Chương 173 : Vị đoạn ti hoàn liên



Chịu tang nửa năm, đối với người tinh lực tràn trề như hắn, quả thực giống như là một vị khổ hạnh tăng, dục hỏa trong người mấy tháng không được phát tiết, chỉ cần ngoại giới hơi kích thích cũng lập tức nhất trụ kình thiên. Cho nên những ngày này, hắn đối với rất cả mỹ nữ đều rất nghiêm túc, không dám có nửa điểm ý niệm đùa bỡn trong đầu, chớ nói chi đến việc động tay động chân.

Chúng nữ tựa hồ cũng ám thông tâm ý, cực lực tránh tiếp xúc thân mật hoặc là có nửa điểm mập mờ cùng hắn. Đương nhiên, Điềm biểu muội còn chưa trưởng thành vẫn không kiêng nể gì, cả ngày quấn quít lấy hắn, cũng may Đường Tiểu Đông đối với trái táo xanh này không có nửa điểm muốn ăn.

Dù sao phu quân tương lai ăn xong cơm đầu vùi đầu trong thư phòng đọc sách. Ngoại trừ dâng lên trà thơm, canh bổ, ai cũng không quấy rầy hắn, chỉ là kỳ vọng trong nội tâm đối với hắn càng cao, tâm hồn thiếu nữ càng ngày càng hạnh phúc, ngọt ngào. Vốn đã có tài hoa của nhất đại tài tử, hơn nữa chăm chỉ, cần cù như thế, kim khoa trạng nguyên tựa hồ đã dễ như trở bàn tay.

Cứ như vậy, nửa tháng qua đi, một buổi chiều tan học về nhà, mọi người đang chuẩn bị dùng cơm, hạ nhân canh cửa vào báo, có người đưa tới Nguyệt Đông đậu hũ.

Đường Tiểu Đông trong đầu ông ông, trái tim điên cuồng đập loạn, thiếu chút nữa nhảy lên hò hét, phát tiết nội hưng phấn cùng kích động trong nội tâm.

Hiểu Nguyệt cô nương không giận hắn, một chút cũng không có!

Ha ha, Nguyệt Đông đậu hũ, có hy vọng rồi.

Nguyệt Đông đậu hũ, một cái tên vừa tục vừa cổ quái, vẻ mặt chúng nữ mờ mịt, ánh mắt đều rơi vào người Đường Tiểu Đông. Càng khiến cho các nàng mờ mịt chính là khuôn mặt hắn cũng tràn đầy cổ quái. Chúng nữ nhìn nhau, trong nội tâm đều có chung một cảm giác --- phu quân tương lại đang có chuyện gì đó lừa gạt các nàng.

Nguyệt Đông đậu hũ, c vừa tục lại vừa cổ quái, bất quá hương vị rất thơm ngon, khiến cho chúng nữ khen không dứt miệng, ánh mắt đều tập trung về phía Đường Tiểu Đông. Ăn no rồi, uống đã rồi, tiếp theo đương nhiên đến lúc phải thẩm vấn rồi.

Đường Tiểu Đông gãi gãi đầu, thong dong giải thích. Đọc Truyện Online Tại http://truyenyy.com

Món ăn này là hắn đột phá ý tưởng nghĩ ra được, kể lại cho lão bản Nhất Phẩm Trai ở Thập Lý Tập nghe, mà bản thân lão bản lại là một đại trù sư, dựa theo công thứ của hắn nấu ra món ăn này, lão bản phái người mang đậu hũ đưa tới Túy Tiên lâu, có lẽ là xuất phát từ

tâm lý cảm kích, cũng thuận tiện nhờ mọi người thưởng thức.

Lời nói đều là thực, chỉ là hắn không nói lão bản kia là một vị mỹ nữ trẻ tuổi xinh đẹp, cũng không nói hai chữ Nguyệt Đông bên trong tên món ăn là danh tự của nữ lão bản ấy mà thôi.

Tuy rằng đã sớm biết trên người hắn có vô số điều thần bí, chúng nữ vẫn nghe đến tâm thần mê mẩn, kích động, dùng ánh mắt sùng bái nhìn hắn, mà hoàn toàn không để ý đến một vài chi tiết nhỏ nhặt này.

Chơi chữ, cao thực sự rất cao!

Mặt mũi Tần Thiên Bảo tràn đầy biểu lộ mập mờ, đứng ở sau lưng mọi người lặng lẽ giơ ngón tay cái lên.

Toàn bộ chúng nữ đều kích động sùng bái, chỉ có Đường Nhu trong ánh mắt nhiều thêm vài phần thần sắc mà chỉ có Đường Tiểu Đông mới hiểu được.

- A, phu quân, Vân Tiên thực không ngờ…

Kha Vân Tiên là người đầu tiên kích động đứng lên.

- Hắc hắc, biểu ca, huynh quả nhiên là thâm tàng bất lộ!

Vẻ mặt Đường Điềm quái dị.

- Từ ngày mai trở đi, ta muốn ăn món ngon do biểu ca làm, hì hì!

Tiểu ny tử được chúng nữ ủng hộ hết mình, rất có khí thế ngươi mà không làm chúng ta tuyệt thực tập thể.

Muốn ta xuống bếp? Còn không bằng muốn mạng của ta!

Đường Tiểu Đông cầu xin, giơ tay đầu hàng, cúi đầu xuống vái một cái thật sâu.

- Các vị thiếu gia, tam cô, lục thẩm, cô nãi nãi của ta, các người tha cho ta đi, ta chưa nấu ăn bao giờ, chẳng qua chỉ là ý nghĩ viển vông trong lúc nhất thời mà thôi…

- Aizz

Đường Điềm, Lý Đằng Giao tràn đầy thất vọng.

- Hứ, người ta đâu có già như vậy?

Kha Vân Tiên trợn trắng mắt nhìn hắn, ngay cả Lôi Mị, từ trước đến giờ đạm mạc băng lãnh Đường Sương cũng tràn đầy biểu lộ thất vọng, tóm lại, mọi người rất thất

vọng, vô cùng thất vọng.

Thừa lúc chúng nữ huyên náo lên lầu, không ai để ý, Đường Nhu ghé sát vào tai hắn, thấp giọng nói vài câu, trong lời nói mang theo vẻ trách cứ cùng bất mãn.

- Biểu ca, về sau huynh còn như vậy, người ta sẽ thực sự tức giận đó.

- Lần sau không được như thế này nữa!

Khuôn mặt Đường Tiểu Đông đỏ lên, mồ hôi lạnh ứa ra, trong lòng càng tràn đầy áy náy, tất cả mọi người tín nhiệm hắn như vậy, nhưng mà hắn lại...

Mồ hôi, đổ rất nhiều mồ hôi, sau này không thể phạm nữa, chỉ một lần này thôi!

- Nhìn huynh kìa, chột dạ đến đổ cả mồ hôi lạnh...

Đường Nhu che miệng cười nhẹ, lấy khăn lụa ra muốn thay hắn lau mồ hôi, đột nhiên lại nhớ ra cái gì đó, mặt đẹp đỏ lên, nhét khăn lụa vào trong bàn tay của hắn, nói nhanh một câu rồi cúi đầu vội vàng lên lầu.

- Đây chính là tự huynh nói, lần sau không được như thế nữa.

Trong giọng nói mang theo vài phần cảnh cáo, vài phần bất đắc dĩ, vài phần kỳ vọng.

- Nhu biểu muội, muội yên tâm, sẽ không có lần sau đâu.

Trong lòng Đường Tiểu Đông thầm hạ quyết tâm.

Quả thật nên kiềm chế tính phóng túng rồi, nữ nhân bên cạnh đã không ít, chí ít xuyên tới Đại Đường, mục tiêu phấn đấu cả đời đã hoàn thành xong một nửa, kế tiếp, là lúc nên chuyên tâm vào phát triển sự nghiệp.

Cường địch còn ở bên cạnh như hổ rình mồi, vài năm sau còn còn một cái loạn An Sử đang chờ, nếu không gia tăng phát triển, cực kỳ có khả năng bị đào thải.

Đương nhiên, trước đấy, bất kể thế nào cũng phải cưa đổ Hà Hiểu Nguyệt, làm Vương Ngạo Phong tức chết mới thôi.

Đêm nay hưng phấn đến nỗi không hề cảm thấy buồn ngủ, lại là thời gian thủ hiếu, không thể ấy ấy, đành phải liều mạng viết truyện phong nguyệt đại lục của Đoan Mộc lão đại để tiêu hao tinh lực thừa thãi.

Chúng nữ không biết phu quân tương lai của các nàng đang viết truyện người lớn, chỉ phu quân phi thường siêng năng cố gắng, cực kỳ cảm động, nấu trà thơm, nấu canh, lặng lẽ bưng vào rồi lại lặng lẽ rời đi, sợ quấy rầy phu quân chăm chỉ học tập.

Đường Tiểu Đông nào dám uống canh gà đen, hiện tại tinh lực đã quá dư thừa không có chỗ nào phát tiết, uống cái thứ đại bổ này vào, tinh trùng thượng não phun máu là có.

Không dám uống canh gà đen, đành phải uống trà thơm, hương vị rất không tồi, có thể nâng cao tinh thần, một đêm này viết đến quá nửa đêm, mãi đến khi buồn ngủ mí mắt không mở ra được mới bò lên giường, ôm Kha Vân Tiên ngủ khò.

Phong Lưu - Chương #173


Báo Lỗi Truyện
Chương 173/481