Chương 41: Mỹ nhân, nàng chờ ta




Sinh ý Di Tình Viện ngày càng cao, có rất nhiều người tới xem múa thoát y chỉ là tò mò muốn biết, nhưng đa phần là những đại công tử háo sắc đến để phát dục, riêng tiền vé vào cửa đã làm cho Kha Vân Tiên cười đến nỗi không khép nổi miệng, các cô nương trong Di Tình Viện cũng vui vẻ mười phần, khuôn mặt rạng rỡ, trong lòng các cô nương thầm tính chỉ bằng tiền công múa thoát y thì trong vòng nữa năm có thể để giành đủ tiền hồi môn hoàn lương.

Về mặt nội y thì hiện nay cũng khá khó khăn, nhân lực thiếu thốn là cả một vấn đề khiến Đường Tiểu Đông và Kha Vân Tiên chạy đôn chạy đáo, nguồn vốn thì được Thái Thú đại nhân hết lòng hỗ trợ, 1000 lượng bạc trắng xem như một lượng tài chính bổ sung nên không còn đáng ngại.

Dẫu sao đây cũng đủ trả cho tiền vải vóc, dù sao cũng còn chưa tới kỳ phải trả, hắn cũng không muốn nhanh như vậy đã trả hết các khoản nợ, nội y đang trong quá trình hoàn thiện các khâu cuối cùng và tung ra ngoài thị trường, nhưng cái khó bây giờ là phải có tiền: tiền quảng cáo, tiền tuyển dụng ban nhạc, tiền thuê người mẫu, tiền huấn luyện, tiền trả cho nhạc sỹ, tất cả những loại tiền đó đều phải chi, số chi cũng không nhỏ, tương lai tiền phí cho sân biểu diễn cũng là cả một vấn đề, dù hắn có

tư tưởng vượt trước thời đại nhưng bước đầu xây dựng sự nghiệp cái gì có thể không cần nhưng tiền phải cần, thật gian nan a.

Chuyện cho ra nội y không thể lùi lại được, càng để lâu càng không ổn, chuyện múa thoát y đã trở thành một chuyện kinh thiên động địa truyền đi rất xa, do đó mấy cái đồ nhỏ nhỏ này cũng phải làm thật nhanh chóng.

Vì đẩy nhanh tốc độ, nên tiền trả cho nhân công cũng được Đường Đông cam kết tăng thêm để họ có thể may ngày đêm, những kiện hàng được chia nhỏ ra phát hết cho nữ nhân hàng xóm gia công, còn việc lắp ráp lại dành cho các cô nương trong Di Tình Viện.

Bời vì sự kiện lần trước thương khố bị thiêu hủy, tuy không mất mát nhiều nhưng cũng không thể không cẩn thận, việc này hắn giao cho Lôi Mị trực tiếp lo liệu phòng vệ, Đường Điềm phụ trách tuần tra giám sát, còn có phu thê Thạch Sùng Vũ tọa trấn ở trong cùng, nếu còn có chuyện xảy ra thì thật xin lỗi số mạng hắn quá tệ, trời không thương xót.

Liên tiếp trong vài ngày, Đường Điềm thấy Đường tam thúc không lai vãng ở đây, thư Lôi Mị gửi lên cho Phượng cô cô cũng không có hồi âm trở lại, hai nàng bây giờ đang lo lắng như kiến bò trên chảo nóng, ngoài ra thấy Thư Tiệp những ngày này thường xuyên chạy qua chạy lại Di tình Viện lo lắng thăm hỏi, luôn miệng nói Đông ca ca, Đông ca ca làm cho địch ý của hai nàng với Thư Tiệp dần dần giảm xuống.

Mặc dù rất bận nhưng Đường Tiểu Đông luôn qua lại phủ thái thú nhằm kết giao với Đồng Cương, sắp tới đây một khi nội y được khai trương thì rất cần có danh vọng của vị quan đứng đầu một phủ này.

Đồng Cương vừa mới dẹp loạn đảng, việc khám xét bắt bớ là rất nhiều cho nên tiền bạc cũng kiếm được không ít, lúc nào trong túi cũng rủng rỉnh, có thể nói giờ trở thành một đại phú ông, nhất là sau chuyện này bản thân hắn cũng đã lập được kỳ công, việc thăng quan tấn tước tất nhiên là không thể thiếu.

Bởi vì liên tiếp gặp chống đối như vậy, khiến Lý Lâm Phủ phái tới nhiều cao thủ, tăng cường bảo hộ cho Cửu phu nhân, nếu không có Đồng Cương dẫn đường, Đường Tiếu Đông căn bản không có cơ hội tiếp xúc.

Nhìn thấy Cửu phủ nhân, nàng đang sai nha hoàn bọc lại những tư trang hành lý chuẩn bị lên đường, tuy là chỉ có một thời gian ngắn để tiếp xúc với mỹ nhân nhưng trong bối cảnh đặc biệt này khiến Đường Tiểu Đông không biết phải mở lời như thế nào.

Hoắc Hàn Yên lặng lẽ thở dài, thấy hắn ngập ngừng không lên tiếng, trong lòng kỳ quái, ngẩng đầu lên, tiếp xúc thẳng với anh mắt như thiêu đốt của hắn, đôi má ngọc bỗng nhiên ửng hồng khiến lòng người điên đảo, vẻ lúng túng như thế lại làm cho nàng có điểm cuốn hút hơn.

Trong đại sảnh không một tiếng động, có thể nghe thấy nhịp đập của hai trái tim, nha hoàn trong phòng đã thu thập xong, thấy không khí vi diệu như thế cũng không khỏi nhíu mày.

Tựa hồ Hoắc Hàn Yến không chịu nổi bẩu không khí áp lực này, thấp giọng nói:

- Thiếp thân giờ phải quay trở về Trường An, cảm tạ tấm lòng của công tử, thiếp không có gì báo đáp chỉ có thể tấu một khúc đàn, coi như nói hộ tấm lòng tri âm. Truyện Sắc Hiệp - http://truyenyy.com

Sau đó, nàng lặng lẽ đi đến ngồi xuống bên đàn cổ cầm, đôi tay ngọc lướt trên những sợi dây đàn, âm thanh trong trẻo cao vút nhưng cũng ẩn chứa sự tiếc hận của chia ly, tiếng đàn khiến căn phòng có vẻ buồn thêm.

Tiếng đàn lúc cao vút nhiệt huyết sục sôi, khi lại u oán trầm muộn, réo rắt bi thương, tựa như là tiếng khóc của người thiếu phụ, như hờn giận như oán than trách móc, cứ thế tiếng đàn vang vọng triền miên không dứt.

Đường Tiểu Đông si mê lắng nghe tiếng đàn, trong lòng hắn tựa như cảm nhận được tâm hồn của người thiếu phụ, nhận thấy một ước mơ có gia đình hạnh phúc cùng tình quân, nhưng ngặt nỗi không thành sự thật, người gần đấy mà như xa vời, trong lòng bỗng chở nên cô đơn, hắn tự nhận là về âm nhạchiếu cũng chẳng thông nhưng càng nghe thì càng trống trải, càng cô tịch, có thể thấy hắn cũng đang chìm trong nỗi lòng của nàng.

Tiếng đàn ai oán, bỗng nhiên bị chặn lại bởi giọt châu trên má giai nhân chảy xuống rơi bên dây đàn tạo thành một âm thanh vô cùng kỳ lạ, dây cầm đứt ngang, âm thanh đã dừng mà tâm trí thì không còn ở chỗ cũ nữa.

- Ta, rất nhanh, rất nhanh sẽ đến Trường An!

Đường Tiểu Đông vội vàng thốt ra một lời, nỗi đau trong lòng của nàng làm cho hắn như bị ai vò xé, đầu óc quay cuồng mụ mị, giống như bị ám ảnh.

Hoắc Hàn Yến nhìn hắn một cái rồi đôi mắt sụp xuống, thanh âm vô cùng nhỏ bé, nhưng trong không gian như thế này dù nàng không nói gì hắn cũng hiểu:

- Ta sẽ đợi…

Đường Tiểu Đông đột nhiên tiến lên vai bước, nắm lấy bàn tay ngọc ngà đang run run của nàng.

Hoắc Hàn Yên run lên, giống như bị sét đánh trúng, cố ra sức giẫy giụa thoát ra nhưng lại như không muốn rời khỏi bàn tay hắn, khuôn mặt trăng rằm hồng tươi như khóc như cười, như hờn như khích lệ.

- Chờ ta, ta rất nhanh sẽ đến Trường An để gặp nàng.

Đường Tiểu Đông không hiểu sao chính mình có thể nói ra nhưng lời thật ôn nhu phong tình đến thế, khiến cho tim của nàng run run loạn nhịp, nàng không tự chủ được ngẩng đầu lên cố hết sức để thu hình ảnh của người nam nhân kia vào trong tâm trí, nàng sợ chỉ một chớp mắt là sẽ không thấy hắn đâu nữa, có lẽ nàng đang mơ mà chỉ chớp mắt thôi nàng tỉnh lại, mọi chuyện lại về với cái sự thật trần trụi đau thương.

Phong Lưu - Chương #41


Báo Lỗi Truyện
Chương 41/481