Chương 137: Cao thủ đáng sợ



- A Đương!

Một thiếu niên rống lên một tiếng bi thương, nhìn về phía thiếu niên gầy yếu, xông thẳng về phía chiến đao địch nhân.

Lưỡi đao sắc bén đâm vào cơ thể truyền ra tiếng vang quái dị, chiến đao dài gần năm thước xuyên qua thân thể gầy yếu của người thiếu niên, ngập tới tận chuôi đao. Thiếu niên nở một nụ cười thảm.

- A Đương, ta báo thù cho ngươi rồi.

Kiếm dài ba xích đâm xuyên qua yết hầu địch nhân, song phương đồng thời gục ngã.

- Tổng chưởng chạy mau!

Thiếu niên còn lại rống lên một tiếng, chước đấu pháp liều mệnh đồng quy vu tận của đồng bạn, dùng thân thể đón đỡ chiến đao của địch nhân, sau đó đâm thẳng trường kiếm xuyên qua lồng ngực địch nhân. Một mạng đổi một mạng, khung cảnh thực thảm liệt. Nhìn thi thể ba người thiếu niên trên mặt đất, Đường Tiểu Đông cảm thấy rất lạnh.

Có câu nước mắt nam nhi không dễ đổ, trong đôi mắt của hắn đã tràn ngập nước mắt, hơn nữa còn là nước mắt của sự phẫn nộ!

Phẫn nộ đến run rẩy toàn thân!

- Đám quỷ Uy quốc, các ngươi cứ chờ đi!

Khuôn mặt run rẩy đến méo mó, hờ hững nói.

- Các huynh đệ an tâm, ta sẽ báo thù!

- Ngươi còn muốn sống ly khai nơi này?

m thanh lạnh lẽo không chút tình cảm nào đột nhiên vang lên từ phía sau lưng Đường Tiểu Đông.

Đường Tiểu Đông cả kinh, cấp tốc quay người lại.

Phía trước hắn, cách đó không xa là một lão già cao gầy, con mắt khép hờ tràn ra hào quang âm lãnh, tựa như lợi kiếm, khiến cho con mắt của Đường Tiểu Đông có chút đau nhức.

Lão già này khoác bên ngoài một chiếc áo choàng Đường triều màu đen, nhưng bên trong lại là một bộ quần áo màu đen của Uy quốc. Chắp hai tay sau lưng, tản ra khí thế âm trầm quỷ dị bức người.

Đường Tiểu Đông có thể cảm thấy rõ ràng sát khí lăng lệ ác liệt hung ác như bài sơn đảo hải của đối phương bức tới, khiến cho hắn khí huyết sôi trào, gần như thổ huyết.

- Thủ hạ của ngươi phi thường không tệ, lại có thể giết được hai tên đồ đệ của ta, hơn nữa bọn hắn còn rất trung tâm, đáng tiếc.

- Quá khen, quá khen.

Đường Tiểu Đông hít sâu một hơi, tựa hồ không chịu nổi sát khí tỏa ra từ đối phương, liền lùi lại ba bước.

- Võ công của ngươi yếu như vậy, cũng xứng làm lão đại bọn hắn?

Khuôn mặt âm trầm quỷ dị của lão đầu hiện lên biểu lộ khó hiểu.

Quốc gia của lão thờ phụng tinh thần võ sĩ đạo, vũ lực cao thấp quyết định thân phận cùng địa vị, kẻ yếu chỉ có thể bị cường giả nô dịch.

Đường Tiểu Đông lau lau mồ hôi trên trán, lui thêm một bước nữa, lớn tiếng nói.

- Cái này có gì kỳ quái? Bọn họ tín nhiệm ta, ngược lại, ta cũng

Vẻ mặt hắn bi phẫn.

Đúng vậy, các huynh đệ tín nhiệm hắn, giao mạng cho hắn, hy vọng sau khi hắn thành lập đế quốc hoàng kim, có thể cùng các huynh đệ hưởng vinh hoa. Nhưng hiện tại, lại chỉ có thể trơ mắt nhìn bọn họ chết trước mặt mình, nội tâm hắn thống khổ vạn phần.

Lão già lắc đầu tỏ vẻ không hiểu.

- Có rất nhiều việc ngươi sẽ không bao giờ hiểu được.

Đường Tiểu Đông vừa nói chuyện, vừa di chuyển về phía bên trái. Lùm cỏ phía bên trái hắn, là thanh kiếm dài ba xích của A Đương.

- Hắc hắc, ngươi có thể tự do lấy kiếm, lão phu cho ngươi một cơ hội quyết đấu công bằng!

Trên khuôn mặt già nua của lão già xuất hiện một nụ cười khinh thường.

- Đây chính là do ngươi nói, không được phép đánh lén.

Đường Tiểu Đông lập tức chạy tới, nhặt thanh trường kiếm dưới đất, sau đó nhảy dựng lên, khẩn trương nhìn chằm chằm vào lão già. Cử động của hắn, căn bản là không có nửa điểm phong phạm của một vị võ giả, lại càng không có nửa điểm khí thế của một vị lão đại, biểu hiện lúc này của hắn còn không bằng mấy tên côn đồ đầu đường xó chợ sợ hãi kẻ mạnh bắt nạt kẻ yếu.

Biểu lộ khinh thường trên khuôn mặt lão già lại càng đậm. Lão đã dò xét qua, Đường Tiểu Đông không có chút nội lực nào, không khác gì người bình thường. Lão chỉ cần phun một ngụm nước bọt, đã có thể lấy được mạng của hắn!

Loại người này, lão căn bản không để vào mắt, chẳng qua là hiếu kỳ về những thần thoại thương nghiệp mà hắn sáng chế ra mà thôi.

Tay trái Đường Tiểu Đông cầm kiếm, chỉ vào đối phương.

- Biểu tỷ của ta đang ở đâu?

- Biểu tỷ?

Lão đầu nao nao, lập tức thoải mái, cười âm hiểm. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com

- Thì ra là biểu tỷ của ngươi, haizz, võ công nữ oa nhi kia phi thường không tệ, đáng tiếc đụng phải lão phu.

Trái tim Đường Tiểu Đông đập mạnh một nhát, khẩn trương nói.

- Ngươi đã giết biểu tỷ của ta?

- Tạm thời còn chưa!

Lão già cười u ám.

- Nữ oa nhi này rất tàn nhẫn, chạy đến sơn rồi.

Đường Tiểu Đông nhìn theo phương hướng lão chỉ, trong lùm cỏ giữa sườn núi lộ ra một cửa động tối om. Đường Tiểu Đông nhảy dựng lên, thầm hô nguy hiểm, nếu như hắn không kịp thời đuổi tới, chỉ sợ tên quỷ Uy quốc này đã phóng hỏa rồi. Biết được biểu tỷ Đường Sương bình an, hắn mới thở phào một hơi.

- Lão quỷ, đến đây, chiến một trận sinh tử!

Lão già nở một nụ cười khinh miệt, hai tay vẫn chắp ở sau lưng, u ám nói.

- Ngươi còn chưa xứng để lão phu ra tay, chỉ cần một cái chân trái, cũng đủ để lão phu lấy mạng ngươi rồi.

- Ha ha, đây chính là ngươi tự mình nói đấy, chỉ có thể dùng chân trái, không được chơi xấu!

Đường Tiểu Đông cười to, sắc mặt đột biến, nhìn chằm chằm về phía sau lưng đối phương, biểu lộ cổ quái.

Lão đầu nao nao quay đầu lại.

Tựa hồ đúng lúc này truyền ra một tiếng kêu khẽ, từ trong sơn động tối om bắn ra một đạo tiêm ảnh, vài đạo quang mang kỳ dị nhanh như tia chớp bắn thẳng về phía lão già.

Thân thể khô gầy của lão già còng lại một cách quỷ dị xoay tròn theo hình trôn ốc, cuốn theo lá khô cùng cỏ dại trên mặt đất.

Đinh đinh đang đang.

Tựa như là tiếng kim loại va đập với nhau, đúng lúc này vang lên thanh âm tràn ngập lo lắng của Đường Sương.

- Biểu đệ chạy mau.

Hàn mang lãnh lệ bạo phát ra, Đường Sương đang ở giữa không trung rên lên một tiếng đau đớn, rơi xuống, bước chân lảo đảo, tay phải che lấy vai trái đang không ngừng chảy máu.

Con mẹ nó, vốn là muốn lừa gạt lão quỷ này, ai dè biểu tỷ Đường Sương lại bị mắc lừa, liều lĩnh xông ra từ trong sơn động.

- Biểu tỷ...

Hắn vội vàng ném trường kiếm trong tay đi, đỡ lấy Đường Sương lung lay sắp đổ.

Sắc mặt Đường Sương tái nhợt đến dọa người, một vùng đỏ thẫm dọa người kéo dài suốt từ tay trái tới tận chiếc váy của nàng.

- Có thể tránh thoát sát chiêu Phong Lôi Trảm của lão phu, nữ oa nhi ngươi đã rất không tệ, đáng tiếc.

Lão gia hỏa vẫn chắp hai tay phía sau lưng, tựa hồ một đao vừa rồi không phải là do lão chém ra.

Tốc độ con mẹ nó nhanh đến dọa người, Đường Tiểu Đông ứa mồ hôi lạnh.

Bên trong tiểu thuyết huyền ảo thường xuyên miêu tả cao thủ võ lâm có thể sử dụng thân pháp quỷ dị tránh thoát khỏi đường đạn, chuyện này đến cùng có phải là sự thật hay không, với tình hình hiện tại, hắn không còn muốn thử, thà rằng nhẫn, tìm một cơ hội tốt bắn chết lão già này.

Đường Sương đứng thẳng lên, hai tay thủ sẵn Thiết Tật Lê chỉ Đường Môn mới có, khuôn mặt tái nhợt vô huyết nở một nụ cười thê lương tuyệt vọng.

- Biểu đệ, đệ chạy đi, biểu tỷ yểm hộ đệ!

Đường Tiểu Đông vô cùng cảm động, ưỡn ngực, lớn tiếng nói.

- Cho dù phải chết cũng sẽ chết chung!

Đường Sương thở dài, không cưỡng cầu nữa.

Từ lúc gặp phải cường địch cho tới bây giờ, nội lực của nàng đã hao tổn rất lớn, hơn nữa còn bị chém hai đao, tu vi lão gia trước mặt thâm bất khả trắc, đạo pháp hung ác quỷ dị, phi thường đáng sợ, với tình cảnh hiện tại của nàng, có thể đỡ nổi ba chiêu của lão đã là không tệ rồi. Mà biểu đệ của nàng không biết chút võ công nào, hắn có thể chạy được bao xa?

Có lẽ, lưu lại nói không chừng còn một đường sinh cơ.

Nàng không biết vì sao thẩm thẩm lại không dạy võ công cho biểu đệ, bất quá theo như lời Mị muội, biểu đệ có một loại ám khí phi thường lợi hại, so với Kinh Thiên Lôi mà Lôi gia dựa vào để thành danh còn lợi hại hơn ngàn vạn lần. Tay phải của hắn vẫn dấu kín trong tay áo, chỉ sợ là đang chờ cơ hội một kích trí mạng.

Nàng chưa từng tận mắt chứng kiến, không biết thứ ám khí này đến tột cùng là có bao nhiêu lợi hại. Có thể khẳng định, ám khí nàng sử dụng, không có bôi độc dược bên trên, cũng không phải bởi vì nàng khinh thường. Mà bởi vì nàng rất có lòng tin đối với ám khí của bản thân, nhất kích tất sát!

Đây không phải là tự tin một cách mù quang, từ lúc nàng xuất đạo đến bây giờ, ít nhất không có thế gia danh môn nào tiếp được ám khí của nàng, ngay cả phụ thân của nàng, Đường Môn đệ nhất cao thủ Đường đại tiên sinh nếu muốn tiếp được ám khí của nàng, cũng phải tập trung đủ mười phần tinh thần, vận đủ bảy thành công lực mới có thể tiếp được.

Trong lòng nàng, phụ thân đã đạt tới võ đạo đỉnh phong, cao thủ có đủ tư cách khiến cho phụ thân nàng ra tay có thể đếm được trên đầu ngón tay, mà lão già âm trầm quỷ dị trước mặt, tu vi cực cao, ít nhất là không dưới phụ thân nàng. Lão có thể dùng đao

bay ám khí mà bản thân nàng quán chú chân khí nội gia, sao lại không thể đánh bay hoặc là né tránh ám khí mà biểu đệ phóng ra?

Mị muội cũng là một đời danh gia ám khí trẻ tuổi, lại đối với ám khí của biểu đệ mê muội gần như là sùng bái, có lẽ, ám khí của biểu đệ thực sự là lợi hại, nhưng nếu không thể nhất kích tất sát, kẻ chết chính là hai người bọn họ.

Muốn tạo ra cơ hội để biểu đệ xuất thủ, nàng chỉ có thể lấy thân làm mồi. Phong bế huyệt vị vai trái cầm máu, Đường Sương mỉm cười.

- Tốt!

Tuy rằng nụ cười của nàng thê lương, thậm chí mang theo tuyệt vong, nhưng vẫn tựa như ánh dương quang, phá vỡ sự âm u lạnh lẽo của khu rừng.

Đường Tiểu Đông nhìn đến ngẩn ngơ, bật thốt.

- Sương tỷ, tỷ nên cười nhiều mới đúng.

Hai gò má tái nhợt vô huyết chợt biến thành đỏ ửng động lòng người, mắt phượng lạnh lùng trở nên ấm áp, nàng hít sâu một hơi, mỉm cười nói.

- Được, nếu vượt qua kiếp này, biểu tỷ nhất định sẽ cười nhiều hơn trước.

Nàng nắm chặt bàn tay của biểu đệ một lần, dùng chân khí thu lấy trường kiếm trên mặt đất, tay bên phải nắm chặt lấy, đi về ngang về phía bên trái ba bước, trường kiếm chắn ngang trước ngực, tay trái thủ sẵn một mai thiết tật lê. Lão già híp hai mắt lại, bắn ra

hàn quang khiếp người, nhìn Đường Tiểu Đông, cuối cùng dừng ở trên người Đường Sương, biểu lộ có chút ngưng trọng. Trước kia tuy rằng Đường Sương bi quan

tuyệt vọng, tuy rằng có tâm liều chết, nhưng lại không có ý chí chiến đấu, mà giờ phút này, đã dấy lên chiến ý khôn cùng, còn có ý chí quyết tử khiến cho người ta không dám khinh thường.

- Nữ oa nhi, dũng khí của ngươi rất đáng khen, võ công tâm trí đều khiến cho lão phu phải khâm phuc. Nếu như hai người các ngươi chịu bái lão phu làm thầy, lão phu tuyệt đối không làm hại tính mạng các ngươi!

Trong tuyệt cảnh, đây là một đề nghị vô cùng hấp dẫn. Đường Tiểu Đông cười ha hả.

- Muốn ta bái ngươi làm thày? Được thôi, bất quá trước tiên ngươi phải khiến cho ta tâm phục mới được!

Lão già híp mắt lại, nở một nụ cười quỷ dị:

- Ngươi muốn thế nào mới mới tâm phục?

Đường Tiểu Đông giơ thủ thương bên trong ống tay áo lên, xoay xoay nó

- Đây là ám khí của ta, dùng lò xo phóng ra, nếu như ngươi có thể đánh bay hoặc là tiếp được, ta lập tức phục ngươi!

Lão già này quá mức lợi hại, hơn nữa một mực chú ý đến tay phải của hắn, vạn nhất hắn có thể tránh được viên đạn, nhưng vậy hai người tỷ đệ bọn họ gameover rồi, chẳng bằng đánh bạc một lần. Cuộc đời vốn chính là một canh bạc lớn.

- Tốt nhất là ngươi đừng có dùng tay tiếp, bên trên ám khí có bôi kịch độc Kiến Huyết Phong Hầu.

Khích tướng?

Lão già nở một nụ cười quỷ dị, quay sang nhìn Đường Sương. Khuôn mặt Đường Sương đạm mạc, khiến cho người khác không có cách nào nhìn thấu được nội tâm của nàng.

- Tốt, lão phu dùng đao tiếp ám khí của ngươi!

Đao võ sĩ tuốt ra khỏi vỏ, lóe lên hàn quang khiến cho con người ta nhức mắt, tràn ra khí lạnh khiến cho người ta rùng mình.

Hai tay của lão nắm chặt đao, thân thể hơi cong, hai châm không khép không hở, tư thế rất chi là cổ quái, bất quá chiến đao giơ lên cao tựa hồ mở rộng ra không môn, nhưng thủ thế vô cùng nghiêm mật, bất luận là tiến công theo phương pháp nào, đều sẽ phải chịu một kích tất sát như lôi đình vạn quân. Họng súng tối om nhắm thẳng đến lồng ngực địch nhân, vẻ mặt Đường Tiểu Đông khẩn trương.

- Ta muốn xuất thủ, ngươi coi chừng.

Lời vừa dứt, một tiếng nổ mạnh đinh tai nhức óc khiến cho màng nhĩ Đường Sương ong ong, trong không khí tràn ngập mùi thuốc súng gay mũi.

Đường Tiểu Đông lau lau mồ hôi lạnh trên trán. Lão già này quả nhiên là nghe lời, không né tránh, quả nhiên là bé ngoan, hắc hắc.

Lão già vẫn bảo trì từ thế vừa nãy, bất quá chiến đao đã hạ xuống, hiển nhiên khi tiếng súng vang lên, đồng lời lão đã bổ chiến đao xuống, muốn ngăn cản viên đạn mắt thường không thể nhìn thấy. Trên mặt lão tràn đầy biểu lộ cổ quái.

Phong Lưu - Chương #137


Báo Lỗi Truyện
Chương 137/481