Chương 333: Ngăn cơn sóng dữ - Ứng biến (1)


Trên đường An Tại Đào chạy tới Huyện ủy lại nhận được điện thoại của Lãnh Mai, nói là Thành ủy triệu tập họp khẩn cấp. Không biết làm thế nào, hắn đành đến Huyện ủy đón Lãnh mai rồi cho xe quay đầu chạy như bay đến Phòng Sơn.

An Tại Đào không ngờ Lãnh Mai không mang theo xe mà lên ngồi xe của mình. Hắn càng không ngờ chính là, Lãnh Mai thái độ khác thường không ngồi ở vị trí ghế lái phụ mà ngồi ở ghế sau cùng với hắn.

Không phải là chán ghét đàn ông sao? An Tại Đào trong lòng than thầm, nhưng thần sắc vẫn yên ổn.

-Vốn muốn bàn bạc với anh nhưng hiện tại xem ra không còn thời gian. Lãnh đạo thành ủy tìm chúng ta đến, khẳng định là vì chuyện nhà máy rượu Quy Ninh. Chúng ta phải bàn trước một chút, hình thành một ý kiến chung, không để xảy ra sự cố trước mặt lãnh đạo.

Có Hoàng Thao ở đó, thần sắc Lãnh Mai vô cùng bình tĩnh, chỉ có điều ánh mắt xao động, khuôn mặt ửng đỏ, giọng nói thì dường như không còn sức lực đã bán đứng cô, cho thấy hiện giờ cô đang lo sợ bất an.

-Chúng ta phải tìm một biện pháp ứng biến, nếu không…

Lãnh Mai thở dài một tiếng, không nói tiếp. Nhưng An Tại Đào kỳ thực lại rất hiểu ý tứ của côn.

Kỳ thật, đối với Lãnh Mai mà nói, tuy rằng sự tình lớn như vậy, nhưng nếu muốn bảo vệ chức quan của mình hẳn không phải vấn đề gì lớn. Gần nhất có cái lồng Trương Bằng Viễn ở thành ủy, xa hơn thì có Phó bí thư Tỉnh ủy Ma. Có hai tầng lãnh đạo che chở đủ để cô vượt qua trận này.

Đây là nguyên nhân quan trọng mà thái độ của lãnh đạo Thành ủy, Ủy ban nhân dân thành phố đối với nhà máy rượu Quy Ninh mềm mỏng như vậy. Nếu là cán bộ khác, e là sớm đã bị Trương Bằng Viễn và Trương Thắng Lợi mắng mục nát đầu.

Nhưng mà tình trạng hiện tại cũng không phải là điều Lãnh Mai mong muốn. Đầy cõi lòng tin tưởng đến Quy Ninh, một lòng muốn chứng minh năng lực của mình, nhưng sắp đến thời điểm thành công cuối cùng lại bị một đòn mạnh như thế này, lập tức từ trên mây xanh ngã xuống đáy vực, cảm giác này không phải là điều mà Lãnh Mai có thể chịu đựng được.

Cô rất không cam lòng, nhưng còn có thể làm gì?

Người tính không bằng trời tính. Không chỉ có Lạnh Mai mà đối với chuyện nhà máy rượu Quy Ninh này, An Tại Đào cũng cảm thấy kỳ lạ. Tuy nhiên, đối với An Tại Đào mà nói, kết quả như vậy là kết quả tốt nhất. Tại thời điểm hiểm nguy này, hắn đứng ra ngăn cơn sóng dữ, đủ để lộ rõ năng lực của hắn, mà về phương diện khác, nhà máy rượu Quy Ninh còn chưa tới nỗi hoàn toàn không có thuốc chữa. Khi hắn thao tác cũng tránh khỏi rất nhiều khó khăn.

Không hề nghi ngờ, khi việc này được giải quyết, An Tại Đào sẽ có chiến tích chói mắt. Giờ phút này, tâm tính An Tại Đào cũng dần dần thay đổi, hắn cảm thấy nhà máy rượu Quy Ninh không phải là không có thuốc chữa, thậm chí có lẽ còn có thể cải tử hồi sinh.

Vấn đề quan trọng nhất hiện tại chính là làm thế nào để làm nhạt đi ảnh hưởng tiêu cực của việc này đối với nhà máy rượu Quy Ninh, tránh cho nhà máy vì không có thị trường mà sản phẩm bị tồn đọng lại, làm thâm hụt tài chính nghiêm trọng. Một khi như thế thì không còn cách nào khác là phá sản và đóng cửa.

Nhưng rất khó! An Tại Đào trong lòng thở dài. Hai ngày nay hắn đều nhận được tin tức là Nhà máy rượu Quy Ninh đang gặp phải trận song trả hàng trên diện rộng, các đại lý bán hàng đều đang yêu cầu trả lại hàng.

Tuy rằng sự việc xảy ra trong thời gian ngắn, nhưng thị trường đã bị co nhỏ lại nghiêm trọng, ngoại trừ trong Tỉnh còn có một số thị trường Tỉnh ngoài, trên cơ bản đều bị tẩy chay.

Mà ngân hàng cũng đang rục rịch xin niêm phong các tài sản cố định có lien quan của nhà máy rượu Quy Ninh, tránh cho đến lúc đó ngân hàng cho vay mất cả chì lẫn chài.

Thấy An Tại Đào có chút thất thần, Lãnh Mai không kìm nổi kéo kéo cánh tay hắn. An Tại Đào lấy lại bình tĩnh, quay đầu sang nhìn Lãnh Mai một cái.

Hắn cũng hiểu được, trải qua sự kiện này, tuy rằng vị trí Bí thư huyện ủy của Lãnh Mai không bị bãi miễn, nhưng trong lòng lãnh đạo thành phố thậm chí trong lòng cán bộ, quần chúng của Huyện, cô đã bị mất điểm lớn. Về sau, ngay cả khi An Tại Đào không chủ động chèn ép thì quyền uy của cô khó có thể khôi phục lại được.

Nghĩ đến đây, An Tại Đào có chút suy tư.

Dù sao, trong quan trường, tất cả mọi người đều hiểu rõ, sự điên cuồng hôm nay của Trương Quốc Lực và nhà máy rượu Quy Ninh có quan hệ mật thiết với sự dung túng của Lãnh Mai. Nói cực đoan một chút, Lãnh Mai chính là cái motor dẫn hướng của nhà máy rượu Quy Ninh. Đương nhiên, ngay cả khi không có Lãnh Mai trợ giúp, dưới quan niệm của Trương Quốc Lực về phát triển kinh tế, nhà máy rượu Quy Ninh sớm hay muộn cũng có ngày này, thậm chí lâm vào nguy cơ nghiêm trọng hơn nữa.

Nếu không, ở kiếp trước của An Tại Đào, nhà máy rượu Quy Ninh sẽ không bởi vì thâm hụt tài chính mà bị phá sản đến mức phải đóng cửa, mà bản thân Trương Quốc Lực cũng chuốc lấy kết cục tự sát bi thảm. Kiếp trước, không có Lãnh Mai trợ giúp.

An Tại Đào không trựu tiếp trả lời Lãnh Mai, chỉ thở dài:

-Bí thư Lãnh, bất kể là một nhà máy hay một quốc gia, kỳ thật sự thành bại đều quyết định ở trong tay một người. Người dẫn đường đi sai lối. kết cục sẽ là bại vong. Cho nên, bí thư Lãnh, cô cũng không nên tự trách mình quá. Nói thật, có cô hay không có cô, nhà máy rượu Quy Ninh cũng sẽ như vậy thôi.

Nghe được chút ý tứ an ủi của An Tại Đào, Lãnh Mai trong lòng thấy dao động, cô ngây người si ngốc nhìn An Tại Đào, ánh mắt biến ảo, khuôn mặt càng thêm đỏ bừng.

-Thế này đi, chúng ta nhất định phải tỏ thái độ đối với lãnh đạo Thành ủy và Ủy ban nhân dân thành phố.

An Tại Đào vịn tay vào cửa xe, thấp giọng nói:

-Ý kiến của cá nhân tôi là nghiêm túc xét xử, trước tiên nghiêm trị theo pháp luật những người có trách nhiệm liên quan, làm cho mọi người thấy chúng ta rất công minh, sau đó mới nghĩ biện pháp cứu trợ.

Lãnh Mai gật gật đầu, trong mắt lóe lên tia phức tạp rồi biến mất:

-Tôi đồng ý với ý kiến của anh. Trương Quốc Lực tạm thời cách chức đợi điều tra. Mấy nhân viên tham gia bạo lực chống đối phóng viên phỏng vấn sẽ do cảnh sát xử lý.

Hai người đến thành phố, ra ngoài dự liệu của An Tại Đào chính là Thành ủy không phải tổ chức hội nghị thường vụ và cho bọn họ dự thính mà là Trương Bằng Viễn và Trương Thắng Lợi dưới hình thức tổ chức nói chuyện, một mình tìm hai người họ mở một cuộc họp nhỏ.

Cái này có ý nghĩa gì? An Tại Đào trong lòng nhảy dựng. Quả nhiên!

Điều này có ý nghĩa thành phố sẽ không nhúng tay vào việc này. An Tại Đào không kìm nổi liếc nhìn Lãnh Mai một cái, thầm nghĩ xem ra ở Tỉnh vị Phó bí thư Ma rất nể mặt Trương Bằng Viễn. Hắn cũng biết rằng, Trương Bằng Viễn chính là người trong hệ thống của Phó bí thư Ma. Nếu không có việc phân tranh giữa Phó bí thư Ma và Chủ tịch tỉnh Nguyên Cương, liệu ông ta có thể đạt được vị trí nhân vật số một của một thành phố cấp 3 hay không thì thật sự là rất khó nói.

Phải biết rằng, ở thành phố ra mặt hay là không ra mặt, giữa hai việc này khác nhau rất lớn.

Nếu Thành phố tổ chức tổ tham gia điều tra, bản than Lãnh Mai sẽ trở thành đối tượng "Bị điều tra" và bị xét hỏi. Mặc kệ nói như thế nào, cô đều khó chối bỏ được sai lầm này. Nhưng nếu thành phố buông tay, để mặc cho huyện Quy Ninh tự tiến hành điều tra, cái này cho thấy Thành phố muốn cho Lãnh Mai một cơ hội lập công chuộc tội, hơn nữa cũng bỏ qua trách nhiệm lãnh đạo của cô.

Có thể nhì ra, bản thân Lãnh Mai cũng có chút không ngờ. Cô đương nhiên rất rõ dụng tâm của Trương Bằng Viễn, không khỏi cảm kích nhìn ông ta, tâm tình phức tạp hỗn loạn.

Trương Bằng Viễn trong lòng thở dài, thầm nghĩ: "Cô bé này thật hiếu thắng, chỉ biết cái trước mắt. Cũng may là có Phó bí thư Tỉnh ủy Ma, cháu mới không bị bãi miễn chức vụ. Chỉ có điều giờ đã làm ra nhiễu loạn như vậy, ngay cả có ta bảo vệ cháu thì tiền đồ của cháu cũng chịu ảnh hưởng rất lớn".

Trương Bằng Viễn thầm than một hồi, đem ánh mắt chuyển hướng sang An Tại Đào, trong lòng âm thầm tán thưởng, gật gật đầu.

Bởi vì khi Lãnh Mai đến Quy Ninh, đối với cục diện Quy Ninh, ông ta cũng có vài phần hiểu biết. Ngay từ đầu, An tại Đào khôgn ngừng "Làm trái" với ý Lãnh Mai, Trương Bằng Viễn còn tưởng rằng đây là phân tranh quyền lực giữa hai người trẻ tuổi. Tuy rằng không để trong lòng nhưng cũng có cái nhìn. Nếu không có sự việc của Nhà máy rượu Quy Ninh, ông ta cũng chuẩn bị cảnh tỉnh hai người.

Nhưng sự thật chứng minh, cái nhìn của An Tại Đào là chính xác.

Tuy rằng hai người đều rất ưu tú, nhưng Lãnh Mai so với An Tại Đào còn kém hơn một chút. Trương Bằng Viễn lại là thầm than, quay đầu lại trao đổi một ánh mắt với Trương Thắng Lợi, sau đó mới trầm giọng nói:

-Hôm nay, tôi và Chủ tịch thành phố Trương tìm hai người đến là muốn hỏi về thái độ và biện pháp xử lý vấn đề. Được rồi, sự việc đã xảy ra, giờ cũng phải lúc tức giận hay trốn tránh trách nhiệm. Đồng chí tiểu An, cậu trước tiên nói ý của cậu xem.

Ngay trước mặt hai lãnh đạo chủ chốt của thành phố, An Tại Đào tự nhiên là phải bày ra thái độ tôn trọng nhân vật số một, hắn quay đầu lại nhìn Lãnh Mai một cái, gật gật đầu rồi mới nói tiếp:

-Bí thư Trương, Chủ tịch thành phố Trương, tôi với Bí thư Lãnh đã trao đổi rồi, Huyện ủy cho rằng, chúng ta trước mắt cần phân hai bước tiến hành. Bước đầu tiên, điều tra làm rõ việc này, những người có liên quan tạm thời cách chức, phải đưa ra pháp luật thì đưa ra pháp luật, tuyệt không nuông chiều. Trong thời gian ngắn nhất cho dự luận và giới truyền thông thấy chúng ta rất công đạo, bình ổn sự phẫn nộ của dư luận. Bước thứ hai, chỉnh đốn lại nhà máy rượu Quy Ninh, Trương Quốc Lực tạm thời cách chức đợi thẩm tra, đồng thời làm tốt công tác hỗ trợ nhà máy rượu.

-Ý của cậu tốt lắm.

Trương Bằng Viễn gật gật đầu, lại nhìn phía Lãnh Mai, Lãnh Mai xấu hổ cười cười:

-Bí thư Trương, Chủ tịch thànmh phố Trương, ý kiến đề xuất của đồng chí An Tại Đào chính là quyết sách của Huyện ủy.

Trương Thắng Lợi im lặng cũng gật gật đầu:

-Đồng chí Lãnh Mai, đồng chí tiểu An, nếu hai người đã có phươn án ứng biến rồi thì rất tốt. Tôi chỉ muốn nhắc nhở thêm rằng chuyện này ảnh hưởng rất lớn, lãnh đạo ở Tỉnh thậm chí là Trung ương đều rất chú ý. Thời điểm này, tôi hy vọng hai người có thể đoàn kết, xử trí phải quyết đoán, thận trọng, giải quyết ổn thỏa, không để ảnh hưởng đến cục diện Quy Ninh.

-Sự tình khẩn cấp, đừng nói gì vô nghĩa. Đối với việc này, thành phố có hai nguyên tắc, hy vọng hai người nắm chắc. Thứ nhất, ý kiến của tôi và Chủ tịch Thành phố Trương là đồng chí Lãnh Mai ổn định cục diện Quy Ninh, làm các công tác hàng ngày. Huyện cần thành lập một tổ công tác ứng biến do đồng chí An tại Đào làm tổ trưởng, toàn quyền phối hợp xử lý. Đồng chí tiểu An, cậu tạm thời gác lại các công việc khác, tập trung tinh lực xử lý tốt chuyện này. Đồng chí Lãnh Mai phải toàn lực phối hợp. Đồng chí tiểu An, đây là khảo nghiệm của Thành ủy và Ủy ban nhân dân thành phố đối với cậu, cũng là tín nhiệm cậu. Không giấu gì cậu, đây cũng là ý của lãnh đạo tỉnh.

Trương Bằng Viễn lời kia vừa thốt ra, tâm tình của An Tại Đào và Lãnh Mai không giống nhau. Đây là sự tình An Tại Đào đã đoán trước, Lãnh Mai có liên quan đến việc này nên không tiện ra mặt xử lý. Vào lúc này, chỉ có An Tại Đào là thích hợp nhất.

Còn đối với Lãnh Mai, không hề nghi ngờ là địa vị Bí thư Huyện ủy của mình đã bị giảm sút còn An Tại Đào lại bay lên cao, cô không kìm nổi liếc nhìn An Tại Đào, trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang, cũng nói không rõ là tư vị gì. Tuy nhiên, cô không hề ghen tỵ, chỉ thấy tiếc nuối và cô đơn, thậm chí có một tia vui mừng.

Trong tiềm thức của Lãnh Mai, chính mình là người gây ra tai vạ, khiến người đàn ông mình thích đi dập tắt lửa, coi như là một kết quả cô có thể chấp nhận được.

-Vâng!

Lãnh Mai ngắn gọn trả lời. An Tại Đào cũng im lặng gật đầu.

Ánh mắt nghiêm nghị của Trương Bằng Viễn thu trở về, thanh âm cũng dần trở nên hòa nhã hơn:

-Nguyên tắc thứ hai cần hai người nắm chắc chính là tận lực cứu nhà máy rượu Quy Ninh, không đến mức vạn bất đắc dĩ thì không thể để doanh nghiệp này đóng cửa. Còn có hơn một ngàn công nhân viên chức chờ ăn cơm, còn liên quan đến phát triển kinh tế, đến ổn định xã hội, ngàn vạn lần không thể qua loa sơ suất. Đồng chí tiểu An, Thành ủy và Ủy ban nhân dân thành phố rất tin tưởng cậu, hy vọng cậu có thể phát huy hết năng lực của mình, giải quyết tốt đẹp việc này.

An Tại Đào mày căng thẳng, đột nhiên cười khổ nói:

-Bí thư Trương, ngài với Chủ tịch thành phố Trương miễn chức của tôi đi, tôi về làm phóng viên còn hơn.

Trương Bằng Viễn ngẩn ra, Trương Thắng Lợi tiếp lời, cười nói:

-Đồng chí tiểu An, không cần căng thẳng. Vụ tai nạn mỏ huyện Cốc Lan năm trước cậu đã giải quyết rất tốt, trong thời gian ngắn đã xoay chiều dư luận, giảm thiểu ảnh hưởng tiêu cực của dư luận với Phòng Sơn chúng ta. Tôi với Bí thư Trương đã bàn bạc rồi, thấy rằng cậu có năng lực nên mới giao cho cậu trọng trách này.

Đương nhiên, nếu cậu cố gắng làm việc và có thành tích tốt, Thành ủy và Ủy ban nhân dân thành phố, thậm chí Tỉnh ủy và Ủy ban nhân dân tỉnh đều sẽ rất coi trọng.

Trương Thắng Lợi đứng dậy, vô cùng thân thiết vỗ vỗ bả vai An Tại Đào.

An Tại Đào cũng đứng dậy, nói:

-Bí thư Trương, Chủ tịch thành phố Trương, vấn đề của nhà máy rượu Quy Ninh rất nghiêm trọng, không chỉ có sự vụ này. Trương Quốc Lực ngày càng điên cuồng mở rộng sản xuất, đã vay tới hơn hai trăm triệu. Hơn nữa, bọn họ cũng tham ô tài chính, điên cuồng tiến hành đầu cơ quảng cáo, chiếm dụng nguồn tài chính quá lớn. Như vậy, bất kể cứu vãn như thế nào, lượng tiêu thụ trên thị trường của nhà máy rượu Quy Ninh khẳng định sẽ giảm xuống. Cứ như vậy, ngay cả tài chính của bản thân nhà máy cũng quay vòng không được. Rút dây động rừng, chỉ cần tài chính bị đứt gãy thì bọn họ cũng phá sản.

Trương Bằng Viễn thở dài một cái, không kìm nổi ánh mắt bực bội nhìn Lãnh Mai.

Lãnh Mai sắc mặt đỏ lên, xấu hổ ngồi ở đó, một câu cũng không nói nên lời.

Trương Thắng Lợi lại vỗ bả vai An Tại Đào, trầm giọng nói:

-Khó khăn rất nhiều, rất lớn. Điểm này Thành ủy và Ủy ban nhân dân thành phố đều hiểu được. Nhưng cho dù có khó khăn đến thế nào, chỉ cần có một tia hy vọng, chúng ta cũng phải cố gắng đến cùng.

-Đồng chí tiểu An, đồng chí Lãnh Mai, hai người có tin tưởng hay không?

Trương Bằng Viễn châm một điếu thuốc, tiện tay ném bao thuốc cho An Tại Đào:

-Hút thuốc đi, cứ thả lỏng, đừng quá căng thẳng.

-Xin lãnh đạo yên tâm.

Lãnh Mai định tỏ thái độ, đột nhiên nhớ tới cái gì lại xấu hổ ngậm chặt miệng, quay đầu lại nhìn An Tại Đào, trong mắt phóng ra một tia "thỉnh cầu".

An Tại Đào cắn chặt răng, cúi đầu nói:

-Xin lãnh đạo yên tâm, tôi sẽ tận lực cố gắng.

Trương Thắng Lợi cười ha hả, chỉ chỉ An Tại Đào:

-Thằng nhóc tinh quái, nói cho cậu biết, đừng chơi chữ với tôi và Bí thư Trương, cậu không phải tận lực cố gắng mà còn phải đạt được hiệu quả lớn nhất. Yên tâm đi, nếu lực lượng ở Huyện không đủ, Thành phố cũng sẽ ủng hộ công tác của cậu.

An Tại Đào lại cười khổ nói:

-Vâng!

Trương Bằng Viễn và Trương Thắng Lợi sóng vai đứng ở phía trước cửa sổ, nhìn An Tại Đào và Lãnh Mai đang chậm rãi bước đến bãi đỗ xe.

Trương Thắng Lợi ha hả cười cười:

-Bí thư Trương, không biết lần này anh chàng này lại có thể mang đến cho chúng ta niềm vui bất ngờ không.

Trương Bằng Viễn nhún vai:

-Cứ chờ xem sao. Lão Trương à, tôi có một dự cảm, nếu ngay từ đầu An Tại Đào đã phản đối nhà máy rượu Quy Ninh mù quáng khuếch trương thì theo như những gì tôi hiểu về cậu ta, cậu ta khẳng định là sớm đã có ý tưởng.

Trương Bằng Viễn lắc lắc đầu:

-Lão Trương à, vấn đề lần này của Nhà máy rượu Quy Ninh không phải vấn đề tài chính, thương hiệu của bọn họ đã bị hủy hoại, nếu vấn đề này không được giải quyết thì có đầu tư tài chính cũng đều là múc nước đổ đi mà thôi.

-Được rồi, cứ xem ý trời ra sao.

Trương Thắng Lợi thở dài một tiếng, vốn định nói mấy câu về vấn đề của Lãnh Mai, nhưng thấy sắc mặt âm trầm của Trương Bằng Viễn đành nuốt lại vào bụng.

Trương Bằng Viễn cũng là đang nhớ tới tối hôm qua Phó bí thư Ma đã cho ông ta một trận. Gọi điện thoại đến, tuy rằng Lãnh Mai không chủ động tìm đến dượng của mình cầu xin giúp đỡ nhưng Ma Minh Lương lại chủ động ám chỉ Trương Bằng Viễn.

Trên đường từ thành phố trở về, Lãnh Mai không hề lên tiếng, thần sắc rất khó coi.

Biết tâm trạng của cô không tốt, An Tại Đào cũng không để ý cô nữa, trong lòng lại cân nhắc xem phân công từng người thế nào. Đột nhiên, hắn quay đầu nhìn ra ngoài cửa kính xe, miệng thản nhiên nói:

-Bí thư Lãnh, sau khi trở về lập tức mở Hội nghị Thường vụ đi. Đây không phải là việc nhỏ, tôi nghĩ rằng nên trưng cầu ý kiến mọi người cho thỏa đáng.

Lãnh Mai gật đầu, lặng lẽ lấy điện thoại ra gọi cho Trương Manh ở Quy Ninh, bảo cô ta thông báo cho tất cả các ủy viên thường vụ, mời đêm nay đến dự Hội nghị Thường vụ Huyện ủy.

Lúc về đến huyện cũng đã chạng vạng. Hai người có nhiều suy nghĩ, không còn lòng dạ nào ăn uống, Lãnh Mai từ chối đề nghị ăn cơm của Lưu Vĩ Hồng, tiến thẳng vào phòng họp nhỏ của Huyện ủy.

Tất cả Ủy viên Thường vụ huyện ủy đều đã đến đông đủ.

Lãnh Mai vội vàng bước tới, ngồi xuống, định bắt đầu nói nhưng lại quay đầu nhìn An Tại Đào dò hỏi, thấy mặt hắn tươi cười nên quay đầu lại, miễn cưỡng cười, nói lớn:

-Các đồng chí, vừa rồi tôi và đồng chí An Tại Đào đi họp ở thành phố, Bí thư Trương và Chủ tịch thành phố Trương đích thân ra chỉ thị quan trọng. Thành ủy và ủy ban nhân dân thành phố chỉ thị chúng ta thế nào, mời đồng chí An Tại Đào nói qua sắp xếp công việc của chúng ta, mọi người cùng bàn luận, xem còn chỗ nào sơ hở không thì bổ sung vào.

Mấy Ủy viên Thường vụ ngơ ngác nhìn nhau. Xét theo những lời này, trong lòng bọn họ đều hiểu được, từ giờ phút này, Lãnh Mai đã hoàn toàn không còn lòng tin và dũng khí để "đánh giá thấp" An Tại Đào, hay là bắt đầu từ hôm nay, An Tại Đào là nhân vật chính trong quan trường Quy Ninh, quyền to đã nằm trong tay An Tại Đào.

Đại cục đã định, không còn cách nào thay đổi.

-Các đồng chí, căn cứ vào chỉ thị của Ủy ban nhân dân thành phố, tôi và Bí thư Lãnh đã thương lượng với nhau, lập tức thành lập một tổ lãnh đạo công tác giải quyết tốt hậu quả. Tôi là tổ trưởng, Bí thư Hồ của Ủy ban Kỷ luật, phó Chủ tịch thường trực huyện Cổ Trường Lăng, hai đồng chí này làm phó tổ trưởng. Trương Manh, Mã Hiểu Yến và sáu đồng chí trong các ban ngành làm thành viên trong tổ. Văn phòng tổ lãnh đạo thiết lập tại văn phòng Ủy ban nhân dân, chủ nhiệm văn phòng do đồng chí Mã Hiểu Yến kiêm nhiệm.

An Tại Đào khoát tay:

-Sự việc khẩn cấp, chúng ta nên nói ngắn gọn. Cá nhân tôi đề nghị, nhà máy rượu Quy Ninh lập tức ngừng sản xuất để chỉnh đốn. Tạm thời cách chức Trương Quốc Lực chờ thẩm tra, Ủy ban Kỷ luật lập tức nắm giữ. Tổ công tác tiến hành điều tra trách nhiệm của Trương Quốc Lực. Các ngành tài chính, kiểm toán, đất đai cũng liên hợp lập một tổ công tác, kiểm toán, kiểm tra dự án, kiểm tra tình hình sử dụng tài chính trong xây dựng. Cùng lúc, hai tổ công tác cùng làm việc, tranh thủ trong thời gian ngắn nhất điều tra rõ ràng vấn đề tồn tại của nhà máy rượu Quy Ninh. Đề nghị đồng chí phó Chủ tịch thường trực Cổ Trường Lăng đích thân dẫn người vào nhà máy rượu Quy Ninh, phối hợp với tổ điều tra, ổn định cục diện nhà máy.

An Tại Đào liên tiếp noi mấy chữ "lập tức", giọng điệu vô cùng nghiêm trọng.

Lãnh Mai nghe vậy cũng gật gật đầu:

-Tôi đồng ý với ý kiến của đồng chí An Tại Đào. Mọi người có ý kiến gì không, có thể thoải mái bàn bạc.

Còn có chuyện gì? Ở thành phố còn phải bỏ qua để An Tại Đào phải dọn dẹp cho Lãnh Mai cô, chúng tôi còn có thể có ý kiến gì? Khổng Lâm thầm than trong lòng, tất nhiên cũng gật đầu:

-Bí thư Lãnh, Chủ tịch huyện An, tôi không có ý kiến.

Đám người Trương Minh cũng gật đầu, lúc này còn có ai dám nhảy ra làm trái ý An Tại Đào?

Trưởng ban Thư ký Huyện ủy Khổng Tường Dân cười cười:

-Chủ tịch huyện An, tôi cảm thấy, nên từ chối chuyện truyền thông phỏng vấn. Áp lực từ bên trên và dư luận rất lớn, trước mắt chúng ta phải giải thích cho dư luận bên ngoài.

Khâu Côn cũng đồng ý nói:

-Đúng vậy các đồng chí, liên quan đến bộ sậu quản lý nhà máy rượu Quy Ninh như phó giám đốc Chu Vận, giám đốc phòng hành chính Cường Tiểu Tài và mười mấy người nữa, tôi thấy nhất định phải xử lý theo pháp luật. Huyện ta không thể cổ vũ cho đám tà gian làm loạn này được.

An Tại Đào cười ha ha, nhưng hắn còn chưa kịp cất tiếng thì Lãnh Mai đã trầm giọng nói:

-Trương Manh, báo cho Vi Chi Kiến bên Cục Công an, dựa theo pháp luật, phải trừng trị nghiêm khắc những người này. Tôi hy vọng đêm nay có thể có một kết quả hài lòng.

Môi Lãnh Mai cắn chặt. Có lẽ vì hai ngày nay tinh thần căng thẳng, lại nghỉ ngơi không đủ, trên gương mặt lãnh diễm của cô tràn đầy vẻ mệt mỏi.

An Tại Đào gật đầu:

-Nhanh chóng xử lý theo chỉ thị của Bí thư Lãnh, nghiêm khắc xử lý.

Trương Manh vội đứng dậy đáp:

-Dạ, xin Bí thư Lãnh và Chủ tịch huyện An yên tâm! Tôi sẽ báo với Cục trưởng Vi ngay.

-Lãnh đạo Thành ủy chỉ thị cho chúng ta, phải cố hết sức vãn hồi ảnh hưởng tiêu cực, cứu vớt nhà máy rượu Quy Ninh. Mọi người có biện pháp gì tốt, đừng ngại thoải mái bàn bạc.

Khâu Côn cười khổ một tiếng, không lên tiếng.

Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật Hồ Linh Linh thở dài một tiếng:

-Chủ tịch huyện An, mấy thứ này chúng ta thật sự không am hiểu. Lời nói của người ta rất đáng sợ, dư luận có thể giết người. Tôi vừa lên mạng xem thử, lời lên án công khai nhà máy rượu Quy Ninh quả là che trời phủ đất. Cá nhân tôi cảm thấy, hình tượng thương hiệu rượu Quy Ninh đã tơi tả không thể vãn hồi. Chúng ta hiện giờ có làm gì thì cũng tận nhân lực mới biết mệnh trời.

Trưởng ban Tuyên giáo Trương Minh nhíu mày, đột nhiên nói chen vào:

-Bí thư Lãnh, Chủ tịch huyện An, mới chỉ có một cơn phong ba thôi, nhà máy rượu Quy Ninh không đến mức phải sụp đổ như vậy chứ?

Lãnh Mai ảm đạm lắc đầu.

An Tại Đào liếc nhìn Trương Minh. Hắn luôn không có hảo cảm với tay Trưởng ban Tuyên giáo, Ủy viên Thường vụ Huyện ủy do thành phố phái xuống này. Không phải Trương Minh từng làm gì mâu thuẫn với hắn, chỉ là Trưởng ban Tuyên giáo, xây dựng lý luận và quản lý ngôn luận Trương Minh này có công phu chữ nghĩa rất khó coi, khiến hắn xem thường. Năm trước, khi Ban Tổ chức cán bộ Thành ủy đến khảo hạch cán bộ theo lệ, An Tại Đào xem báo cáo công tác của Trương Minh, thấy văn chương lủng củng, thô ngôn loạn ngữ, còn cho rằng là do người mới nào của Ban Tuyên giáo viết, về sau mới nghe được là chính tay Trương Minh viết.

-Trưởng ban Trương, thời gian anh tới huyện công tác còn ngắn, anh chưa biết được tình hình trước đây của nhà máy rượu Quy Ninh. Hai năm nay, Trương Quốc Lực mù quáng đầu tư vào việc khuếch trương quảng cáo, bỏ rất nhiều tiền vào đấy, đào hết gốc rễ mà nhà máy này mấy năm nay tích cóp được từng tí một. Còn dự án căn cứ rượu kia cũng đã cõng trên lưng món nợ vay ngân hàng hơn hai trăm triệu, trước đó không lâu đã đoạt được quảng cáo tiêu vương của CCTV. Gã thậm chí còn tham ô tài chính chuyên dụng xây dựng công trình. Anh thử nghĩ xem, một khi sản lượng tiêu thụ trên thị trường co lại, tài chính của nhà máy rượu Quy Ninh bị đứt, bọn họ còn làm cách nào để duy trì?

-Còn số tiền lãi lớn của ngân hàng nữa.

An Tại Đào kiên nhẫn giải thích mấy câu. Hắn biết nói rõ như vậy là tát vào mặt Lãnh Mai trước mặt mọi người, nhưng cũng không còn cách nào.

Cũng may, hiện giờ tâm tính của Lãnh Mai cũng đã thay đổi rất lớn.

Nghe An Tại Đào nói thế, miệng cô khẽ run rẩy, đỏ mặt nói chen vào:

-Chuyện này, tôi làm lãnh đạo cũng có trách nhiệm nhất định. Trong Hội nghị Thường vụ này, tôi tự kiểm điểm, xin mọi người phê bình. Đợi đến cuộc họp Hội nghị Thường vụ sáu tháng đầu năm, tôi sẽ chính thức làm bản kiểm điểm.

Thấy Lãnh Mai chủ động nhận lỗi, có ý "xuống nước" với An Tại Đào, mọi người trong lòng đều hiểu rõ.

An Tại Đào chầm chậm vỗ tay, mọi người bất chợt cũng vỗ tay theo.

-Làm Chủ tịch huyện, tôi cũng có một phần trách nhiệm. Vì tôi trước mắt mãi đuổi theo dự án xây dựng ở ngoại ô, bỏ qua việc đôn đốc, theo dõi nhà máy rượu Quy Ninh.

An Tại Đào cười nói.

-Tự phê bình và gánh vác trách nhiệm lãnh đạo là việc nên và phải làm. Nhưng chuyện quan trọng trước mắt chúng ta là giải quyết thực tế vấn đề của nhà máy rượu Quy Ninh. Giải quyết thế nào cho tốt, mọi người cùng bàn bạc, xây dựng lẫn nhau.

Trong phòng họp tràn ngập những tiếng than vãn. Lãnh Mai nghe cơn tức trong lòng bốc lên, nhưng không thể phát tác được, chỉ trao đổi bằng mắt với An Tại Đào, khoát tay, trầm giọng nói:

-Một khi đã như vậy, trước hết, các vị lãnh đạo ở đây, mỗi người đều có vị trí và cương vị riêng, hãy mau chóng xốc lại tinh thần, lãnh đạo tỉnh và thành phố đang nhìn về chúng ta. Bí thư Hồ, chị nói với các đồng chí trong Ủy ban Kỷ luật, nói họ mai phải đi xuống đó ngay, nhất định trong thời gian ngắn nhất phải điều tra rõ vấn đề Trương Quốc Lực, đệ trình cho Huyện ủy kết quả điều tra đầu tiên. Nếu thẩm ra ra được Trương Quốc Lực có quyết sách sai lầm, thậm chí là vấn đề kinh tế, nhất định phải xét xử nghiêm túc, tuyệt không nhân nhượng. Tan họp!

Lãnh Mai gần như là cắn răng nói cho xong đoạn này, vì vậy, cô càng thấy căm giận Trương Quốc Lực.

Khổng Tường Dân liếc mắt nhìn Lãnh Mai, nghĩ thầm: "Cô còn ở đó gào thét gì nữa? Nếu không có cô, có thể loạn như thế này sao?"

Nhưng trách thì trách, có đánh chết thì Khổng Tường Dân cũng không dám tỏ ý bất mãn. Dù sao Lãnh Mai vẫn là Bí thư Huyện ủy, hậu trường vững chãi. Lãnh Mai có lẽ không đối phó nổi An Tại Đào, nhưng một Ủy viên Thường vụ bình thường không có chút quan hệ gì như Khồng Tường Dân, muốn động đến cô không phải là chuyện dễ.

Hơn nữa, cách đó không lâu, Khổng Tường Dân phát hiện Lãnh Mai cũng chuẩn bị điều ông ta đi, vì vậy trong lòng Khổng Tường Dân có chút oán giận Lãnh Mai.

Các Ủy viên Thường vụ chậm rãi ra khỏi phòng họp.

Lãnh Mai bước chậm phía sau. An Tại Đào đi trước cô, vừa muốn rời khỏi thì bị Lãnh Mai nhẹ nhàng kéo tay hắn, cúi đầu nói:

-Chúng ta đi chung đi. Nguồn: http://truyenyy.com

Gió xuân ấm áp, trong màn đêm dày đặc, phòng làm việc trên lầu bảy của văn phòng Huyện ủy đèn đuốc sáng trưng, rất nhiều người các các ban ngành ở lại tăng ca. Bên ngoài tòa nhà cơ quan, ánh đèn màu lập lòe của thị trấn cũng rất tình tứ.

Lãnh Mai quay đầu lại nhìn ký túc xá, khẽ thở dài, bước chậm xuống bậc thang.

Hai người cùng lên xe Lãnh Mai. Xe rời khỏi cửa cơ quan, chạy về hướng tiểu khu. Đến dưới lầu, Lãnh Mai nhìn An Tại Đào, dịu dàng nói:

-Lên nhà tôi uống chén trà đi, tôi còn có vài việc phải nói với anh.

-Ở đây cũng không có người ngoài, anh thành thật nói cho tôi biết, anh hiện tại đang nghĩ gì?

Lãnh Mai nắm chặt ly thủy tinh, trong ly thủy tinh ấy là hơn nửa ly rượu nho đỏ như máu. Khuôn mặt xinh đẹp của cô hơi ửng hồng, ánh mắt mềm mại đong đưa. Ánh đèn từ tường phòng khách chiếu xuống mờ ảo, làm cho khắp người cô được bao quanh bởi một quầng sáng mờ mờ, rất mê ảo.

-Không có.

An Tại Đào thong thả tựa vào sô pha, nhún vai.

-Như Hồ Linh Linh đã nói, chúng ta hiện tại chỉ có thể tận nhân lực mới biết được mệnh trời. Thành hay không, không phải do tôi hay cô quyết định được. Tôi định sẽ tìm hiểu tình hình trước rồi mới quyết định.

Thật ra An Tại Đào đã có ý tưởng bước đầu, nhưng ý tưởng này còn chưa hoàn thiện, tất nhiên hắn sẽ không nói với Lãnh Mai. Dù sao, đối với chuyện này, hắn ôm một nguyên tắc: làm hết sức, thuận thế mà làm, thành hay không còn phải xem tình hình phát triển.

-Một chút cũng không có?

Lãnh Mai truy vấn.

-Không có.

Đuôi lông mày Lãnh Mai khẽ giật. Cổ cô như cứng lại, nước mắt lưng tròng, cúi đầu nói:

-Nếu anh giúp tôi lần này, tôi sẽ cảm kích anh cả đời.

Giọng nói của Lãnh Mai vô cùng dịu dàng. Trong sự dịu dàng ấy còn xen lẫn một ít cảm xúc khác thường bên trong. Khuôn mặt xinh đẹp của cô dường như xấu hổ, dường như e thẹn, nửa thân trên hơi nghiêng về phía trước, bộ ngực đầy đặn khẽ rung động, mái tóc đen mượt rối tung rơi xuống, vương trên chiếc áo len trắng muốt, hai bàn tay thon dài như ngọc đặt trên đầu gối, dưới ngọn đèn chiếu rọi, tạo thành một bức tranh mỹ nữ mờ ảo.

An Tại Đào trong lòng kêu đánh "bộp" một tiếng, thầm nghĩ cô gái này có ý với mình, sao lại thế được?

Đột nhiên hắn cũng cảm thấy mờ mịt, không muốn nhìn vào ánh mắt long lanh của Lãnh Mai, nghiêng đầu qua một bên, "khụ khụ" ho khan hai tiếng.

Ho gì chứ!

An Tại Đào không muốn ngồi chung phòng với Lãnh Mai. Loại không khí mờ ám không giống mờ ám dịu dàng không ra dịu dàng này khiến trong lòng hắn cảm thấy rất mất tự nhiên.

Hắn đứng dậy cười cười:

-Bí thư Lãnh, cũng sắp 9 giờ rồi, còn chưa ăn cơm. Tôi cũng hơi đói bụng rồi, cô có ăn không? Ra ngoài ăn chút gì đi! Nếu cô không ăn thì tôi đi trước.

An Tại Đào vốn chỉ buột miệng khách sáo nói với Lãnh Mai hai câu, nhưng thật không ngờ Lãnh Mai lập tức đứng dậy, mặc áo khoát vào, cười cười.

-Được, ra ngoài ăn cơm.

Dưới ánh đèn đường sáng rực, xe cộ lui tới như mắc cửi trên đường, An Tại Đào và Lãnh Mai mỉm cười sóng vai nhau, cùng đi đến một quán ăn cách đó không xa.

Mã Hiểu Yến chạy chiếc xe máy của cô từ phía đối diện tới. Đột nhiên cô thấy bóng dáng An Tại Đào và Lãnh Mai đang đi chung, không khỏi có chút kinh ngạc. Ngẫm nghĩ một chút, cô quay đầu xe lại nơi ngã tư đường, kéo sụp vành nón xuống.

-Đây chỉ là quán ăn nhỏ, không phải là khách sạn lớn kiểu cách, Bí thư Lãnh có thể vào không?

An Tại Đào chỉ vào bảng hiệu quán ăn đang chớp tắt cách đó không xa, thản nhiên cười hỏi.

Lãnh Mai nghe được trong giọng nói của An Tại Đào có phần trêu chọc, liếc hắn, cũng không nói gì, chủ động đi nhanh về phía quán ăn.

An Tại Đào thoáng dừng một chút, định bước theo sau, lại vô tình nhìn thấy Mã Hiểu Yến đang cưỡi xe máy nhìn về phía mình, cả cười, vẫy tay với cô ta, sau đó liền đuổi theo.

Lãnh Mai vừa bước vào cửa, vừa quay đầu lại nhìn lướt qua bóng dáng Mã Hiểu Yến cưỡi xe máy càng lúc càng xa. Ánh mắt có chút biến ảo. Cô thản nhiên nói:

-Là Chủ nhiệm Mã sao?

An Tại Đào cười:

-Hình như vậy, thấy bóng lưng thì hình như vậy.

Lãnh Mai đột nhiên cười, cúi đầu nói:

-Anh dường như không thích ở cùng một chỗ với tôi phải không?

Hả! An Tại Đào còn chưa kịp trả lời, Lãnh Mai đã đẩy cửa bước vào.

Đây là một quán món cay Tứ Xuyên, người mở quán ăn là một cặp vợ chống nhỏ đến từ Tứ Xuyên, mặt tiền cửa hàng không lớn, nhưng bởi vì khẩu vi đồ ăn khá chính tông, cho nên kinh doanh cũng không tệ lắm. Thấy An Tại Đào rất quen thuộc chào hỏi bà chủ, mày Lãnh Mai vô tình cau lại, thầm nghĩ tại sao người này một chút quan niệm thân phận cũng không có, xem ra ngay cả địa phương nhỏ này hắn cũng thường đến.

An Tại Đào đúng là thường xuyên đến, gần đây cơm chiều của hắn bình thường đều giải quyết ở tiệm cơm này, cho nên đã là khách quen.

Bà chủ đầu không cao, nước da hơi ngăm đen nói giọng đặc Tứ Xuyên, cười tới đón:

- Chủ tịch huyên An, ngài lại tới ăn cơm rồi, sao hôm nay tới muộn vậy?

- Ha ha, tăng ca mở hội, chậm chút. Ừ, bà chủ, tùy tiện mang vài món ăn sở trường của hai người đi!

An Tại Đào lơ đễnh khoát tay áo, quay đầu nhìn Lãnh Mai:

- Ồ, đúng rồi, cô có thể ăn được cay hay không?

Lãnh Mai thở dài:

- Cũng được.

Lãnh Mai nói xong dùng ánh mắt không thể tin nổi liếc An Tại Đào một cái, sau khi ngồi xuống cúi đầu nói:

- Bọn họ biết anh là Chủ tịch huyện?

- Đúng vậy, làm sao vậy?

An Tại Đào cười cười.

- Anh...

Khóe miệng Lãnh Mai co rún, hết chỗ nói rồi. Mày liễu của cô nhẹ nhàng giật giật, rốt cuộc không nói gì, chỉ im lặng ngồi đó, tùy ý đánh giá bài trí trong tiệm cơm.

Tuy rằng cô không cho là đúng đối với hành vi "không để ý thân phận" của An Tại Đào, nhưng không muốn bởi vì loại việc nhỏ này liền phá hủy "quan hệ hòa hợp" thật vất vả mới thành lập giữa hai người.

An Tại Đào đương nhiên biết Lãnh Mai suy nghĩ gì trong lòng. Cô không chỉ tâm cao khí ngạo, còn có ý thức quan niệm cấp bậc mãnh liệt, tuy rằng trường hợp công khai sẽ thường xuyên làm ra thái độ thân dân, nhưng kỳ thật đáy lòng là cao cao tại thượng nhìn xuống dân chúng. Điều này cũng khó trách Lãnh Mai, đối với người xuất thân vốn đã ưu việt như cô mà nói, các cô tự nhiên đã chia cắt mình khỏi quần thể cây cỏ bình thường ---- mà trên thực tế, đây cũng là hai thế giới khác nhau.

An Tại Đào cũng không giống. Thứ nhất có liên quan tới xuất thân của hắn, thứ hai có liên quan tới tính cách của hắn, hắn cũng không cảm thấy một Chủ tịch huyện như hắn có gì quá giỏi. Trong quan trường bè lũ xu nịnh, luôn đội một tấm mặt nạ, mà ở chung với dân chúng phố phường đối với hắn mà nói, cũng là một loại thả lỏng khó được.

Ngay từ lúc đầu, bà chủ nơi này cũng không phát hiện hắn chính là Chủ tịch huyện An thành công đỉnh điểm hiện giờ. Nhưng sau đó An Tại Đào tới nhiều, bà chủ liền nhận ra hắn chính là Chủ tịch huyện thường xuyên xuất hiện trên TV. Cả gan hỏi, kết quả An Tại Đào cũng không phủ nhận, thường xuyên qua lại, cũng liền quen thuộc.

...

...

An Tại Đào quay đầu đi, không kìm nổi mỉm cười. Hắn cảm thấy đêm nay dường như hơi quái dị, chỉ cùng Lãnh Mai đi ra ăn một bữa cơm, liền làm mra động tĩnh lớn như vậy, liên tục không ngừng gặp người quen.

Lý Kiệt và vợ đã đăng ký nhưng chưa cử hành hôn lễ là Phùng Viện Viện, an vị tại một bàn đối diện hai người, Lý Kiệt đang dùng ánh mắt vui vẻ và bất ngờ quăng tới đây.

Lý Kiệt đã vào Phòng Xúc tiến đầu tư khu kinh tế mới, dưới vận tác của An Tại Đào, gã làm một chức Phó cương vị trung tầng tại Phòng Xúc tiến đầu tư. Tuy rằng gã là "người mới", nhưng lúc trước gã chính là Phó Tổng công ty Dương Quang, vào chính quyền trở thành cán bộ trung tầng, mọi người cũng sẽ không kỳ quái trong lòng.

Quan Thanh - Chương #333


Báo Lỗi Truyện
Chương 333/739