Chương 169: Đắc ý



Đường Tiểu Đông cố gắng kìm chế xúc động muốn rút khẩu MP5 ra tặng cho tên này một băng, nhếch miệng mỉm cười, không lên tiếng. Bất quá khi ánh mắt liếc nhìn về phía Hà Hiểu Nguyệt, nội tâm hắn thầm hô không ổn.

Chỉ thấy đôi mắt trong veo của Hà Hiểu Nguyệt ảm đạm đi rất nhiều, lộ ra mấy phần thống khổ, bất đắc dĩ.

Nhìn nàng yên lặng quay người rời đi, mày kiếm Đường Tiểu Đông giương lên, nghênh đón ánh mắt đắc ý của Vương Ngạo Phong, trên mặt nở ra một nụ cười mà chỉ

hắn mới hiểu được.

Muốn bức lão tử rời đi? Không có cửa đâu cưng, tiểu nữu này lão tử đã chấm rồi!

Hắn đứng người lên lên, thi lễ với Hà Ngụy nói.

- Bá phụ, tiểu chất còn phải đến thư viện, xin cáo từ trước.

- Không tiễn, không tiễn, Đường công tử đi thong thả.

Hà Ngụy cười rất vui vẻ. Cuối cùng Đường Tiểu Đông cũng thức thời rời khỏi cuộc đua tranh, hiện tại chỉ còn ba người, hắn rất vừa ý với Đoàn công tử cùng Vương Tam công tử, còn Trầm Tích Nguyệt, hắn cảm thấy phi thường phản cảm, Đường Tiểu Đông liên đới cũng bị vạ lây.

Mắt hổ Vương Ngạo Phong chợt lóe lên quang mang lãnh lệ.

Cặp môi đỏ mọng của Trầm Tích Nguyệt giật giật, hóa thành một tiếng thở dài sâu kín, làn thu thủy nhìn về phía bóng lưng Đường Tiểu Đông rời đi, ánh mắt như khói như sương, thê lương như mộng.

- Ah, Đường công tử cũng không trở về đại sảnh, chỉ trốn ở phía sau cửa nghe lén, chứng kiến Đường Tiểu Đông đi tới, nhìn thấy chiếc áo choàng của hắn đã bị thủng một lỗ lớn, hơn nữa còn có mấy mấy dấu vân tay đen kít.

- Huynh ăn mặc như thế này, sao có thể đi gặp người ngoài?

Tần Thiên Bảo cởi chiếc áo choàng khoác trên vai mình nói.

- Đại ca, lấy áo của ta mà dùng!

Đường Tiểu Đông bất đắc dĩ nói.

- Chỉ là không cẩn thận bị tàn than củi bay vào...

- Thiên Bảo, trời đông giá rét, ngươi mau mặc lại áo vào đi, chiếc áo này của ta vẫn có thể chống lạnh, không sao đâu, ha ha.

- Đợi một chút.

Hà Hiểu Nguyệt chạy vào trong phòng, lấy ra một chiếc áo choàng đã được giặt sạch sẽ.

- Đây là áo của cha ta, hơi ngắn một chút, công tử cứ mặc tạm trước đã.

- Cái này... Sao có thể không biết xấu hổ...

Ngoài miệng Đường Tiểu Đông nói vài lời kích khí, nhưng đã nhanh chóng cởi áo choàng ra.

Đây là cái cớ tốt nhất để tiếp cận mỹ nữ, chỉ có thằng đần mới bỏ qua cơ hội tuyệt hảo như thế này.

Hà Hiểu Nguyệt theo thói quen mở áo choàng ra, đột nhiên nhớ đến điều gì đó, khuôn mặt đột nhiên hồng lên, đưa tấm áo choàng tới. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com

Tuy rằng chiếc áo choàng hơi ngắn một chút, bất quá mặc lên trên người, cảm thấy đặc biệt ấm áp. Hà Hiểu Nguyệt thu lại chiếc áo choàng hắn cởi ra.

- Đợi ta vá lại sau đó sẽ hoàn trả cho công tử, một chiếc áo choàng bằng da thực tốt, đáng tiếc.

- Như vậy đa tạ Hiểu Nguyệt cô nương rồi.

Đường Tiểu Đông cúi mình vái chào một cái, sau đó rời đi.

- Ai, Hiểu Nguyệt, sao con lại lấy y phục của cha cho hắn mặc.

Hà Ngụy vừa bước vào chứng kiến Đường Tiểu Đông mặc chiếc áo choàng hai mươi năm về trước của mình, liền vội vã đuổi theo, bất quá Hà Hiểu Nguyệt lại thò tay giữ hắn lại.

- Cha, người ta chỉ mượn chứ có phải là không trả đâu. Cha xem, áo choàng của hắn vẫn còn để ở đây mà, đáng tiếc đã bị thủng một lỗ lớn.

- Ai bảo hắn dám đánh chủ ý với nữ nhi của ta.

Phát hiện ra lỡ mồm, mặt già của Hà Ngụy đỏ lên.

- Sao cha lại có thể như vậy?

Hà Hiểu Nguyệt xị mặt, biểu lộ trách cứ.

Đến lúc này, nàng mới hiểu được, vết cháy trên chiếc áo choàng mới tinh này là do cha nàng cố ý tạo ra, khó trách khi Đường công tử nhắc đến chuyện này, biểu lộ lại có chút cổ quái. Chiếc áo choàng mới tinh này được chế tạo từ một trăm phần trăm lông thú, da lông mềm nhẵn, đường thêu rất tỉ mỉ, ít nhất cũng phải đáng giá mấy trăm lượng bạc, Đường công tử không nói, hẳn là do nể mặt nàng.

Nàng không khỏi cảm thấy phát sầu, muốn đền cho người ta, chỉ sợ phải bán cả Nhất Phẩm Trai đi mới đủ. Mà cho dù nàng có tâm muốn đền bù, Đường công tử cũng chưa chắc đã chịu nhận tiền.

Ai, mình lại thiếu hắn thêm một nhân tình nữa rồi.

Nội tâm nàng không khỏi cảm thấy kính trọng Đường Tiểu Đông hơn vài phần.

Lại thở dài một tiếng, nàng minh bạch ý tứ của cha, bởi vì Đường công tử đã cùng thiên kim của hữu tướng đại nhân đính ước, cha tuyệt đối sẽ không đáp ứng gả nàng cho hắn làm thiếp, thế nhưng mà...

Nàng chợt cảm thấy nội tâm vô cùng phiền muộn.

Hà Ngụy sờ lên chiếc áo choàng bằng lông thú, cười ha hả.

- Hắn không trả cũng được, đây chính là làm từ lông thú thượng đẳng, mặc vào rất ấm. Con giúp cha vá lại là tốt rồi, ha ha!

Lời này của hắn khiến Hà Ngụyệt Nhi trợn trắng mắt.

Hà Ngụy cười hắc hắc.

- Thế nào, trong Đoàn công tử cùng Vương Tam công tử con vừa mắt với ai hơn?

Hà Hiểu Nguyệt nổi giận nói.

- Người là do cha mới đến, không liên quan gì đến con?

- Như thế nào lại không liên quan đến con?

Hà Ngụy xoa xoa tay, sốt ruột nói.

- Cha là muốn tốt cho con, con xem xem người ta, muốn tướng mạo có tướng mạo, muốn tài thức có tài thức, nhân phẩm tốt, gia thế lại hiển hách, hôn phu như vậy, cho dù đốt đèn lồng cũng không tìm thấy!

Sắc mặt Hà Hiểu Nguyệt tái nợt.

- Phải gả thì cha đi mà gả.

Hà Ngụy gãi đầu.

- Là cha muốn tốt cho con thôi.

Trong nội tâm hắn đột nhiên nghĩ đến chuyện gì sắc mặt trở nên xám ngoét.



Gió lạnh gào thét, tuyết bay lả tả, phủ xuống Thập Lý Tập. Tần Thiên Bảo một mực giữ im lặng, đột nhiên nói.

- Đại ca...

Bàn tay hắn xẹt qua cổ, mắt lộ sát cơ. Đường Tiểu Đông suy nghĩ một chút lắc đầu nói.

- Làm như vậy thì không có ý nghĩa, ta muốn bóp nát hn trên phương diện kinh tế mà hắn vẫn lấy làm tự hào nhất, đó mới là chuyện có tính khiêu chiến.

Tròng mắt hơi híp Tần Thiên Bảo hơi híp lại, giơ ngón tay cái lên.

- Đại ca lợi hại.

Đánh gục địch nhân trên phương diện mà hắn lấy làm tự hào nhất, hoàn toàn đập tan tự tin của hắn, làm như vậy so với giết hắn còn thống khổ hơn gấp trăm lầm, cũng càng thêm khoái ý ân cừu. Đường Tiểu Đông cười ha hả.

- Huynh đệ, chúng ta cần phải cố gắng, lấy việc đạp đổ đệ nhất thủ phú Đại Đường làm mục tiêu mới!

Tần Thiên Bảo vỗ ngực một cái, ngạo nghễ nói.

- Có đại ca ở đây, Thiên Bảo tin tưởng mười phần!

Có thể dẫm nát đệ nhất thủ phú Đại Đường, đây là việc phong quang đến bực nào?

Đường Tiểu Đông vỗ vỗ bờ vai cổ vũ hắn, đương nhiên cũng không thiếu được một phen nhắc nhở. Chuyện này tuyệt đối không thể để cho Lôi Mị biết được, nếu không

khẳng định phải ăn hũ dấm chua của nàng, cẩn thận có thể chua đến chết người đó.

Điều duy nhất có thể làm chí là gạo nấu thành cơm, cho dù nàng có ý kiến thì cũng không làm gì được.

Phong Lưu - Chương #169


Báo Lỗi Truyện
Chương 169/481