Chương 401: Mặt mũi của ông tính cái gì?


Điện thoại do Ngô Quốc Cẩm gọi tới. Ngô Quốc Cẩm tìm hắn làm gì, An Tại Đào biết rõ trong lòng, đơn giản là vì van xin hộ cho Trịnh Lan và Lô Tuấn mà thôi. Đương nhiên, hoặc là lo lắng chuyện tình náo loạn lớn, sẽ liên lụy ra một Phó Chủ tịch thành phố đại nhân như lão.

Giữa trưa Ngô Quốc Cẩm và Giải Vân mời cơm, An Tại Đào vốn không muốn đi, sau nghĩ lại, UBND thành phố lập tức sẽ mời Chủ tịch thành phố dự họp nghiên cứu chuyện công ty Than - Khí ga Phòng Sơn xây dựng công ty tập đoàn, ở thời khắc mấu chốt này, mình không thẻ không cho Ngô Quốc Cẩm vài phần mặt mũi, cũng bớt việc gã làm trái lại mình trong cuộc họp.

Không sợ thì không sợ, nhưng cuối cùng cũng là một chuyện phiền toái.

Thật ra, An Tại Đào vốn không có tính toàn hoàn toàn đánh chết Trịnh Lan và Lô Tuấn. Nếu Ngô Quốc Cẩm nguyện ý đứng ra, vậy liền biết thời biết thế cho gã một mặt mũi không mất tiền.

Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là Trịnh Lan và Lô Tuấn "yên tĩnh" như vậy, không tạo ra phiền toái cho hắn. Nếu không, hắn sẽ không nhân nhượng.

Hai năm gần đây, rất nhiều chỗ ăn chơi và khách sạn mọc lên như nấm trong trung tâm thành phố Phòng Sơn, bữa tiệc lớn đồ ăn từ nam tới ắc thậm chí là Trung Quốc và Phương Tây. Bay trên trời, bơi trông nước, đi trên mặt đất, thậm chí là mọc trên cây…Chỉ có người không thể tưởng tượng được, không có gì người không ăn được.

Tiệm rượu "Vùng sông nước Giang Nam".

Tên như ý nghĩa, đây là một khách sạn tràn đầy phong tình đặc sắc vùng sông nước Giang Nam, không chỉ phong cách trang hoàng nồng đậm phong cách vùng sông nước, quan trọng là nữ nhân viên phục vụ đều thanh tú lung linh, nghe nói đều là em gái dùng lương cao thuê từ nông thôn Giang Nam, thu nhập không kém thành phần tri thức bình thường.

Cho nên khách rượu tới khách sạn này ăn cơm, đa số là hướng tới những cô gái nũng nịu vùng sông nước Giang Nam này. Đương nhiên, phần lớn là người tiêu bằng của công và người giàu có, bởi vì chi phí của "Vùng sông nước Giang Nam", tại khu vực Phòng Sơn mà nói tuyệt đối là đứng đầu, người bình thường căn bản không tiêu phí nổi.

Lúc An Tại Đào tới cửa "Vùng sông nước Giang Nam", đã hơn 12h trưa một chút. Lúc này, đám khách rượu tới nơi này ăn phần lớn đã vào phòng riêng xa hoa, những cô gái Giang Nam thanh tú như nước bắt đầu phục vụ nâng ly cụng chén.

Trịnh Lan và Lô Tuấn lo lắng chờ ở cửa.

An Tại Đào chậm rãi xuống xe, đi nhanh tới chỗ hai người.

Trịnh Lan và Lô Tuấn vội vàng bày ra vẻ mặt tươi cười tới nghênh đón:

- Chủ tịch thành phố An, vừa rồi chúng tôi còn lo lắng ngài tìm không thấy chỗ, chuẩn bị phái lái xe tới dẫn đường cho ngài!

Khóe miệng An Tại Đào lộ ra một nụ cười, thản nhiên liếc Trịnh Lan và Lô Tuấn một cái, vươn tay ra bắt tay hai người:

- Lái xe của tôi biết được. Sao lại gặp hai vị ở nơi này? Hai người đây là?

An Tại Đào biết rõ còn hỏi.

- Ha ha, Chủ tịch thành phố Ngô mời Chủ tịch thành phố An ăn cơm, gọi hai người chúng tôi tới tiếp khách.

Trịnh Lan xấu hổ cười nói, An Tại Đào liếc vào trong khách sạn, đột nhiên cười:

- Cục trưởng Giải có tới không?

Lô Tuấn máy động trong lòng, chợt hiểu được An Tại Đào bất mãn Giải Vân không tới nghênh đón hắn. Tuy rằng Giải Vân là Cục trưởng Cục chủ quản cấp trên, nhưng An Tại Đào cũng là trợ lý Chủ tịch thành phố, còn là ủy viên Thành ủy, lúc trước lại từng là Bí thư Thành ủy Quy Ninh, về tình về lý, Giải Vân đều nên ra cửa đón.

- Cục trưởng Giải đang nói chuyện với Chủ tịch thành phố Ngô, ha ha.

Lô Tuấn bật cười, vội vàng mang theo An Tại Đào đi tới phòng bao.

Trong phòng bao, Giải vân quả nhiên đang uống trà nói chuyện với Ngô Quốc Cẩm. Thấy An Tại Đào đẩy cửa tiến vào, cho dù trong lòng không muốn, nhưng Giải Vân vẫn lập tức đứng dậy cười nói:

- Chủ tịch thành phố An tới rồi!

Ngô Quốc Cẩm cũng chậm rãi đứng dậy, vươn bàn tay béo mập mềm nhũn tới An Tại Đào, bưng cái giá cười nói:

- Đồng chí Tiểu An, tới rồi à? Cái giá của cậu cũng không nhỏ đó, khiến lão già tôi chờ cậu gần nửa giờ!

Lời này của Ngô Quốc Cẩm, một nửa là lời nói giỡn, cũng là bất mãn chất vấn mơ hồ nào đó. Ngô Quốc Cẩm tới tư cách Phó Chủ tịch thành phố khá lâu, ngay trước mặt mấy người Giải Vân, đối mặt mới một cán bộ trẻ tuổi mới lên như An Tại Đào, tự nhiên không tự chủ được mượn cái gì.

Trong mắt Ngô Quốc Cẩm, lão có thể tự mình buông giá gọi điện cho An Tại Đào, mời An Tại Đào ăn cơm, điều này đã là cho An Tại Đào mặt mũi rất lớn.

Ngay cả An Tại Đào rất được Bí thư Thành ủy Trương Bằng Viễn coi trọng, quan hệ khá sâu với Trương bằng Viễn, nhưng trước mặt một Phó Chủ tịch thành phố thực chức là mình, cái gọi là trợ lý Chủ tịch thành phố của hắn căn bản không tính là gì.

Dọa người có thể, nhưng phải phân biệt người.

An Tại Đào quả nhiên cười, bắt tay với Ngô Quốc cẩm, hàn huyên khách khí hai tiếng, lúc này mới ngồi ở bên trai Ngô Quốc Cẩm, bên phải Ngô Quốc Cẩm tự nhiên là Giải vân. Tuy rằng tính tiền nhất định là Trịnh Lan và Lô Tuấn, nhưng chủ tọa lại chắc chắn là Ngô Quốc Cẩm.

Đối với sự "kênh kiệu" và "bày tư cách lão luyện" của Ngô Quốc Cẩm, An Tại Đào căn bản không coi là gì. Mọi người vui vẻ uống rượu ăn thịt, ông là Phó Chủ tịch thành phố, tôi là trợ lý Phó Chủ tịch thành phố, nên cho nhau mặt mũi, nói lời khách sáo; nhưng ngại quá, nếu ông muốn dùng cái mũ Phó Chủ tịch thành phố xếp hạng thứ tư thứ năm đến đè người, rất xin lỗi, ông còn chưa đủ cân lượng.

Đồ ăn bày lên, nữ nhân viên phục vụ xinh đẹp động lòng người bắt đầu rót rượu.

Thừa dịp không người chú ý, Ngô Quốc Cẩm vuốt ve một chút bàn tay non mịn của nhân viên phục vụ ngọt ngào này, âm thầm nuốt nước miếng.

Nhân viên phục vụ "Vùng sông nước Giang Nam" này, rõ ràng là báu vật dáng người nóng bỏng dung nhanh thanh tú xinh đẹp, trước sau khá vểnh cực kỳ mê người, nhưng khí chất lại nhiều hơn vài phần hương vị thanh thuần em gái vùng sông nước.

Đối với loại trung niên mạnh mẽ, đàn ông cứng rắn có được địa vị thân phận tương đối như Ngô Cẩm mà nói, hương vị của loại mỹ nữ đan xen mờ ám đô thị và gió mát vùng sông nước này không thể nghi ngờ là một hấp dẫn trí mạng.

Đối với sự vuốt ve của Ngô Quốc Cẩm, nhân viên phục vụ thanh tú cũng không phản cảm, trái lại khẽ mỉm cười, lúc rót rượu, thân thể nghiêng về phía trước, cọ bộ ngực chật ních mềm mại vào cánh tay Ngô Quốc Cẩm.

Căn phòng bao Trịnh Lan đặt ra này cũng là một trong mấy gian phòng khách quý riêng cũng không mở cho bên ngoài, người có thể tới nơi này ăn cơm không phú thì quý, trên cơ bản đều là tai to mặt lớn ở thành phố Phòng Sơn. Có thể phục vụ trong phòng riêng loại này, nữ nhân viên phục vụ này hiển nhiên là được "huấn luyện" một chút, mà trong lòng tự nhiên cũng có chút ý tưởng.

Hô hấp của Ngô Quốc Cẩm lập tức trở nên dồn dập, hạ thân rõ ràng còn một số phản ứng.

An Tại Đào ngồi ở đó, âm thầm cười trong lòng.





Ngô Quốc Cẩm liếc mắt nhân viên phục vụ như hoa như ngọc đứng hầu một bên, trong lòng ngứa ngáy khó nhịn giống như mèo cào. Nhưng dù so cũng là nhân vật quyền cao chức trọng, lại ở tràng cảnh công khai, lão tự nhiên còn không đến mức thất thố trước mặt mọi người.

Khụ khụ!

Lão nâng chén rượu lên, bưng cái giá cười nói:

- Tới, Tiểu An, Tiẻu Giải, Tiểu Trịnh và Tiểu Lô, chúng ta cùng uống!

Uống rượu xong, Ngô Quốc Cẩm cười tủm tỉm nhìn An Tại Đào:

- Đồng chí Tiểu An, cái gọi là không đánh nhau thì không quen, trải qua tràng rượu hôm nay… Ừ, đồng chí Tiểu An cho ông lão ta vài phần mặt mũi, Tiểu Trịnh và Tiểu Lô là cán bộ ta nhìn trưởng thành lên, phấn đấu rất nhiều năm ở xí nghiệp, cũng không dễ dàng!

An Tại Đào thản nhiên cười, cũng không nói gì thêm, chỉ tự châm một điếu thuốc.

- Xem mặt mũi của ta, đồng chí Tiểu An để lại cho Tiểu Trịnh và Tiểu Lô một con ngựa… Ừ? Ta nghĩ, sau này hai đồng chí này sẽ kiên quyết ủng hộ công tác của cậu! Có phải như vậy hay không?

- Đúng vậy, Chủ tịch thành phố An, trước đó là chúng tôi không biết tình huống, không biết Chủ tịch thành phố An tới công tác… Tôi kính Chủ tịch thành phố An một chén rượu, đối mặt bồi tội với lãnh đạo!

- Xin lãnh đạo yên tâm, sau này hai chúng tôi kiên quyết ủng hộ sự lãnh đạo của Chủ tịch thành phố An…

Trịnh Lan và Lô Tuấn vội vàng gật đầu xác nhận, lại qua kính rượu, nói vài lời khách sáo và "mềm mỏng" với An Tại Đào,

Tới lúc này rồi, An Tại Đào mới hiểu được, hóa ra Trịnh Lan và Lô Tuấn cũng chưa vừa long tình trạng hiện nay, cũng không cam lòng đồng ý buông tha công ti gas Thiên Nguyên và công ty gas Thiên Tinh bọn họ kinh doanh hồi lâu.

Vẫn chưa từ bỏ ý định, xem ra, lần này bọn họ kéo Ngô Quốc Cẩm ra, là bày ra áp lực cho mình.

Nhưng chức vụ đã miễn, cho dù thế nào đã thành sự thật, không thể thay đổi. An Tại Đào còn có thể tự tay đánh miệng mình sao? Hơn nữa, An Tại Đào vừa mới mở ra cục diện, nếu lại để Trịnh Lan và Lô Tuấn xoay người, công tác uy hiếp hắn làm giai đoạn trước sẽ biến thành bọt nước.

Xí nghiệp cấp dưới này vừa thấy như vậy, ai còn coi công ty mẹ ra gì? Lại muốn bắt, sẽ càng khó.

Dưới tình huống này, cho dù Trương Bằng Viễn thực hiện áp lực, An Tại Đào cũng sẽ cố gắng theo lý lẽ, huống chi là một Phó Chủ tịch thành phố không quan trọng gì, không có bao nhiêu "uy hiếp" trong mắt An Tại Đào như Ngô Quốc Cẩm.

- Tôi cũng không có ân oán cá nhân gì với hai đồng chí Trịnh Lan Lô Tuấn, sở dĩ làm ra điều chỉnh như vậy, là suy xét vì công tác, cũng không phải chống đối người nào… Đương nhiên, miễn đi chức vụ của hai vị tôi cũng rất có lỗi! Không có cách nào, Đảng ủy công ty đã hình thành quyết nghị, văn kiện đuổi việc đã ra, tạm thời cũng chỉ có thể xin lỗi hai vị.

An Tại Đào thong thả nói:

- Chẳng qua, bước tiếp theo công ty vẫn phải tiến hành điều chỉnh đối với bộ máy xí nghiệp cấp dưới. Nếu hai vị không muốn ở lại cơ quan, đồng ý xuống xí nghiệp dưới, cũng vẫn có cơ hội!

Thấy An Tại Đào không có "đáp lại" tương ứng, Trịnh Lan và Lô Tuấn hơi xấu hổ cúi đầu, Ngô Quốc Cẩm thì nhíu mày.

Giải Vân cười nâng chén nói chen vào:

- Chủ tịch thành phố An, tôi tới kính lãnh đạo một ly.

An Tại Đào nâng chén cười:

- Cục trưởng Giải, chúng ta ý tứ một chút là được, tôi đã uống nhiều rồi, không thể uống nữa!

Nói xong, An Tại Đào mặc kệ Giải Vân đồng ý hay không, lời đầu tiên nâng chén dính môi, nhấp một ngụm nhỏ Tư Hà Xuân 45 độ.

- Chủ tịch thành phố An, chức vụ Tổng Giám đốc miễn thì miễn đi… Chẳng qua, tôi cho rằng đồng chí Trịnh Lan cực kỳ quen thuộc công tác tại gas Thiên Nguyên, từ giai đoạn trù bị xây dựng công trình gas Thiên Nguyên, cậu ta đã tham dự vào… Chủ tịch thành phố An công tác bận rộn như vậy cũng cần có người chia sẻ, nhìn xem có thể như vậy hay không, để đồng chí Trịnh Lan đảm nhiệm Chủ tịch Hội đồng quan trị gas Thiên Nguyên…

Giải Vân nhận được rất nhiều chỗ tốt của Trịnh Lan, hiện giờ lại được "phó thác", không thể không chủ động nói rõ. An Tại Đào vốn hiểu rõ lại giả bộ hồ đồ, hiện giờ Giải Vân nói rõ như vậy, hắn tự nhiên cũng vô pháp giả bộ hồ đồ nữa.

Ngô Quốc Cẩm cũng cười xen vào một câu:

- Ừ, tôi cảm thấy chủ ý này không tồi. Gas Thiên Nguyên liên quan đến sản xuất cung cấp khí toàn bộ thành phố chúng ta, xí nghiệp quan hệ dân sinh như vậy vẫn phai rnắm giữ trong tay đồng chí có tài năng chúng ta mới yên tâm! Đồng chí Tiểu An, Tiểu Trịnh cũng là một người tri ân báo đáp, cậu đề bạt hắn, hắn sẽ nhớ kỹ trong lòng!

Ngô Quốc Cẩm cười ha ha, mọi người cũng mỉm cười, Trịnh Lang vội vàng kính cẩn đứng dậy găp một con tôm lớn cho An Tại Đào.

Lời này của Ngô Quốc Cẩn có vài phần ám chỉ.

Khóe miệng An Tại Đào lộ ra nụ cười thản nhiên, ánh mắt cổ quái của hắn vòng vo trên người Giải Vân, lại dừng trên người Trịnh Lan và Lô Tuấn.

Thầm nghĩ giọng điệu mấy người thật lớn! Ăn uống thật lớn! Không ngờ muốn làm Chủ tịch Hội đồng quản trị gas Thiên Nguyên? Nếu như vậy, không cần vài năm, doanh nghiệp này sẽ hoàn toàn trở thành sở hữu của Trịnh Lan ngươi đi?

Nói lui một bước, chuyện lớn như vậy, miếng thịt béo như vậy, không ngờ chỉ muốn để Ngô Quốc Cẩm mời mình bữa cơm liền xong việc? Mặt mũi của Phó Chủ tịch thành phố Ngô Quốc Cẩm này lớn như vậy sao? Đáng giá như vậy sao?

Nụ cười khóe miệng An Tại Đào nháy mắt trở nên lạnh lùng, dư quang khóe mắt chợt lóe rồi biến mất trên người Ngô Quốc Cẩm ngồi ngay ngắn một bên tựa như nghiêm túc uy nghiêm, hắn cười lạnh trong lòng một tiếng: mặt mũi của ông tính cái gì.





Ngô Quốc Cẩm đứng dậy đi nhà vệ sinh, Giải Vân và Lô Tuấn cũng vội vàng mượn cớ đuổi theo. Kỳ thật Ngô Quốc Cẩm căn bản không đi nhà vệ sinh, mà đi phòng nghỉ bên cạnh, nhân viên phục vụ nũng nịu kia đang ở bên trong.

Trong phòng bao chỉ còn hai người Trịnh Lan và An Tại Đào, không khí liền trở nên hơi nặng nề và xấu hổ.

Trịnh Lan cắn chặt răng, lấy một cuốn sổ tiết kiệm ngân hàng màu đỏ sẫm từ trong túi trên người ra, trên mặt mang theo nụ cười kính cẩn, thấp giọng nói:

- Chủ tịch thành phố An, đây là một chút lòng thành, làm phiền lãnh đạo rất ngại ngùng, chút lòng thành này xin lãnh đạo cầm uống trà!

An Tại Đào ngẩn ran, đột nhiên lạnh lùng liếc Trịnh Lan một cái, thuận tay mở sổ tiết kiệm ra, không ngờ bên trên cao tới sáu con số, không khỏi thản nhiên nói:

- Xem ra hai năm này Trịnh Tổng ở gas Thiên Nguyên phát tài không ít, ra tay hào phóng như vậy!

An Tại Đào dùng hai đầu ngón tay nhấc sổ tiết kiệm, lên, sau đó nhẹ nhàng ném qua:

- Anh thu hồi đi, tôi coi như chưa thấy. Không cần làm vậy với tôi, nếu bàn về tiền tài, không cần nói Trịnh Lan anh, trong thành phố Phòng Sơn này không ai có thể so sánh với tôi!

- Tôi ở trong quan trường nhiều năm như vậy, anh là người đầu tiên đút lót tôi, ha ha.

An Tại Đào lại cười:

- Xem ra anh còn chưa hiểu biết về tôi, anh tốt nhất đi tìm người khác hỏi thăm một chút, xem An Tại Đào tôi rốt cuộc thiếu tiền hay không!

An Tại Đào bỗng nhiên đứng dậy, giọng nói chợt trở nên trầm thấp ác liệt:

- Trịnh Lan, tôi có thể nói rõ ràng cho anh, về sau vẫn nên làm người thành thật, làm chuyện không trong sạch, đường ngang ngõ tắt này si tâm vọng tưởng, thu hồi đi thôi.

- Không cần chơi với tôi, tôi không có thời gian và tinh lực chơi với anh. Nếu anh lại làm một số động tác nhỏ sau lưng, thì đừng trách tôi không khách khí. Tận lời như thế, chỉ nói một lần. Tốt lắm, tôi đi trước, một lát thay tôi cáo biệt Chủ tịch thành phố Ngô.

An Tại Đào khinh thường mà liếc Trịnh Lan mặt đỏ bừng lên, nghênh ngang mà đi.





Trịnh Lan thật không ngờ, An Tại Đào lại dám không để cho Ngô Quốc Cẩm mặt mũi như thế. Điều này hơi không hợp với lẽ thường và quy tắc quan trường. Trịnh Lan ngơ ngác nhìn An Tại Đào chậm rãi rời khỏi phòng bao, dọc theo hành lang trang hoàng cực kỳ đẹp đẽ đi ra ngoài, trong nhất thời còn chưa hồi phục tinh thần lại.

Ngô Quốc Cẩm đang kéo gần tình cảm với nhân viên phục vụ, nói một số lời tư mật, đang chuẩn bị kéo cô gái này vào lòng mình chà đạp một phen, đột nhiên nghe nói An Tại Đào không nể tình ngang nhiên rời đi, Ngô Quốc Cẩm tức giận tới tái mặt rồi.

Ngô Quốc Cẩm oán hận mà buông tay nhân viên phục vụ ra, nắm lấy di động gọi qua cho An Tại Đào. Khi điện thoại thông, Ngô Quốc Cẩm đè ép lửa giận, trầm giọng nói:

- Đồng chí Tiểu An, sao rượu chưa tận hứng cơm chưa ăn, đã bước đi rồi? Ồ, chút mặt mũi như vậy cũng không cho tôi sao?

Lúc nhận được điện thoại của Ngô Quốc Cẩm, An Tại Đào đã rời khỏi Vùng sông nước Giang Nam, đang trên đường trở về. Hắn ngồi trên xe, thoải mái nằm xuống. Thấy An Tại Đào tiếp điện thoại, Hoàng Thao còn cố ý giảm tốc độ xe, lái thật sự ổn định.

- À, Chủ tịch thành phố Ngô, ngại quá, không thắng được lực rượu! Tôi uống nhiều, rất khó chịu, trở về trước nghỉ ngơi một lát... À, hôm nào tôi lại mời Chủ tịch thành phố Ngô ăn cơm.

An Tại Đào bật cười ha ha.

Nghe giọng nói nhẹ nhàng không có bất luận "khiên tốn" gì của An Tại Đào, lửa giận trong lòng Ngô Quốc Cẩm bùng lên, lão phun ra một ngụm tức giận, cười lạnh nói:

- An Tại Đào, cậu đừng có không hiểu quy củ như vậy!

- Quy củ? Quy củ gì? Lời này của Chủ tịch thành phố Ngô là có ý tứ gì?

An Tại Đào cũng cười lạnh. Hắn thật không ngờ Ngô Quốc Cẩm lại thực sự trực tiếp đổi mặt trong điện thoại.

- ...

Đầu bên kia, Ngô Quốc Cẩm thở hổn hển, mặt đỏ tai hồng, tay run lên, một câu cũng nói không nên lời.

Có vài lời vốn không thể nói ra, để Ngô Quốc Cẩm nói ra miệng như thế nào?

Khóe miệng An Tại Đào bĩu ra:

- Chủ tịch thành phố Ngô, còn có gì chỉ giáo? Không có chuyện gì, tôi liền cúp máy.

Nói xong, An Tại Đào cúp điện thoại di động, tùy tay ném qua một bên xe.

- Tốc độ nhanh hơn, chúng ta quay về công ty, buổi chiều tôi còn muốn mở hội đàm với vài lãnh đạo xí nghiệp cấp dưới.

An Tại Đào khoát tay áo. Nguồn truyện: TruyệnYY.com

Hoàng Thao đáp lại, nhấn mạnh chân ga xe Audi chạy như bay.

"Lửa giận" của Ngô Quốc Cẩm không có gợn lên bất cứ ngọn sóng nhỏ tí tẹo nào trong lòng An Tại Đào. Trong mắt, ngay cả làm đối thủ của hắn Ngô Quốc Cẩm cũng không có tư cách, hắn lười tốn tâm sức trên người Ngô Quốc Cẩm.

Hắn hơi nhắm mắt lại, bắt đầu cân nhắc phương án an bài công nhân vieenn chức mình vừa nghĩ tới.

Có thể nói, An Tại Đào đến khí than Phòng Sơn có hai nhiệm vụ lớn, một là cứu vớt khí than Phòng Sơn ra khỏi khốn cảnh, nhiệm vụ còn lại chính là an bài hơn 700 công nhân viên bị mất việc này. Chỉ cần hoàn thành hai nhiệm vụ lớn này, hắn liền có thể thành công lui thân.

Nhưng lời này nói thì dễ, làm lại khó. Hơn 700 công nhân viên, đã gần nhân số một doanh nghiệp nhà nước bậc trung, nếu muốn an bài số lượng lớn công nhân viên như vậy, An Tại Đào tương đương phải sáng tạo ra một xí nghiệp bậc trung có công ăn việc làm, nói dễ hơn làm.

Quan Thanh - Chương #401


Báo Lỗi Truyện
Chương 401/739