Chương 216 : Hương



Dưới dòng suối, một công tử ca đang vạn phần chật vật đứng dậy, nước suối chỉ sâu đến bụng chân, bất quá thân bị quăng ngã chổng vó trong nước, bộ dáng đúng là có chút chật vật.

Đối diện suối, mấy công tử ca bên kia mắng to kéo đồng bạn lên, có vài tên dáng dấp đại tài tử, chỉ là há miệng xxx hết lần này đến lần khác, hoàn toàn bỏ đi phong thái.

- Chuyện gì xảy ra vậy?

Đường Tiểu Đông trừng mắt với hai nàng, khuôn mặt Lý Đằng Giao đỏ lên, thân thể khẽ lui về sau, một dạng thục nữ xấu hổ đúng tiêu chuẩn.

- Bọn họ…Khi dễ người ta…

Đường Điềm lại mặc kệ, hai tay chống nạnh, mày liễu dựng thẳng lên, bộ dáng cọp cái đằng đằng sát khí: - Các ngươi có ngon qua đây, xem nãi nãi ném toàn bộ các ngươi vào trong nước, hừ hừ.

Không cần đoán, khẳng định là mấy công tử này thấy hai nàng xinh đẹp động lòng, liền nói lời đùa giỡn, đáng đời mà.

Mông của lão hổ, tuyệt đối không được sờ.

Hai đầu cọp cái uy chấn Trường An mà cũng không biết? Chuyện này nói rõ những công tử ca này có thể là từ bên ngoài tới. Nếu là người của thành Trường An, cho dù không biết Đường Huyền Tông là ai, cũng nhất định biết hai đầu cọp cái này tuyệt đối không được

trêu chọc, chạy còn không kịp, ai dám trêu chọc?

- Bà la sát, các ngươi đợi đó.

Mấy người công tử ca nói lời cứng rắn, rồi đồng bạn vạn phần chật vật rời đi.

- Điềm nhi.

Đường Tiểu Đông hung hăng trừng mắt liếc nàng, Đường Điềm bướng bỉnh le lưỡi, mặt nhăn chu miệng, biểu lộ vẻ cười hi hi.

Đường Tiểu Đông cười khổ, tiểu ny tử này thật không có biện pháp rồi. Lý Đằng Giao so với nàng lớn hơn vài tuổi, mặc dù cũng thích gây chuyện thị phi, nhưng dù sao vẫn giả bộ dạng tiểu thục nữ ngoan ngoãn.

Đau đầu mà.

Ngay cả Chu Bất Vi, Thạch Sùng Vũ đều cười khổ lắc đầu, Tần Thiên Bảo thì không dám cười, nét mặt già nua căng đỏ cả lên, nếu như dám cười ra tiếng nào, chắc chắn hắn không có ngày lành rồi.

Mới trở về vài bước, phía sau lại truyền đến tiếng hô quát la giết, mấy công tử ca kia mang theo một đám gia nô dưới tay đằng đằng sát khí mà đến.

Đường Điềm cười hì hì nói:

- Biểu ca, huynh nhìn kìa, đây chính là người khác trêu chọc chúng ta kìa, hì hì.

Lý Đằng Giao một bên tuy bộ dáng thục nữ xấu hổ, chỉ là trong ánh mắt lại lóe lên hỏa diễm mơ hồ, đến nhanh đi đang ngứa tay gần chết, bất quá vẫn ngại Đường Tiểu Đông ở bên mình, nên nỗ lực bảo trì phong độ tiểu thục nữ, có nén mà không phát tác ra thôi.

Đúng lúc này, đám người kia đã khí thế hùng hổ đến gần suối nhỏ, có người đang muốn vượt qua dòng suối, đột nhiên liền hú lên tiếng quái dị:

- Bà mẹ của ta ơi…

Người nọ lấy tay áo che mặt, xoay người bỏ chạy:

- Phong khẩn, chạy nhanh lên....

Ngay cả tiếng lóng giang hồ cũng xả ra luôn.

Đám công tử kia ỷ vào nhiều người có chỗ dựa vững chắc, nên hùng hổ đi báo lại thù, vậy mà đại ca đi đầu lại giống như gặp phải quỷ liều mạng chạy trốn, làm toàn bộ trợn tròn con mắt.

Đường Điềm mắt tinh, đạp chân nhân lên thét chói tai:

- Vương Khiếu Vân, ngươi chạy đi đâu? Trở về cho nãi nãi.

Tiếng nàng còn chưa kịp đảo qua, tiếng vừa ra, Vương Khiếu Vân đã chạy trốn còn muốn nhanh hơn thỏ gấp trăm lần, chớp mắt liền không còn bóng ảnh nữa.

Lão đại không sợ trời không sợ đất còn bị dọa thành như vậy, cho dù ngu ngốc cũng biết những người này không dễ chọc, đám người kia ảo nảo chạy đi.

Đường Điềm cười khanh khách không ngừng:

- Vì sao nam nhân đều là

Toát mồ hôi.

Đám người Đường Tiểu Đông nhìn nhau cười khổ, lời của tiểu ny tử này lại mang tất cả nam nhân ra chửi mà.

Bất quá ai cũng rõ tính tình của tiểu ny tử này, lúc này tốt nhất là ngậm chặt cái miệng lại.

Tiếng động nhốn nháo vừa rồi làm cho mấy đội người dạo chơi ngoại thành đều bị kinh động, qua đây để xem náo nhiệt.

- Ha ha, Đường hiền chất, Đằng Giao hiền chất nữ, hôm nay có nhã hứng như vậy sao? Hạnh ngộ hạnh ngộ, ha ha.

Một trung niên vóc người ục ịch, mỉm cười tủm tỉm ôm quyền bắt chuyện.

- A, Dương thị Ngự Sử đại nhân.

- Dương bá phụ.

Đường Tiểu Đông và Lý Đằng Giao song song hoàn lễ.

Là Ngự Sử Dương Quốc Trung, đường huynh của Dương Quý Phi, ở trong triều cũng được Đường Huyền Tông sủng ái, gia hỏa này vỗ mông Lý Lâm Phủ, Lý Lâm Phủ liều mạng lung lay hoàng thân quốc thích, hai người đồng thời cùng một bè lũ chèn ép thái tử Lý Hanh, mà Dương Quốc Trung dẫn đần làm khó dễ, sau đó Lý Lâm Phủ mới thêm dầu vào lửa, mặc dù Lý Hanh vài lần đại nạn không chết, nhưng cũng phải bỏ mấy tầng da.

Dương Quốc Trung cười ha ha:

- Chọn ngày tốt không bằng để ngày tốt tự đến, bá phụ vừa lúc có việc tìm hiền chất đây, mấy vị liền đi đến trướng bồng của bá phụ đi, mời.

Đối phương mời thịnh tình, đương nhiên không thể cự tuyệt, hơn nữa người này ngày sau tiếp nhận tướng vị, dù thế nào cũng phải liên hệ một chút cảm tình.

- Bá phụ đã mời, tiểu chất sao dám không tuân lời chứ. Ha ha.

Đường Tiểu Đông và Lý Đằng Giao theo qua, Tần Thiên Bảo đi phía sau, Chu Bất Vi và Thạch Sùng Vũ thì đi theo Đường Điềm trở lại doanh địa.

Trong đại trướng của Dương Quốc Trung ngồi quỳ hai tiểu mỹ nhân, sa y bạc như cánh ve che đỡ không hết đường cong tuyệt mỹ và da thịt ngọc thạch.

Dương Quốc Trung kéo tay Đường Tiểu Đông đi vào, một tiểu mỹ nhân ngồi quỳ trên cẩm điếm ngẩng đầu lên, vừa tiếp xúc với ánh mắt của Đường Tiểu Đông, trong sát na trở nên mặt không còn chút máu.

Đây không phải Phong Gian Mỹ Tuệ Tử sao?

Sao lại thành cái dạng này? So với nữ tử phong trần bán mình trong thanh lâu khác biệt?

Đầu óc Đường Tiểu Đông có chút phản ứng vất vả, biểu tình Lý Đằng Giao cũng cực kỳ cổ quái nhìn Phong Gian Mỹ Tuệ Tử.

Mỗi một lần thăm hỏi, trang phục Phong Gian Mỹ Tuệ Tử đều cực kỳ thục nữ, hoàn toàn có phong phạm của tiểu thư khuê các, ai lại nghĩ đến tự nhiên có dạng này?

- Hiền chất, hiền chất nữ. Mời ngồi, ha ha.

Dương Quốc Trung đặt mông ngồi giữa hai mỹ nữ, bàn tay to đầy thịt ôm lấy vòng eo Phong Gian Mỹ Tuệ Tử, đặt nàng vào trong lòng.

- Ý, tiểu mỹ nhân, sao nữa rồi?

Dương Quốc Trung cảm thấy được dị dạng, một bộ biểu tình ngạc nhiên nói:

- Ai, bảo bối lòng ta, sao lại khóc? Ai khi dễ sao?

Đường Tiểu Đông sờ sờ mũi, không dám tiếp xúc ánh mắt đau khổ ai oán của Phong Gian Mỹ Tuệ Tử.

Tuy đối với người Uy Quốc phản cảm chán ghét, chỉ là mỹ nữ nước mắt lưng tròng bộ dạng đau khổ vẫn làm cho hắn có chút không đành lòng.

Sắc mặt Phong Gian Mỹ Tuệ Tử lúc này trắng bệch không máu, trong mắt thoáng hiện nước mắt lưng tròng trong suốt, càng lộ ra vẻ bất đắc dĩ, thống khổ, khuất nhục, xấu hổ.

Hiện tại Đường Tiểu Đông đã biết rõ rồi, Hắc Long Hội bị Hắc Ưng Đường của Lý Lâm Phủ cùng Kim Long Đường của Vương Nguyên Bảo chèn ép đến chống đỡ không nổi nữa, hội trưởng Hoành Dã Anh Hùng cùng đường, phải nhờ Dương Quốc Trung trợ giúp.

Dương Quốc Trung lại có tiếng tham tài, Hoành Dã Anh Hùng khẳng định tiêu không ít tiền tài, còn dâng mỹ nữ lên lấy lòng hắn.

Phong Gian Mỹ Tuệ Tử và mỹ nữ người Uy Quốc kia chắc là một trong lễ vật của Hoành Dã Anh Hùng dâng cho Dương Quốc Trung.

Năm nay, cầu người làm việc, dâng bạc dâng vũ nữ cầm ca vốn là chuyện rất bình thường, chỉ là Phong Gian Mỹ Tuệ Tử cũng đã vì Hắc Long Hội lập ra không ít công lao, ít nhất Hắc Long Hội giao tiếp với mình, toàn bộ là do nàng đứng ra can thiệp, trên cơ bản đều hoàn thành nhiệm vụ viên mãn.

Ngay cả người như vậy, Hắc Long Hội cũng tặng đi, chỉ có thể nói người Uy Quốc bình thường để đạt được mục đích không từ thủ đoạn nào.

Trong lòng càng chán ghét người Uy Quốc, đồng thời không khỏi thở dài, Phong Gian Mỹ Tuệ Tử lưu lạc đến loại tình trạng này, chỉ có thể trách nàng sinh ở Uy Quốc.

Dương Quốc Trung dỗ dàng nhân, mỹ nữ Uy Quốc kia rót rượu cho Đường Tiểu Đông và Lý Đằng Giao, sau đó nâng chén rượu lên, nũng nịu nói:

- Thiếp thân thay Dương Đại Nhân kính Đường công tử cùng Lý tiểu thư.

Dương Quốc Trung ôm Phong Gian Mỹ Tuệ Tử, cười tủm tỉm nói:

- Bá phụ thất lễ, hiền chất và hiền chất nữ chớ trách chớ trách…

Lão gia hỏa này không chỉ ham tài, mà còn háo sắc.

- Mỹ Tuệ Tử cũng kính công tử một chén.

Phong Gian Mỹ Tuệ Tử đột nhiên giãy khỏi lòng Dương Quốc Trung, cười gượng nâng chén rượu, uống một hơi cạn sạch.

Đường Tiểu Đông thở dài, nâng cốc trút vào trong họng.

- Mỹ Tuệ Tử kính công tử một chén nữa, chúc công tử và Lý tiểu thư một lòng với nhau, răng long đầu bạc, tương kính như tân.

Thời điểm nàng rót rượu, một giọt nước mắt trong suốt rớt xuống chén rượu đậm, vang lên tí tách.

- Một chén này, là chúc Mỹ Tuệ Tử có bắt đầu mới...

Hai gò má Phong Gian Mỹ Tuệ Tử tái nhợt không máu lộ ra vẻ cười sầu thảm. Ngửa đầu để rượu trong chén vào miệng một hơi cạn sạch.

Bắt đầu mới?

Đường Tiểu Đông nhíu mày, lời này sao nghe có chút là lạ vậy?

- Hiền chất, là như thế này, vài ngày trước Hoành Dã tiên sinh của Hắc Long Hội tìm đến bá phụ…

Dương Quốc Trung nói, cắt đứt ý nghĩ của Đường Tiểu Đông.

- Dương bá phụ có việc xin cứ phân phó, tiểu chất sao dám không tuân lời…

Tuy Dương Quốc Trung là một hữu tướng đoản mệnh, nhưng ít nhất cũng nắm giữ triều chính một ít thời gian, nói như thế nào cũng không thể đắc tội hắn, nếu hắn mở miệng, thì nên biết thời biết thế cho hắn một nhân tình.

Lý Lâm Phủ vừa chết, không ai có thể áp chế Kim Long Đường của Vương Nguyên Bảo, tính trước tính sau, cảm thấy tồn tại của Hắc Long Hội lợi lớn hơn hại, dù sao hắn cũng phải giữ lại Hắc Long Hội để chống lại sự độc đoán của Kim Long Đường.

Dương Quốc Trung rất thỏa mãn, cười ha ha:

- Nhân tình của hiền chất, bá phụ nhớ kỹ, ha ha.

Hắn không ngờ tới Đường Tiểu Đông nói trong lòng vui vẻ rất nhiều không khỏi có chút cảm kích nữa.

Nhu nhược không ăn thịt người, nương tay không bắt người, hắn nhận lấy đại lễ của Hắc Long Hội, tự nhiên phải giúp Hắc Long Hội, vốn đang lo Đường Tiểu Đông ỷ vào hữu tướng đại nhân quyền thế khắp trời làm cao, ai ngờ hắn lại tốt như vậy.

Hắn cười ha ha:

- Hiền chất thật sảng khoái, nhân tình này, bá phụ nhớ kỹ, ha ha.

Đường Tiểu Đông cười ha ha:

- Dương bá phụ hà tất phải khách khí như vậy, người một nhà không nói hai lời, sau này tiểu chất còn phải dựa vào Dương bá phụ nhiều đó, ha ha.

Dương Quốc Trung vui vẻ vỗ đùi:

- Tốt, người một nhà không nói hai lời, sau này hiền chất có chuyện gì, chỉ cần phái người thông báo một tiếng, bá phụ toàn lực tương trợ cho.

- Đó là nhất định, tiểu chất sao lại khách khí.

Hai người nhìn nhau, hiểu ý cười ha ha.

Phong Gian Mỹ Tuệ Tử đột nhiên đứng lên đi ra ngoài.

Dương Quốc Trung tay ôm không trung, giật mình nói:

- Tiểu mỹ nhân đi đâu vậy?

- Mỹ Tuệ Tử đi đổi xiêm y...

Dương Quốc Trung cười quái dị nói:

- Vậy không phải đẹp rồi sao, không cần thay đổi, hắc hắc…

Phong Gian Mỹ Tuệ Tử không để ý đến lời của hắn, thẳng bước ra ngoài trướng. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://truyenyy.com

Khuôn mặt nàng trắng bệch, giống như bạch ngọc, bất quá hai gò má không có nửa điểm lệ quang, mà đôi mắt lại ngẩn ngơ, có chút thừ người.

Trong lòng Đường Tiểu Đông dâng lên một loại cảm giác kỳ lạ, môi giật giật, lại không nói gì, chỉ phát ra một tiếng thở dài ca thán.

- Nữ nhân chính là phiền phức như vậy, hiền chất, đến đến đến, uống rượu uống rượu, ha ha.

Dương Quốc Trung ôm chầm lấy mỹ nữ Uy Quốc kia kính rượu.

Từ trướng bồng đi ra, Đường Tiểu Đông luôn luôn có loại cảm giác là lạ, lại không nói ra nguyên cớ được.

Lý Đằng Giao cẩn thận nói:

- Đông ca ca…Đường Tiểu Đông biết nàng muốn nói cái gì, lắc đầu nói:

- Không nên hiểu lầm, ta xưa nay rất chán ghét người Uy Quốc, Phong Gian Mỹ Tuệ Tử so với thiên tiên có đẹp hơn mười lần, cũng không câu dẫn nổi sự hứng thú của ta.

Lý Đằng Giao ngọt ngào cười, hạnh phúc kéo cánh tay phải của hắn:

- Đông ca ca thật tốt.

Đường Tiểu Đông cười nhẹ ha ha:

- Ta đương nhiên là người tốt, người tốt chính là phải nghiêm phạt người xấu không nghe lời...

Lý Đằng Giao má ngọc đỏ bừng, ánh mắt lại hiện lên xuân tình rung động tâm hồn.

- Người tốt nghiêm phạt người xấu?

Tần Thiên Bảo ở phía sau nói thầm một câu, không rõ ý tứ trong lời của hai người.

Mặt cười Lý Đằng Giao càng lộ vẻ đỏ bừng, đôi mắt ngập nước càng lộ ra sự đáng yêu câu hồn.

Kháo, giọng tiểu ny tử này thật sướng, vừa nghe đã muốn phát xuân nghiêm phạt rồi.

Trở lại doanh địa của bản thân, mọi người đã nấu món ăn, mỹ vị do tự tay Hà Hiểu Nguyệt làm mỹ vị.

Mùi hương thơm ngào ngạt kia làm cho nước miếng cuồng tiết, Đường Tiểu Đông cùng Tần Thiên Bảo liên tục nuốt nước bọt, tiếp nhận thịt quay do chúng nữ đưa, rồi ăn lấy ngấu nghiến.

Trong miệng Thạch Sùng Vũ nhét đầy thịt dê, hàm hồ cảm thán:

- Lão Thạch ta ở ngoài nhiều năm, tự nhận quay thịt dê không tệ, hôm nay dưới tay nghề của Hiểu Nguyệt cô nương, mới biết thiên ngoại hữu thiên nhân ngoại hữu nhân mà.

Ngả Cổ Lệ trắng mắt nhìn, đưa tới chiếc khăn tay.

Lão Thạch là một thô nhân, sao có nửa điểm để ý, gặm thịt dê đến khuôn mặt quần áo đều dính dầu mỡ.

Giống như thử mỹ vị, đương nhiên không thể thiếu rượu ngon rồi. Mọi người uống đến thống khoái, thình lình nghe bên doanh trận Dương Quốc Trung truyền đến tiếng động lớn nhốn nháo, tựa hồ xảy ra chuyện gì.

Thanh âm Dương Quốc Trung quát tháo cực kỳ không vui, mơ hồ còn truyền đến tiếng khóc của nữ nhân.

Phong Lưu - Chương #216


Báo Lỗi Truyện
Chương 216/481