Chương 39: Kẻ phản bội (thượng).




Đường Tiểu Đông chậm rãi đi đến bên cạnh Lôi Mị, thấy mấy tên to xác định rời đi, chặn trước cửa lạnh lùng nói.

- Dám đánh nữ nhân của lão tử tại địa bàn của lão tử, định rời đi như vậy sao?

Sắc mặt hắn trầm trọng, khiến người ta không nghĩ ra được trong hồ lô của hắn bán thuốc gì, bất quá về phần Lôi Mị lại có điểm bất an.

Vừa rồi hắn ôm lấy Kha Vân Tiên dỗ dành an ủi, giờ lại nói ra câu này, rõ ràng biểu lộ mối quan hệ của hắn và Kha Vân Tiên là trên mức thân mật bình thường, lúc đầu Lôi Mị chi cho rằng hắn có lòng tốt nhất thời cứu trợ kẻ khó, hiện tại nghe hắn nói như vậy, trong lòng chua xót không ít.

Ở thời cổ đại nam nhân có tam thê tư thiếp là chuyện bình thường, hắn ở thời hiện đại ngay cả tán gái cũng không tán nổi, đã tới Đường Triều rồi, dù thế nào cũng phải tán thêm vài người làm bồi thường, nhìn Lôi Mị chỉ là chua xót một chút mà thôi, không hề phản ứng kịch liệt, hắc hắc…

- Đúng vậy, đánh người rồi rời đi như vậy? Cũng quá tiện nghi cho bọn họ rồi.

Đường Điềm ở một bên vặn chân vặn tay, bộ dáng nóng lòng muốn thử, rõ ràng là phần tử chỉ sợ thiên hạ không loạn.
Tên nam nhân tướng mạo uy mãnh cùng với bốn thủ hạ sợ tới mức mặt cắt không còn giọt máu, lui về phía sau vài bước, ánh mắt cầu xin chuyển lên người Lôi Mị.

Rõ ràng bọn họ rất sợ hãi đối với ám khí độc môn của Thục Trung Đường Môn, nào còn nhấc nổi nửa điểm ý niệm phản kháng trong đầu.

Lôi Mị liếc mắt nhìn về phía Đường Tiểu Đông, nói:

- Đặc sứ Ba Ngạch Đồ, là các ngươi có lỗi với hắn, hẳn là các ngươi nên xin lỗi hắn.

Lúc nãy nàng nói với bọn họ bằng tiếng thổ ngữ, Đường Tiểu Đông nghe mà đầu to như đ một chữ cũng không lọt, bây giờ không nghĩ tới gã nam nhân này lại là Ba Ngạch Đồ, còn là đặc sứ, thân phận hình như khá quan trọng.

- Ba Ngạch Đồ nhất thời hồ đồ, công tử đại ân đại đức đại từ đại bi, xin tha cho Ba Ngạch Đô một mạng.

Ba Ngạch Đồ lổm ngổm bò về phía Đường Tiểu Đông, lạy như tế sao, dùng đại lễ ý rằng mình rất có thành ý.

Nữ hồ ly Lôi Mị đứng ở một bên phiên dịch tiếng thổ ngữ ra tiếng Hán cho hắn hiểu, Lôi Mị am hiểu tiếng Đột Quyết khiến hắn giật mình không ngớt, chăm chăm nhìn vào nàng, phía trong đôi mắt thanh tú của nàng ẩn hiện thần quang, thật sự giống với phong phạm của một nhất đại tông sư, là một võ lâm cao thủ không thể nghi ngờ.

Đường Điềm thì thanh thuần xinh đẹp, ở hai bên má là hai núm đồng tiền nhỏ nhắn xinh xắn, đôi môi ngọt ngào lúc nào cũng tươi cười, nhưng vẻ ngọt ngào này cũng có thể làm cho con ngươi ta chết lúc nào ko biết, khiến bọn hắn sợ hãi không thôi.

Ám khí của Thục Trung Đường Môn đích thực vô cùng bá đạo, ác độc, uy chấn giang hồ, nhân sĩ giang hồ bình thường rất không nguyện ý chọc vào người Đường Môn, Đường Điềm có võ công cao hay không không quan trọng, nhưng trên người nàng khẳng định là mang nhiều kịch độc, còn những ám khí bá đạo, ai dám dây vào?

Ba Ngạch Đồ là người khôn khéo, thấy hai nữ nhân như hoa như ngọc đều lợi hại không thể chọc này lại nghe theo lời Đường Tiểu Đông, rõ ràng Đường Tiểu Đông mới là diễn viên chính.

Nam nhân có tướng mạo nhìn như rất bình thường này lại là nhân vật như thế nào?

Nhìn hắn đưa tới trước mặt mình 300 lượng bạc trắng, Đường Tiểu Đông lạnh nhạt nói:

- Kỹ nữ cũng là người, đã là con người thì phải có phẩm giá, nam nhân đánh phụ nữ thì không bằng thú vật? Đây còn là nữ nhân của ta, là người ta thích, với ta là báu vật vô giá, tiền tài làm sao có thể sánh được?

Lời này nói ra, nhóm người Ba Ngạch Đồ càng trở nên thảm não, trong lòng Đường Điềm, Lôi Mị hơi rung động, ánh mắt tập trung tất cả lên con người hắn.

Ba Ngạch Đồ không ngừng lấy tay quệt những giọt mồ hôi đang túa ra ở trán, hạt nọ hạt kia to như hạt đậu, thân thể run rẩy không ngừng, rốt rít chắp tay xin lỗi.

Cho đến khi thấy đối phương đưa thêm bốn đỉnh vàng nữa, Đường Tiểu Đông nhếch miệng cười, không khách khí thu hết tất cả, lúc này bọn Ba Ngạch Đồ mới dám thở hắt ra một hơi, coi như là cứu được mạng sống của mình.

Trông thấy năm thầy trò bọn hắn, lóp ngóp bò đi, Lôi Mị hừ nhẹ một tiếng:

- Cái gì là báu vật vô giá của ta, tất cả cũng chỉ bằng vài lượng bạc mà thôi.

Đường Tiểu Đông ha hả cười, nhét vàng vào trong ngực, rồi thủng thỉnh nói:

- Chúng ta đến đúng lúc nên mới không phát sinh ra hậu quả gì, dù sao thì mọi thứ đều ổn cả, không có vấn đề nghiêm trọng, tiện tay có thể lấy thêm được chút tài khí cũng tốt. Giờ có phế tên Ba Ngạch Đồ kia thì cũng không giải quyết được gì? Làm như vậy chẳng khác nào với bọn võ biền mà thôi. Thế nên... Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.

Thấy Lôi Mị trừng mắt nhìn hắn, ngay cả Đường Điềm vốn "hiền hòa" như thế cũng muốn dùng ánh mắt thiêu hắn ra tro, Đường Tiểu Đông vội vã ho một tiếng:

- Nữ nhân của ta, ta tất nhiên cũng phải chăm lo cẩn thận, thương yêu hết lòng, chuyện hôm nay chỉ phát sinh một lần, nếu còn lần sau thì... Hừ!

Bỗng nhiên một tiếng hừ thật lãnh lẽo bao hàm cả sát khí dày đặc, khiến Lôi Mị và Đường Điềm nghe qua cũng phải rùng mình một cái.

Lôi Mị hừ nhẹ một tiếng, đôi mắt không còn huyết sắc nhìn hắn:

- Ngươi còn muốn có lần nữa...

Nhất thời thấy mình nói hớ, Đường Tiểu Đông giả bộ không nghe thấy, liều mạng ho khục khục vào cái rồi vỗ đít rời đi.

Lôi Mị nói qua thân thế của Ba Ngạch Đồ, thì ra hắn là cháu chín đời của tướng quốc Đột Quyết là Mặc Xuyến, nhận lệnh Đại Hãn đến Đại Đường làm đặc sứ, người này xem những điệu múa thoát y kia liền nổi máu dê, dĩ nhiên là bất quản sống chết nhằm thẳng vào Kha Vân Tiên.

Điều này thì không thể trách được Ba Ngạch Đồ, Kha Vân Tiên không thể chịu đựng được sự mê hoặc của đồng tiền, liền đáp ứng yêu cầu múa thoát y của hắn, thật sự ghê tởm mà.

Trải qua việc này, Đường Tiểu Đông cảm thấy không có cao thủ bảo vệ thì cuộc sống thật phiền toái, trong lòng hắn hạ quyết tâm, nhất định phải giữ cho được phu thê Thạch Sùng Vũ.

Hắn lên lầu an ủi Kha Vân Tiên rồi cũng định nghiêm khắc răn dạy nàng, nhưng thấy hai bên má của nàng đã bị đánh sưng vù, đôi mắt đỏ hoe đẫm lệ, khuôn mặt vô cùng ủy khuất, khóc lóc thổn thức khiến trái tim cứng rắn của Đường Tiểu Đông cũng phải nhũn lại.

Không để ý đến ánh mắt của Lôi Mị, Đường Tiểu Đông suy nghĩ thật kỹ, tính toán làm sao để có thể lưu lại phu thê họ Thạch kia.

Hắn để lại ba trăm lượng bạc và bốn đĩnh vàng lên giường của Kha Vân Tiên, rồi tức tốc bế nàng ta vào hậu viện, Kha Vân Tiên liền đổi khóc thành cười, ôm trọn số vàng bạc đó cho vào trong người rồi õng ẹo trên vòng tay của Đường Tiểu Đông.

Phong Lưu - Chương #39


Báo Lỗi Truyện
Chương 39/481