Chương 406 : Hải tặc thành quân



Mã Thiên Nguyên cùng toàn bộ hải tặc đồng loạt đứng lên, phát thề độc nguyên trung thành.

Hải tặc nhìn như khoái hoạt tiêu dao, nhưng dù sao cũng là sống chết mũi thương lưỡi đao, có đôi khi cướp được hàng hóa không có đường tiêu thụ, ngày ăn một ngày tính một ngày, thật sự rất gian khổ, nếu không phải là người cùng hung cực ác, ai lại nguyện ý làm việc này?

Hiện giờ, Đường đại nhân chính là ân nhân cứu mạng của bọn hắn, cho bọn hắn cơ hội xoay người, ai mà không cảm kích trong lòng? Không quyết một lòng bán mạng vì hắn?

Đường Tiểu Đông rất đỗi vừa lòng, ha ha cười, lập tức sắc mặt trầm xuống nói:

- Tham gia quân ngũ cũng không phải là hải tặc chống lại quân lệnh, các ngươi cũng biết hậu quả rồi chứ?

Mọi người vỗ lên ngực của mình, lớn tiếng đáp:

- Chém!

- Biết là tốt rồi!

Vẻ mặt Đường Tiểu Đông nghiêm túc nói:

- Nghỉ ngơi thật tốt mấy ngày cho tốt, vũ khí trang bị tới ngày đó hẳn là chế tạo xong, đi theo Trần Huyền Lễ đại nhân chăm chỉ tập luyện.

- Về phần chức quan của các ngươi, toàn bộ từ quân quan cấp thấp mà đi lên, sau đó là luận quân công thăng chức, đều nhớ kỹ cho lão tử, người chống lại quân lệnh, chém.

- Tuân mệnh!

Toàn bộ đầu lĩnh hải tặc giống như được trải qua quân huấn chính quý khiêm khắc, vẻ mặt nghiêm túc, khom mình hành lễ rất đều nhịp.

Lúc sau, trên sân tập luyện của quân doanh hơn năm nghìn tân binh hi hi ha ha có kỷ luật lỏng lẻo, bất quá dưới sự huấn luyện nghiêm khắc của Trần Huyền Lễ, hơn nữa Đường Tiểu Đông ở một bên giám sát, hung hăng trừng phạt mấy chim đầu đàn, tạo ra tác dụng giết gà dọa khỉ.

Mã Văn Khôi thân là lão đại của đám hải tặc này, trở thành đô úy, chức quan thấp hơn hiệu úy, bản thân hắn lấy mình làm gương, cũng tạo ra tác dụng không nhỏ.

Tiên phong doanh biên chế năm ngàn hải tặc, chỉ cần có kỷ luật , tập luyện nghiêm khắc một thời gian, tuyệt đối là một đội quân có sức chiến đấu siêu cường.

Một đội tân binh, không những phải trải qua thao luyện nghiêm khắc vài năm, còn có trải qua tẩy lễ của máu và lửa, mới có thể có được sức chiến đấu siêu cường. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com

Các hải tặc sống trên đầu thương lưỡi đao, giết người như giết gà giết dê, máu đen văng lên đầy mặt cũng không nhăn mày, trải qua tẩy lễ của máu và lửa đã đủ nhiều, thiếu nhất chính là kỷ luật thép của quân đội và phối hợp chỉnh thể mà thôi.

Không có gì nói, tập luyện tập luyện rồi tập luyện, luyện đến khi đám thảo mãng này trở thành một quân nhân đủ tư cách mới thôi.

Thời gian cấp cho bọn hắn không nhiều lắm, chỉ hơn hai ba tháng mà thôi.

Ba nghìn tinh binh của Thẩm Liêm vốn là hộ tống sứ đoàn Uy Quốc triều bái thiên tử Đại Đường, không nghĩ rằng hoàng thái tử Uy quốc kia dọc đường đi một chút là ngừng, quan sát ngắm cảnh khắp nơi, lộ trình hai ba ngày đi mất bốn năm ngày, làm Thẩm Liêm tức giận đến thiếu chút nữa phun máu.

Th vất vả mới đi đến châu giới, phía sau có khoái kỵ của Uy quốc đuổi tới, nói thiên hoàng bệ hạ bệnh nặng, muốn hoàng thái tử điện hạ nhanh chóng về nước.

Thẩm Liêm thiếu chút nữa thổ máu đương trường, cũng may lộ trình từ châu giới đến Giang Châu cũng gần, hoàng thái tử Uy quốc muốn chạy về nước, cho nên chọn từ Giang Châu đến cảng biển, Thẩm Liêm lúc này mới mang theo ba nghìn tinh binh gấp rút trở về, vừa vặn gặp được thời cơ tốt phóng ra toàn diệt Uy khấu.

Sự tình rõ ràng, tất cả chuyện này đều là âm mưu kinh thiên của Uy quốc.

Không ai hiểu rõ lòng muông dạ thú của Uy khấu bằng người đến từ hiện đại như Đường Tiểu Đông, các huynh đệ Trung Hoa đường đều giơ ngón cái lên hô to lão đại

là thần tiên.

Tô Văn viết xong tấu chương trình lên, Đường Tiểu Đông sau khi xem qua rất khen ngợi Tô Văn không hỗ được xưng là nho tướng.

Đánh thắng trận lớn, tấu chương đăng báo triều đình chính là biểu tranh công, trong tấu chương Tô Văn không những cường điệu chiến công của Đường Tiểu Đông, Lý Hưng Chu, Tống Kim, Trần Huyền Lễ (bao gồm cả bản thân hắn), ngay cả Trương Quân Lâm và một đám quan chức lớn nhỏ Hán Châu cũng điểm danh, suất lĩnh toàn thể quân dân Hán Châu chống lại Uy khấu tiến công điên cuồng, viết rất chu đáo, làm người ta cực kỳ vừa lòng.

Trường An, hoàng cung, điện Kim Loan.

Đường Huyền Tông ngồi ngay ngắn trên ghế rồng, nhìn xuống quần thần, vẻ mặt không giận tự uy.

Cả trong điện Kim Loan im ắng, các bá quan văn võ đại thần đều lộ ra vẻ bất an, Lý Lâm Phủ và Dương Quốc Trung ứa ra mồ hôi lạnh, ngay cả Cao Lực Sĩ đứng hầu bên cạnh hoàng đế cũng lặng lẽ lau mồ hôi lạnh.

Thư cầu cứu khẩn cấp tám trăm dặm của Hán Châu đặt trên long án, Đường Tiểu Đông được ký thác kỳ vọng không ngờ làm cho thành Hán Châu nguy ngập đến tình trạng này làm kẻ khác mở to mắt, cũng khiến quần thần đối với thế lực lớn của Uy khấu giật mình, càng làm Đường Huyền Tông tức giận dị thường.

Uy khấu thật không ngờ càn rỡ, dám phạm long uy Đại Đường ta, thật sự đáng giận, nếu không phải tuổi hắn đã già, chắc chắn sẽ ngự giá thân chinh.

Lý Lâm Phủ và Dương Quốc Trung là người ra sức tiến cử Đường Tiểu Đông, Cao Lực Sĩ cũng vì Đường Tiểu Đông nói tốt, cũng không có thiếu quần thần vì nịnh nọt hai người Lý Dương mà ứng thanh, hiện giờ Đường Tiểu Đông thảm bại, sao không làm bọn hắn đổ mồ hôi lạnh chứ?

Dù sao Đường Tiểu Đông cònẻ tuổi, chưa chân chính thống soái qua đại quân đánh giặc, hơn nữa thế lực cường đại của Uy khấu làm nhân tâm kinh hãi, thất bại khó tránh, đây là ý nghĩ trong lòng của hơn phân nửa quần thần.

Cũng có đối thủ một mất một còn bị Lý Lâm Phủ và Dương Quốc Trung chèn ép lộ ra biểu tình vui sướng khi người gặp họa, liên tục nói mát.

Lý Lâm Phủ cười híp mắt nhìn chằm chằm mấy đối thủ một mất một còn này, đó là chiêu bài khi hắn muốn giết người. Mất mười thành Hán Châu cũng không quan trọng, hắn lo lắng chính là an nguy của nữ nhi bảo bối và ái tế, chỉ cần người không có việc gì thì tốt rồi, trời sập xuống cũng có hắn gánh vác.

Nếm mùi thất bại, tổn hao nhiều long uy thiên triều, chắc chắn phải bị xử phạt, Trần Huyền Lễ chính là kẻ chết thay. Về phần mấy đối thủ một mất một còn nói mát kia, hừ hừ, không kéo ngã các ngươi, lão tử không gọi là Lý Lâm Phủ nữa.

Hán Châu nguy cấp, hắn đã lệnh cho châu vệ các châu như Trữ Châu, Viễn Thành, Đường Quan chia nhau tiếp viện Hán Châu và Giang Châu, hạm đội thủy sư Uy Hải khẩn cấp lên đường tới hải vực Hán Giang. Đại Đường danh tướng như mây, vài viên đại tướng quân bước ra khỏi hàng xin ra trận, Đường Huyền Tông khâm điểm Uy Viễn Đại Tướng Quân Tiết Nhạc dẫn hai mươi vạn đại quân xuất chinh.

Phong Lưu - Chương #406


Báo Lỗi Truyện
Chương 406/481