắn nắm quyền, cũng lộ rõ sự tín nhiệm cao độ của các lãnh đạo Tỉnh ủy đối với An Tại Đào.

Trên đài, Tống Nghênh Xuân sắc mặt có chút âm trầm. Tình hình như thế này không khác gì giáng một cái tát vào Bí thư Thành ủy là y. Y vừa mới phản đối đề cử An Tại Đào làm Phó Chủ tịch thành phố, người ta lập tức lại được đề bạt lên chức vụ cao hơn. Cái này chứng minh điều gì, y trong lòng rõ ràng hơn ai hết.

Mà Đông Phương Du thì mặt không chút thay đổi. Các lãnh đạo khác của thành phố vẻ mặt không giống nhau, có người vui mừng cho An Tại Đào, lại có người ghen tỵ với hắn, ví dụ như Phó Chủ tịch thành phố Ngô Quốc Cẩm.

Cho dù là Lãnh Mai đều có chút kinh ngạc. Cô kinh ngạc không phải An Tại Đào được đề bạt đến một vị trí trọng yếu mà kinh ngạc vì An Tại Đào không ngờ lại không nói chuyện này trước với cô. Cô không hề biết rằng, chính bản thân An Tại Đào cũng không hề biết gì.

Đồng thời, cô còn có chút tiếc nuối, hắn chung quy vẫn là rời khỏi Phòng Sơn.

Bởi vì đại dịch bất ngờ, Tỉnh ủy thành lập bộ môn chuyên trách giám sát công tác phòng chống dịch Sars cũng là quyết định lâm thời của Bí thư Tiếu. Sau khi bàn bạc đơn giản với vài Ủy viên thường vụ liền quyết định chỉ đích danh An Tại Đào đến nắm giữ công tác giám sát này.

Trương Hân sắc mặt có chút tái nhợt, y cắn chặt răng, ánh mắt phức tạp nhìn An Tại Đào đang đi lên đài chủ tịch, trong lòng sự đố kỵ càng tăng lên.

Để che giấu sự đố kỵ của bản thân mình, y nhẹ nhàng cười nhạo một tiếng, quay sang nhỏ giọng nói với Chu Lệ Lệ:

-Người này đơn giản là mặt dày mày dạn nhận một kẻ có tiền làm cha nuôi. Nghe nói người đó họ Tiếu, có quan hệ xa với Bí thư Tỉnh ủy Tiếu.

Chu Lệ Lệ trong lòng sâu kín thở dài, bên tai đột nhiên văng vẳng lời nói của Trương lão:

-Tên nhóc họ An này sau lưng rất không đơn giản. Tôi không nói dối cô, thế lực sau lưng hắn rất hùng mạnh, không phải là Trương gia chúng ta có khả năng chống lại.

Nghĩ đến đây, Chu Lệ Lệ có chút thương tiếc và bất đắc dĩ nhìn Trương Hân đang tức giận và bất bình, thầm than: "Trương Hân ơi là Trương Hân, nhà anh không thể trêu vào hắn đâu, anh càng không thể đấu lại hắn".

Trương Đại tướng quân muốn để cho Trương Hân "té ngã rồi biết đứng dậy", từ An Tại Đào tìm lại sự tự tin. Nhưng hiện tại Chu Lệ Lệ xem ra, Trương Hân chưa chắc đã tìm lại được sự tự tin, thậm chí có thể bị tâm lý đả kích hơn nữa.

Chu Lệ Lệ cười khổ một tiếng, âm thầm nắm chặt bàn tay lạnh như băng của Trương Hân.

Quan Thanh - Chương #437


Báo Lỗi Truyện
Chương 437/739