Chương 429 : Sau chiến tranh



Một cỗ khói xanh từ dưới hầm ngầm bay ra, không lâu sau đó, một tiếng nổ kinh thiên động địa tựa hồ muốn chấn nổ tung tất cả mọi người.

Trong khói mù cuồn cuộn, non nửa tường thành đã ầm ầm sụp đổ, phân nửa còn lại lung lay không vững.

Dư âm của đại bạo tạc còn chưa tan, hai mươi mấy máy bắn đá đồng thời oanh kích, cự thạch gào thét đập tới, lập tức khiến tường thành bị phá thấp một đoạn ngắn.

- Các huynh đệ, giết bổng tử!

Đường Tiểu Đông hạ lệnhHắn vốn định nói: Giết vào thành, vàng bạc tùy ý đoạt, rượu ngon tùy ý uống, mỹ nữ tùy ý thượng... để khích lệ, nhưng ngại mấy lão bà bên cạnh, loại lời này không thoát ra khỏi miệng được.

Kỳ thực không cần hắn phải kích lệ, binh sĩ nghẹn đủ đã sớm không nhịn được rồi, quân lệnh vừa ra, mỗi người đều như mãnh hổ, mạnh mẽ xông ra.

Đại bạo tạc kinh thiên đột nhiên xuất hiện khiến tường thành sụp đổ, dọa binh sĩ Cao Lệ ngây người choáng váng.

Mắt thấy Đường quân giống như thủy triều hung ác vọt tới, quan quân Cao Lệ kinh hoàng trong tường thành tỉnh táo lại, huy vũ trường kiếm, thét lệnh binh sĩ tập trung lại, nhanh chóng ngăn cản chỗ tường bị sụp.

Cự thuẫn che ở phía trước, trường mâu từ trong khe thuẫn chỉ lên cao, cung tiễn thủ chiếm điểm cao.

Chỉ là bốn chiếc xe ngựa chở máy bắn đá tới oanh kích, thuẫn bài binh trùng dưới sự yểm hộ của đại thuẫn, trên xe, tinh anh cao thủ Trung Hoa đường cấp tốc châm hỏa tiễn bắn ra.

Hỏa tiễn dày đặc bắn vào trong Cao Lệ quân, khiến huyết nhục bay ngang, tứ chi nghiền nát.

Bốn hỏa tiễn đã đủ tạc đổ một mảnh lớn Cao Lệ quân.

Tiếp tục hai đợt oanh kích, binh sĩ Cao Lệ quân có thể đứng vững tại chỗ hổng không đủ trăm người. Đọc Truyện Online Tại http://truyenyy.com

Rất nhiều Đường quân mạo hiểm dưới làn mưa tên, cự thạch từ máy bắn đá, giống như thủy triều cuồn cuộn ập tới.

Binh sĩ Cao Lệ bị lực sát thương kinh khủng của hỏa diễn dọa sợ vỡ mật, ý chí chiến đấu tiêu tán toàn bộ.

Tống Kim xông trước nhất giơ thuẫn bài, một tay cầm đoạn kiếm, ngăn cản mưa tên từ trên tường thành bắn xuống, theo đại thuẫn vung lên, một binh sĩ Cao Lệ trước mặt bị đập dứt gân đoạn cốt.

Hắn hét lớn một kiếm, lấy kiếm thay đao, chém thẳng vào một mặt thiết thuẫn, binh sĩ Cao Lệ dưới thuẫn hét thảm ngã xuống.

Trần Huyền Lễ phía sau cầm đại đao hung hăng chém giết, chỉ chốc lát đã chém ngã mấy Cao Lệ binh.

Hai người đồng thời hấp khí, nhảy vút lên, hạ xuống thành, đao kiếm điên cuồng chặt chém, chém ngã một tảng lớn Cao Lệ binh.

Đường quân phía sau cuồn cuộn ập tới giống như hồng thủy, rất nhanh đã bao phủ Cao Lệ binh tại chỗ hổng, dũng mãnh tràn vào trong thành.

Đường quân từ chỗ tường thành bị sập chém giết Cao Lệ binh từ bốn phương tám hướng vọt tới, một b phận giết về phía cửa thành, một bộ phận giết trên đầu tường, chém giết cũng tiễn thủ.

Đường Tiểu Đông trong đám người nhìn qua kính viễn vọng, thấy chiến kỳ trên tường thành đã bị chặt xuống, cửa thành mở rộng, Lý Thiết Y vội vã suất lĩnh thiết kỵ

công kích.

Nhìn thiết kỵ giống như rồng rắn nối đuôi nhau tiến vào thành, Đường Tiểu Đông thở phào nhẹ nhõm.

Thiên Diệp thành, rốt cuộc đã hạ được rồi.

- Ai, chúng ta cũng nhanh nhanh một chút đi, chậm sẽ không còn cơ hội động thủ nữa rồi.

Đường Điềm vội vã thúc giục, cùng với Lý Đằng Giao, hai người đỏ bừng mặt, bàn tay nhỏ ngứa ngáy muốn thử.

Toát mồ hôi, đều đã là phụ nhân rồi, tính tình bướng bỉnh hiếu động vẫn không hề thay đổi dù chỉ một chút.

Lan Đình liếc mắt nhìn sang Đường Tiểu Đông, nở nụ cười khổ bất đắc dĩ.

Thảo nào Đường Tiểu Đông liên tục theo dõi quân tình, còn có thời gian uy hiếp hai nàng, chết cũng không chịu dẫn hai nàng xuất chinh, xem ra chính mình phải chú ý thật chặt mới được, xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, nàng không đảm đương nổi.

Đường Sương quay đầu trừng mắt nhìn muội muội, Đường Điềm nhăn cái mũi nhỏ nhắn, le lưỡi, làm mặt quỷ.

Ngoại trừ Đường Sương và Lôi Mị ra, tựa hồ không ai có thể trấn áp được ny tử điên khùng này.

Trung quân đã dũng mãnh tràn vào thành, hẳn là khống chế được thế cục trong thành, cũng nên nhích người rồi.

Đám người Đường Tiểu Đông suất lĩnh đại quân hạo hạo đãng đãng đằng sau vào thành.

Dọc theo đường đi là vô số thi thể, có rất nhiều không trọn vẹn tứ chi, nghiền nát nhiều chỗ, vô cùng thê thảm, nghĩ hẳn là do gót sắt của chiến mã gây nên.

Tất cả các thông đạo đều có một đội binh sĩ đứng gác, đại đội binh sĩ lục soát Cao Lệ binh trong từng nhà dân, bách tính thấp thỏm lo âu co người thành một đoàn, không biết Đường binh như lang hổ kia sẽ làm gì bọn họ?

Lý Thiết Y và Trần Huyền Lễ trị quân nghiêm minh, tuy rằng đám lính giết tới đỏ mắt rồi, thế nhưng vẫn tuân thủ qun kỷ nghiêm ngặt, chỉ cần ngươi không ngoan cố chống lại, dao mổ sẽ không giơ lên.

Tống Kim, Trần Huyền Lễ dẫn theo binh lính truy kích tàn quân, bên trong thành có Lý Thiết Y tọa trấn, để tránh khỏi rối loạn

Thời điểm đại quân vào thành, sĩ khí Cao Lệ quân hạ thấp tới cực điểm, căn bản không hề có một chút hành động chống lại, người người tranh nhau chạy trối chết.

Tuy rằng nói là đại quân vây khốn xung quanh thành Thiên Diệp, kỳ thực chỉ là ngăn chặn cửa thành mà thôi, còn có một bộ phận nhỏ Cao Lệ binh liều mạng yểm hộ thủ lĩnh chạy trốn, giết ra ngoài.

Ngoài ra còn có một ít tàn binh chạy trốn từ các cửa khác nhau, hơn phân nửa bị kỵ binh truy sát tiêu diệt, trốn không thoát thì quỳ xuống đầu hàng.

Thiên Diệp thành có sáu vạn quân coi giữ, ngoại trừ nghìn người chạy trốn được, chết trận gần hai vạn người, đầu hàng lên tới hơn bốn vạn người, sĩ khí của quân Cao Lệ thấp tới như vậy, căn bản là không có chống cự gì lớn.

Thời điểm Đường Tiểu Đông bước vào đô đốc phủ, một ít binh sĩ đang thanh lý thi thể bên trong thành, một đoàn nam nữ nô mặt không chút máu quỳ trên mặt đất, thấp thỏm lo âu trước số phận không biết.

Những người này đều chỉ là nô lệ bình dân đáng thương, ở tầng chót xã hội, Đường Tiểu Đông thở dài, để bọn họ đều cầm vật phẩm cá nhân, lại phát chút bạc, để bọn họ về nhà, phân phó binh sĩ không gây chuyện với họ.

Đương nhiên, nếu như lén lút không trung thực, giết không tha.

Phiên dịch nói lại lời hắn, tất cả mọi người đều kích động dập đầu tạ ơn, thẳng hô Đường Tiểu Đông là thanh thiên đại lão gia.

Thanh thiên đại lão gia?

Đường Tiểu Đông không khỏi liều mạng xoa nắn khuôn mặt, lúc này mới nhịn xuống không cười thành tiếng.

Kho cất chứa các loại trong Thiên Diệp thành đều bị thủ hạ thân tín của Lý Thiết Y niêm phong bảo vệ, trong kho chính là tất cả thu nhập bao nhiêu năm qua tại Thiên Diệp thành, lấy ra một phần ba khao thưởng ba quân cũng dư dả, một phần ba còn lại thì cho quân đội trấn thủ thành trì sử dụng, còn một phần ba, hắc hắc, cái này không cần phải nói ra rồi.

Phong Lưu - Chương #429


Báo Lỗi Truyện
Chương 429/481