Chương 114: Tôi ở thành lâu xem sơn cảnh


Thạch Thanh muốn xem tin tức nhưng Hạ Hiểu Tuyết lại muốn xem vở kịch "Thanh xuân". Hai mẹ con vừa nói vừa tranh đoạt cái remote TV. Thạch Thanh nắm chặt cái điều khiển từ xa ở trong tay, sống chết không chịu nhượng bộ. Hạ Hiểu Tuyết tức giận, đứng dậy kéo tay An Tại Đào:

- Nơi này không cho xem thì con đến nhà Tiểu Đào xem.

Hạ Hiểu Tuyết rõ ràng là mượn đề tài để nói chuyện của mình. An Tại Đào cảm thấy bà mẹ vợ của mình cũng có mặt đáng yêu. Nhìn thấy Hạ Thiên Nông không phản đối, Thạch Thanh lại chăm chú xem TV, An Tại Đào vội vàng chào Hạ Thiên Nông và Thạch Thanh rồi cùng Hạ Hiểu Tuyết bước ra cửa.

Tình cảm hai người đã đến mức này, lại đã đính hôn, Hạ Thiên Nông biết rõ Hạ Hiểu Tuyết muốn làm cái gì, nhưng giả bộ hồ đồ mà thôi.

Mùa đông ở Tân Hải vừa lạnh vừa khô. Gió lạnh thổi rét đến thấu xương. Vừa ra khỏi cửa, Hạ Hiểu Tuyết liền không kìm nổi rùng mình một cái. An Tại Đào vội vàng khoác lên người cô một cái áo ấm, quấn thêm một cái khăn choàng cổ rồi mới cùng cô ra khỏi cửa, đón một chiếc xe taxi.

Sau khi về đến nhà, Trúc Tử thì đang học bài. An Nhã Chi cũng không xem TV mà ngồi ở sofa phòng khách xem mấy tờ tạp chí. Khi hai người vừa bước vào cửa thì liền đứng dậy cười:

- Hiểu Tuyết đến rồi à?

Hạ Hiểu Tuyết nhẹ nhàng bước đến bên cạnh An Nhã Chi, cười nói:

- Mẹ à, hôm nay con lại đến nữa.

Khóe miệng An Nhã Chi hiện lên một nụ cười, vỗ nhẹ vai cô:

- Hiểu Tuyết, con chờ mẹ chút. Trong nhà bếp có món canh gà chưng cách thủy mà mẹ vừa mới nấu. Để mẹ đi múc cho con một chén. Bên ngoài trời giá rét, con uống vào cho ấm.

- Cám ơn mẹ, nhưng để con tự mình đi lấy là được rồi.

Nói xong, Hạ Hiểu Tuyết cười hì hì chạy vào bếp, không khách sáo, múc cho mình một bát.

An Tại Đào vừa mới cởi áo khoác thì nghe tiếng chuông máy nhắn tin vang lên. Nhìn thấy thì là một số lạ nhưng cũng để lại một dòng chữ:

- Tôi tìm Ngưu Đao!

An Tại Đào suy nghĩ một chút rồi mặc lại áo khoác, nói một tiếng với Hạ Hiểu Tuyết và An Nhã Chi rồi đi ra ngoài. Hắn chạy đến quầy điện thoại công cộng gọi lại số điện thoại vừa nãy. Hắn hành động rất cẩn thận, không muốn lộ số điện thoại của nhà mình cho bất cứ ai không rõ lai lịch.

Đầu dây bên kia là một giọng nam trầm:

- Ngưu Đao, còn nhớ tôi không? Tôi đã chuẩn bị cho anh một chứng cứ thứ hai.

An Tại Đào nhíu mày, cúi đầu nói:

- Tôi bây giờ không còn là phóng viên của Thần Báo nữa. Cho nên, mấy thứ này anh nên đưa cho ai đó đi.

- Không, anh sẽ cảm thấy rất hứng thú.

Đầu dây bên kia cúp máy, không cho An Tại Đào thêm chút thời gian nào.

An Tại Đào chậm rãi gác điện thoại về chỗ cũ. Hắn nhớ đến người đàn ông kia đã mang đến cho hắn một it chứng cứ và một vài tấm ảnh. Tấm ảnh với hình ảnh một người con gái đang ôm đứa con trai một tuổi dần hiện lên trước mắt hắn. Hắn cảm thấy giật mình, trong lúc nhất thời sắc mặt biến đổi không ngừng.

Người đàn ông gọi điện thoại này là ai? Rốt cuộc là ai?

Thành ủy và Ủy ban nhân dân thành phố Tân Hải nằm cách nhau không xa, cùng trên một con đường phía bắc. Sáng sớm, An Tại Đào đạp xe chở Hạ Hiểu Tuyết đến cổng Ủy ban nhân dân thành phố, sau đó lấy lại bình tĩnh, chạy như bay đến tòa nhà Thành ủy. Hắn tìm chỗ gửi xe vào tòa nhà Thành ủy nhưng mãi mới tìm được một chỗ dựng xe phía sau lưng ký túc xá.

Gió bắc gào thét, trời giá rét vô cùng. Bầu trời trong trẻo nhưng hơi lạnh lại bốc lên từ phía đông chân trời. Hắn chậm rãi bước vào tòa nhà, đi lên lầu hai, tìm đến phòng của Chủ nhiệm văn phòng Thành ủy Tống Lượng.

Gõ cửa nhưng bên trong không có ai phản hồi. Tống Lượng không có ở trong phòng. Hắn đi về phía trước vài bước, lướt nhìn qua phòng làm việc lớn của phòng Thư ký. Bên trong đã có mấy người kể cả trai lẫn gái đang lau dọn vệ sinh. Trương Á Nam vốn dĩ là thư ký của Đỗ Canh bưng một chậu nước từ phòng làm việc của Đỗ Canh đi ra, nhìn thấy An Tại Đào thì tỏ vẻ lạnh lùng, cúi đầu không để ý đến hắn, vội vàng đi vào trong toilet.

Trương Á Nam hai ngày nay tâm trạng rất buồn bực, thậm chí có thể nói là phẫn nộ và bất mãn. Y đã phục vụ cho Đỗ Canh một thời gian. Tuy rằng, Đỗ Canh vẫn không chấp nhận y nhưng dù sao y cũng là thư ký của Bí thư Thành ủy, mà công việc cũng chỉ là quét tước vệ sinh, phục vụ linh tinh. Y tin tưởng rằng, nếu chân thành và kiên định, chỉ cần y cẩn thận và cố gắng thì cuối cùng y cũng sẽ được Đỗ Canh thưởng thức và trọng dụng.

Nhưng, sau đó lại đột nhiên truyền đến tin tức Đỗ Canh tiến cử phóng viên An Tại Đào của tòa soạn Thần Báo vào văn phòng Thành ủy làm thư ký cho ông. Tin tức này khiến Trương Á Nam không thể chấp nhận được. Rõ ràng đó là công việc của mình nhưng lại bị một người ở ngoài cướp đoạt mất. Quả thật là rất buồn cười.

Y đương nhiên sẽ lo lắng, An Tại Đào sẽ thay thế vị trí của y. Nhưng trên thực tế, sau này y biết được, An Tại Đào không có thay thế vị trí của y.

Phòng Thư ký ngoại trừ Trương Á Nam và một số thư ký lãnh đạo ở bên ngoài thì người quản lý sự vụ hàng ngày không phải là thư ký. Thư ký Tôn Cam của Lưu Khắc sẽ trao quyền cho cấp dưới quản lý một mảng công việc. Mấy ngày nay tâm tính của gã cũng cực kỳ tốt. Theo lý thuyết thì tâm tính của thư ký lãnh đạo này cũng thật là khác thường.

Mười năm hầu hạ người khác nhưng khi có người hầu hạ lại chính mình thì Tôn Cam trong lòng cảm thấy vui sướng. Đương nhiên, cảm xúc này y đương nhiên không dám biểu lộ ra trước mặt Lưu Khắc. Trước mặt Lưu Khắc, y vẫn giữ một bộ dạng kính sợ. Tuy nói là lùi về tuyến hai nhưng một câu của Lưu Khắc sẽ có thể quyết định vận mệnh của y.

Tôn Cam bước đến cửa, ngẩng đầu nhìn thấy An Tại Đào. Sau khi quan sát vài lần, y liền nhận ra An Tại Đào. Dù sao cũng là người có tiếng ở Tân Hải, lại là con rể của Phó chủ tịch thành phố, tân thư ký của Bí thư Thành ủy sớm trở thành một nhân vật được bàn tán nhiều nhất ở tòa nhà Thành ủy này.

Tôn Cam cười nói:

- Là đồng chí Tiểu An đó à? Xin chào, tôi tên là Tôn Cam, là thư ký của Phó Bí thư Lưu Khắc.

An Tại Đào cũng nhanh chóng tiến lên bắt tay Tôn Cam. Khi đang nói chuyện cùng với Tôn Cam, hắn phát hiện đại đa số những người làm việc trong phòng Thư ký đang nhìn mình bằng con mắt không được thiện cảm cho lắm. An Tại Đào cười thầm trong lòng, hiểu được là chuyện gì đang xảy ra.

Có thể suy nghĩ được, khoảng cách gần Bí thư Thành ủy cũng có vài người. Nếu như Đỗ Canh không chọn Trương Á Nam thì cũng sẽ chọn một trong số bọn họ làm thư ký. Nhưng Đỗ Canh lại lựa chọn một phóng viên làm thư ký cho mình. Cho nên những người này cũng vô hình sinh ra sự oán giận đối với An Tại Đào.

Tôn Cam dẫn An Tại Đào vào phòng làm việc của Phó chủ nhiệm văn phòng Thành ủy Mạnh Đông Linh. Quả nhiên như hắn đã dự kiến, Mạnh Đông Linh đối với hắn rất nhiệt tình, nhiệt tình đến nỗi Tôn Cam phải ngạc nhiên trong lòng. Mạnh Đông Linh đã là người phụ nữ trung niên ngoài 40 nhưng lại hôn nhẹ lên má An Tại Đào một cái, rồi cùng hắn song vai ngồi trên ghế sofa, thăm hỏi ân cần khiến Tôn Cam nhìn thấy cũng phải chướng mắt.

Y cười thầm trong lòng:

- Bà già này không có mắt hay sao mà nhìn trúng một tiểu tử anh tuấn thế? Muốn trâu già gặm cỏ non sao? Haha, đáng tiếc là bà có tà tâm nhưng lại không có gan ăn trộm. Đây là con rể của Phó chủ tịch thành phố, nếu….

Tôn Cam cười ha hả:

- Phó Chủ nhiệm Mạnh, Tiểu An giao lại cho cô. Tôi có chuyện phải đi.

Mạnh Đông Linh khoát tay:

- Cậu cứ đi, Tiểu Tôn!

Mạnh Đông Linh quay đầu nhìn An Tại Đào cười. Hiển nhiên nụ cười này rất giả tạo. Mùi nước hoa đậm đặc từ người phụ nữ trung niên này tỏa ra, xộc vào mũi của An Tại Đào khiến hắn theo bản năng mà nhíu mày lại, không khách khí mà dịch người ra xa một chút.

- Tiểu An à, Chủ nhiệm Tống đi họp ở Thiên Nam rồi. Trước khi đi họp có đem chuyện của cậu nói cho tôi biết. Dựa theo ý của Bí thư Đỗ thì cậu sẽ đảm nhiệm chức vụ thư ký cho Bí thư Đỗ. Công việc chủ yếu là phụ trách sắp xếp thời gian làm việc hàng ngày cho Bí thư Đỗ. Ba ngày trước đây, Chủ nhiệm Tống đã sắp xếp lịch trình ba ngày cho Bí thư Đỗ. Đương nhiên, nếu có sự sắp xếp đặc biệt nào khác, tôi sẽ thông báo cho cậu. Ngoài ra, việc vệ sinh cho văn phòng Bí thư Đỗ, cậu không cần phải xen vào.

Giọng của Mạnh Đông Linh hạ thấp xuống:

- Các công việc bên trong đã có Trương Á Nam làm, còn cậu chỉ phụ trách những công việc bên ngoài cho Bí thư Đỗ.

An Tại Đào kinh ngạc nhưng trên mặt lại lộ vẻ tươi cười, liên tục gật đầu đồng ý.

Hắn trong lòng hiểu được, Mạnh Đông Linh sở dĩ đối với hắn khách khí như vậy, tuyệt không chỉ vì cha vợ của hắn, mà còn bởi vì khi hắn đến thì Tống Lượng dù sao cũng thoát việc. Đây là điềm báo quan trọng cho việc Tống Lượng tiến vào Ủy viên thường vụ đảm nhiệm chức Trưởng ban thư ký. Mà chỉ cần Tống Lượng làm ủy viên thường vụ thì quyền lực ở văn phòng Thành ủy này sẽ nằm trong tay Mạnh Đông Linh. Đây mới chính là điều làm bà cao hứng nhất.

Mạnh Đông Linh đích thân dẫn An Tại Đào đến một căn phòng nhỏ sát bên cạnh phòng Đỗ Canh. Bên trong có một cái bàn làm việc, một cái máy tính, một bộ ghế sofa bằng vải bạt. Nói chung, bày biện rất là đơn giản.

Mạnh Đông Linh cười cười:

- Tiểu An, đây là phòng làm việc của cậu. Ở gần Bí thư Đỗ cũng tiện cho công việc. Được rồi, tôi còn có việc phải làm. Cậu cũng nên quét dọn lại một chút.

- Cám ơn Phó chủ nhiệm Mạnh. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.

An Tại Đào cười nói.

Không đến phòng làm việc lớn của phòng Thư ký để làm việc, đương nhiên không phải là do Mạnh Đông Linh đặc biệt chiếu cố An Tại Đào. Thư ký của nhân vật số một hoàn toàn khác với các thư ký của lãnh đạo khác. Bởi vì cần phải giúp đỡ Bí thư Đỗ giải quyết các loại công việc, cho nên không thể làm việc chung phòng với những người khác. Điều này đã trở thành lệ thường của Thành ủy thành phố Tân Hải.

Thư ký tiền nhiệm Cao Dương cũng làm việc trong căn phòng này. Mà Trương Á Nam vẫn không thể tiến vào căn phòng này thì cũng tương đương với việc y không được Đỗ Canh chân chính thừa nhận.

Trương Á Nam mắt thấy Mạnh Đông Linh dẫn An Tại Đào vào căn phòng kia, trong lòng vô cùng ghen tỵ. Y âm thầm cắn chặt răng, chuẩn bị qua vài ngày sẽ đến tìm Chủ nhiệm Tống. Dù sao thì không được làm thư ký cho Bí thư Thành ủy thì cũng không thể làm thư ký cho lãnh đạo khác. Cho nên, y muốn xin chuyển đi bộ phận khác. Cho dù cho y cái chức Phó trưởng phòng nào đó còn hơn là làm việc trong sự khinh bỉ, uất nghẹn ở đây.

Y mới vì Đỗ Canh mà vệ sinh phòng làm việc thật sạch, bây giờ đang ngồi ở bàn của mình mà nghiến răng nghiến lợi. Khi thấy Mạnh Đông Linh vẫy tay gọi y, y uể oải đứng lên nói:

- Lãnh đạo gọi tôi có việc gì không?

Mạnh Đông Linh công tác gần 20 năm ở đây, như thế nào lại không hiểu được sự tức giận trong lòng Trương Á Nam. Nhưng bà làm sao lại phải để ý đến cảm xúc khó chịu của cấp dưới nên không kiên nhẫn, quét mắt nhìn y nói:

- Tiểu Trương à, dựa theo chỉ thị của Bí thư Đỗ và sự sắp xếp của Chủ nhiệm Tống, về sau cậu sẽ phụ trách quản lý nội vụ cho Bí thư Đỗ, bao gồm dọn dẹp vệ sinh, thu phát văn kiện, nghe điện thoại…

Mạnh Đông Linh nói xong liền xoay người bước đi. Trương Á Nam đầu như có búa đập vào, lập tức có chút hoa mắt chóng mặt.

Hơn nữa, y vừa mới khôi phục lại tinh thần, lúc này thiếu chút nữa là cắn đứt môi rồi. Chó chết, đây không phải là ép người quá đáng sao? Việc đi theo lãnh đạo xuất đầu lộ diện, kiếm chút béo bở đều giao cho tên tiểu tử kia, còn mình thì phải trốn sau lưng làm những việc cỏn con? Cái này là cái gì vậy? Đỗ Canh, ông chó chết thật. Tống Lượng, ông cũng vậy. Mạnh Đông Linh, bà lão này cũng thật đáng chết.

Trương Á Nam xoay người sang chỗ khác, chậm rãi hướng về phía bàn làm việc của mình, thần sắc thật khó coi. Chỉ trong nửa phút, y đã đem hết tất cả tổ tông tám đời của Đỗ Canh, Tống Lượng và Mạnh Đông Linh ra mà chửi rủa.

Những người trong phòng làm việc đều nhìn Trương Á Nam bằng cặp mắt thương hại. Nhưng kỳ thực thì cũng là loại vui sướng khi người khác gặp họa thôi. Trong các cơ quan như thế này, càng ở gần trung tâm quyền lực thì lại càng gạt người gạt ta lục đục với nhau. Khôn thì sống, ngu thì chết. Đấy là quy luật của thế tục. Anh không bản lĩnh để rồi bị đào thải là chuyện của anh. Không ai có thể giải quyết được cho anh, mà chỉ có vui sướng khi anh gặp họa mà thôi.

Trong hoàn cảnh làm việc, đại đa số mọi người đều trở nên cẩn thận một cách chặt chẽ. Mỗi người đều khoác lên mình một cái mặt nạ. Chú ý đến mọi ngôn ngữ, cử chỉ, sợ lộ nhược điểm của mình ra trước mắt người khác. Mà có khi nhược điểm của mình lại rất có khả năng bị người khác lợi dụng để đâm sau lưng.

Đương nhiên, cũng có những người tính tình ngay thẳng nhưng hành vi làm việc lại quá tùy tiện. Tuy nhiên, người như thế nếu như không có bối cảnh sau lưng hùng hậu thì phải rất có tài. Nếu người trước bình yên vô sự thì người sau chỉ có một kết cục: chạy lấy người hoặc trường kỳ thất bại.

Hoặc cũng có thể nói là nếu có tài hoa và năng lực xuất sắc nhưng không biết cách làm người thì căn bản cũng không thể tồn tại ở cơ quan.

An Tại Đào đến phòng làm việc chung của phòng Thư ký, nhẹ nhàng gõ cửa nhưng thật ra là cánh cửa đã được mở sẵn rồi. Ở những cơ quan nhà nước ở thành phố Tân Hải, thì các phòng ban phục vụ lãnh đạo thì bất kể xuân hạ thu đông, bình thường là mở cửa văn phòng, để tiện cho việc lãnh đạo gọi. Về phương diện khác cũng có tác dụng canh gác, phòng ngừa một số người không biết lịch sự, tự tiện xông vào phòng làm việc của lãnh đạo.

Bảy tám người ánh mắt phức tạp nhìn thẳng vào An Tại Đào, nhưng đa số người liền lập tức cúi đầu. Người vẫn tiếp tục ngẩng đầu nhìn An Tại Đào chỉ có ba người. Một là thư ký của Lưu Khắc, Tôn Cam. Người thứ hai là Trương Á Nam. Người còn lại là một người đàn ông khoảng 30 tuổi, ánh mắt lạnh lùng, thân hình hơi béo lùn. An Tại Đào liếc mắt nhìn qua người gã, đoán được người này chính là thư ký Quách Thục Khuê của Phó bí thư Thành ủy, Chủ nhiệm Ủy ban kỷ luật Tôn Phúc Lợi.

Ánh mắt của Trương Á Nam nhìn hắn có chút ác độc và điên cuồng, nhưng cuối cùng y cũng cúi đầu xuống. Y tuy rằng bất mãn trong lòng đã đến cực điểm nhưng y không dám phát tác ra ngoài. Không cần nói là đằng sau An Tại Đào là một Phó chủ tịch Thành phố, chỉ cần một mình Đỗ Canh ưu ái thì cũng khiến y không dám làm gì rồi.

Phải biết rằng, một khi ấn tượng của Đỗ Canh đối với y đã chuyển biến xấu thì con đường làm quan của y xem như là xong đời.

Tôn Cam nở nụ cười, đứng dậy vẫy tay với An Tại Đào:

- Tiểu An, có việc gì à?

An Tại Đào cười nói:

- Anh Tôn, em muốn mượn một cây lau nhà.

Tôn Cam cười ha hả nói:

- Phía sau cánh cửa có một cây đấy. Tiểu An à, sau này cậu chỉ cần gọi đến phòng Hậu cần thì bọn họ sẽ cung cấp cho cậu những thứ cậu cần. Có thể là cậu chỉ mới đến báo danh, nên phòng Hậu cần không biết là cậu đã đến nhận chức.

An Tại Đào cười gật đầu, thẳng đến lấy cây lau nhà, rồi sau đó bắt đầu quét tước phòng làm việc của mình. Vừa mới làm xong thì Đỗ Canh xách theo một chiếc cặp táp chậm rãi bước lên cầu thang, khi nhìn thấy An Tại Đào cũng không có dừng lại. Chỉ có điều khi đi ngang qua phòng làm việc của hắn thì nhẹ nhàng nói một câu:

- Tiểu An, cậu qua đây một chút.

An Tại Đào khẩn trương buông cây lau nhà trong tay, đi theo Đỗ Canh vào phòng làm việc của ông ấy.

Ngoài định liệu của hắn, Đỗ Canh không giao cho hắn bất cứ một công việc nào, chỉ trò chuyện một số chuyện với hắn như nhà của hắn như thế nào và quan hệ giữa hắn với cha vợ ra sao. An Tại Đào giật mình, không khỏi sinh ra sự cảnh giác. Hắn cố gắng kìm nén tâm trạng, dùng thái độ kính cẩn trả lời câu hỏi của Đỗ Canh. Những gì nên nói thì nói rất tỉ mỉ, còn những gì không nên nói thì một câu cũng không nói.

Hắn mơ hồ đoán ra được, Đỗ Canh sẽ có một động tác rất lớn. Hắn không muốn mình và cha vợ của mình trở thành một công cụ lợi dụng cho vị Bí thư Thành ủy ngày càng không đoán nổi tính nết này. Hắn đã sớm hạ quyết tâm, mặc kệ là Đỗ Canh muốn làm cái gì thì hắn tuyệt nhiên sẽ không xen vào, tránh ở một bên xem diễn biến là được rồi. Không cần phải nói, hắn mới gia nhập vào quan trường, nếu xen vào thì rất dễ trở thành vật hi sinh, mà ngay cả Hạ Thiên Nông cũng sẽ bị cuốn vào, và có nguy cơ bị vứt bỏ đi.

May mắn là An Tại Đào đã ám chỉ cho Hạ Thiên Nông. Đỗ Canh khẳng định sẽ không cam tâm để cho quyền lợi ở Tân Hải lọt hết vào tay Mông Hổ. Ông ta muốn nhanh chóng nắm trong tay toàn bộ cục diện ở Tân Hải. Nhưng nếu ông muốn bỉnh ổn cục diện Tân Hải thì phải xây dựng được tổ chức cho riêng mình. Trong tình huống không có quá nhiều người để sử dụng thì Hạ Thiên Nông chính là một trong những lựa chọn của ông.

Một khi đã như vậy thì Hạ Thiên Nông cần chi phải biểu hiện vội vàng chứ? Trận này gợn sóng, xem Bí thư Đỗ sẽ chèo chống ra sao đây? Với thế cục không rõ ràng phía trước, trước hết thì ngồi yên một chỗ nhìn Đỗ Canh và Mông Hổ đấu tranh với nhau. Tọa sơn quan hổ đấu chính là một lựa chọn thông minh. Đương nhiên, cũng cần phải nắm giữ thời gian và chừng mực trong việc tọa quan xem hổ đấu này.

Đỗ Canh hỏi đến nửa ngày cũng vẫn không khai thác được tin tức hữu dụng nào, nên cũng không thấy hứng thú nữa. Ông ta khoát tay nói:

- Tiểu An à, cậu mới đến cơ quan làm việc, có cái gì không hiểu thì cứ hỏi những người có kinh nghiệm ở đây nhé. Ừ, sự thật là tôi cũng không có nhiều công việc để giao cho cậu làm. Cậu cũng nên có mối quan hệ tốt với hai vị lãnh đạo của Thành ủy, thay tôi sắp xếp lịch trình và thời gian làm việc là được rồi. Mặt khác, buổi chiều cậu theo tôi đến thị sát ở huyện nhé.

An Tại Đào liên tục gật đầu rồi lui ra ngoài, nhanh chóng đóng cửa phòng Đỗ Canh lại.

Hắn hiểu được, Đỗ Canh hiện tại không có khả năng quá mức tín nhiệm hắn, sẽ có rất nhiều chuyện không giao cho hắn làm.

Từ từ rồi sẽ được thôi! Hắn yên lặng suy nghĩ, bên tai đột nhiên vọng lại tiếng hát kinh kịch của một nhóm cụ già ở công viên sáng nay khi hắn đi làm.

Tôi đang ở thành lâu xem sơn cảnh

Tai nghe được ngoài thành hỗn loạn.

Cờ bay phấp phới.

Hóa ra là Tư Mã phát binh.

Tả hữu hai bên hai người.

Ta là có mai phục nhưng lại không có binh.

Người không nên suy nghĩ bậy bạ.

Người sẽ đến, sẽ đến.

Mời lên trên thành nghe tôi đánh đàn.

Miệng hắn bỗng hiện lên một nụ cười kỳ lạ, nhẹ nhàng đi vào phòng làm việc của mình, thuận tay bật hệ thống sưởi rồi mới tựa lưng vào ghế, thở phào một cái.

Bên tai đột nhiên truyền đến tiếng bước chân nhẹ nhàng. An Tại Đào đang nhắm mắt dưỡng thần chợt mở mắt ra, liếc nhìn ra hành lang ngoài cửa.

Một người đàn ông trung niên đang từ phía xa của dãy hành lang tiến đến, khi đi ngang phòng làm việc của An Tại Đào thì nhẹ nhàng ngừng lại một chút, nhìn lướt qua. An Tại Đào lập tức nhận ra, người này là Phó bí thư Thành ủy Tân Hải, Chủ nhiệm Ủy ban kỷ luật Tôn Phúc Lợi. Có lẽ là do làm việc lâu năm ở Ủy ban Kỷ luật nên sắc mặt của người này có chút thâm trầm.

An Tại Đào không chút do dự, lập tức đứng dậy, tươi cười bước ra cửa:

- Phó bí thư Tôn!

Nét âm trầm trên mặt Tôn Phúc Lợi biến mất, nở một nụ cười, phá lệ mà vỗ vai An Tại Đào.

- Phóng viên Tiểu An, ồ không, bây giờ phải gọi là thư ký Tiểu An, là con rể của anh Hạ, tốt lắm, tốt lắm. Ừ, khi đến làm việc cho Bí thư Đỗ ở Thành ủy thì phải quan tâm đến cuộc sống của Bí thư Đỗ. Bí thư Đỗ gần đây công việc bề bộn, mệt vô cùng.

Tôn Phúc Lợi bước về phía trước hai bước, đột nhiên quay đầu lại nói:

- Tiểu An, anh Hạ gần đây khỏe không? Dạo này tôi cũng không gặp anh ấy.

An Tại Đào tiến lên một bước

- Cám ơn Phó bí thư Tôn đã quan tâm. Ba của cháu vẫn khỏe. Hôm qua, ba còn nói rằng muốn tìm Phó bí thư Tôn để đánh bài đấy.

Tôn Phúc Lợi cười ha hả nói:

- Ừ, khi nào gặp anh Hạ thì nói một tiếng. Hai ngày nữa tôi muốn hẹn anh ấy đi câu cá.

Khi nói chuyện, Tôn Phúc Lợi lại đứng trước cửa phòng Đỗ Canh, âm thanh đột nhiên cao lên. An Tại Đào cũng không nói gì thêm, vội vàng trở về phòng làm việc của mình.

Thư ký của Tôn Phúc Lợi là Quách Thục Khuê đã sớm chờ ở cửa phòng thư ký. Tiếng bước chân của sếp, gã đã sớm quen thuộc. Có một vài thư ký cũng không đơn giản, đối với động tĩnh của sếp mình luôn nhận thức rõ ràng. Họ nhận biết cách đi, cách hít thở, cách ho xem có phải là sếp mình hay không. Chỉ cần bên ngoài có động tĩnh thì bên trong có thể đoán ra.

Đương nhiên, nếu điểm ấy cũng không làm được thì không thể phục vụ lãnh đạo tốt.

Quách Thục Khuê đã sớm mở hệ thống sưởi ấm rồi bưng nước trà đến. Gã đi đằng sau Tôn Phúc Lợi, nở một nụ cười thật tươi, theo ông ta vào trong văn phòng. Gã đặt tách trà lên trên bàn, rồi mở một cánh cửa sổ trong phòng ra. Tôn Phúc Lợi rất sợ nóng, mà phòng làm việc của ông ta lại cố tình trang bị một hệ thống sưởi rất nóng. Do đó, mỗi ngày Quách Thục Khuê đều phải chủ động mở một cửa sổ ra để thoáng bớt, rồi giữa trưa thì đóng lại.

Sau khi đã hoàn tất công việc, gã muốn lui ra ngoài thì nghe Tôn Phúc Lợi đột ngột nói:

- Tiểu Quách à, tối nay ông chủ của tập đoàn Mậu Nguyên là Dương Mậu Nguyên muốn mời tôi ăn cơm. Tôi từ chối vài lần cũng không được. Tôi muốn cậu đi thay tôi, xem như là nể mặt Dương Mậu Nguyên. Dù sao thì ông ấy cũng thu hút đầu tư cho thành phố và nộp thuế nhiều nhất.

Khuôn mặt Quách Thục Khuê hơi sa sầm lại nhưng ngay lập tức mỉm cười:

- Dạ được, sếp cứ yên tâm đi. Em sẽ thay sếp quan tâm đến Dương Mậu Nguyên của tập đoàn Mậu Nguyên.

Tôn Phúc Lợi gật đầu rồi khoát tay:

- Được rồi, cậu ra ngoài đi. Tối hôm qua tôi không ngủ được, vì phải thức khuya làm việc. Nếu như hôm nay không có chuyện gì quan trọng thì đừng cho người đến quấy rầy tôi.

- Dạ, sếp cứ nghỉ ngơi.

Quách Thục Khuê bước ra khỏi cửa phòng làm việc của Tôn Phúc Lợi nhưng chưa lập tức rời khỏi. Gã đi tới phía trước một đoạn rồi lại rón rén bước trở lui, dán lỗ tai vào trong cánh cửa nghe ngóng, sau đó lại rón rén rời đi.

Đỗ Canh có chút bực bội, đi tới đi lui trong phòng làm việc, trong tay ông ta là lá cây nhện (Chlorophytum) sớm bị ông bóp nát thành một chất lỏng màu lục. Ông ngẩng đầu nhìn chiếc đồng hồ trên vách tường, đã là 10h sáng. Lúc này ông mới trở về chỗ ngồi, lấy điện thoại ra gọi.

Thật lâu sau, ông mới cúp điện thoại, ánh mắt có chút căm tức.

Ông ta đã đến Tân Hải hơn một năm nay nhưng cho đến nay, ông vẫn chưa hoàn toàn nắm được quyền lực trong tay. Mông Hổ cùng bè phái của ông ta đang ngày đêm bàn tính kế sách. Ngày thường thì vẫn làm việc với nhau thật tốt, nhưng lại muốn điều chỉnh bộ máy cán bộ để đề cập đến lợi ích và tái phân phối lại quyền lực. Mông Hổ buộc người của ông ta thái độ phải trở nên cứng rắn, để cùng ông ta tranh đấu.

Nếu không phải vì phía sau Mông Hổ là một lãnh đạo của tỉnh thì Đỗ Canh đã sớm xuống tay với ông ta rồi. Phải biết rằng, Mông Hổ ở tỉnh cũng là một người có bối cảnh. Nếu Mông Hổ không có hậu thuẫn sau lưng, thì lấy thân phận của ông là Bí thư Thành ủy cùng với sự trợ giúp sau lưng sẽ khiến ông ta rơi vào cảnh đối nghịch với Chủ tịch thành phố cũng không phải là điều khó khăn gì.

Nhưng hiện tại cái khó ở đây là Mông Hổ lại có hậu thuẫn. Hơn nữa, hậu thuẫn của ông ta và của Đỗ Canh lại có quan hệ khá tốt. Cho nên, điều này làm cho Đỗ Canh vô cùng tức giận. Ông ta muốn lật đổ Mông Hổ thì cũng chỉ dựa vào chính mình. Muốn trợ lực từ tỉnh thì gần như không có khả năng.

Cho nên, ông mới để ý đến An Tại Đào. Trưởng ban Tổ chức cán bộ Tỉnh ủy Trần Cận Nam tuy rằng chỉ là một Phó trưởng ban thường trực nhưng gần đây đã gần như đảm nhiệm chức ủy viên thường vụ Tỉnh ủy. Trưởng ban tổ chức cán bộ là người thứ hai có hậu thuẫn thật lớn ở thủ đô. Ông cho đến bây giờ cũng không dám khinh thường Trần Cận Nam.

Quan Thanh - Chương #114


Báo Lỗi Truyện
Chương 114/739