Chương 222 : Làm càn là là như vậy



Cỗ kiên trì liều mạng kia, chúng nữ thấy càng đau lòng thêm, ngay cả Đường Sương, Lôi Mị cũng nghĩ tới điều kiện này có phải là có chút hà khắc?

Dù sao phu quân chỉ là một người thường không chút võ công, mà Đường Sương tu vi cao thâm, ẩn hàm có tư cách của một đại tông sư, cao thủ giang hồ dưới sự toàn lực của nàng, có thể tránh ba chiêu công kích không phải rất nhiều.

Bất quá không làm như vậy, ai dám bảo chứng vạn vô nhất thất sự an toàn của hắn?

Kế hoạch là vật chết, bất luận xảy ra lỗi nhỏ gì cũng có khả năng dẫn phát chuyện xấu không thể dự đoán, ai cũng không dám khinh xuất.

Ngày mai, chính là ngày chính thức khảo nghiệm. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.

Đường Tiểu Đông vẫn như bình thường, tiến hành đặc huấn cường hóa dưới áp chế của Đường Sương biểu tỷ.

Kỳ thực, không cần nàng áp chế, Đường Tiểu Đông cũng rất tự giác, cực kỳ khổ công, dù sao chuyện này cũng quan hệ đến mạng nhỏ của chính mình, không được phép có nửa điểm qua loa.

Ban đêm, dùng cơm tối xong, trời bắt đầu lạnh, Đường Sương sớm trở về phòng, tiến hành đả tọa bắt buộc mỗi ngày.

Người còn chưa ngồi xuống, ngoài cửa liền truyền đến tiếng gỏ cửa.

- Sương biểu tỷ, là ta.

Thanh âm của Đường Tiểu Đông.

Đường Sương giật mình, thấp giọng nói:

- Biểu đệ, đệ ban ngày mệt nhọc, nên nghỉ ngơi đi.

Nàng bên ngoài băng lãnh, nhưng trong lòng lại có khát vọng được người thương yêu che chở như những nữ hài tử bình thường khác, không phải nàng không muốn, càng không phải vì nàng băng lãnh bất cận nhân tình, mà do mấy ngày nay đặc huấn cường hóa, quả thực có chút mệt nhọc rồi.

Nói thật, mỗi ngày Đường Tiểu Đông đều có tiến bộ, tuy không thể dùng ngày tiến ngày dặm để hình dung, bất quá nàng cho rằng, cuối cùng cũng tiến bộ

Mà bản thân nàng mỗi ngày đều kiên trì bền bỉ tu luyện, mỗi ngày đếu tiến bộ, tốc độ tiến triển còn nhanh hơn nhiều Đường Tiểu Đông.

- Biểu tỷ, ta mua cho tỷ một vật, tỷ mở cửa.

Nghe có mùi vị xấu xa, hai gò má Đường Sương ửng đỏ, ngẫm lại vẫn mở cửa ra.

Cửa phòng mở lộ ra Đường Sương biểu tỷ hai gò má ửng đỏ, ẩn hiện một tia ngượng ngùng cùng khẩn trương, so với vẻ băng lãnh thường ngày, càng quyến rũ mỹ lệ động người.

Trong lòng Đường Tiểu Đông cười quỷ, chỉ cần tỷ mở rộng cửa, lão tử ta liền có biện pháp làm càn, hắc hắc.

- Biểu tỷ, ngày hôm nay tỷ cực kỳ đẹp.

Đường Tiểu Đông mang một hộp gấm nhỏ, cười tủm tỉm chen vào, chân sau rất tự nhiên khép cửa lại.

- Lại khua môi múa mép rồi.

Đường Sương trừng mắt nhìn hắn, biểu tình băng lãnh lạnh lùng, đôi mắt phát sáng khiếp người sẵng giọng, người không biết tính cách nàng khẳng định bị cái trừng mắt này hù đến tâm lạnh mật run.

Trong lòng Đường Tiểu Đông rung động, đầu óc có chút choáng váng không phân được đông tay nam bắc.

Cái trừng mắt kia của Sương biểu tỷ, tuy lạnh như băng có chút dọa người, nhưng ẩn hàm vài phần oán trách, ngượng ngùng và vui sướng, vậy là tốt rồi, cái gì tới sẽ tới…

Văn chương tri thức không sai biệt lắm hoàn toàn trả lại cho lão sư rồi, không thể miêu tả. Vẻ quyến rũ động người này, giống như băng sơn ngàn năm bắt đầu tan rã đi.

- Biểu tỷ, ta thấy tỷ không có đồ trang sức gì, để người khác mua cho tỷ một ít, chỉ sợ tỷ không để ý...

Đường Tiểu Đông một bộ thần tình lấy lòng.

- Nếu tỷ thấy chướng mắt, ngày mai ta sẽ đi mua lại cho, hì hì.

Mở hộp gấm nhỏ ra, bên trong đựng vài thứ trang sức tinh mỹ, là một chuỗi trân châu đắt giá xa xỉ, dưới ánh nến yếu ớt lóe ra ánh sáng.

- Trang sức quý trọng như vậy…

Đường Sương nhẹ giọng hô một tiếng, đôi môi đỏ mọng lộ ra vẻ cười dịu dàng.

Nói thật, nàng cả đời chìm trong võ học, những vật phẩm trang sức của nữ nhi này thật đúng là không có bao nhiêu. Đường Điềm trời sinh tính hiếu động bướng bỉnh, yêu thích thu thập các loại cùng đi náo loạn lung tung, nhưng nhiều ít cũng có vài bộ vật phẩm trang sức bản thân yêu thích.

- Cái này… Cũng không ít tiền...

Đường Sương cúi đầu, hai gò má ửng đỏ khó nén vui sướng trong lòng.

Đường Tiểu Đông cười ha hả:

- Chút tiền ấy thì là cái gì, chỉ cần biểu tỷ vui vẻ là được rồi.

Hắn gật gù đắc ý nói:

- Tỷ chưa nghe điển tịch nói sao, nụ cười của hồng nhan giá nghìn vàng đó.

Đường Sương chớp chớp mắt đẹp, trong đầu rung động từng đợt.

Trong lòng đột nhiên khẽ động, mày liễu nhíu lại:

- Biểu đệ, đệ sẽ không…

Hắn ra sức lấy lòng mình như vậy, không phải cầu mình thủ hạ lưu tình cho trắc thí ngày mai chứ?

- Không có, tuyệt đối không có.

Đường Tiểu Đông kiên quyết lắc đầu:

- Ngay mai biểu tỷ không cần thủ hạ lưu tình, cứ hạ thủ tàn nhẫn vào, ha hả…

Hắn cầm lấy chuỗi vòng cổ trân châu kia, cười tủm tỉm nói:

- Biểu tỷ, tỷ đeo vào thử xem, khẳng định cực kỳ đẹp đẽ, xinh đẹp bức người.

Đường Sương chớp đôi mắt đẹp, sẵng giọng:

- Đệ nha, luôn dịu dàng như vậy, thảo nào các nàng đều bị đệ mê hoặc đến đầu óc điên đảo, tận tâm nói tốt cho đệ...

Thấy hắn có ý đeo cho mình, trong lòng đột nhiên cuồng nhảy cảm giác khó hiểu, hai gò má nàng càng đỏ lên.

Biểu tỷ e thẹn động người, xinh đẹp không thể kháng nổi, Đường Tiểu Đông nuốt một ngụm nước bọt, cười hắc hắc nói:

- Có một điển cố, gọi là cái gì nhỉ...

- A, đúng rồi, tiếng động khuê phòng, như tiếng họa mi hót, hắc hắc.

Hai gò má Đường Sương càng lộ ra vẻ đỏ, sẵng giọng:

- Lại lộn xộn nữa rồi...

Trong lòng nhảy loạn như nai con, một trận khẩn trương không rõ nguồn gốc.

Nàng đứng yên không lên tiếng, tựa hồ như cam chịu.

Đường Tiểu Đông mừng rỡ, cầm dây chuyền trân châu vòng qua đầu nàng, nhẹ nhàng đeo cho nàng.

Đường Sương tựa hồ có chút khẩn trương, má ngọc mềm mại đầy mây đỏ, ánh mắt nhắm chặt lại, thân thể run nhè nhẹ.

Hai gò má Sương biểu tỷ lộ vẻ ngượng ngùng động người làm hắn khó kiềm nén, cộng thêm hai người rất gần, mũi thơm yếu ớt của cơ thể xử nữ làm Đường Tiểu Đông càng sục sôi máu, khó mà giữ nữa.

Hắn vốn chỉ muốn hí lộng một chút, lúc này bộ dạng khẩn trương e thẹn của Sương biểu tỷ trở thành chất xúc tác cổ vũ hắn, cái gì mà Liễu Hạ Huệ không xiêu lòng trước mỹ sắc, Đường Tăng ca ca không có "cỡi ngựa", đó là kẻ ngu mà thôi.

Đường Sương vốn khẩn trương nhắm mắt để hắn tự mình đeo hạng liên trân châu, sau khi cảm nhận được cái mát lạnh của trân châu làm nàng thoáng thở phào nhẹ nhõm, thân thể đột nhiên lại run lên.

Nàng cảm thấy được một bàn tay xoa lấy hai gò má nàng, bàn tay mặc dù có chút thô ráp, nhưng lại dịu dàng, giống như gió xuân thổi vào mặt, rất nhẹ, rất dịu, mang theo một cảm giác không nên lời.

Ừm, có chút kỳ lạ. Dù sao đi nữa cảm giác này rất rất kỳ lạ mà…

Phong Lưu - Chương #222


Báo Lỗi Truyện
Chương 222/481