Chương 156: Sách cấm



Thấy rõ giữa hai nàng có một người là bảo bối thiên kim tiểu thư đằng giao của hữu tướng đại nhân, giám sát Ngự Sử đại nhân sợ run cả người, hai chân mềm nhũn, cuối cùng đặt mông ngã ngồi trên mặt đất lạnh như băng.

Đầy đất nằm con tôm to, liên tiếp tiếng rên rỉ thống khổ vang lên, căn bản không cần phải binh sĩ ra tay.

Được tôi tớ dìu đỡ, giám sát ngự sử đại nhân chật vật không chịu nổi từ dưới đất bò lên, thấp thỏm lo âu đi tới trước mặt Lý Đằng Giao khom người thi lễ:

- Lý tiểu thư...

Từ một hồi ầm ĩ trong cây đào mật đến bây giờ, đã lâu rất lâu chưa được sảng khoái như vậy, tâm tình Lý Đằng Giao vui vẻ, cười khanh khách nói:

- A, hóa ra là Lâm đại nhân, đám tú tài dưới tay ngài đúng là đồ ăn hại.

Đường Điềm che cái miệng nhỏ nhắn cười hi hi ha ha không ngừng, tú tài gặp phải binh, thật không có lý, những tú tài này chỉ có đầy bụng kinh luân và bổng lộc, chuyện đánh nhau như thế này đương nhiên không rành.

- Bọn họ... Mạo phạm thân thể ngàn vàng của tiểu thư... Thật đáng chết...

Giám sát ngự sử đại nhân liên tục lau từng giọt mồ hôi lạnh trên trán, liếc nhìn xem Lý Đằng Giao biểu hiện ra bộ dáng hài lòng, âm thầm thở hổn hển một ngụm lớn

Hai lần đánh nhau, đều có một chút học sinh không tham dự, chỉ đứng ở một bên xem náo nhiệt.

Lý Đằng Giao là nữ bá vương nổi danh lừng lẫy trong thành Trường An, ai mà chẳng biết? Cho dù không nhận ra cũng từng xem qua hình dáng của nàng, đám công tử chỉ biết sống phóng túng kia dĩ nhiên đều bị mù mắt, xui xẻo cũng đáng đời.

- Đông ca ca.

Lý Đằng Giao đi tới bên cạnh Đường Tiểu Đông, cúi đầu xuống đất, trên mặt đỏ bừng, lộ ra dáng vẻ thục nữ xấu hổ, cùng thời gian vừa rồi biểu hiện hoàn toàn thuộc về tính cách hai người.

- Biểu ca.

Vẻ mặt Đường Điềm cười hì hì cởi ra áo khoác lông cừu cầm trên tay, trời thật lạnh, nhưng vừa rồi vận động một lúc, bây giờ vẫn đang chảy ra mồ hôi.

Một tiếng kêu Đông ca ca của Lý Đằng Giao, để đám học sinh không tham dự đánh nhau này lại càng hoảng sợ.

Người thanh niên có tướng mạo bình thường này lại đúng là nữ tế tương lai của hữu tướng đại nhân? Lôi Châu Đường Công Tử thanh danh đang chấn động toàn bộ Đại Đường?

Đám công tử ca vừa bị đánh dường như cũng cảm nhận được bầu không khí có chút lạ lùng, lặng lẽ nghe ngóng, không khỏi sợ đến mặt cắt không còn một giọt máu, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Đắc tội đại quan khác, cùng lắm là chịu nhận lỗi, tiêu pha một chút tiền, đắc tội hữu tướng đại nhân, chữ chết viết như thế nào cũng không biết.

Trong lúc nhất thời lại có bảy tám vô lại công tử ca mặt mũi xưng vù miệng lệch mũi hướng về phía Lý Đằng Giao quỳ xuống tạ tội, đám thư đồng so với chủ tử của bọn chúng càng thảm hại hơn, đến mức hồn phi phách tán, dập đầu thỉnh thịch xuống đất kêu to van xin tha mạng.

Tiếng cầu xin tha thứ vang lên liên hồi, khiến cho chân mày lá liễu của Lý Đằng Giao khẽ nhăn lại:

- Đều cút cho ta!

Những người đó lập tức té chạy, trốn không còn một mảnh, toàn bộ thư viện cũng vắng vẻ rất nhiều.

Vô số ánh mắt quái dị nhìn đến toàn thân đều không được tự nhiên, Đường Tiểu Đông mang theo hai nàng đi vào trong phòng nói chuyện, không cần hỏi, hắn đều có

thể đoán được hai tiểu ny tử này khẳng định là nhàn rỗi buồn chán chạy tới đùa, vừa vặn đúng lúc đụng tới chuyện này, đánh một hồi thật thống khoái, cũng chỉ có thể trách đám công tử ca này không có mắt, vô cùng không m

Vào lúc ban đêm, trước cửa phủ xe cộ đi lại như nước chảy, không ít đại thần trong triều mang theo nhi tử mặt mũi xưng bầm đến nhà tạ tội, càng có người khoa trương đến mức băng bó chân tay, giả ra một bộ thương nặng tội nghiệp, ngược lại chiếm được vài phần đồng tình của hữu tướng đại nhân.

Đương nhiên, đồng tình thì đồng tình, nhưng âm thầm có bạc đưa tới, hữu tướng đại nhân cho dù nửa điểm cũng không khách khí, toàn bộ thu lấy.

Mới nhập học ngày đầu tiên đã đánh nhau?

Hai tiểu ny tử bị Trưởng công chúa Ngọc Chân răn dạy một phen, Tần Thiên Bảo nhanh trí, trước tiên chạy đến bên Tần Thì Phong trốn tránh, may mắn tránh được một kiếp.

Ngày thứ hai đến trường, đám công tử ca chời bời lêu lổng kia đối với Đường Tiểu Đông kính như thần minh, nịnh nọt không ngớt.

Tất cả mọi người đều là người không có lý tưởng, ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, hai bên ăn nhịp với nhau, mà Đường Tiểu Đông nghiễm nhiên trở thành lão đại của bọn họ. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://truyenyy.com

Công tử bạn thân đều dâng ra các loại đồ vật nhỏ mang đến biểu diễn để giải buồn, khiến cho bàn của Đường Tiểu Đông chất cả đống đầy.

Đồ vật nho nhỏ này, chỉ là trò biểu diễn của đứa trẻ bảy tám tuổi, Đường Tiểu Đông căn bản không có hứng thú, một người công tử ca tên là Trương Lãnh lén lút mang đến mấy quyển sách nhỏ, Đường Tiểu Đông vừa mở ra nhìn, không khỏi vui vẻ.

Đơn giản vừa nhìn qua cái kia: Long Hí Phượng, Điệp Lãng Xuân, nghe tên cách lạo chỉ biết là truyện xxx, tuy rằng chữ thuộc loại phồn thể, nhìn qua loa vẫn có thể hiểu đại khái.

Mới lật xem vài lần, Đường Tiểu Đông liền cảm giác không vui rồi, nội dung bên trong tất cả đều là cổ văn, trò chơi tình ái miêu tả đi tả lại cũng chỉ có mấy động tác của cổ nhân, làm sao so được với truyện xxx hiện tại miêu tả đến mức sống động đặc sắc, người xem nổi lên sắc tâm, kiểm chỉ nam thiên?

Trong lòng khẽ động, quay đầu nhỏ giọng hỏi Trương Lãng:

- Trương huynh, những sách này bao nhiêu tiền một quyển?

Trương Lãng thần thần bí bí vươn ra hai ngón tay.

Mẹ nó, một quyển mỏng dính như vậy, nội dung trong sách nhiều nhất đến mười hai mươi chương, dĩ nhiên muốn hai mươi lượng bạc?

Không thể nào? Vậy thì quý giá quá mức dọa người rồi.

- Hai mươi

Đường Tiểu Đông lộ ra vẻ mặt không tin.

Trương Lãng hạ giọng nói:

- Lão đại, hai mươi lượng này phải đi thật nhiều cửa mới làm được giá ưu đãi, trên chợ đen ba mươi lượng bạc một quyển sách.

- Cái thứ này bán tốt như vậy?

Đường Tiểu Đông nghe được tim đập thình thịch, hỏi thăm thông tin.

Trương Lãng ha ha cười nói:

- Lão đại, thứ này đắt như tôm tươi, công tử ca có tiền người nào chẳng có n quyn?

Con mắt hắn đảo qua nhìn đám học sinh đang chăm chú đọc học tập, nụ cười giả tạo nói:

- Đừng xem bọn hắn biểu lộ ra dáng vẻ chính nhân quân tử, trong xương cốt đều là sắc lang, đám người này còn háo sắc hơn so với ta, hầu như sách vở trong toàn thành bọn chúng đều mua, he he.

Đường Tiểu Đông nghe được mặt mày rạng rỡ, bàn tay to đập mạnh lên vai Trương Lãng, khiến cho hắn được sủng ái mà cảm thấy lo sợ.

Một quyển sách mỏng như vậy đã giá trị ba mươi lượng bạc, lợi nhuận của truyện xxx này quá mức dọa người rồi.

Phong Lưu - Chương #156


Báo Lỗi Truyện
Chương 156/481