Chương 171: Ma Bà đậu hũ



Hắn là một cô nhi Khổ đại sư nhặt được, không có Khổ đại sư, sẽ không có Nguyệt Tiểu Suất hắn, ngày thường Khổ đại sư đối với hắn vô cùng nghiêm khắc, nghiêm đến bất cận nhân tình, tuy đôi khi hắn cũng có chút tức giận, nhưng trong lòng hắn, Khổ đại sư chính là phụ thân của hắn!

Bây giờ, người phụ thân nghiêm khắc lại đột nhiên ra đi, hắn sao có thể không thương tâm cho được?

Đường Nhu lặng lẽ đi đến bên người Đường Tiểu Đông, chỉ chỉ áo khoác ngoài trên người hắn.



Sáng sớm ngày hôm qua khi ra khỏi cửa, hắn được biểu muội Đường Nhu tặng cho một chiếc áo choàng bằng da mới tinh mà tự tay nàng may, buổi chiều trở về lại mặc một chiếc áo choàng khác, chúng nữ vì chuyện của Khổ đại sư ai cũng cảm thấy lo lắng, cho nên không người nào chú ý đến.

Bất quá, Đường Nhu vẫn phát hiện ra chuyện này.

Đường Tiểu Đông giải thích hàm hồ, lúc sưởi ấm không cẩn thận bị lửa bén cháy một lỗ lớn, cho nên mượn người khác một chiếc áo choàng chống lạnh, còn chiếc áo kia đã mang đi vá lại. Giải thích rất không hợp lý khiến cho biểu muội Đường Nhu nhìn hắn đầy khinh bỉ.

- Lại phải lòng khuê nữ nhà ai rồi?

Đường Nhu cúi thấp đầu, mặt đẹp đỏ ửng, giọng nói có chút ngượng ngùng bất đắc dĩ.

Trái tim Đường Tiểu Đông đập thình thịch, tâm tư Nhu muội quá linh mẫn rồi.

Hắn không lên tiếng, đồng nghĩa với việc thừa nhận.

Đường Nhu thở dài, đôi mắt thanh tú nhìn hắn chăm chú.

- Nếu là khuê nữ thì thôi, nhưng nếu là nữ nhân không đứng đắn, không nói Mị tỷ không đáp ứng, ngay cả Nhu nhi cũng tuyệt đối không bằng lòng.

Trong lòng Đường Tiểu Đông nhảy dựng lên, Nhu muội cũng biết ghen t

Hắn gãi gãi đầu, Nhu muội đương nhiên là có lý do để ghen, xác thực là bản thân mình quá hoa tâm, hồng nhan bên người đã đủ để lập thành tam cung lục viện rồi.

Rất tự nhiên, hắn nắm lấy bàn tay mềm mại nhỏ bé của Nhu muội, ôn nhu nói.

- Biểu muội yên tâm, đây là người cuối cùng, ta cam đoan đây tuyệt đối sẽ là người cuối cùng.

- Nha, mới sáng sớm mà hai người đã ôm ấp nhau vậy? Thời gian còn dài nha.

Đường Điềm hoạt bát đi tới, mặt mũi tràn đầy trêu ghẹo nói.

Đường Nhu đỏ bừng mặt, lườm nàng một cái, quay người đi lên trên lầu.

- Biểu ca, Điềm Nhi muốn theo huynh đi thư viện chơi.

- Không được.

Đường Tiểu Đông lập tức hoảng sợ, quả quyết cự tuyệt.

Lần trước hai cọp cái này đi đến thư viện, đã quậy một trận trời long đất lở, uy danh cọp cái giờ đã nổi tiếng gần xa, giờ ai dám để nàng đến thư viện nữa? Không chừng lần này Thư viện sụp đổ cũng có thể.

- Coi chừng trưởng công chúa Ngọc Chân tét mông muội.

Trưởng công chúa Ngọc Chân cực kỳ uy nghiêm, lần trước hai nha đầu này đã bị nàng hung ác giáo huấn một lần, Đường Tiểu Đông dứt khoát mang chiêu bài nàng ra dọa người.

Đường Điềm chu chu cái miệng nhỏ, hừ một tiếng.

- Không đi thì không đi, bộ người ta không có chỗ khác chơi hay sao?

Đường Tiểu Đông cười khổ, Điềm biểu muội cùng Lý Đằng Giao được xưng là Trường An song phượng, kỳ thực được người ta ngầm xưng là Trường An song hổ, hổ tức là cọp cái.

Nơi nào song hổ đi qua, vậy thì vận khí ngươi không tốt rồi, vận khí không tốt tức là gặp phải xui xẻo, hữu tướng đại nhân quyền thế nghiêng trời, ai cũng không thể trêu vào.

Không thể trêu vào thì chỉ có thể tránh, nếu như nhân phẩm ngươi quá kém, cho dù chạy trời cũng không khỏi nắng.

Trên đường tiến về thư viện Lạc Vân, Đường Tiểu Đông đang mải suy nghĩ biện pháp nào mới có thể đánh bại Ngạo Phong.

Cái gì gọi là tâm đầu ý hợp, thứ mà Hà Hiểu Nguyệt yêu thích nhất chính là nấu nướng, xem ra phải ra tay từ phương diện này mới được.

Món ăn hả, muốn bịp thế nào chẳng được, thời hiện đại có đủ món, kem, kem trứng, trà sữa trân trâu... Bất quá một vài thứ thời cổ đại này không có khả năng sản xuất ra . Nội tâm chợt động, hắn hỏi.

- Thiên Bảo, ngươi đã từng nếm thử Ma Bà đậu hũ chưa?

- Ma Bà đậu hũ?

Con mắt Tần Thiên Bảo sáng ngời, nuốt nước bọt nói.

- Bán ở đâu vậy lão đại?

- Chưa nghe qua món này bao giờ?

Đường Tiểu Đông không áp chế nổi nội tâm hưng phấn, Ma Bà đậu hũ hắn chỉ nghe nói chứ chưa từng nếm qua, ngược lại Ma Bà đậu hũ hắn đã từng nếm qua, tóm lại hương vị rất không tồi, về phần hai cái tên này có phải cùng chỉ một món hay không, hắn cũng không chắc lắm.

Nếu như bên trong ẩm thực Đại Đường hiện tại không có món ăn này, như vậy thì dễ làm rồi, Hà Hiểu Nguyệt yêu thích nhất chính là nấu nướng, hắc hắc, không tin nàng đối với món ăn mới lạ này không sinh ra hứng thú mới là chuyện lạ.

- Chưa nghe qua món này bao giờ, đại ca, món này ăn ngon không.

Trên miệng Tần Thiên Bảo nước miếng dầm dề, cũng không biết là nuốt bao nhiêu xô rồi?

Đường Tiểu Đông cao hứng cười ha hả.

- Rất nhanh thôi là ngươi có thể nếm thử rồi!

- Đại ca, huynh định nhờ Nguyệt cô nương làm?

Hầu kết Tần Thiên Bảo nhấp nhô, nuốt ừng ực từng ngụm nước miếng.

Bên trong học đường, Đường Tiểu Đông không khác gì đang ngồi trên thảm đinh, thực sự nhịn không nổi, mang theo Tần Thiên Bảo chuồn khỏi thư viện, đi thẳng đến Nhất Phẩm Trai. Chứng kiến Đường Tiểu Đông vẫn mặc chiếc áo choàng cũ của phụ thân, Hà Hiểu Nguyệt nao nao.

- Sao Đường công tử vẫn mặc chiếc áo choàng cũ này?

Đường Tiểu Đông cười tủm tỉm nói.

- Cái áo này là do Hiểu Nguyệt cô nương tự tay may phải không? Không biết vì sao, mặc vào vô cùng ấm áp, ha ha...

Khuôn mặt Hà Hiểu Nguyệt hồng lên, vô cùng kiều diễm động lòng người.

- Ah... Không.... Không phải.... Áo choàng của công tử, Hiểu Nguyệt vẫn chưa kịp vá lại...

Đường Tiểu Đông cười nói.

- Không vội, không vội, chỉ cần chịu sửa dùm ta là được?

Theo như ý của hắn, cho dù là một trăm năm sau lấy lại cũng không vội, chỉ cần ngươi không lập gia đình là ok.

Hà Hiểu Nguyệt khẽ nhíu mày, khuôn mặt càng thêm đỏ ửng.

Lời này sao có chút hương vị đùa bỡn vậy?

Đường đường là Lôi Châu Đường công tử, vang danh khắp Đại Đường, đại ngưu nhân nhật tiến đấu kim (ngày thu đấu vàng), đương nhiên sẽ không cần để ý đến một chiếc áo choàng bằng da thú. Hắn không bắt đền mình, lại dường như rất hy vọng bản thân mình vá lại cho hắn, hơn nữa còn khích lệ mình cứ từ từ mà vá, không cần phải vội, nghịch lý trong những lời này khiến cho người ta có cảm giác là lạ.

Dường như là có chút hương vị chiếm hữu nàng....

Trong lòng đột nhiên nhảy dựng, hắn không phải là... Không phải là....

Nghĩ tới đây, mặt nàng đỏ bừng, kiều diễm động lòng người như hoa mùa xuân. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://truyenyy.com

Khi mỹ nữ thẹn thùng sẽ trở nên rất mê người, người ta ví mỹ nữ như một bức tranh tuyệt đẹp, quả nhiên là có chí lý.

Đường Tiểu Đông theo thói quen xoa xoa cằm, con mắt sáng ngời. Hà Hiểu Nguyệt thẹn thùng động lòng người, thấp giọng hỏi.

- Hôm nay Đường công tử muốn ăn món gì?

Thời gian bữa sáng đã sớm qua, hắn tới muộn như vậy, đoán chừng đã sớm dùng bữa sáng rồi.

- Ma Bà đậu hũ!

Tần Thiên Bảo lanh mồm lanh miệng, tranh nói trước.

Nội tâm Đường Tiểu Đông cười vụng trộm, bản thân không biết nên mở miệng như thế nào, Thiên Bảo đã giúp hắn nói ra, hắc hắc.

- Ma Bà đậu hũ?

Hà Hiểu Nguyệt ngẩn ngơ, thì thào trọng miệng, sau đó lắc lắc đầu thở dài.

- Không biết là món ăn của vị danh sư nào, Hiểu Nguyệt rất muốn biết!

Thấy dáng vẻ phi thường tò mò của nàng, nội tâm Đường Tiểu Đông lại càng cười lớn.

Tần Thiên Bảo cũng là lần đầu tiên nghe nghe thấy tên món ăn này, đây là hắn nghe đại ca nói, ánh mắt không khỏi nhìn về phía Đường Tiểu Đông. Hà Hiểu Nguyệt cũng nhìn ra, đôi mắt thanh tú, to tròn cũng hướng về phía hắn, dáng vẻ vô cùng hiếu cùng chờ mong.

- Món này sao... Chính là nước đậu hũ, mù tạc, thịt bò nu với nhau?

- Nước đậu hũ?

Hà Hiểu Nguyệt chớp chớp mắt, thần sắc tràn đầy hiếu kỳ.

Đương nhiên, nước đậu hũ là tiếng địa phương, tức là chỉ miếng đậu hũ non, bất quá Đường Tiểu Đông không rõ lắm, gãi gãi đầu.

- Ừ… Phải....

Ánh mắt rơi vào làn da trắng nõn, bóng loáng của Hà Hiểu Nguyệt, Đường Tiểu Đông bật thốt.

- Chính là loại đậu hũ vừa trắng vừa mềm vừa trơn kia!

Khuôn mặt Hà Hiểu Nguyệt càng thêm đỏ, trái tim đập thình thịch. Nếu như đậu hũ non xác thực vừa trắng, vừa mềm lại bóng loáng như lời hắn nói. Rõ rệt hắn nói là đậu hũ, nhưng lại đang ngầm tán thưởng làn da của mình. Tuy rằng nghe có chút thô, nhưng lại làm cho tâm hồn thiếu nữ của nàng tràn ngập vui vẻ.

Mỹ nữ thẹn thùng động lòng người, khiến trái tim Đường Tiểu Đông không khỏi ngứa ngáy, đáng tiếc chỉ có thể nhìn chứ không thể ăn. Ít nhất trước mắt tạm thời là như vậy.

- Đường công tử, món kia nấu như thế nào?

Hà Hiểu Nguyệt chớp chớp tú mục, ánh mắt vẫn tràn ngập tò mò, chỉ có điều bây giờ nhiều thêm vài phần sùng kính, còn có một tia quang mang kỳ lạ khiến cho người ta khó có thể hiểu được.

- Món này sao?

Đường Tiểu Đông gãi gãi đầu, hắn chỉ biết Ma Bà đậu hũ ăn rất ngon, chứ không hề biết làm như thế nào, chỉ biết gồm có đậu hũ non cắt thành từng khối nhỏ, tỏi, hành, gừng, thịt bò thái mỏng, hạt tiêu, ớt, tương.

Hà Hiểu Nguyệt nghiêng tai lắng nghe, chỉ sợ lọt mất chữ nào đó. Trong khi Đường Tiểu Đông nói, làng lẩm nhẩm lại một lần sau đó, cầm bút ghi chép lại. Nhìn công thức nấu đã được ghi lại trên giấy, nàng dò hỏi.

- Món này là món ăn nguội sao?

Đường Tiểu Đông vỗ đầu một cái, quả thực hắn quên mất chuyện này, Ma Bà đậu hũ xác thực là món nguội, thích hợp ăn trong mùa hè.

Nhìn kỹ lại công thức nấu thêm một lần nữa, Hà Hiểu Nguyệt mỉm cười nói.

- Mời công tử đến hậu viện chờ, để Hiểu Nguyệt thử xem, sau đó nhờ công tử bình phẩm!

Tần Thiên Bảo gật đầu như gà mổ thóc, liên tục nuốt nước miếng.

Hai người chờ tại hậu viện, chẳng bao lâu sau, tình địch Vương Ngạo Phong cùng công tử thản nhiên đi tới.

Tử địch chạm mặt, quả nhiên vô cùng náo nhiệt.

Vương Ngạo Phong ôm quyền, cười ha hả.

- Ai, Đường công tử, buổi sáng tốt lành.

Đường Tiểu Đông cười hắc hắc.

- Sáng sớm chim đi kiếm mồi, hắc hắc.

Đoàn công tử cùng Vương Ngạo Phong không khách khí ngồi xuống, mỉm cười.

- Nhiều hồng nhan như vậy, người nào người nấy đều xinh đẹp tuyệt trần chẳng lẽ Đường công tử còn chưa cảm thấy thỏa mãn?

Đường Tiểu Đông cười ha hả, hỏi ngược lại.

- Xin hỏi Vương Tam công tử, các hạ kiếm tiền có cảm thấy thỏa mãn không?

Hai người nhìn nhau cười lớn, đều lĩnh hội được ẩn ý của đối phương, ánh mắt va chạm nẩy lửa.

Rất nhanh, Hà Hiểu Nguyệt đã bưng tới hai đĩa Ma Bà đậu hũ, bay lên trên bàn.

- Phối liệu vẫn như vậy, chỉ là đĩa bên trái, đậu hủ có nhúng qua nước sôi, mời thưởng thức.

Món ăn màu vàng nhat, đậu hũ trắng nõn lại sáng bóng, mùi thơm mê người.

Cùng Tần Thiên Bảo không biết đã nuốt bao nhiêu tấn nước miếng.

- Làm phiền Hiểu Nguyệt cô nương rồi.

Đoàn công tử là người khiêm tốn, lập tức đứng lên thi lễ.

Hà Hiểu Nguyệt khẽ cúi chào, xem như là đáp lễ, thần sắc có chút khẩn trương.

Đoàn công tử ngồi xuống xem xét, không khỏi dở khóc dở cười.

Hai đĩa Ma Bà đậu hũ, ngoại trừ còn chút nước, trên cơ bản toàn bộ đều đã ở trong bát Đường Tiểu Đông cùng Tần Thiên Bảo. Hai người ăn xong, còn bưng đĩa sứ lên rót sạch nước vào trong bát. Lần này chân chính là quét sạch toàn bộ, ngay cả một chút nước cũng không chừa.

Vương Ngạo Phong chết vì sĩ diện, cho nên trong bát hắn chỉ có một muỗng, căn bản là không đủ một miếng.

- Ngon, quá ngon!

Tần Thiên Bảo thiếu chút nữa nuốt cả đầu lưỡi vào, một bát đầy Ma Bà đậu hũ đã trôi hết vào trong bụng, hắn còn liếm liếm nốt dư ý còn sót lại trên bờ môi.

Tướng ăn của hai người xác thực đủ nhếch nhác.

Đoàn công tử khẽ cau mày, còn Vương Ngạo Phong tràn đầy vẻ khinh thường.

- Ủa, Vương công tử, sao ngươi không ăn?

Tần Thiên Bảo thò tay lấy đi cái bát của hắn.

- Có lẽ Vương Tam công tử không thích đồ ăn do Hiểu Nguyệt cô nương nấu rồi.

- Không phải!

Vương Ngạo Phong vội vàng cướp lấy cái bát của mình, bắt đầu thưởng thức.

Món ăn này tựa hồ là do Hiểu Nguyệt cô nương mới phát minh ra, cho nên mới nấu thử để bọn hắn phẩm thường. Nếu để cho Tần Thiên Bảo ăn hết, đợi cho đến khi Hiểu Nguyệt cô nương hỏi hương vị như thế nào, như vậy phải trả lời ra làm sao?

- Hương vị như thế nào?

Hà Hiểu Nguyệt dè dặt hỏi, mặt đẹp tràn đầy vẻ khẩn trương, hiển nhiên rất quan tâm đến cảm thụ của bọn hắn sau khi dùng qua.

Vương Ngạo Phong vừa định mở miệng, Đường Tiểu Đông đã cướp lời.

- Vừa, cay, nóng, tươi, non, thơm, mịn!

Bảy chữ đã thể hiện được được tất cả điểm đặc sắc của món Ma Bà đậu hũ này.

Đây là câu bình phẩm Đường Tiểu Đông trong lúc vô tình đọc được trong một cuốn tiểu thuyết trên mạng, đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng hắn. Toàn bộ lời tán

thưởng Đường Tiểu Đông đã lấy hết, trên mặt Vương Ngạo Phong tràn đầy vẻ cổ quái, chứng kiến ánh mắt dò hỏi của Hà Hiểu Nguyệt, hắn vắt óc suy nghĩ, cuối cùng không thể không gật đầu, xác thực bảy chữ kia đã thể hiện được tất cả đặc điểm của món ăn này.

- Xảo thủ Vô Song, Hiểu Nguyệt cô nương hoàn toàn xứng đáng!

Khuôn mặt Hà Hiểu Nguyệt hơi hồng lên, khẽ thi lễ.

- Vương Tam công tử quá khen.

Sau đó quay người lại thi lễ với Đường Tiểu Đông.

- Đa tạ Đường công tử tặng cho công thức chế biến món Ma Bà đậu hũ.

Phong Lưu - Chương #171


Báo Lỗi Truyện
Chương 171/481