Chương 236 : Đại lão bản biến thành người làm công



Nghĩ đến mặc dù nàng là phi tử Đường Huyền Tông sủng ái nhất trong ba nghìn phi tử ở hậu cung, nhìn bên ngoài thì xuân phong vô hạn, nhưng thực ra có ai biết trong nội tâm của nàng buồn phiền như thế nào?

Nàng là một nữ nhân khỏe mạnh trưởng thành, hừng hực như hổ như sói, nàng cũng có nhu cầu của nàng, mà Đường Huyền Tông đã là một lão già không đủ sức để thỏa mãn nàng, sinh lý không được thỏa mãn sẽ tạo thành áp lực trong lòng, cả ngày nàng đắm chìm trong khúc nhạc để quên đi ngày tháng.

Thực ra nói là chìm đắm thì cũng không đúng, đúng hơn đó chỉ là một loại phát tiết của nàng mà thôi.

Có vài trường hợp bởi vì trong lòng có áp lực trong một thời gian dài, dần dà sẽ khiến cho người ta phát cuồng, cho nên nàng chỉ có thể dùng âm nhạc để phát tiết mà thôi.

Nghĩ đến cảnh ngộ của chính mình, Dương quý phi bất đắc dĩ thở dài một tiếng, từ xưa đến nay đều là hồng nhan bạc mệnh.

Đường Tiểu Đông thấy nàng trầm tư, không thể làm gì khác hơn là đứng ở một bên, đột nhiên bên ngoài vang lên tiếng hô.

- Hoàng thượng giá lâm!

Đường Tiểu Đông lại càng hoảng sợ, khom người thi lễ:

- Hạ quan xin cáo lui.

Không đợi Dương quý Phi lên tiếng, hắn liền vội vàng lui ra ngoài.

- Ài…

Dương quý phi nhảy dựng lên, kéo hắn ra phía sau gấp giọng nói:

- Hỷ nhi, mau dẫn Đường đại nhân ra ngoài theo cửa sau…

Cô nương mắt ngọc mày ngài lúc trước vội vã tiến đến, dẫn theo Đường Tiểu Đông đi ra bên ngoài theo cửa sau, cái tràng cảnh và biểu tình hoảng loạn này, thực là khiến cho người ta có cảm giác đó là một đôi nam nữ vụng trộm với nhau, đột nhiên nam chủ nhân trở về nên cảm thấy hoảng hốt và lo sợ.

Trở lại trung tâm ngu nhạc, Đường Tiểu Đông nói chuyện Dương quý phi nhờ cho Vương Lão Thực, muốn hắn làm tiếp một đôi giầy nữa, tiếp tục làm thêm một số hoa văn lên trên chiếc giầy.

Vương Lão Thực không nói hai lời, ngay lập tức lấy ra một thanh gỗ bắt đầu điêu khắc, lão nhân gia đã khổ cực hơn nửa đời người, nếu ngươi để hắn nhàn rỗi thì hắn lại không quen, nhàn quá sẽ hóa khùng, còn có thể sinh bệnh. Đọc Truyện Online Tại http://truyenyy.com

Đường Tiểu Đông chỉ có thể bất đắc dĩ căn dặn lão nhân gia giữ gìn thân thể, chú ý nghỉ ngơi.

Tần Thiên Bảo và các huynh đệ đi đến Thanh Châu làm việc từ bảy ngày trước đã t

Đường Tiểu Đông lặng lẽ gọi Vương Cường ra, đưa hắn đến một gian nhà dân cực kỳ bình thường, bảo hắn đi vào bên trong.

Vẻ mặt của Vương Cường tràn đầy nghi hoặc không thể giải thích được, đẩy cửa đi vào, toàn thân đột nhiên trở nên run rẩy.

Hắn kích động nên run, phẫn nộ nên run, cừu nhân hắn ngày đêm muốn giết đang ở trong phòng, làm sao mà hắn không kích động được? Làm sao hắn không phẫn nộ được?

Bên ngoài phòng, Đường Tiểu Đông mỉm cười vỗ vỗ bả vai của Tần Thiên Bảo.

Người này kích động đến nhiệt huyết sôi trào, biểu hiện lúc này của hắn giống như hắn sắp sửa trở thành bá chủ một phương, điều này sao lại không khiến hắn kích động cho được?

Giải được khúc mắc của phụ tử Vương gia, giống như hắn đã không còn lo lắng cái gì, những ngày sau có thể tiêu dao tự tại rồi.

Nhưng mà một đạo thánh chỉ của Đường Huyền Tông cũng kết thúc ngày tháng tiêu dao ngắn ngủi của hắn.

Luật phường tư thị lang, đó là một chưởng quản lễ nhạc của hoàng cung, là một chức quan ngũ phẩm, nói lớn thì cũng không lớn, nói nhỏ thì cũng không nhỏ, lại còn rất nhàn nhã.

Dù sao đi nữa, cũng là thuộc quyền chưởng quản của Đường Huyền Tông, nhưng mà Đường Huyền Tông nào có thời gian này, thực tế trực tiếp phân người chưởng quản nơi này là quý phi nương nương.

Quan hay không quan, Đường Tiểu Đông căn bản là không có hứng thú, cái chức vũ tướng quân tuy chỉ là một hư chức, nhưng cũng là quan tứ phẩm, nhưng mà một số quan ngũ phẩm nhìn thấy cũng phải cung kính hành lễ.

Nhưng mà hiện tại chức vị ngũ phẩm luật phường tư thị lang này thì lại có chút đặc thù, có thể nói là một chức quan rất có tiền đồ, chức quan làm cho người ta đỏ mắt.

Chỉ cần ngươi biết được tâm tư của quý phi nương nương, ngươi biết vuốt mông ngựa khiến cho nàng vui vẻ thì sẽ có khả năng thăng quan tiến chức chỉ trong một sớm một chiều.

Chức quan này đối với người khác thì rất hữu dụng, nhưng đối với Đường Tiểu Đông thì có cũng nhưng không.

Hắn là nữ tế của Lý hữu tướng quân, muốn thăng quan tiến chức cũng là một việc hết sức dễ dàng.

Chức quan này, cũng có thể là ý tứ của Dương quý phi. Dù sao đi nữa thì làm chức quan này cũng có thể tùy ý ra vào hoàng cung, hơn nữa cũng ít đi rất nhiều hạn chế ở trong hậu cung, nói chung là có thể tiếp c bên cạnh thánh thượng, Lý Lâm Phủ cũng thấy thỏa mãn rồi.

Đường Huyền Tông và Dương Quý Phi đều tinh thông âm luật, hai người có thể trở thành một đôi cũng nhờ vào việc tinh thông âm luật.

Năm đó Đường Huyền Tông còn chăm lo việc nước, tạo nên thời đại Khai Nguyên thịnh thế của Đại Đường, nhưng sau khi bước vào thời Thiên Bảo, Đường Huyền Tông đã trở nên lười biếng chỉ biết lo hưởng thụ, cả ngày đắm chìm trong tửu sắc, xây dựng rầm rộ các công trình xa xỉ, tổ chức các chương trình tiêu khiển hoành tráng. Trong hoàng cung thì chỉ có gần nghìn người, nhưng quốc khố dần dần trở nên trống rỗng.

Năm Thiên bảo, chính là thời kỳ Đại Đường bắt đầu chuyển từ hưng tịnh sang suy thoái.

Thánh chỉ hạ xuống, Đường Tiểu Đông phải ngoan ngoãn vào cung báo danh nhậm chức, mặc quan phục vào khiến hắn lại càng có da có thịt.

Nhìn đám thủ hạ là gần một nghìn tay trống các loại, hắn cảm thấy có chút đau đầu, hắn giao toàn bộ chuyện này cho thủ hạ tự xử lý, còn bản thân hắn thì tranh thủ thời gian làm biếng.

Đối với loại chuyện tốt như vậy, trong lòng đám thủ hạ âm thầm kinh ngạc, lãnh đạo của bọn họ để cho bọn hắn toàn quyền phụ trách, như thế khác nào hắn trở thành người nắm giữ quyền lực, vì sao lại không làm?

Dù sao đi nữa thì tất cả mọi người đều có lợi, tất cả mọi người đều cảm thấy vui vẻ trong lòng.

Dựa vào quan hệ với Lý tướng đại nhân, Vương Ngạo Phong cũng có một chức quan rất thoải mái, có người nói là lễ bộ cái gì ngự sử, cũng có người nói là chức quan ngũ phẩm.

Đều là người làm quan trong triều, bình thường hai người gặp mặt đều cực kỳ khách khí gọi nhau rất thân mật.

Thần thái của Vương Ngạo Phong rạng rỡ, liều mạng đề ra những ý tưởng phát triển mới. Còn lại bộ dạng của Đường Tiểu Đông thì lại là một tên lười biếng không có tinh thần.

Vốn dĩ tự mình là đại lão bản, không bị ước thúc, tiêu dao khoái hoạt, hiện tại thì hay rồi, nơi nơi đều có người quản lý, trở thành lão bản của một đám công công cả ngày chỉ biết lao động đơn giản là phục vụ hoàng đế lão nhân, đối với một người không có hứng thú làm quan như hắn, có thể có tinh thần sao?

Phong Lưu - Chương #236


Báo Lỗi Truyện
Chương 236/481