Chương 352: Rất thuần khiết, rất mờ ám


Bởi vì đêm nay tâm trạng rất tốt, Lộ Binh uống rất nhiều, thiếu chút nữa "cho chó ăn chè" tại chỗ. Văn Hà rất vất vả mới đưa được Lộ Binh say tuý luý vào phòng hai vợ chồng y. Sau khi cô "xử lý" xong cho Lộ Binh đang không biết trời trời trăng gì nữa, bèn quay lại Thiên Thai, đã thấy An Tại Đào đang ngồi đối diện với Lộ Vân vui vẻ chè chén.

Thiên Thai của nhà họ Lộ thật ra đã được tu sửa. Lan can theo kiểu tây phương và ghế thư giãn rất hoà hợp với phong cách biệt thự. Mái Thiên Thai là một khung bằng thép, giống như một mái chòi hóng mát lớn. Gió biển phe phẩy, dưới ánh đèn sáng ngời, An Tại Đào thần sắc ung dung, sắc mặt hơi đỏ, Lộ Vân thì nét mặt tươi cười như hoa.

Xung quanh là trời đêm tối đen và tĩnh lặng. Xa xa đường ven biển vọng lại tiếng sóng rì rào trầm thấp.

Tửu lượng của Lộ Vân cũng tương đối khá, tuy Văn Hà thấy bất ngờ nhưng không giật mình. Sinh trưởng trong nhà giàu có, lại nhiều năm sống độc lập tại nước ngoài, Lộ Vân không phải là loại thiếu nữ ngây thơ khờ dại, tuy rằng thoạt nhìn cô rất ngây thơ trong sáng. Văn Hà cười thầm, đã có không biết bao nhiêu người đã lầm trước ngoại hình của cô.

Phải biết rằng, cuộc sống truy hoan hưởng lạc về đêm ở nước ngoài phóng túng hơn trong nước rất nhiều. Sống ở nước ngoài nhiều năm như vậy, Lộ Vân đã sớm được "tôi luyện".

Hôm nay An Tại Đào cũng thật cao hứng, rất thoải mái. Dường như những gì ứ đọng trong lòng trong mấy năm vừa qua đều bởi vì đêm nay chè chén thoả thích mà tan thành mây khói.

Tuy nhiên, hắn vẫn không uống quá mức. Kéo gần quan hệ, vui vẻ thì còn có thể, nhưng mất tư cách, có thể gây tổn hại cho hình tượng đảng viên, hình tượng cán bộ lãnh đạo, nhất là ngay trước mặt người nhà họ Lộ. Suy cho cùng, là người trong quan trường. An Tại Đào không thể không thận trọng.

Khoát tay, hắn cười:

-Được rồi, Lộ Vân, chúng ta dừng ở đây đi. Hôm nay hết sức cao hứng, hôm nào cô đến huyện chúng tôi, tôi lại cùng cô chén tạc chén thù.

Lộ Vân đã hơi say, đôi mắt lờ đờ, mơ mơ màng màng nhìn An Tại Đào. An Tại Đào đang đầu váng mắt hoa, bị cô nhìn chăm chú như vậy, cảm thấy hơi nổi gai ốc. Lộ Vân trông hết sức ngây thơ trong sáng như vậy, không ngờ lại có hành vi khá phóng túng, làm người ta có cảm giác khác thường và kinh ngạc.

Rất thuần khiết? Lại rất mờ ám?!

Chậc! An Tại Đào theo bản năng gạt ý nghĩ đó qua một bên. Nhìn chăm chú vào đôi mắt mơ màng của cô, bất ngờ hắn bỗng có một cảm giác hơi hoang đường: cô em gái Lộ Binh có một dung nhan đáng yêu của thiên sứ, nhưng đồng thời lại toát ra khí chất "tà ác" của ma quỷ.

Ngay trong nháy mắt này, An Tại Đào đột nhiên nhớ tới Lâm Thải Hà, một cô bạn ở kiếp trước của hắn, có biệt danh là "Lolita" (1). Lúc đó ngoại trừ Hạ Hiểu Tuyết ra, hắn không có quan hệ mờ ám với người phụ nữ nào khác. Lâm Thải Hà là chủ một công ty máy tính ở thành phố Tân Hải, cô quen An Tại Đào, về sau có tình cảm đối với hắn, nhưng khổ nỗi, hoa rơi cố ý, nước chảy vô tình. Bởi vì Hạ Hiểu Tuyết tự sát mà chết, cõi lòng An Tại Đào đóng chặt, rốt cuộc trái tim không thể chứa được người phụ nữ nào khác.

Những năm đó, mỗi khi cùng một người khác phái nào đó nảy sinh thiện cảm, và muốn tiến thêm một bước, trước mắt hắn lại hiện lên khuôn mặt xinh đẹp như hoa của Hạ Hiểu Tuyết, trong lòng đau đớn khiến hắn trước sau không thể đối mặt với nội tâm của mình.

Kỷ niệm bỗng chốc quay cuồng trong trí nhớ, trong lòng An Tại Đào run lên, thở dài một tiếng.

-Không được, tôi còn muốn uống, sao vậy? Một nam nhân như anh chẳng lẽ lại sợ hãi một cô gái nhỏ như tôi sao?

Lộ Vân cười khanh khách, cười đến nỗi run rẩy cả người, khiến bộ ngực không ngừng phập phồng.

-Ha ha, tôi uống say rồi, thật sự là không chịu nổi nữa.

An Tại Đào cũng không để ý đến cô nữa, đứng dậy đi về phía Văn Hà:

-Chị dâu, giúp tôi sắp xếp một phòng đi, xem ra đêm nay tôi phải quấy rầy mọi người rồi, tôi như thế này, sợ là không lái xe được.

Văn Hà dịu dàng cười:

-Có hề gì? Ở nhà mình mà cậu còn khách sáo như vậy? Tôi đã sớm chuẩn bị phòng cho cậu rồi, ngay dưới lầu của Tiểu Vân, cậu cũng đừng ngại. Thôi khẩn trương đi ngủ đi.

Lộ Vân bĩu môi, thân hình lắc lư, tay cầm chiếc ly pha lê lớn đầy bia đi tới:

-Chủ tịch huyện An, lại uống tiếp với tôi hai ly! Được không?

Thấy An Tại Đào không trả lời, Lộ Vân liền bước tới kéo cánh tay An Tại Đào. Thoang thoảng một mùi thơm con gái pha lẫn mùi bia lọt vào mũi An Tại Đào, hắn thoáng nhíu mày, cười cười:

-Được rồi, nhưng chúng ta đâu có nói là sẽ uống hai ly.

Lộ Vân cười hì hì, quay về phía hai người giúp việc đứng gần đó, phất tay:

-Chị Trương, dì Lý, mau dọn dẹp, đem mấy thứ này đi, đưa ít trái cây và cá nướng lên.

Trong một biệt thự cách ngôi biệt thự Thiên Thai của nhà họ Lộ vài chục mét, Lý Vân Thu mặc áo ngủ màu tím nhạt, dáng người nở nang cân đối. Cô đang dùng ống nhòm quân dụng chĩa về phía nhà họ Lộ quan sát. Bóng dáng An Tại Đào và cô gái xinh đẹp đang sóng vai đối ẩm rơi vào mắt cô, mà trong trời đêm, dường như cũng mơ hồ truyền đến tiếng nói chuyện điềm tĩnh của An Tại Đào và giọng cười trong trẻo như chuông bạc của cô gái kia.

Lý Vân Thu có chút ghen tị và oán hận buông ống nhòm trên tay xuống, lẳng lặng đứng đó, thân hình như hoà nhập vào bóng đêm u ám. Gió biển mát mẻ cũng không thể làm dịu đi sức nóng của dục vọng trong lòng cô. Ngược lại còn như trêu chọc cô, khiến cô càng bứt rứt không yên.

Lúc này đây không hẹn mà gặp, lại một lần khơi dậy thật sâu nỗi ham muốn khác thường và mãnh liệt của cô đối với chàng trai trẻ kia. Con gái cô đi học ở Yên Kinh, ông chồng trên danh nghĩa ở tận Thiên Nam, một mình cô trong căn biệt thự vắng lạnh, đêm nay hình ảnh gương mặt đẹp trai và điềm tĩnh của An Tại Đào cứ lởn vởn trước mắt cô, khiến cô trằn trọc không ngủ được.

Từ sau khi sinh ra tâm tư ham muốn có phần kỳ lạ đối với An Tại Đào, Lý Vân Thu liền hoàn toàn cắt đứt cuộc sống vợ chồng vốn chỉ tồn tại trên danh nghĩa với chồng mình. Hễ chồng cô vừa có động tác thân mật với cô, trong đầu cô đã nghĩ ngay tới chàng trai anh tuấn này. Mỗi một lần như vậy, cô đều cảm thấy chán ghét và ghê tởm ông chồng già. Cứ như vậy được hai năm, hai người ra ở riêng, gia đình chỉ còn là danh nghĩa, nếu không phải vì con gái và "hào quang" hình tượng cán bộ lãnh đạo của mình, có lẽ Lý Vân Thu đã ly hôn lâu rồi.

Lý Vân Thu nhìn vào chiếc gương dưới ánh đèn sáng rực, tay xoa vuốt bộ ngực đẫy đà được gìn giữ rất tốt của mình. Chạm tay vào bầu ngực căng tròn, mềm mại mà co giãn, cô cảm thấy kiêu ngạo về thân hình của mình. Dù đã đến tuổi trung niên, nhưng cô tự đánh giá, sự yểu điệu quyến rũ của mình không thua kém so với các cô gái trẻ.

Có được thân thể xinh đẹp hơn người, ở vào cái tuổi ham muốn hừng hực như sói, như hổ này, lại có một mình, chỉ có thể xa trông mà không thể thân cận đàn ông, dục vọng trong lòng Lý Vân Thu càng thêm nồng đậm, đến nỗi khiến cô vặn vẹo, run rẩy cả người, gần như trở nên điên cuồng.

Tay cô từ từ đưa vào chỗ kín đáo của mình, nhẹ nhàng vuốt ve, khuôn mặt quyến rũ càng lúc càng đỏ ửng, miệng phát ra tiếng rên rỉ nho nhỏ trầm thấp vì cố đè nén.

An Tại Đào buông chén rượu trong tay:

-Được rồi, Lộ Vân, đêm đã khuya, chúng ta không thể uống nữa. Lần tới cô đến Quy Ninh, tôi mời cô uống rượu.

Lộ Vân cười khanh khách:

-Tốt lắm, hôm nay tạm tha cho anh, không uống nữa. Nhưng Chủ tịch huyện An này, anh có thể giúp tôi một chuyện hay không?

Thấy Lộ Vân ăn nói vẫn rành mạch, An Tại Đào rất kinh ngạc, thầm nghĩ: tửu lượng của cô gái này khá thật, uống nhiều bia rượu như vậy mà đầu óc vẫn tỉnh táo.

-Ồ, có việc gì, cô nói xem.

-Hì hì, có thể tìm giúp cho tôi một công việc?

An Tại Đào cười khổ một tiếng:

-Cô bớt đùa đi, cô là đại tiểu thư nhà họ Lộ mà cần tôi giúp tìm việc sao?

Lộ Vân cong môi, khoé miệng đẹp một cách tinh tế vểnh lên:

-Cha và anh tôi muốn tôi đến công ty của hai người làm công việc kinh doanh. Tôi không hề có chút hứng thú nào với việc này. Tôi không thích cuộc sống như thế, tại sao tôi phải trở thành cái bóng của họ?

-Ồ, ra là thế. Như vậy cô thích làm việc gì?

-Ha ha, tôi muốn làm quan. Tôi sùng bái nhất là nữ Thủ tướng Anh Margaret Thatcher, người được mệnh danh là "người đàn bà thép". Tôi vẫn có một giấc mơ, đó là làm một nữ chính trị gia như bà Thatcher.

Lộ Vân trong lúc ngà ngà say, thì thào thổ lộ với An Tại Đào lý tưởng có phần ngây thơ và buồn cười mà cô chôn dấu tận đáy lòng.

Cô gái nhà giàu vừa thuần khiết, thoạt trông dường như không rành về thế sự, lại vừa pha lẫn vài phần phong trần từng trải của một Lolita tinh ranh, quỷ quái, thật sự chính cô cũng không hiểu rõ lắm, vì sao tại đây, trong buổi tối này, cô lại phải tâm sự điều đó với An Tại Đào.

Hoặc là, cô gái trông như kiêu ngạo đến tận xương tuỷ này, đã lần đầu bị một chàng trai làm cho xúc động?

Trong một góc của Thiên Thai, Văn Hà khoác áo lẳng lặng ngồi trên ghế mây, lén nhìn sang phía mái hiên. Thật ra mắt cô đã ríu cả lại, nhưng cô lo sợ sau khi say rượu, cặp thanh niên nam nữ này sẽ làm "chuyện gì đó" không thích hợp, và không thể cứu vãn, rốt cuộc phá vỡ mối quan hệ thân mật tốt đẹp mà nhà họ Lộ đã phải vất vả lắm mới xây dựng được với An Tại Đào.

Tính cách Văn Hà rất tinh tế, đối nhân xử thế điềm đạm, chắc chắn và cũng rất có chủ kiến. Đây là nguyên nhân cô được Lộ Binh yêu thương sâu sắc và gia chủ nhà họ Lộ - Lộ Phùng Xuân chấp nhận. Nếu không, với xuất thân thấp kém, dung nhan không hoàn mỹ, bằng cấp không cao, gia đình cũng không phải danh gia vọng tộc, cô dựa vào cái gì để nhà họ Lộ chấp nhận mình?

Đối với điểm này, Văn Hà chưa hẳn đã hiểu rõ ràng, cô chỉ cho rằng mình may mắn gặp được một ông chồng nhà giàu thật lòng yêu mình.

Thật ra Lộ Binh cũng không phải tốt lành gì, chỉ có điều sau khi kết hôn với Văn Hà, hắn đã hoàn toàn bị tình cảm của cô cảm hoá, liền từ bỏ quá khứ ăn chơi đàng điếm con ông cháu cha.

(1)Lolita: Lolita là một tiểu thuyết được Vladimir Vladimirovich Nabokov (1899–1977), một nhà văn Mỹ gốc Nga viết bằng tiếng Anh, xuất bản tại Paris năm 1955, được Random House xếp thứ 4 trong danh sách 100 tiểu thuyết hay nhất thế kỷ XX. Ngay sau khi ra đời Lolita đã trở thành một tác phẩm nổi tiếng nhất và gây ra nhiều tranh cãi nhất của nền văn chương thế kỷ XX. Nhân vật chính của tiểu thuyết tên Humbert Humbert, một người khá nhiều tuổi, có sự ám ảnh về tình dục với một cô gái 12 tuổi tên Dolores Haze mà ông gọi vừa thân mật vừa bí mật là "Lolita". Từ đó, cái tên "Lolita" đã trở thành biểu tượng, dùng để chỉ một bé gái phát triển sớm về giới tính và tinh quái, vì chính Lolita đã chủ động quyến rũ Humbert. Vấn đề là sau khi đã trở thành bố dượng của Lolita, Humbert đã có quan hệ tình dục và tình cảm sâu nặng với cô bé. Qua tác phẩm này Nabokov đã đưa ra được nhiều vấn đề quan trọng trong đời sống tâm lý, luân lý và bản năng của con người.

Văn Hà không ngủ, cũng không nghỉ ngơi, lại lén lút âm thầm cầu nguyên ngàn vạn lần hai người kia đừng xảy ra bấy cứ vấn đề nào.

Đối với tính tình của cô em chồng, cô tự hỏi cũng có vài phần hiểu biết. Con bé sở dĩ ngồi lâu uống rượu nói chuyện phiếm với An Tại Đào, kỳ thật là trong lòng có cảm tình rất sâu với hắn. An Tại Đào là một người thường xuyên được nhắc đến ở nhà họ Lộ. Lộ Vân cũng từ miệng của ba và anh trai nghe được rất nhiều lần, nên trong lòng không tránh khỏi tò mò. Ngày hôm nay vừa thấy quả nhiên là thích ngay.

Có phong độ, có cá tính, có nội hàm, có ngoại hình. An Tại Đào hồn nhiên không biết, trong lòng của Lộ Vân, hắn đã được xếp vào tiêu chuẩn đàn ông năm sao.

Hơn nữa, thời gian cô sinh sống ở nước ngoài quá lâu, quan niệm cũng thoáng. Nếu chẳng may Lộ Vân nhào vào ôm lấy, Văn Hà tuyệt đối không tin An Tại Đào có thể chống đỡ được.

Tuy nhiên Văn Hà cũng hiểu được tâm lý của những cô đại tiểu thư. Có lẽ sẽ giống như gió đông rít gào một lát rồi trôi qua. Cô tuy rằng đang học tập tại nước ngoài, lời nói cử chỉ cũng không có sự chú ý. Nhưng dù sao cũng là một cô gái rất truyền thống.

An Tại Đào đột nhiên cười ha hả:

- Tiểu thư Lộ, đi nước ngoài hoặc ở trong nước làm quan thì đây là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Quan trường trong nước cũng không phải như cô đã tưởng tượng. Muốn làm Thatcher của Trung Quốc sao? Haha, đừng trách tôi không nói trước, khả năng chịu đựng của cô không cao. Tôi xem, hay là cô theo bác Lộ học cách buôn bán đi. Gia sản của nhà họ Lộ rất lớn, cùng cần người đến quản lý.

- Sao anh biết là em không chịu đựng nổi?

Lộ Vân có chút xấu hổ, ưỡn ngực nói:

- Anh nói đi, có đồng ý giúp em hay không?

An Tại Đào nhún vai:

- Tôi thật sự không muốn đề cử cô vào cơ quan. Cô không thích hợp đâu.

Nói xong lời này, An Tại Đào đột nhiên cảm thấy có chút buồn cười, biết rõ cô ấy không phải là một thiếu nữ khờ dại, lãng mạn nhưng bản thân mình lại cứ xem cô ấy là một người đẹp thuần khiết.

- Em không cần anh ra mặt hỗ trợ. Nếu không, để em tặng quà cho anh. À không, nghe nói anh dường như có rất nhiều tiền. Tặng quà có vẻ như không được hợp lý.

Đôi mắt to của Lộ Vân chớp chớp, đột nhiên để miệng sát tai An Tại Đào, cười hì hì.

- Như vậy đi, em cảm thấy anh cũng không tệ lắm. Nếu anh giúp em lần này, thì em qua đêm với anh một lần.

An Tại Đào lập tức hoảng sợ, cảm giác say như muốn tiêu tan vài phần, tự hỏi đây có phải là cô gái thuần khiết hay là ma nữ của nhà họ Lộ. Hắn khoát tay nói:

- Bà cô của tôi, ngàn vạn lần đừng có nói bừa.

- Đúng là kẻ nhát gan, sợ gì chứ?

Lộ Vân dịch sát lại gần:

- Anh đồng ý thì em cũng đồng ý.

An Tại Đào cười khổ, hạ giọng nói:

- Lộ đại tiểu thư, tôi thật sự sợ cô đấy. Cô rốt cuộc là muốn cái gì thì phải đòi cho bằng được. Để tôi xem có thể nghĩ biện pháp giúp cô không?

Lộ Vân cười giảo hoạt, làm như cố ý ưỡn ngực:

- Thật sự không muốn em qua đêm với anh sao? Bản cô nương nói được thì làm được. Lúc này nếu như anh bỏ qua thì tiếp theo sẽ không còn cơ hội nữa đâu. Thật sự không cần? Hihi, đây là do anh yêu cầu, anh cũng đừng hối hận nhé.

- Chỉ cần là cơ quan, còn đơn vị gì cũng được. Đương nhiên, tốt nhất là cơ quan đơn vị, chứ em không cần đơn vị sự nghiệp.

Lộ Vân cười khanh khách, rồi duyên dáng đưa qua tấm khăn giấy:

- Lau mặt đi, bên miệng của anh khá bẩn đó.

An Tại Đào xấu hổ, tiếp nhận cái khăn lau mặt, lau sạch khóe miệng, rồi trầm ngâm một chút:

- Như vậy đi, để tôi tìm ba của Hiểu Tuyết, xem có bộ môn nào còn biên chế thì đưa cô vào. Nhưng thưa đại tiểu thư, cô cũng biết, muốn vào cơ quan thì phải trải qua một cuộc thi, chứ không thể trực tiếp mà vào được.

- Em đương nhiên biết điều đó. Một thạc sĩ tốt nghiệp ở nước Anh như em mà không qua nổi cuộc thi đó sao?

An Tại Đào âm thầm bĩu môi, thầm nghĩ các người là con nhà giàu có, lăn lộn học ở nước ngoài chủ yếu là vì tấm bằng mà thôi.

Lộ Vân kiêu ngạo cười:

- Nhưng em không thể làm ở Tân Hải. Nếu ở lại Tân Hải, anh nghĩ xem em làm sao mà làm được. Ba và anh của em còn chưa đến hai ngày sẽ mang em trở về.

- Không ở Tân Hải? Vậy tôi đây không còn cách nào khác?

- Úi chào, không phải anh là Chủ tịch huyện sao? Anh đem em đến huyện của anh đi. Hihi, có được hay không?

An Tại Đào không nói gì.

Nhìn ánh mắt giảo hoạt và nóng bỏng của cô em gái Lộ Binh, đại tiểu thư của tập đoàn Tân Hải, hắn cảm thấy giật mình:

- Tôi chỉ có thể giúp cô nghĩ biện pháp mà thôi. Hiện tại vào cơ quan làm việc không thể dễ dàng như vậy. Thật đấy, tôi không lừa cô đâu. Hơn nữa, tôi chỉ là một Chủ tịch huyện nho nhỏ, không có năng lượng lớn như vậy đâu.

- Thôi, anh đừng có giả bộ. Anh có thể đem Lý Kiệt vào công ty của anh em, chẳng lẽ không giúp được em?

Lộ Vân xích lại gần, cánh tay chỉ vào An Tại Đào:

- Anh cái gì cũng tốt, chỉ có điều là đạo đức giả.

Sáng sớm hôm sau, An Tại Đào tỉnh giấc thì đã hơn 9h sáng. Hắn vội vàng rửa mặt, ở nhà họ Lộ dùng bữa sáng rồi chuẩn bị quay về Quy Ninh.

Lộ Binh đã thức dậy hồi sáng sớm. Đầu tiên là vệ sinh, sau đó là uống một ly nước, cẩn thận hỏi thăm Văn Hà tình hình của An Tại Đào và Lộ Vân. Biết là giữa hai bên không phát sinh tình trạng gì bất ngờ thì lúc này mới thở phào nhẹ nhõm một hơi. Dù sao thì cũng là em gái của mình, tâm tư Lộ Vân ra sao thì làm sao mà giấu diếm được Lộ Binh.

Nếu An Tại Đào không có đối tượng, bên cạnh không có phụ nữ thì Lộ Binh khẳng định là sẽ ủng hộ mạnh mẽ, tận khả năng giúp Lộ Vân biến An Tại Đào thành tù binh, trở thành con rể của nhà họ Lộ. Nhưng hiện tại thì tuyệt đối không thể.

Lộ Binh nghĩ Lộ Vân tuyệt đối không thể cùng An Tại Đào phát sinh bất cứ chuyện gì. Nếu không, một khi làm đại thì sẽ khiến hai người rất khó xử. Nghĩ đến đây, Lộ Binh cảm thấy có chút hối hận khi để Lộ Vân gặp An Tại Đào. Dù sao An Tại Đào cũng là một thanh niên tuấn tú, tài giỏi, đối với con gái có lực sát thương rất lớn.

Nghĩ đến điều này, anh ta cảm thấy không ngủ được, liền quấn lấy Vân Hà làm một trận giao hoan, sau đó mới nặng nề đi vào giấc ngủ.

Khi An Tại Đào rời khỏi thì Lộ Vân dường như vẫn còn đang ngủ say.

Lộ Binh và Văn Hà tiễn An Tại Đào lên xe. Lộ Binh chồm qua cửa kính xe, cười khổ nói:

- Tiểu Đào, tính tình của Lộ Vân chúng tôi là như vậy. Con bé nói xong là quên ngay, cậu cũng đừng để trong lòng. Con bé tự dưng lại muốn vào làm ở cơ quan. Thật sự là chê cười. Tuổi đã không còn lớn, lại là con gái nhà thương gia, nhưng lại mê làm quan cơ chứ.

- Những người làm quan trong chốn quan trường đều là thứ không tốt.

Lộ Binh nói xong thì dường như cảm thấy có chút lỡ lời nên cười gượng:

- Đương nhiên, Chủ tịch huyện An của chúng ta là ngoại lệ.

An Tại Đào nhíu mày, trừng mắt nhìn Lộ Binh, đang muốn khởi động xe thì đột nhiên thấy Lộ Vân mặc áo ngủ chạy ra, bộ ngực lồ lộ, hiển nhiên là chưa kịp mặc áo lót.

Cô ta chạy đến trước xe An Tại Đào, vươn ngón tay nhỏ nhắn đập vào cửa kính xe. Khi An Tại Đào hạ cửa kính xe xuống thì cô liền trừng mắt nhìn hắn:

- Chủ tịch huyện An, anh An, đừng quên đáp ứng yêu cầu của em đấy nhé. Em ở nhà chờ.

Lộ Binh khẩn trương kéo tay Lộ Vân nói:

- Anh bạn, mau về đi, đừng để ý đến nó.

An Tại Đào cười ha hả, khẩn trương khởi động xe, lái đi mất, ra đến đường cao tốc Tân Hải, thẳng một đường liền chạy về đến Quy Ninh. Sau khi ở một quán ăn nhỏ ăn hết một dĩa bánh sủi cảo, hắn liền lái xe đến cơ quan.

Vừa vào đến văn phòng, mới ngồi được nửa tiếng thì cửa phòng mở ra. Mã Hiểu Yến mặc một bộ đồ thể thao màu vàng nhạt, trên đầu đội chiếc mũ trắng, duyên dáng bước vào.

An Tại Đào sửng sốt, nhíu mày nói:

- Hiểu Yến, sao em lại đến đây? Em mau về nhà nghỉ ngơi đi.

Mã Hiểu Yến khẽ mỉm cười:

- Lãnh đạo, em không sao đâu. Em ở nhà thật sự là không chịu nổi. Em muốn quay trở về làm việc, em không muốn nhàn rỗi ở nhà. Bác sĩ nói, chỉ cần em đừng có hoạt động quá mạnh và làm việc quá sức, còn ngồi ở văn phòng thì không có quan hệ gì.

An Tại Đào do dự một chút, trong lòng mơ hồ đoán được Mã Hiểu Yến lo lắng cho vị trí của mình vì thời gian không có ở cơ quan thì bị người khác chiếm mất. Tuy rằng, quan hệ giữa cô và An Tại Đào rất thân cận, lại có ơn cứu mạng hắn, cô biết An Tại Đào sẽ không bỏ cô, nhưng dù sao trong chốn quan trường cũng có những thay đổi bất ngờ ngoài dự đoán của mọi người, làm sao ai có thể đoán trước được.

Hơn nữa, công việc của An Tại Đào rất bận rộn. Nếu cô không có ở đây thì không thể giúp hắn. Sau này có khi nào sẽ khiến cho An Tại Đào thay đổi mà thay thế cô?

An Tại Đào trong lòng thở dài. Hắn ngẩng đầu nhìn Mã Hiểu Yến gương mặt vẫn còn tái nhợt, dịu dàng nói:

- Hiểu Yến, không cần như vậy đâu. Sức khỏe là quan trọng nhất. Em hãy quay trở về nghỉ ngơi cho tốt. Khi nào khỏe rồi thì đi làm.

Mã Hiểu Yến ngập ngừng nói:

- Em….

Thấy cô vẫn còn kiên trì đứng đó thì An Tại Đào chần chừ một chút:

- Không thì như vầy đi, buổi sáng em đi làm, buổi chiều thì ở nhà. Nếu em không đồng ý thì anh cũng quyết không cho em đi làm.

Cảm giác được sự săn sóc và trân trọng của An Tại Đào, Mã Hiểu Yến trong lòng cảm thấy rất ngọt ngào, và vui mừng. Cô nhẹ nhàng gật đầu:

- Em biết rồi, em xin nghe lời anh.

Mã Hiểu Yến đưa tay đặt tài liệu lên trên bàn An Tại Đào. An Tại Đào nhìn thấy văn kiện và tài liệu được phân loại đâu vào đấy, hắn trong lòng cảm thấy cảm thán. Mã Hiểu Yến làm việc rất có ý thức, chung quy Bành Quân không thể so sánh với. Và so với Mã Hiểu Yến thì Chương Quân cũng không thích hợp làm Chánh văn phòng Ủy ban nhân dân.

- Còn có một chuyện nữa. Công ty rượu Quy Ninh nói là tập đoàn Cổ Lan Xuân vì không thể thống nhất về số cổ phần cho công ty mới thành lập nên không thể đồng ý và có quyết định chính thức được. Cổ Lan Xuân kiên trì khống chế số số phần mà nhà máy rượu Quy Ninh thì cũng không chịu nhả ra. Lý Kiệt muốn hỏi xem thái độ ở huyện như thế nào. Anh ấy muốn anh ra mặt giải quyết.

Mã Hiểu Yến ngồi trên ghế sofa, dịu dàng nhìn An Tại Đào ngồi đối diện, trong lòng đột nhiên muốn ngả vào lồng ngực của hắn mà ngủ một lát.

- Vấn đề này à? Anh không phải nói rồi sao, chúng ta nhất định phải khống chế số cổ phần. Nếu nhà máy rượu Quy Ninh không nắm giữ số cổ phần nhiều hơn thì chẳng phải nhà máy chúng ta trở thành thành viên của Cổ Lan Xuân sao? Như vậy giá trị bọn họ đến đầu tư sẽ không lớn, còn không bằng bán cho bọn họ.

An Tại Đào nhíu mày:

- Người của tập đoàn Cổ Lan Xuân còn ở huyện không?

- Ừ, vẫn còn ở huyện. Bọn họ mỗi ngày đều bàn những vấn đề công việc, nhưng khi nói đến vấn đề này thì tập đoàn Cổ Lan Xuân lại không chịu thống nhất, nhất định phải khống chế số cổ phần. Nghe phong phanh rằng, nếu Cổ Lan Xuân không thể khống chế cổ phần thì bọn họ sẽ không đầu tư. Truyện Tiên Hiệp - TruyệnYY.com

Mã Hiểu Yến nhẹ nhàng nói:

- Kỳ thật thì bọn họ có ý nghĩ như vậy thì cũng bình thường. Dù sao, người ta xuất ra một trăm triệu cũng không phải muốn làm nhân viên cứu hỏa cho nhà máy rượu Quy Ninh. Nếu công ty mới bọn họ không nắm giữ số cổ phần thì chỉ sợ là không chịu đầu tư. Lúc đấy thì hợp tác giữa đôi bên cũng tan vỡ.

- Nếu vấn đề cổ phần không thể giải quyết thì công ty mới sẽ không thể đăng ký thành lập. Căn cứ rượu Thiên Mẫu ngưng đã lâu. Lãnh đạo, em lo lắng nếu cứ tiếp tục như vậy thì sợ là….

Mã Hiểu Yến giọng nói có chút lo lắng.

Ý của cô thì An Tại Đào hiểu rất rõ. Cổ Xuân Lan sở dĩ đến đầu tư khẳng định là muốn khống chế số cổ phần. Nếu không thể nắm giữ quyền quản lý thì hứng thú đầu tư của bọn họ liền nhạt đi.

Có nên lùi một bước hay không? An Tại Đào thoáng có chút chần chừ.

Nhưng hắn lại chợt nghĩ, vẫn cảm thấy không ổn. Bởi vì một khi nhà máy rượu Quy Ninh không khống chế được số cổ phần, thì khi công ty mới thành lập sẽ dần dần trở thành công ty thành viên của tập đoàn Cổ Lan Xuân. Tập đoàn Cổ Lan Xuân sẽ lợi dụng công ty mới này mà đẩy dời đi sản phẩm mới, lợi dụng ưu thế tài nguyên và thị trường của nhà máy rượu Quy Ninh mà từ từ thay thế được nhà máy rượu Quy Ninh.

Nếu nói như vậy, nhà máy rượu Quy Ninh chẳng khác nào dùng tài nguyên và thị trường của mình dâng cho người khác. Từ đó biến thành một doanh nghiệp chỉ có hư danh mà thôi, còn làm sao mà lớn mạnh được.

Cục diện như thế này, An Tại Đào không hề muốn thấy. Cho nên ngay từ đầu, hắn đã chỉ thị cho Lý Kiệt, nhất định phải kiên trì khống chế cổ phần. Nhưng hiện tại xem ra, người của tập đoàn Cổ Lan Xuân cũng rất khó đối phó.

An Tại Đào thở phào một cái, cảm thấy thật khó giải quyết vấn đề này.

Làm sao bây giờ?

Hắn trầm ngâm hơn nửa ngày, mới chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn Mã Hiểu Yến, dịu dàng nói:

- Hiểu Yến, em giúp anh thông báo cho Lý Kiệt, nói rằng sáng mai đến gặp người của tập đoàn Cổ Lan Xuân để nói chuyện. Thôi, bây giờ em về nhà đi, để anh gọi anh Hoàng chở em về. Sau này buổi sáng em cứ ở nhà chờ, anh sẽ đến đón em. Quyết định như vậy đi.

An Tại Đào không nói gì thêm.

Quan Thanh - Chương #352


Báo Lỗi Truyện
Chương 352/739